Thiên Huy cảm nhận được sự hiện diện của Vương Thiên Đạo khi bóng tối dần dần lan tỏa, nuốt chửng ánh sáng còn lại. Đôi mắt đỏ như máu của hắn lấp lánh trong màn đêm, mang theo những bí ẩn đen tối. “Các ngươi đã rất dũng cảm, nhưng thật đáng tiếc, mọi nỗ lực của các ngươi đều vô ích,” giọng nói hắn vang lên, lạnh lẽo và tràn đầy tự mãn.
“Ngươi không thể kiểm soát mọi thứ,” Thiên Huy gầm lên, từng chữ như lửa từ trong lồng ngực bùng ra. “Chúng ta sẽ không để ngươi thắng!”
Hắn bật cười, âm thanh như tiếng sấm rền vang trong không gian tĩnh lặng. “Thắng bại không nằm trong tay các ngươi. Ta đã thao túng tâm trí của rất nhiều người, khiến họ nghi ngờ lẫn nhau. Ngay cả những người mà các ngươi tin tưởng nhất cũng có thể trở thành kẻ thù.”
Đường Thanh Vân đứng bên cạnh, ánh mắt cô sắc như dao. “Ngươi đang nói dối! Chúng ta không dễ bị lừa!”
“Lừa? Hãy nhìn xung quanh đi.” Vương Thiên Đạo giơ tay, bóng tối vây quanh, tạo thành những hình ảnh mờ ảo, phản chiếu sự nghi ngờ và sợ hãi. Cảnh tượng như một gương phản chiếu tâm trạng của từng thành viên trong nhóm: Kiếm Tâm, Huyền, từng người một đều hiện ra trong những khoảnh khắc yếu đuối nhất.
“Cô có chắc rằng mọi người đều đứng về phía mình?” hắn hỏi, giọng điệu đầy mỉa mai. “Hay có thể một trong số họ đã phản bội?”
Thiên Huy cảm thấy lòng mình chao đảo. Hắn không thể để sự hoài nghi len lỏi vào tâm trí những người bạn của mình. “Chúng ta đã cùng nhau vượt qua nhiều thử thách. Không ai trong nhóm sẽ phản bội!”
“Thế sao?” Vương Thiên Đạo cười lớn. “Hãy để ta cho các ngươi thấy sức mạnh của sự hoài nghi.” Hắn vung tay, và ngay lập tức, những bóng hình xung quanh bắt đầu nhấp nhô, tạo thành những ảo ảnh của từng thành viên trong nhóm.
“Kiếm Tâm, ngươi có chắc rằng họ sẽ không bỏ rơi ngươi khi ngươi cần họ nhất?” Ảo ảnh của Kiếm Tâm hỏi, giọng nói lạnh lẽo. “Ngươi luôn tỏ ra mạnh mẽ, nhưng sâu thẳm bên trong, ngươi có thể cảm thấy cô đơn.”
Kiếm Tâm nhíu mày, nhưng không nói gì. Ánh mắt anh lộ vẻ do dự.
“Phùng Huyền, ngươi có thực sự tin tưởng vào sức mạnh của mình? Ngươi chỉ là một thợ săn bình thường, không có sức mạnh của pháp sư hay người sói. Ngươi có nghĩ rằng mình có thể bảo vệ họ không?” Ảo ảnh của Huyền lắc đầu, đôi mắt cô đầy nước mắt.
“Không!” Huyền kêu lên, nhưng sự tự tin trong giọng nói của cô có vẻ mong manh.
“Đừng để hắn khuất phục chúng ta!” Thanh Vân la lên, nhưng sự mờ mịt trong không khí khiến mọi người càng thêm chao đảo. “Chúng ta phải đứng vững!”
“Đúng vậy!” Thiên Huy khẳng định, nhưng lòng anh cũng bắt đầu dao động khi nhìn thấy những hình ảnh đó. “Chúng ta không thể để hắn thành công!”
“Thật đáng thương,” Vương Thiên Đạo nói, “ngay cả khi các ngươi đứng bên nhau, thì sự nghi ngờ vẫn sẽ luôn hiện hữu. Sẽ không có ai đứng về phía các ngươi khi cuộc chiến bắt đầu.”
“Ngươi không hiểu gì cả!” Thiên Huy gầm lên, ánh lửa từ đôi tay anh bùng cháy mạnh mẽ. “Chúng ta sẽ không bao giờ để cho bóng tối thắng!”“Vậy hãy chứng minh điều đó đi.” Vương Thiên Đạo đưa tay ra, bóng tối dâng lên như những con sóng, nuốt chửng không gian. “Hãy chiến đấu với những nỗi sợ hãi của chính mình!”
Từng thành viên trong nhóm cảm thấy sức mạnh của sự nghi ngờ và sợ hãi dâng trào. Kiếm Tâm, Huyền, Thanh Vân, tất cả đều phải đối mặt với những hình ảnh phản chiếu của chính họ. Sự tĩnh lặng bị phá vỡ bởi những tiếng thét và tiếng gào thét của những hình ảnh đau khổ.
“Không!” Thiên Huy gào lên. Anh không thể để họ sụp đổ. “Chúng ta là một đội! Không ai có thể chia rẽ chúng ta!”
“Nhưng nếu các ngươi không tin tưởng lẫn nhau, thì sao?” Vương Thiên Đạo hỏi, giọng điệu đầy thách thức. “Chỉ cần một chút nghi ngờ, mọi thứ sẽ sụp đổ.”
“Chúng ta không thể cho phép điều đó xảy ra!” Thanh Vân lên tiếng, ánh mắt cô quyết tâm. “Chúng ta đã vượt qua mọi khó khăn, và chúng ta sẽ làm như vậy lần này nữa!”
“Chúng ta là những chiến binh, không phải những kẻ yếu đuối!” Kiếm Tâm nói, giọng nói mạnh mẽ hơn bao giờ hết. “Ta sẽ không để hắn thắng!”
Từng thành viên trong nhóm bắt đầu đứng vững hơn, ánh lửa và sức mạnh của nước hòa quyện lại, tạo thành một khối sức mạnh rực rỡ. Thiên Huy cảm nhận được sức mạnh từ những người bạn bên cạnh, họ không còn là những hình ảnh đơn độc nữa, mà là một đội quân mạnh mẽ.
“Đúng vậy! Hãy chiến đấu!” Thiên Huy gầm lên, ngọn lửa trong lòng anh bùng cháy mãnh liệt. Họ đồng loạt hướng về phía Vương Thiên Đạo.
“Ngươi sẽ không thể thao túng tâm trí chúng ta!” Thanh Vân thét lên.
“Hãy để cho sức mạnh của tình bạn và tình yêu bùng nổ!” Huyền cất tiếng, sự tự tin trong cô đã trở lại.
“Lửa và nước sẽ hợp nhất!” Thiên Huy nói, và ngay lập tức, sức mạnh của họ hòa quyện lại, tạo thành một cơn bão mạnh mẽ, lao về phía Vương Thiên Đạo.
“Không!” Hắn thét lên, nhưng đã quá muộn. Ánh sáng và bóng tối va chạm, tạo ra một vụ nổ mạnh mẽ, xé toạc không gian.
Khi bụi bặm lắng xuống, họ thấy Vương Thiên Đạo ngã xuống, nhưng cái giá phải trả cho chiến thắng này vẫn còn đang chờ đợi. Họ biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc, và sự thật còn nhiều điều chưa được khám phá.
“Chúng ta đã làm được…” Thanh Vân thều thào, nhưng Thiên Huy cảm thấy một điều gì đó đang đến gần. “Cái gì đang đến?”
Một bóng hình khác từ trong bóng tối bước ra, ánh mắt đỏ như máu lại hiện lên. “Các ngươi không thể thoát khỏi ta.” Giọng nói vang lên, lạnh lẽo và tàn nhẫn.
“Lãnh Nguyệt…” Thiên Huy thốt lên, trong lòng tràn đầy lo lắng. Cuộc chiến chưa bao giờ kết thúc.