Ngọn Lửa Thần Thoại

Chương 5: Người bảo vệ

Khi Tô Nguyên và Lâm Tĩnh tiến gần đến nơi ẩn cư của Phùng Hạo, không khí xung quanh trở nên nặng nề, như thể một điều gì đó lớn lao đang chờ đợi họ. Những tảng đá vĩ đại đứng sừng sững, như những người lính canh, giữ im lặng trước sự xuất hiện của hai người. Tô Nguyên cảm nhận được sự hồi hộp trong lòng, nhưng quyết tâm của anh không hề giảm sút.

“Chúng ta phải chuẩn bị tinh thần,” Tô Nguyên nói, giọng anh lặng lẽ nhưng kiên định. “Phùng Hạo không phải là người dễ dàng chấp nhận.”

“Ngươi nghĩ anh ta sẽ từ chối chúng ta?” Lâm Tĩnh hỏi, ánh mắt đầy nghi ngờ.

“Không phải từ chối,” Tô Nguyên đáp. “Nhưng anh ta sẽ muốn thử thách sức mạnh của chúng ta.”

Lâm Tĩnh gật đầu, không thể không đồng ý. Cô hiểu rằng chỉ những ai thật sự mạnh mẽ mới có thể trở thành đồng minh trong cuộc chiến sắp tới.

Khi họ đến gần, một bóng hình cao lớn xuất hiện từ phía sau những tảng đá. Phùng Hạo, với bộ giáp đen bóng, đứng đó như một vị thần chiến tranh. Ánh mắt anh mạnh mẽ, nhưng lại chứa đựng điều gì đó bí ẩn.

“Các ngươi đã đến,” Phùng Hạo nói, giọng anh vang vọng như tiếng sấm. “Nhưng trước khi ta có thể xem xét việc gia nhập, một trong hai ngươi phải đánh bại ta.”

“Đánh bại ngươi?” Tô Nguyên ngạc nhiên. “Tại sao?”

“Bởi vì chỉ khi vượt qua được thử thách này, ta mới biết các ngươi có đủ sức mạnh và quyết tâm để tham gia vào cuộc chiến này,” Phùng Hạo giải thích, ánh mắt không rời khỏi Tô Nguyên.

Tô Nguyên nhìn Lâm Tĩnh, thấy sự ủng hộ trong ánh mắt cô. “Được. Ta sẽ chiến đấu.”

Phùng Hạo gật đầu. “Hãy chuẩn bị. Trận chiến này không chỉ thử thách sức mạnh mà còn là lòng kiên định của ngươi.”

Tô Nguyên cảm thấy mạch máu trong người chảy nhanh hơn. Anh hít một hơi thật sâu, tập trung năng lượng. Ngọn lửa trong lòng anh bùng lên, ánh sáng đỏ rực rỡ phản chiếu trên gương mặt anh.

“Bắt đầu đi!” Tô Nguyên hét lên, giọng đầy quyết tâm.

Phùng Hạo không đáp lời, chỉ đơn giản là lao về phía Tô Nguyên với tốc độ kinh ngạc. Những cú đấm mạnh mẽ của anh như những cơn bão, Tô Nguyên phải nhanh chóng lùi lại để tránh khỏi những đòn tấn công.

Tô Nguyên sử dụng sức mạnh của mình, tạo ra những quả cầu lửa bay vút về phía Phùng Hạo. Nhưng Phùng Hạo dễ dàng né tránh, như thể những quả cầu đó chỉ là những đốm sáng vô hại.“Chưa đủ!” Phùng Hạo gầm lên, lao vào với sức mạnh và sự quyết tâm không thể tưởng tượng nổi.

Tô Nguyên cảm thấy áp lực gia tăng. Anh tập trung, gọi ngọn lửa trong lòng mình, và tạo ra một bức tường lửa vững chắc. Phùng Hạo không dừng lại, đâm xuyên qua bức tường với một cú đấm mạnh mẽ, khiến lửa bùng lên dữ dội.

“Ngươi mạnh, nhưng chưa đủ!” Tô Nguyên thét lên, lòng quyết tâm cháy bỏng.

Cuộc chiến tiếp diễn với những cú đấm, cú đá và ngọn lửa. Tô Nguyên cảm nhận được sự mệt mỏi, nhưng không cho phép bản thân ngừng lại. Anh nhớ đến lý do mình chiến đấu, nhớ đến gia đình, nhớ đến những kẻ đã gây ra nỗi đau cho mình.

“Ta không thể thất bại!” Tô Nguyên quát lên, tạo ra một cơn bão lửa, cuốn lấy Phùng Hạo. Ánh lửa sáng chói, nhưng Phùng Hạo vẫn đứng vững, ánh mắt không hề nhượng bộ.

“Cố lên, Tô Nguyên!” Lâm Tĩnh hô vang từ phía sau, tiếp thêm sức mạnh cho anh.

Ngọn lửa trong Tô Nguyên bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Anh tập trung mọi sức mạnh, và với một cú chém mạnh mẽ, anh phóng một luồng lửa khổng lồ về phía Phùng Hạo.

Phùng Hạo, trong khoảnh khắc đó, không tránh né mà tiến tới, nắm bắt sức mạnh của Tô Nguyên và quay về, tạo ra một cú đấm mạnh mẽ, đánh bật ngọn lửa ra xa.

“Ngươi đã học được điều gì?” Phùng Hạo hỏi, giọng anh trầm xuống.

“Chiến đấu không chỉ là sức mạnh, mà còn là lòng kiên định và quyết tâm,” Tô Nguyên đáp, thở hổn hển nhưng không hề nhụt chí.

“Đúng vậy,” Phùng Hạo gật đầu. “Ngươi đã chứng minh được điều đó. Ta sẽ gia nhập cùng các ngươi.”

Lâm Tĩnh và Tô Nguyên nhìn nhau, nụ cười nở trên môi. Họ đã vượt qua thử thách đầu tiên. Nhưng cuộc chiến thật sự vẫn còn ở phía trước, và những bóng ma từ quá khứ vẫn đang rình rập.

“Chúng ta sẽ không thất bại,” Tô Nguyên nói, lòng đầy quyết tâm. “Vương Thiên sẽ phải trả giá.”

“Đúng,” Lâm Tĩnh thêm vào, “chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu.”

Phùng Hạo đứng giữa họ, như một ngọn hải đăng giữa biển cả. Họ đã có thêm một đồng minh mạnh mẽ, nhưng những thử thách còn lớn hơn đang chờ đợi. Hơi thở của bóng tối vẫn đang lởn vởn xung quanh, và cuộc chiến chưa bao giờ kết thúc.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn