Huyền và Lân ra khỏi căn nhà của người đàn ông, không khí nặng nề bao trùm họ. Mỗi bước đi như kéo dài thêm sự căng thẳng đang dồn nén trong lòng. Huyền không thể không nghĩ về những gì vừa xảy ra. Cảm giác hoang mang và lo lắng khiến cô không thể tập trung.
“Chúng ta cần có một kế hoạch,” Lân lên tiếng, phá tan sự im lặng. “Bóng Ma sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Hắn sẽ tìm mọi cách để ngăn cản chúng ta.”
“Nhưng hy sinh sức mạnh… điều đó thật khủng khiếp,” Huyền thở dài, ánh mắt xa xăm. “Liệu có cách nào khác không?”
Lân dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô. “Nếu không có Hỏa Tâm Quyết, chúng ta sẽ không thể đối mặt với hắn. Chúng ta cần phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất.”
“Đúng, nhưng…” Huyền ngập ngừng. “Tôi không thể chấp nhận việc để anh hy sinh.”
“Chúng ta sẽ không phải hy sinh nếu chúng ta chiến đấu hết mình,” Lân nói, giọng đầy quyết tâm. “Chỉ cần chúng ta phối hợp tốt, chúng ta có thể đánh bại hắn mà không cần đến Hỏa Tâm Quyết.”
Huyền gật đầu, cảm thấy trong lòng có chút an ủi. “Được rồi, nhưng chúng ta cần tìm thêm thông tin. Có thể có ai đó biết về điểm yếu của Bóng Ma.”
Hai người quyết định đến thăm những người bạn cũ, những người từng đứng cùng họ trong những cuộc chiến trước. Huyền dẫn Lân đến một quán trà nhỏ, nơi họ thường tụ tập. Không gian quen thuộc, mùi trà thơm ngát khiến Huyền cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
“Chúng ta cần gặp Tôn,” Huyền nói, ánh mắt chăm chú tìm kiếm. “Hắn là một trong những người biết rõ về Bóng Ma.”
Họ tìm thấy Tôn ngồi ở góc quán, khuôn mặt trầm tư như đang suy nghĩ về điều gì. Huyền tiến lại gần, Lân theo sát.
“Tôn!” Huyền gọi, nụ cười nở trên môi. “Lâu quá không gặp!”
Tôn ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng lên khi nhận ra hai người. “Huyền! Lân! Các ngươi đến đây có chuyện gì?”
“Chúng ta cần sự giúp đỡ của ngươi,” Lân nói, không vòng vo. “Chúng ta đang tìm cách đối phó với Bóng Ma.”
Tôn nhíu mày, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng. “Bóng Ma… hắn mạnh lắm. Nếu các ngươi muốn đánh bại hắn, cần phải biết được điểm yếu của hắn.”“Ngươi biết gì về hắn?” Huyền hỏi, lòng hồi hộp.
“Nghe nói hắn có một bí mật,” Tôn bắt đầu, nhìn quanh như thể sợ bị ai đó nghe thấy. “Một điểm yếu mà ít người biết đến. Hắn không thể kiểm soát sức mạnh của mình khi đối mặt với những kẻ đã từng làm hắn tổn thương.”
“Điều đó có nghĩa là gì?” Lân hỏi, cố gắng nắm bắt thông tin.
“Hắn đã từng có một người bạn thân, người đó đã phản bội hắn. Từ đó, hắn trở nên hoài nghi tất cả, không tin vào bất kỳ ai. Nếu các ngươi có thể tìm ra người đó, có thể sẽ có cách để khiến hắn mất kiểm soát,” Tôn giải thích.
Huyền và Lân nhìn nhau, một tia hy vọng le lói trong mắt họ. “Ai là người đó?” Huyền hỏi.
“Tên hắn là Vân,” Tôn trả lời. “Hắn đã rời khỏi giang hồ từ lâu, nhưng có thể vẫn còn sống.”
“Chúng ta phải tìm Vân,” Lân nói, ánh mắt kiên định. “Đó có thể là cơ hội duy nhất của chúng ta.”
“Nhưng tìm hắn không dễ,” Tôn cảnh báo. “Hắn đã sống ẩn dật, tránh xa mọi chuyện.”
“Dù khó khăn thế nào, chúng ta cũng phải thử,” Huyền nói, sự quyết tâm trong lòng dâng trào. “Nếu đó là cách để cứu lấy mọi người, chúng ta sẽ không từ bỏ.”
Sau khi bàn bạc, họ quyết định lên đường ngay trong đêm. Huyền cảm thấy hồi hộp, nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Có thể tìm được Vân sẽ là bước ngoặt cho cả cuộc chiến này.
Trời đã tối khi họ rời khỏi quán trà. Ánh trăng sáng soi rọi con đường, từng bước đi của họ như đang gánh nặng cả số phận. Huyền siết chặt tay Lân, cảm nhận được sức mạnh từ sự đồng hành của anh.
“Chúng ta sẽ không đơn độc,” Lân nói, ánh mắt ấm áp. “Dù có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ luôn bên cạnh em.”
“Cảm ơn anh,” Huyền mỉm cười, lòng tràn đầy lòng biết ơn. “Cùng nhau, chúng ta sẽ tìm ra cách.”
Họ bắt đầu cuộc hành trình mới, lòng đầy hy vọng và quyết tâm. Nhưng một câu hỏi vẫn đeo bám trong tâm trí Huyền: Liệu họ có thực sự tìm được Vân, và có thể đánh bại Bóng Ma trước khi quá muộn?