Huyền đứng giữa những ruộng lúa xanh mướt, cảm nhận từng cơn gió nhẹ lướt qua. Mọi thứ có vẻ yên bình, nhưng trong lòng cô lại dậy lên nỗi lo lắng. Minh đi bên cạnh, ánh mắt trầm tư. Họ đã chuẩn bị cho buổi tham quan, nhưng áp lực từ những lời đồn đại vẫn đè nặng lên tâm trí họ.
“Chúng ta sẽ làm được,” Minh khẳng định, nhưng giọng nói của anh không hoàn toàn tự tin.
Huyền gật đầu, nhưng trong lòng cô biết rằng không chỉ có sức mạnh của nông sản mà còn cần một sức mạnh khác. Một sức mạnh mà cô đã từng nghe về từ những câu chuyện xưa, về những cương thi, những linh hồn được triệu hồi để bảo vệ người nông dân. Nhưng để gọi chúng ra, cô cần phải trả giá.
Khi ánh nắng vừa chiếu xuống, những người dân trong làng bắt đầu kéo đến trang trại. Huyền và Minh đứng ở cổng, chào đón từng người một. Không khí tràn ngập sự hồi hộp, nhưng cũng có chút lạnh lẽo. Ngô Nhi đứng xa, ánh mắt quan sát từng cử chỉ của họ, như một con báo rình mồi.
“Chào mừng mọi người đến với trang trại của chúng tôi!” Huyền nói, giọng cô mạnh mẽ nhưng trong lòng vẫn đầy lo lắng. “Hôm nay, chúng tôi sẽ cho các bạn thấy những gì chúng tôi đã làm.”
Những người dân bắt đầu đi theo Huyền và Minh, họ đi qua từng khu vực trồng trọt, lắng nghe những giải thích đầy nhiệt huyết. Nhưng giữa lúc mọi người đang mải mê, Ngô Nhi đã âm thầm thực hiện kế hoạch của mình. Cô ta đã bí mật làm cho một số sản phẩm của Huyền bị hỏng, khiến mọi người bắt đầu nghi ngờ.
“Nhìn kìa, có vẻ như sản phẩm của họ không đạt chất lượng,” một người trong đám đông lên tiếng.
Huyền quay lại, thấy ánh mắt nghi ngờ của mọi người. Cô cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra sau gáy. “Không, không phải như vậy. Chúng tôi đã làm việc rất chăm chỉ,” cô cố gắng giải thích.
Nhưng giọng nói của cô bị chìm trong những lời bàn tán xôn xao. Minh đứng bên cạnh, ánh mắt cũng đã trở nên căng thẳng. “Chúng ta cần chứng minh cho họ thấy,” anh nói, giọng quyết đoán hơn.
Khi buổi tham quan kết thúc, Huyền và Minh cảm thấy như mọi nỗ lực của họ đều không có tác dụng. Những ánh mắt nghi ngờ vẫn đeo bám. Ngô Nhi bước đến, nụ cười của cô ta như một con dao sắc nhọn.
“Thật sự thú vị, nhưng liệu các bạn có thể đảm bảo rằng sản phẩm của mình luôn đạt chất lượng không?” Ngô Nhi hỏi, ánh mắt lạnh lùng.
Huyền không muốn để cô ta có cơ hội thắng thế. “Chúng tôi sẽ làm mọi thứ có thể để đảm bảo chất lượng,” cô đáp lại, nhưng trong lòng đã bắt đầu nảy sinh ý nghĩ. Có lẽ, cô nên triệu hồi cương thi, để có sức mạnh bảo vệ những gì mình đã xây dựng.
Khi màn đêm buông xuống, Huyền cùng Minh ngồi lại trong căn nhà nhỏ. “Chúng ta cần phải hành động,” Huyền nói, giọng cô kiên quyết. “Nếu không, mọi thứ sẽ mất hết.”
“Em định làm gì?” Minh hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.
“Em sẽ triệu hồi cương thi,” Huyền thốt lên, một quyết định mạnh mẽ nhưng cũng đầy sự sợ hãi. “Đó là cách duy nhất để bảo vệ chúng ta.”“Nhưng điều đó có thể có cái giá rất đắt,” Minh cảnh báo. “Chúng ta không thể chắc chắn điều gì sẽ xảy ra.”
“Em biết, nhưng nếu không làm gì, chúng ta sẽ mất tất cả,” Huyền kiên quyết. Cô cảm nhận được sức mạnh bên trong mình, một ngọn lửa khao khát mãnh liệt.
“Em đã nghe về nó từ khi còn nhỏ. Những cương thi có thể giúp chúng ta,” Huyền nói, nhưng ánh mắt Minh vẫn đầy lo ngại.
“Em đã sẵn sàng chưa?” Minh hỏi, giọng anh trầm xuống.
“Em không còn sự lựa chọn nào khác,” Huyền đáp. Cô cảm thấy mình đang đứng trước một ngã rẽ lớn, nơi mà mọi thứ có thể thay đổi mãi mãi.
Khi đêm khuya, Huyền ra ngoài, tìm đến một nơi yên tĩnh. Cô nhớ lại những bài học từ mẹ về cách triệu hồi cương thi. Những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời như chứng kiến từng bước đi của cô.
Huyền bắt đầu vẽ một vòng tròn trên mặt đất bằng bột trắng, lòng đầy hồi hộp. Cô thầm cầu nguyện, mong muốn có sức mạnh bảo vệ bản thân và những người xung quanh. “Hãy cho tôi sức mạnh,” cô thì thầm, giọng nói tràn đầy quyết tâm.
Một cơn gió mạnh thổi qua, làm cho bột trắng bay tứ tung. Cô cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, và trong khoảnh khắc, một hình ảnh mờ ảo hiện ra trước mắt. Những cương thi đang đứng đó, ánh mắt không có sức sống nhưng lại đầy quyền lực.
“Ngươi đã gọi ta,” một tiếng nói vang lên, lạnh lẽo và sâu thẳm.
Huyền cảm thấy sợ hãi nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. “Tôi cần sức mạnh của các ngươi để bảo vệ trang trại và những người tôi yêu thương,” cô nói, giọng vững vàng hơn bao giờ hết.
“Cái giá sẽ là gì?” Cương thi hỏi, ánh mắt như xuyên thấu vào tâm hồn cô.
“Tôi sẽ chấp nhận,” Huyền đáp, không chút do dự. Cô hiểu rằng mọi lựa chọn đều có cái giá của nó, nhưng lúc này, cô không thể lùi bước.
Khi cơn gió lại thổi qua, Huyền cảm nhận được sức mạnh bên trong mình trỗi dậy. Cô đã quyết định, và giờ đây, cuộc chiến cuối cùng đã bắt đầu. Nhưng đằng sau, những kẻ thù vẫn đang âm thầm chờ đợi, sẵn sàng cho một cú sốc lớn hơn.
Ánh sáng từ vòng tròn chiếu sáng khuôn mặt cô, và Huyền biết rằng mọi thứ sẽ không còn như trước nữa. Cô đã bước vào một cuộc chiến không chỉ với Trần Vũ và Ngô Nhi, mà còn với chính những lựa chọn của mình. Cơn bão đang đến gần, và nó sẽ không chỉ là cuộc chiến của nông dân.