Huyền ngồi bên bờ ao, lòng vẫn nặng trĩu sau cuộc chiến vừa qua. Ánh sáng nhạt nhòa của buổi chiều như phản chiếu những suy tư của cô. Cô nhớ lại hình ảnh những cương thi, những linh hồn đã từng là người sống, bây giờ trở thành những chiến binh trong cuộc chiến này. Nhưng tại sao? Tại sao lại có sự liên kết giữa sức mạnh và cái giá phải trả? Cô tự hỏi.
“Chúng ta cần nói chuyện.” Đỗ Minh bước đến, vẻ mặt nghiêm túc. Anh ngồi xuống bên cạnh Huyền, khoảng cách giữa họ như một bức tường vô hình.
“Về việc gì?” Huyền hỏi, không nhìn thẳng vào anh.
“Về Trần Vũ.” Đỗ Minh nói, giọng anh trầm hơn thường lệ. “Tôi đã nghe được một số điều từ những người trong làng. Có những bí mật mà có thể chúng ta chưa biết về ông ta.”
Huyền cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Trần Vũ, kẻ thù không đội trời chung của họ, luôn tìm cách chèn ép và hủy hoại mọi nỗ lực của cô. Cô không muốn nghĩ về ông ta, nhưng sự tò mò kéo cô vào cuộc.
“Bí mật gì?” Huyền hỏi, lòng cô nặng nề.
“Có tin đồn rằng ông ta đã mất đi một người thân trong một vụ tai nạn.” Đỗ Minh nhìn thẳng vào mắt Huyền. “Người đó được cho là có liên quan đến gia đình của cô.”
Huyền cảm thấy như có một cú đấm mạnh vào bụng. “Điều đó không thể nào. Gia đình tôi đã mất trong một cuộc tấn công của ông ta.”
“Nhưng có thể mọi thứ không đơn giản như vậy.” Đỗ Minh nói. “Có thể ông ta đã làm điều đó vì một lý do khác.”
“Điều gì có thể biện minh cho sự tàn nhẫn của ông ta?” Huyền khẳng định, nhưng lòng cô lại dấy lên một sự hoài nghi.
“Có thể ông ta đã không làm điều đó một cách có chủ ý.” Đỗ Minh tiếp tục. “Có thể ông ta cũng đã mất đi người mình yêu thương, và điều đó khiến ông ta trở nên như vậy.”
Huyền im lặng, trong lòng dấy lên một cơn sóng dữ. Cô không thể đồng cảm với kẻ thù, nhưng ý nghĩ về một nỗi đau chung khiến cô phải suy nghĩ. “Nếu như vậy, có phải tôi nên tha thứ cho ông ta không?”
“Tha thứ không có nghĩa là quên.” Đỗ Minh đáp. “Chúng ta vẫn phải bảo vệ chính mình và những người xung quanh. Nhưng hiểu rõ nguồn cơn của sự thù hận có thể giúp chúng ta tìm ra cách giải quyết mâu thuẫn này.”
Huyền gật đầu, nhưng cảm giác mơ hồ vẫn còn đó. Cô cần phải tìm hiểu rõ hơn về Trần Vũ, về quá khứ của ông ta, để biết phải làm gì tiếp theo.
“Chúng ta cần điều tra.” Huyền quyết định. “Tôi sẽ không để sự thù hận chi phối mình. Nhưng tôi cũng không thể đứng yên nhìn ông ta tiếp tục làm hại mọi người.”
“Cô có cần tôi giúp không?” Đỗ Minh hỏi, ánh mắt anh đầy quyết tâm.
“Có.” Huyền đáp, cảm thấy một sức mạnh mới đang trỗi dậy trong lòng. “Chúng ta phải tìm ra sự thật.”
***
Huyền và Đỗ Minh lên đường vào làng, nơi mà những câu chuyện về Trần Vũ còn vang vọng. Họ quyết định đến nhà Thái Hòa, người có nhiều hiểu biết về những bí mật trong làng. Khi họ bước vào, Thái Hòa đang ngồi bên bàn, vẻ mặt trầm tư.“Chào các bạn.” Ông chào, rồi nhìn Huyền với ánh mắt lo lắng. “Có chuyện gì mà hai đứa đến đây?”
Huyền hít một hơi thật sâu, rồi hỏi thẳng: “Chú có biết gì về quá khứ của Trần Vũ không?”
Thái Hòa nhìn Huyền, một chút ngạc nhiên lướt qua gương mặt ông. “Tại sao các con lại quan tâm đến ông ta?”
“Chúng tôi cần biết sự thật.” Đỗ Minh đáp, giọng anh kiên quyết. “Có tin đồn rằng ông ta đã mất đi một người thân, và điều đó có thể liên quan đến gia đình Huyền.”
Thái Hòa trầm ngâm, rồi gật đầu. “Đúng vậy. Trần Vũ đã mất một người con gái. Cô ấy là một người tốt, luôn giúp đỡ những người xung quanh. Nhưng trong một trận lũ lụt, cô ấy đã không may mắn.”
Huyền cảm thấy trái tim mình nhói lên. “Có phải ông ta đã đổ lỗi cho gia đình tôi không?”
“Có thể.” Thái Hòa thở dài. “Ông ta đã thay đổi sau cái chết của cô ấy. Trở nên tàn nhẫn hơn, và tìm mọi cách để có được quyền lực.”
Huyền lặng người. Cô không biết phải cảm thấy thế nào trước sự thật này. “Vậy có nghĩa là tôi phải đối mặt với một người đã mất đi tất cả?”
“Đó là điều khó khăn.” Thái Hòa đáp. “Nhưng đôi khi, sự tha thứ có thể mở ra con đường mới.”
“Chúng tôi không thể tha thứ cho ông ta.” Đỗ Minh nói, nhưng Huyền lại cảm thấy sự mâu thuẫn trong lòng.
“Cô có thể không tha thứ, nhưng hiểu rõ nỗi đau của người khác có thể giúp cô tìm ra cách giải quyết.” Thái Hòa nói, ánh mắt ông đầy thông thái.
Huyền nhìn ra cửa sổ, nơi ánh sáng le lói đang dần tắt. Cô cảm thấy như mọi thứ đang xoay quanh. “Tôi cần phải tìm hiểu thêm.”
“Cô có kế hoạch gì không?” Đỗ Minh hỏi.
“Tôi sẽ đến gặp những người sống gần Trần Vũ.” Huyền quyết định. “Họ có thể biết thêm điều gì đó.”
“Cô không thể đi một mình.” Đỗ Minh phản đối. “Tôi sẽ đi cùng.”
Huyền gật đầu, lòng cô tràn đầy quyết tâm. Họ sẽ cùng nhau khám phá bí mật từ quá khứ, để từ đó tìm ra cách giải quyết mâu thuẫn giữa mình và Trần Vũ.
Khi họ rời khỏi nhà Thái Hòa, bầu không khí xung quanh càng thêm nặng nề. Huyền cảm thấy như có một điều gì đó đang chờ đợi họ ở phía trước, một sự thật mà có thể sẽ thay đổi mọi thứ.
“Chúng ta phải sẵn sàng cho mọi thứ.” Đỗ Minh nói, ánh mắt anh đầy nghiêm túc.
“Đúng vậy.” Huyền thầm nghĩ, lòng tràn đầy khao khát tìm ra sự thật. Cô không thể quay lại, cũng không thể bỏ cuộc. Mọi thứ mới chỉ bắt đầu.