Huyền đứng trước gương mặt của đêm tối, lòng tràn đầy nghi hoặc. Nàng đã chuẩn bị cho thử nghiệm triệu hồi cương thi, nhưng không thể nào thoát khỏi cảm giác hồi hộp. Đỗ Minh và Thẩm Linh đã đến bên cạnh, ánh mắt họ phản chiếu sự lo lắng.
“Cô thực sự muốn làm điều này sao?” Đỗ Minh hỏi, giọng điệu nghiêm túc.
“Đúng vậy,” Huyền đáp, “Chúng ta cần sức mạnh để bảo vệ trang trại. Nếu cương thi có thể giúp đỡ, tôi sẽ không ngần ngại.”
Thẩm Linh lắc đầu, nhưng sự lo lắng trong ánh mắt không thể giấu diếm. “Huyền, triệu hồi cương thi không phải là điều đơn giản. Có thể có những hậu quả mà chúng ta chưa lường trước.”
“Nhưng nếu không thử, chúng ta sẽ mãi sống trong sợ hãi và bất lực,” Huyền khẳng định.
Màn đêm phủ xuống, ánh trăng chiếu sáng nền đất như một tấm vải bạc. Huyền dẫn đầu nhóm, tiến vào khu rừng nơi truyền thuyết nói rằng cương thi có thể được triệu hồi. Họ đã chuẩn bị một số vật phẩm cần thiết: hoa cỏ, nước, và một bức tượng nhỏ để làm vật dẫn.
Khi họ đến nơi, Huyền đặt bức tượng xuống đất, xung quanh là những nhánh cây khô, tạo thành một vòng tròn. Cô thở sâu, nhắm mắt lại và bắt đầu đọc những lời chú ngữ mà nàng đã tìm hiểu. Giọng nói của Huyền vang lên trong không gian tĩnh lặng, mang theo cả sự hy vọng và nỗi sợ hãi.
Đột nhiên, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, làm rùng mình cả ba người. Thẩm Linh nắm chặt tay Huyền, cảm giác như có điều gì đó đang diễn ra. “Huyền, tôi cảm thấy… có gì đó không ổn.”
“Cứ bình tĩnh,” Huyền cố gắng trấn an, nhưng lòng nàng cũng đang rối bời. Những từ ngữ trong bài chú như vang vọng, và giữa không gian tăm tối, một ánh sáng lờ mờ xuất hiện.
Bất ngờ, hình bóng mờ ảo hiện ra. Đó là một cương thi, với làn da xanh xao và đôi mắt sâu thẳm. Cả ba người đều sững sờ, không biết phải làm gì. Huyền cảm nhận được sức mạnh từ linh hồn đang đứng trước mặt.
“Ta đến để bảo vệ,” cương thi cất tiếng, giọng nói như từ xa xăm vọng lại. “Nhưng giá phải trả không hề rẻ.”
Huyền nuốt nước bọt, cảm thấy nỗi sợ hãi lẫn sự kỳ vọng. “Chúng tôi cần sức mạnh để chống lại những thế lực đen tối trong làng.”
“Để bảo vệ, các ngươi phải trả giá bằng linh hồn của một người,” cương thi đáp, ánh mắt thâm trầm như muốn thấu suốt mọi bí mật.
“Không!” Thẩm Linh kêu lên. “Chúng ta không thể làm như vậy!”“Chúng ta cần thời gian để suy nghĩ,” Đỗ Minh nói, giọng điệu cương quyết. “Đây không phải là một quyết định dễ dàng.”
Cương thi gật đầu, hình ảnh của nó bắt đầu mờ dần. “Hãy suy nghĩ kỹ. Sức mạnh đến với những ai dám trả giá.”
Khi ánh sáng biến mất, không gian trở về với sự tĩnh lặng. Huyền và những người bạn đứng sững, lòng đầy băn khoăn. Họ đã triệu hồi được một cương thi, nhưng cái giá phải trả quá cao.
“Chúng ta không thể để điều này làm cho chúng ta sợ hãi,” Huyền nói, sự quyết tâm ánh lên trong đôi mắt. “Tôi không thể để cho bất kỳ ai hay điều gì ngăn cản chúng ta.”
“Nhưng nếu phải hy sinh một mạng sống?” Đỗ Minh hỏi, vẻ nghiêm trọng.
“Chúng ta cần tìm ra cách khác,” Thẩm Linh thêm vào. “Có thể có những cách khác để giải quyết vấn đề mà không cần phải trả giá như vậy.”
Huyền gật đầu, nhưng trong lòng nàng, ngọn lửa khao khát vẫn cháy bỏng. Nàng biết rằng sức mạnh sẽ không đến dễ dàng, nhưng một phần trong nàng không thể chấp nhận từ bỏ. “Tôi sẽ tìm cách để bảo vệ trang trại mà không phải hy sinh bất cứ ai.”
Khi họ trở về, bầu không khí trong làng dường như càng thêm nặng nề. Huyền cảm nhận rõ sự thay đổi, có điều gì đó đang đè nén tâm hồn mọi người. Những cuộc trò chuyện lén lút, ánh mắt lo âu, tất cả như đang chực chờ một điều gì đó khủng khiếp sắp xảy ra.
“Chúng ta cần phải hành động sớm,” Huyền nói với Đỗ Minh và Thẩm Linh. “Nếu không, sẽ có nhiều người phải chịu đựng.”
Nhưng ngay khi vừa bước vào nhà, một tiếng gõ cửa vang lên. Huyền quay lại, ánh mắt nghi ngại. “Ai đó?”
Cánh cửa mở ra, và một người phụ nữ với vẻ ngoài mệt mỏi bước vào. Đó là một người nông dân trong làng, mặt tái xanh, đôi mắt hoảng loạn. “Cứu… cứu tôi! Có điều gì đó đang xảy ra trong rừng!”
Tim Huyền đập nhanh. Nàng cảm nhận được sự khủng hoảng đang bao trùm, và những cơn sóng gió sắp ập đến. “Có chuyện gì vậy?”
“Có… có cương thi! Chúng đã xuất hiện và tấn công!” Người phụ nữ thốt lên, giọng run rẩy.
Huyền, Đỗ Minh và Thẩm Linh nhìn nhau, sự lo lắng dâng cao. Huyền biết rằng cuộc chiến đã bắt đầu, và họ phải chuẩn bị cho những gì đang chờ đợi phía trước. Ngọn lửa khao khát trong lòng nàng chưa bao giờ tắt, nhưng giờ đây, nàng phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn hơn bao giờ hết.