Ngọn Lửa Chiến Tranh

Chương 18: Cuộc Chiến Đầu Tiên

Minh Khôi chạy như bay qua những con phố vắng vẻ, lòng đầy hoang mang. Mỗi bước chân như đập vào lòng đất, khiến anh cảm thấy từng nhịp tim như một hồi chuông báo động. Anh không thể để Lan một mình. Trong tâm trí anh, hình ảnh của cô hiện lên rõ ràng: khuôn mặt rạng rỡ, ánh mắt thông minh, và sự quyết tâm không ngừng nghỉ.

“Lan!” Anh gọi lớn, nhưng chỉ có tiếng vọng lại từ những bức tường xung quanh. Không có ai đáp lại.

Đường đi ngày càng chật chội, những tòa nhà cũ kỹ như những kẻ thù đang chèn ép anh. Thời gian không chờ đợi, và anh biết rằng mỗi giây trôi qua có thể là một giây mất mát. Nếu Lan bị kẻ thù bắt giữ… không, anh không thể nghĩ đến điều đó.

Khi đến một ngã ba, Minh Khôi dừng lại, hít một hơi thật sâu. Anh cần phải bình tĩnh để đưa ra quyết định. Phía bên trái là con đường dẫn về phía trại quân, nơi có thể có thêm sự hỗ trợ. Phía bên phải, một lối đi hẹp dẫn vào một khu vực bỏ hoang. Đó có thể là nơi Lan đã đi.

“Quyết định thôi!” Anh lẩm bẩm, rồi quyết định rẽ phải. Minh Khôi không có thời gian để do dự. Anh chạy vào lối đi, lòng đầy quyết tâm.

Khu vực này hoang tàn, những mảnh vụn rơi vãi khắp nơi. Minh Khôi cẩn trọng từng bước, đôi mắt anh quan sát mọi ngóc ngách. Một tiếng động nhỏ vang lên từ phía trước. Anh dừng lại, lắng nghe.

“Minh Khôi!” Một giọng nói yếu ớt vang lên. Đó là Huy. “Cậu phải đi tìm Lan!”

“Cậu không sao chứ?” Minh Khôi hỏi, nhưng Huy chỉ lắc đầu.

“Cô ấy đang ở trong đó!” Huy chỉ tay về phía một căn nhà bỏ hoang. “Tôi nghe thấy tiếng cô ấy.”

“Cảm ơn, Huy!” Minh Khôi đáp, nhưng trong lòng anh lo lắng. Huy không nên ở đây, nhưng anh không có thời gian để suy nghĩ thêm. Anh phải tìm Lan.

Minh Khôi lao vào căn nhà, từng bước chân dồn dập. Bên trong tối om, chỉ có ánh sáng le lói từ những khe hở. Anh gọi lớn, “Lan! Em đâu rồi?”

“Minh Khôi!” Giọng Lan vang lên từ một góc tối. Anh chạy về phía âm thanh, cảm giác như lòng mình thắt lại.

Khi đến nơi, anh thấy Lan đang ngồi trên mặt đất, tay bấm vào chiếc máy tính xách tay. “Em đang cố gắng lấy thông tin,” cô nói, nhưng ánh mắt đầy lo lắng. “Họ sẽ sớm quay lại.”

“Chúng ta phải đi ngay!” Minh Khôi kéo cô đứng dậy. “Không còn thời gian nữa.”

“Không, em cần thêm thời gian!” Lan nói, nhưng trong giọng nói có sự quyết tâm. “Thông tin này có thể cứu được nhiều mạng sống.”

“Em không thể ở đây!” Minh Khôi kiên quyết. “Huy đang chờ ở ngoài, chúng ta cần phải tìm cách rời khỏi đây trước khi họ đến.”

Lan nhìn anh, đôi mắt sáng lên. “Nếu chúng ta không lấy được thông tin, tất cả sẽ vô nghĩa.”

Minh Khôi cảm thấy sự đấu tranh bên trong. Anh hiểu tầm quan trọng của thông tin, nhưng anh cũng không thể để Lan gặp nguy hiểm. “Chúng ta có thể quay lại sau,” anh nói, hy vọng thuyết phục được cô.

“Không,” Lan khăng khăng. “Nếu không lấy được thông tin, họ sẽ tấn công trước khi chúng ta kịp trở tay.”

Một tiếng động lớn vang lên ở bên ngoài. Minh Khôi cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù gần hơn. “Chúng ta không còn thời gian!” Anh kéo Lan ra ngoài, nhưng cô vẫn kiên trì.

“Em chỉ cần thêm vài phút!” Lan nhấn mạnh, ánh mắt kiên định. “Hãy giúp em!”“Được, nhưng chỉ vài phút thôi!” Minh Khôi chấp nhận, lòng đầy hồi hộp. Anh đứng bên cửa, quan sát mọi động tĩnh bên ngoài.

Thời gian trôi qua chậm chạp. Mỗi giây đều như kéo dài mãi mãi. Minh Khôi nghe thấy tiếng chân người, những tiếng nói lầm bầm, và sự căng thẳng dâng cao trong lòng anh.

“Xong rồi!” Lan kêu lên, gương mặt rạng rỡ khi nhìn vào màn hình. “Chúng ta có thông tin rồi!”

“Chạy!” Minh Khôi hô lớn, và họ lao ra ngoài. Ánh sáng chói mắt, nhưng cảm giác mát mẻ của không khí bên ngoài như một luồng sinh khí mới.

Tuy nhiên, khi họ vừa bước ra, một nhóm quân địch xuất hiện ở đầu ngõ. Minh Khôi không có thời gian để suy nghĩ, anh kéo Lan chạy theo một hướng khác. “Chạy nhanh!” Anh gào lên.

Nhưng không may, một viên đạn bay vèo qua, suýt trúng họ. “Cẩn thận!” Lan hét lên, nhưng Minh Khôi không dừng lại.

Họ chạy qua những con phố, lòng đầy hồi hộp. Tiếng súng vang lên phía sau, như một lời cảnh báo không ngừng. Minh Khôi cảm thấy mồ hôi lăn dài trên trán, nhưng anh không thể dừng lại. Họ cần tìm đường thoát.

Một con hẻm nhỏ xuất hiện trước mắt. Minh Khôi kéo Lan vào đó, tìm kiếm sự an toàn tạm thời. Họ đứng lại, thở hồng hộc, cố gắng nghe ngóng tình hình.

“Chúng ta phải làm gì bây giờ?” Lan hỏi, mắt nhìn về phía Minh Khôi.

“Chờ một chút,” anh trả lời, nghe thấy tiếng bước chân đang đến gần. “Chúng ta cần một kế hoạch.”

Trong khoảnh khắc, một ý tưởng lóe lên trong đầu Minh Khôi. “Nếu chúng ta có thể tạo ra một sự phân tán, có thể sẽ có cơ hội thoát ra.”

Lan gật đầu. “Em có thể sử dụng thông tin mà em đã lấy được để làm mồi nhử.”

“Đúng vậy,” Minh Khôi khẳng định. “Hãy làm cho chúng tin rằng chúng ta đang ở một nơi khác.”

“Nhưng em cần thời gian để thiết lập,” Lan cảnh báo, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Được,” Minh Khôi trả lời, “nhưng hãy nhanh lên.”

Họ bắt tay vào công việc, từng giây từng phút đều quý giá. Minh Khôi cảm thấy áp lực đè nặng lên vai, nhưng anh không cho phép mình hoảng loạn. Họ đã vượt qua nhiều thử thách, và lần này cũng không ngoại lệ.

Khi mọi thứ đã sẵn sàng, Minh Khôi nhìn Lan, “Sẵn sàng chưa?”

“Em sẵn sàng!” Cô đáp, ánh mắt kiên định.

“Đi nào!” Anh nói, và họ bước ra khỏi hẻm, lòng đầy hy vọng. Cuộc chiến đầu tiên của họ bắt đầu, và không có đường lui.

Tiếng súng vẫn vang vọng, nhưng lòng quyết tâm của họ chưa bao giờ mạnh mẽ hơn. Họ sẽ chiến đấu, không chỉ vì bản thân mà còn vì tất cả những người đang chờ đợi họ.

Ngọn lửa chiến tranh đã bùng cháy, và cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

truyenfull,truyenfull vn