Ngọn Lửa Chiến Tranh

Chương 15: Giải Cứu Người Bị Bắt Cóc

Trong bóng đêm, Minh Khôi và đồng đội lặng lẽ di chuyển về phía căn cứ của kẻ thù. Ánh đèn lờ mờ từ xa như những ngọn đuốc chỉ đường cho họ, nhưng cũng là dấu hiệu của sự nguy hiểm đang rình rập. Minh Khôi đi đầu, lòng anh đan xen giữa lo lắng và quyết tâm. Huy, người bạn thân thiết, đang trong tay kẻ thù. Họ không chỉ phải tìm cách giải cứu Huy mà còn phải vượt qua những âm mưu thâm độc đang chờ đợi.

“Đến nơi rồi,” Đức thì thầm, chỉ tay về phía một tòa nhà lớn, nơi mà họ nhận định Huy đang bị giam giữ. Tòa nhà tối tăm, im lìm, nhưng Minh Khôi biết bên trong đó là những kẻ thù sẵn sàng phản công.

“Lan, cậu chuẩn bị xâm nhập hệ thống an ninh chứ?” Minh Khôi quay sang hỏi.

“Đã sẵn sàng,” Lan đáp, ánh mắt cô sáng lên trong đêm tối. “Tôi sẽ tìm cách mở cửa cho mọi người.”

“Chúng ta có khoảng mười phút trước khi họ phát hiện ra,” Minh Khôi nhấn mạnh. “Hãy làm nhanh chóng.”

Lan gật đầu, bắt đầu công việc của mình. Minh Khôi cùng Đức lùi lại, quan sát xung quanh. Không khí nặng nề, sự hồi hộp như một sợi dây đàn căng chặt. Đức lén lút kiểm tra vũ khí, đôi mắt anh quét qua từng bóng hình xung quanh.

“Có cảm giác như có ai đó đang theo dõi,” Đức nói, giọng thấp.

“Cẩn thận,” Minh Khôi khuyên. “Đừng để lộ vị trí.”

Trong khi Lan chăm chú vào màn hình máy tính, Minh Khôi không thể ngừng suy nghĩ về Huy. Anh biết Huy là một chiến binh dày dạn, nhưng nếu bị kẻ thù thao túng, tình hình sẽ trở nên nguy hiểm hơn nhiều. “Cậu ấy sẽ không để mình bị đánh bại dễ dàng,” Minh Khôi tự nhủ.

“Xong rồi!” Lan đột ngột kêu lên. “Cửa đã mở.”

“Đi nào!” Minh Khôi ra hiệu, cả nhóm nhanh chóng tiến vào bên trong. Không gian bên trong tối tăm, mùi ẩm mốc và mùi sắt của máu hòa quyện. Minh Khôi cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên trong lòng.

Họ di chuyển qua các hành lang, lắng nghe từng âm thanh nhỏ. Minh Khôi dẫn đầu, cảm giác như mọi bước đi đều có thể đánh thức những kẻ canh gác. Đến một góc khuất, họ dừng lại.

“Chúng ta cần phải tách ra để tìm Huy,” Minh Khôi đề nghị. “Lan, cậu và Đức đi tìm ở tầng trên. Tôi sẽ xuống tầng hầm.”

“Cẩn thận nhé,” Đức nhắc nhở, ánh mắt lo lắng.

“Tôi sẽ làm được,” Minh Khôi khẳng định, lòng đầy quyết tâm.

Họ chia tay, Minh Khôi đi xuống cầu thang, từng bước chân vang lên trong không gian tĩnh lặng. Cảm giác hồi hộp dâng cao, anh biết rằng từng giây từng phút đều quý giá. Huy đang ở đâu đó trong bóng tối này, và anh phải tìm ra.

Khi đến tầng hầm, Minh Khôi nhận thấy không khí càng lạnh lẽo hơn. Anh lén lút tiến vào một căn phòng nhỏ, bên trong tối om. Hít một hơi sâu, Minh Khôi bật đèn pin, ánh sáng chiếu vào không gian chật hẹp. Một chiếc ghế gỗ cũ kỹ và một cái bàn. Không có dấu hiệu của Huy.

Đột nhiên, tiếng động từ phía bên ngoài làm anh chú ý. Minh Khôi nhanh chóng tắt đèn pin và lén lút ra ngoài. Anh dán mắt vào cánh cửa, nghe thấy giọng nói. “Chúng ta cần phải giữ chặt hắn, không thể để hắn trốn thoát.”“Để tôi lo,” một giọng nói khác vang lên, lạnh lùng và quyết đoán. Minh Khôi nhận ra đó là Tường Vi, người phụ nữ mà anh luôn coi là mối đe dọa lớn nhất.

“Chúng ta không thể để hắn biết về kế hoạch,” giọng nói kia tiếp tục. “Nếu không, chúng ta sẽ thất bại.”

Minh Khôi cảm thấy lòng trĩu nặng. Nếu Huy biết rằng kẻ thù đang lợi dụng mình, anh sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân. Anh phải hành động nhanh chóng.

Quay lại hành lang, Minh Khôi bắt đầu tìm kiếm. Đột nhiên, một tiếng kêu vang lên từ tầng trên. Là Lan! Anh chạy lên, lòng đầy lo lắng. Khi đến nơi, anh thấy Lan và Đức đang đứng cạnh một cánh cửa khép hờ.

“Huy!” Lan kêu lên, nhưng cửa đã bị khóa chặt. Đức cố gắng phá nó, nhưng không có hiệu quả.

“Chúng ta không có thời gian,” Minh Khôi nói, “Phải tìm cách khác.”

“Có thể chúng ta cần một mảnh vật gì đó để mở khóa,” Đức đề xuất, ánh mắt quét qua khu vực xung quanh.

“Một chiếc ghế có thể dùng được,” Lan chỉ vào chiếc ghế gỗ trong góc phòng. Đức nhanh chóng lấy chiếc ghế và dùng sức đập mạnh vào cửa.

Cửa bật mở, tiếng gỗ vỡ vang lên. Minh Khôi lao vào, ánh mắt anh tìm kiếm Huy. Và rồi, anh thấy Huy, bị trói chặt trên ghế, cơ thể gầy gò và mồ hôi ướt đẫm.

“Huy!” Minh Khôi kêu lên, chạy đến bên cạnh. “Cậu ổn chứ?”

Huy ngước lên, ánh mắt anh lờ đờ nhưng vẫn rực lửa. “Tôi... tôi có thể đứng dậy,” Huy nói, cố gắng gượng dậy.

“Giúp cậu ấy,” Minh Khôi ra lệnh, trong lòng tràn đầy hy vọng. Lan nhanh chóng cắt đứt dây trói, trong khi Đức đứng canh chừng ở cửa.

Khi Huy được giải thoát, một tiếng động lớn vang lên từ bên ngoài. “Họ đến!” Đức hét lên, sự hoảng loạn hiện rõ trên mặt.

“Chúng ta không thể ở lại đây!” Minh Khôi nói, “Nhanh lên, đi theo tôi!”

Cả nhóm chạy ra khỏi căn phòng, nhưng ngay khi họ bước ra hành lang, một nhóm lính kẻ thù xuất hiện. Minh Khôi và đồng đội đứng lại, trái tim đập mạnh trong lồng ngực.

“Chạy!” Huy gào lên, nhưng Minh Khôi biết rằng họ không thể lùi bước. Anh chỉ huy cả nhóm, “Đứng lại, chuẩn bị chiến đấu!”

Cả nhóm tạo thành một hàng phòng thủ, ánh mắt họ gặp nhau, đầy quyết tâm. Họ đã vượt qua quá nhiều để dừng lại tại đây. Những kẻ thù đang tiến gần, không gì có thể ngăn cản họ.

“Chúng ta sẽ chiến đấu!” Minh Khôi quát, lòng dũng cảm bùng cháy. Giây phút này không chỉ là về sự sống còn, mà còn là về tình bạn, lòng trung thành và sự hy sinh. Họ đã sẵn sàng cho cuộc chiến này, và ngọn lửa trong tim họ sẽ không bao giờ tắt.

truyenfull,truyenfull vn