Ngọn Gió Rực Cháy - Thời Kỳ

Chương 91: Hối hận vì đã không đánh thức anh dậy

Ninh Miên không phải là không có vệ tinh vây quanh, thế nhưng phần lớn số đào hoa đó đều bị Tạ Ứng tự tay b*p ch*t từ trong trứng nước. Khi năm hai đại học vừa khai giảng, trường có tổ chức một lễ đón tân sinh viên nhập học. Là các anh chị khóa trên, họ bắt buộc phải l*m t*nh nguyện viên, Ninh Miên bất đắc dĩ bị khoa lôi đi gánh vác nhiệm vụ này.

Vì ngoại hình của Ninh Miên quá mức xuất chúng, chỉ cần tùy tiện ngồi dưới lều bạt thôi cũng có cả khối người đến bắt chuyện. Bất kể là người cùng khoa hay khác khoa, cứ đi qua đi lại là kiểu gì cũng phải ghé vào nói vài ba câu, trong số đó không thiếu những kẻ đến để xin WeChat.

“Chị gái à, cậu có biết sáng nay có bao nhiêu người giả vờ đến hỏi đường không?” Lương Gia Duyên đi cùng nhóm tình nguyện với Ninh Miên, cô mở một thùng nước khoáng đã chuẩn bị sẵn từ trước, đưa cho Ninh Miên một chai, tự mình cầm một chai rồi nói: “Tớ đếm giùm cậu rồi nhé, tổng cộng ba mươi hai người. Trong đó có ba mươi người xin WeChat của cậu, mười chín nam, mười một nữ.”

“Thế ra chỉ có đúng hai người là hỏi đường thật thôi à?” Ninh Miên có chút dở khóc dở cười.

“Nhìn tình hình hiện tại thì tám phần mười, có lẽ, đại khái là thế rồi.” Lương Gia Duyên thở dài, “Nói đi cũng phải nói lại, cậu lớn thế này thì người ta muốn đơn thuần hỏi đường cũng khó lắm cơ.”

Ninh Miên cụp mắt không nói gì, cô liếc nhìn điện thoại, màn hình cứ liên tục nảy thông báo tin nhắn.

Nếu không phải sợ có người thực sự muốn hỏi han chuyện học hành, Ninh Miên tuyệt đối sẽ không cho tài khoản WeChat. Ngặt một nỗi vì lỡ cho rồi nên điện thoại của cô chưa một phút nào được yên ổn. Nội dung tin nhắn thì muôn hình vạn trạng, người thì mượn cớ cảm ơn để mời cô đi ăn cơm, người thì gửi một đống icon dòm ngó, có người lại lân la trò chuyện về mấy bài đăng trên vòng bạn bè của cô, đủ các thể loại, hoa cả mắt.

Ninh Miên chẳng có mấy hứng thú để trả lời.

“Còn Tạ Ứng đâu? Có phải cũng bị bên khoa của anh ta lôi đi l*m t*nh nguyện viên không?” Lương Gia Duyên lắc đầu, không dám tưởng tượng tiếp, “Cậu thì còn đỡ, chứ bên phía Tạ Ứng thì…”

Ninh Miên hoàn toàn có thể mường tượng ra được viễn cảnh đó. Cô quá hiểu rõ cái bản mặt của Tạ Ứng, mức độ chiêu ong dụ bướm so với cô chỉ có hơn chứ không có kém. Nhưng cứ nhìn vào cái thái độ từ chối người khác thẳng như ruột ngựa của anh, Ninh Miên tự hỏi liệu có bao nhiêu đàn em khóa dưới có thể chịu đựng nổi.

Điện thoại lại rung lên mấy bận, Ninh Miên thở dài, chẳng biết bao giờ đống tin nhắn này mới có điểm dừng. Ngay khi cô vừa định chuyển máy sang chế độ im lặng thì màn hình hiển thị cuộc gọi video của Tạ Ứng.

Ninh Miên ngẩn ra một lát rồi bấm nhận cuộc gọi.

Tạ Ứng quả nhiên cũng bị khoa lôi đi l*m t*nh nguyện viên. Trang phục tình nguyện của mỗi khoa một khác, đồ của khoa Toán xem như còn đơn giản chán: áo thun ngắn tay màu trắng kèm một chiếc thẻ tên. Còn nhìn sang phía bên Tạ Ứng, trang phục của họ khiến cả đám người trông chẳng khác nào một ruộng cà rốt di động.

Ninh Miên thầm bổ sung một câu trong lòng, cho dù có là củ cà rốt, thì Tạ Ứng cũng là củ cà rốt đẹp trai nhất.

Tạ Ứng vẫn chưa nhìn vào camera, hình như đang nói chuyện với ai đó. Ninh Miên cũng có đủ kiên nhẫn để chờ anh, mãi cho đến khi anh cầm điện thoại lên: “Em đang bận à?”

Ninh Miên lắc đầu, lúc này người đến hỏi đường cũng không còn nhiều: “Có chuyện gì thế anh?”

“Chẳng có gì, chỉ là chỗ anh đang nhộn nhịp lắm, muốn cho em xem thử thôi.” Tạ Ứng vừa nói vừa xoay camera điện thoại một vòng, xung quanh anh toàn là các em gái khóa dưới.

Ninh Miên im lặng, dự cảm thấy điềm chẳng lành.

“Anh bảo anh có bạn gái rồi mà mấy đứa em khóa dưới không ai chịu tin cả.” Tạ Ứng tỏ vẻ vô cùng bất lực, “Cũng tại anh, hôm nay ra cửa lại quên không treo cái móc khóa nhỏ em tặng.”

Ninh Miên nhíu mày, nhất thời không nhớ ra mình tặng Tạ Ứng móc khóa nhỏ khi nào.

“Em còn nhớ không? Hồi quân sự ấy, em cứ nhất quyết bắt anh mang theo ảnh của em, còn bảo anh phải luôn đeo trên người cơ mà.” Tạ Ứng bỏ mặc các em khóa dưới đang có mặt tại đó, mở mắt nói mò, biến Ninh Miên thành một hũ giấm chua lòm. Anh cong môi cười, nói tiếp: “Em bảo đeo cái này vào thì sẽ không có ai đến xin WeChat của anh nữa, còn đánh cược với anh, nếu có một cô gái nào đến xin thì em sẽ…”

Mặt Ninh Miên đỏ bừng lên.

Camera của anh vẫn chưa quay trở lại, Ninh Miên có thể nhìn thấy rõ mồn một biểu cảm trên gương mặt của năm cô gái đứng bên cạnh.

“Thôi bỏ đi, không nói chuyện này nữa.” Tạ Ứng làm bộ dè dặt, “Không phải các em đều tò mò bạn gái anh trông như thế nào sao?”

Trong máy Tạ Ứng tuy có không ít ảnh của cô, nhưng ảnh chụp suy cho cùng làm sao có sức đả kích mạnh mẽ bằng người thật việc thật được. Xem video trực tiếp chẳng phải sẽ nhanh gọn hơn mấy thứ mập mờ kia nhiều sao.

Ninh Miên lập tức phản ứng lại, không kịp suy nghĩ nhiều liền trực tiếp bấm tắt cuộc gọi.

Ninh Miên không phải muốn làm Tạ Ứng mất mặt trước đám đông, chỉ là cô thực sự không quen đối diện với một nhóm người xa lạ. Chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh đó thôi cô đã thấy không tự nhiên rồi.

Ngập ngừng một lát, Ninh Miên vẫn gửi cho Tạ Ứng một tin nhắn WeChat.

[NM: Mấy em ấy còn ở đó không anh?]

[NM: Vừa rồi em không cố ý dập máy đâu, chỉ là đột ngột quá em không biết phải nói năng thế nào khi đối mặt với họ thôi.]

[NM: Nếu họ còn ở đó…]

[NM: [Hình ảnh 1]]

[NM: [Hình ảnh 2]]

[N]: [Hình ảnh 3]]

[NM: Anh đưa mấy tấm này cho họ xem đi nhé.]

Tạ Ứng nhìn chăm chằm vào những bức ảnh trong điện thoại, không nhịn được mà bật cười.

Ninh Miên không giống những cô gái khác. Vân Sơ đi đâu làm gì cũng phải chụp một tấm ảnh để làm kỷ niệm, lần trước gặp Thịnh Minh Nam cô nàng cũng vậy. Nhưng Ninh Miên thì khác, cô không thích chụp ảnh, lại càng không thích tự sướng. Thỉnh thoảng Tạ Ứng có lén chụp vài tấm của Ninh Miên, cô nhìn thấy cũng không bắt anh xóa đi, chỉ khẽ mỉm cười, chân tay có chút luống cuống mà thôi.

Ba bức ảnh này Tạ Ứng chưa từng thấy bao giờ, cũng không biết cô chụp từ lúc nào. Anh chậm rãi lướt qua từng tấm một.

Tấm đầu tiên là vào buổi lễ kỷ niệm thành lập trường THPT Số 1 Minh Đức, có lẽ là do Vân Sơ chụp. Vì Ninh Miên đang đứng ở phía sau sân khấu, góc máy cũng bị hạn chế hơn, Tạ Ứng chỉ lộ ra chưa đầy một nửa góc nghiêng gương mặt, ánh đèn nhòe đi trên mặt anh nên không nhìn rõ biểu cảm. Đây là bức ảnh chụp chung đầu tiên khi hai người cùng lên sân khấu.

Tấm tiếp theo là ở trước cổng biệt thự nhà họ Ninh. Anh không có cách nào vào trong, đành phải đợi Ninh Miên đi ra. Tạ Ứng mua cho Ninh Miên bánh su kem thiên nga và trà sữa nóng hổi, hai người bị Ninh Chiêm phát hiện nên đành phải vội vàng tách ra. Trong ảnh là nụ cười mỉm nhàn nhạt của Ninh Miên, cùng với bóng lưng đang quay đi của Tạ Ứng. Anh không quay đầu lại, và cũng không hề biết Ninh Miên đã chụp lại khoảnh khắc ấy.

Tấm cuối cùng là ở khách sạn tại Hải Thành. Trong ảnh chỉ có một mình Ninh Miên, cô đang nằm trên giường, đầu gối lên chăn, ngước mắt nhìn lên phía trên, không biết là đang nhìn cái gì nhưng nơi đáy mắt lại tràn ngập ý cười. Tạ Ứng chưa từng nghĩ Ninh Miên lại chụp những bức ảnh này vào lúc anh đang ngủ, giống như một cách cô tự lưu giữ kỷ niệm cho riêng mình.

Ngay sau đó, Tạ Ứng phóng to bức ảnh lên, lồng ngực bỗng chấn động mạnh.

Anh nhìn thấy chính mình trong đôi mắt của Ninh Miên.

Chỉ vỏn vẹn ba tấm, nhưng mỗi một bức ảnh đều có hình bóng của Tạ Ứng.

Những thứ Ninh Miên sở hữu quá ít ỏi, cô bước vào thế giới của người trưởng thành quá sớm, thấu hiểu những vất vả của cuộc đời, cắn răng chịu đựng những hiểm ác của thế gian, cẩn trọng bảo vệ từng chút tốt đẹp nhỏ nhoi, ngay cả việc muốn chụp một tấm ảnh chung cũng tự dựng lên phòng tuyến. Cô lén lút, vụng trộm giữ sự dè dặt, vừa muốn một tình yêu tr*n tr** thế tục, lại vừa sợ bản thân lún quá sâu.

Tạ Ứng cụp mắt, nhìn đăm đăm vào Ninh Miên trong ảnh. Tuy cô có vẻ không nói gì, nhưng Tạ Ứng vẫn có thể cảm nhận được, một cánh cửa đã mở ra thì sẽ vĩnh viễn không bao giờ đóng lại nữa.

Cô đã quyết định hoàn toàn dỡ bỏ phòng bị với anh.

[XY: Sao tấm nào cũng có anh thế?]

[NM: Thì vốn dĩ tấm nào cũng là anh mà.]

Ánh mắt Tạ Ứng lại rơi vào bức ảnh đêm hội trường, dạo đó anh không có mấy tấm ảnh, phần lớn đều là tìm trên diễn đàn trường, góc chụp của người ta thì tệ hại, hoàn toàn không giống góc máy của Vân Sơ tấm này, ống kính chỉ tập trung duy nhất vào Ninh Miên.

Tạ Ứng mạnh dạn đoán mò:

[XY: Hóa ra từ đêm hội đó em đã… thích anh rồi à?]

[NM: Ừm.]

Tạ Ứng thực sự không ngờ Ninh Miên lại dứt khoát thừa nhận như vậy, đây đúng là một niềm vui bất ngờ:

[XY: Thế sao lúc đấy không nói với anh?]

[NM: Em nói rồi, tại anh không nhận ra thôi.]

Tạ Ứng nhíu mày, hồi tưởng lại những chi tiết của ngày hôm đó nhưng thực sự không thể nhớ ra được.

[NM: Với cả… tấm cuối cùng đừng cho người khác xem đấy.]

[NM: Đang ở khách sạn mà.]

[NM: Lúc đó anh đang ngủ, vốn dĩ em định lấy tay anh chạm vào người em một chút, nhưng lại sợ làm anh thức giấc.]

Trái tim Tạ Ứng khẽ mềm đi, anh mỉm cười:

[XY: Nghe giọng điệu của em có vẻ khá tiếc nuối nhỉ?]

Ninh Miên khẽ chạm ngón tay vào màn hình, lúc đó là lần đầu tiên của cô.

Từ sau khi ở bên Tạ Ứng, không biết có phải do sự dẫn dắt của anh hay không mà khả năng chịu đựng của cô hình như cứ tăng dần đều. Từ lúc ban đầu chỉ cần một cái ôm là đủ, đến một cái chạm, rồi đến… Cô vốn tưởng trước đây mình đã đủ quấn quýt không rời Tạ Ứng rồi, nhưng giờ Ninh Miên mới nhận ra là mình đã hoàn toàn sai lầm. Sai vì đã đánh giá thấp Tạ Ứng, và cũng sai vì đã đánh giá quá cao chính mình.

Điện thoại lại có cuộc gọi đến, lần này phía bên Tạ Ứng đã yên tĩnh hơn rất nhiều, không còn ồn ào như trước nữa.

Ninh Miên cầm điện thoại, liếc nhìn người vừa mới sáp lại gần phía sau lưng mình, khẽ “ừm” một tiếng.

“Cái gì cơ?”

Ninh Miên: “Cái gì là cái gì?”

Hình như Tạ Ứng không nghe rõ, anh l**m môi, cố tình hỏi cô: “Tự dưng lại ‘ừm’ cái gì thế? Anh còn chưa nghe rõ đâu đấy.”

“Ý em là hối hận… hối hận vì đã không đánh thức anh dậy.” Ninh Miên mím mím môi, hạ quyết tâm nói ra, “Nếu đánh thức anh dậy thì không chỉ có mỗi ảnh chụp đâu, mà còn có thể…”

Tạ Ứng chửi thề một tiếng trong lòng, thực sự không ngờ những lời này lại có thể thốt ra từ miệng Ninh Miên.

Mục đích anh gọi cuộc điện thoại này vốn là muốn dỗ dành cô, ai dè ngược lại còn được Ninh Miên dỗ cho ngọt lịm từ đầu đến chân.

Không chỉ có hoạt đ*ng t*nh nguyện, Ninh Miên còn bị ép tham gia vào buổi tuyển quân của câu lạc bộ. Câu lạc bộ có hai tấm biển hiệu vàng ròng là Tạ Ứng và Ninh Miên nên chẳng cần tốn chút sức lực nào, danh sách đăng ký mới đã chất thành từng đống lớn, thay đổi hẳn tình trạng tuyển người khó khăn trước đây.

Chỉ là dạo gần đây Tạ Ứng bận rộn với việc của ban nhạc nên không có nhiều thời gian đến buổi tuyển quân.

Trong ngành có hai công ty đồng thời nhìn trúng ban nhạc của Tạ Ứng. Một bên là công ty âm nhạc lâu đời, từng ký hợp đồng với vô số ca sĩ và nhạc sĩ, danh tiếng trong giới cực kỳ vang dội, có điều số lượng ca sĩ bị tồn đọng ở đó cũng nhiều. Công ty còn lại là nhà họ Giang mới nổi lên gần đây, Giang Hoài Bắc tiếp quản chưa đầy nửa năm nhưng đã tạo được một chỗ đứng nhất định trong ngành.

Ninh Miên trả lời vài câu tin nhắn của Tạ Ứng, bảo anh nên cân nhắc thật kỹ lưỡng giữa hai công ty này. Vừa ngẩng đầu lên, cô liền bắt gặp một đôi mắt màu nâu hạt dẻ.

“Đàn chị, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Ninh Miên không nhớ rõ đối phương là ai. Nhìn cách ăn mặc của cậu ta, một bộ đồ thể thao màu xanh nhạt, cả người sạch sẽ trắng trẻo, vừa đẹp trai vừa rạng rỡ như ánh mặt trời. Lúc mỉm cười, nơi khóe miệng cậu ta còn lộ ra một chiếc răng khểnh rất nhỏ, vừa nhìn đã thấy tràn đầy sức sống thanh xuân.

“Em là?” Ninh Miên hỏi.

Cậu nhóc răng khểnh lập tức lộ ra vẻ mặt thất vọng trong nháy mắt: “Em còn từng hỏi đàn chị đường đi đến Học viện Nghệ thuật thế nào mà, đàn chị quên rồi sao?”

Hôm đó người hỏi đường thực sự quá đông, Ninh Miên đúng là không thể nhớ hết được. Khựng lại nửa ngày, cô mới bày ra vẻ mặt đại khái là có chút ấn tượng: “Xin lỗi em nhé, lúc đó đông người quá.”

“Không sao đâu ạ, lần trước chưa kịp xin WeChat của đàn chị, em còn chưa thể cảm ơn tử tế vì đàn chị đã chỉ đường cho em nữa.”

Ninh Miên chợt nhớ ra lúc đó Lương Gia Duyên quả thực có bảo có người không xin được WeChat của cô, có lẽ là đi lạc thật. Ninh Miên cũng hạ bớt sự đề phòng với cậu nhóc răng khểnh, cô lắc đầu: “Không có gì đâu, việc nên làm thôi mà.”

Thời gian sau đó, cậu nhóc răng khểnh nhân cơ hội này đăng ký vào câu lạc bộ của Ninh Miên, lại thuận lợi vượt qua vòng tuyển quân. Thế là cậu ta hiển nhiên thường xuyên xuất hiện xung quanh Ninh Miên. Đối với ai Ninh Miên cũng đều cư xử như nhau, không quá vồn vã nhiệt tình, cũng không quá lạnh lùng xa cách, chỉ giữ một khoảng cách chừng mực vừa vặn giữa hai người. Huống hồ, cậu nhóc răng khểnh kia cũng chưa từng có hành động nào quá trớn với cô.

Mọi chuyện chỉ bắt đầu thay đổi sau đó ba tháng. Cuối cùng Tạ Ứng đã ký hợp đồng với nhà họ Giang, anh không chỉ nhìn trúng chỗ dựa vững chắc phía sau tập đoàn này cùng tốc độ thăng tiến gần đây của họ, mà còn vì nhà học Giang mới chân ướt chân ráo lấn sân vào giới giải trí, dưới trướng chưa có mấy nghệ sĩ. Tạ Ứng tự biết rất rõ, nếu ký hợp đồng với công ty lớn lâu đời kia, những ca sĩ hay ban nhạc cùng phong cách với họ có thêm họ cũng chẳng nhiều, mà thiếu họ cũng chẳng ít, ở đó họ cũng chỉ là những kẻ thay thế có thể có hoặc không. Nhưng nhà họ Giang thì khác, họ đang cực kỳ khát khao tìm kiếm những gương mặt mới phù hợp trong ngành để thiết lập một chiến dịch quảng bá rầm rộ. Nhìn ngắn hạn, triển vọng phát triển của Tạ Ứng chưa chắc đã bằng công ty đối thủ, nhưng tính về đường dài, tài nguyên và cơ hội Tạ Ứng nhận được ở nhà họ Giang nhất định sẽ nhiều hơn bên kia gấp bội.

Sau khi hợp đồng chính thức được ký kết, công ty dự định sẽ giúp ban nhạc phát hành một album vào giữa năm sau. Số lần Tạ Ứng đến trường cũng thưa thớt dần, lên lớp xong, nhiều nhất anh cũng chỉ kịp đi ăn với Ninh Miên một bữa cơm rồi lại phải vội vàng chạy về phòng thu âm. Cùng lúc đó, công ty còn bạo chi mời những giảng viên có tiếng về hướng dẫn riêng cho họ, nhờ vậy mà sự tiến bộ của Tạ Ứng và bọn Hà Tinh Vũ có thể nói là thần tốc.

Hồi năm nhất, Ninh Miên nghe quá nhiều giai thoại về việc trượt môn nên không dám lơ là một khắc nào, sau đó cô nhận ra tiến độ của mình đủ nhanh, hiệu suất học tập cũng đủ cao. Lên năm hai, Ninh Miên dần thích nghi được với nhịp độ của trường đại học, không còn cảm giác bức bối căng thẳng như năm nhất nữa. Cô bắt đầu đến bầu bạn với Tạ Ứng vào những lúc anh rảnh rỗi. Phần lớn thời gian, Ninh Miên chỉ ngồi một bên lắng nghe, cô không chủ động nói gì, cũng không chủ động làm gì, chỉ im lặng ghi nhớ tất cả.

Các buổi học của ban nhạc có khi là học chung, có khi là kèm riêng từng người. Ví dụ như hôm nay là buổi học riêng của Tạ Ứng.
Ninh Miên buổi chiều không có tiết nên cũng trở thành một cô sinh viên đi học ké.

“Nghỉ tay một chút nào.” Thầy giáo đã dạy suốt hai tiếng đồng hồ, ông cầm cốc nước lên rồi bảo: “Chúng ta trò chuyện một lát nhé?”

Tạ Ứng mỉm cười: “Vâng ạ.”

Ninh Miên vốn ít nói, cô cụp mắt liếc nhìn bình nước của Tạ Ứng, nước bên trong đã chẳng còn lại bao nhiêu: “Thế để em đi lấy thêm nước cho anh, anh cứ nói chuyện với thầy đi nhé.”

Ninh Miên bước ra khỏi phòng tập.

Thực ra cô cũng không rõ tương lai mình muốn làm gì. Cô rất thích toán học, cô cũng rất yêu âm nhạc, nhưng vì đã rời xa nó quá lâu nên cô luôn cảm thấy đó là một điều gì đó xa vời vợi, tầm tay không tới được.

Trụ sở của nhà họ Giang khá lớn, chỉ riêng phòng tập đã chiếm trọn hai tầng lầu. Nơi lấy nước nằm ở phòng nghỉ phía cuối hành lang. Ninh Miên đẩy cửa bước vào, bên trong có hai người đang áp sát vào nhau. Người đàn ông đeo một cặp kính gọng vàng, trông trí thức và nho nhã, cô gái thì mặc chiếc váy ngắn, mái tóc dài xõa bên tai, vừa yêu kiều vừa quyến rũ. Động tác của hai người tuy không có gì quá giới hạn, nhưng giọng điệu nói chuyện lại vô cùng thân mật.

“Sếp Tiểu Lâm này, mấy hôm trước anh còn bảo sẽ đi cùng em cơ mà.”

Ninh Miên vừa đẩy cửa vào đã thấy hối hận ngay lập tức, cô nghi ngờ mình đến không đúng lúc. Nhưng người cũng đã bước vào nửa người rồi, tầm này mà lùi ra thì trông cô lại càng kỳ quặc hơn.

“Đi cùng em, đi cùng em chứ…” Lâm Tuyển Thanh dịu dàng mỉm cười, “Gì mà vội thế?”

Ninh Miên hứng đầy một ly nước nóng, vừa định quay người rời đi.

Lâm Tuyển Thanh ngước mắt nhìn về phía Ninh Miên, huýt sáo một cái: “Thực tập sinh mới đến à? Trước đây chưa từng thấy em.”

Ninh Miên không rõ lai lịch của người đối diện, còn chưa kịp lên tiếng thì cô gái bên cạnh đã chen vào: “Không phải đâu anh, người ta đến để bầu bạn với bạn trai đấy, chính là Tạ Ứng mới ký hợp đồng gần đây…”

Mấy lần trước, cô ta hỏi xin WeChat của Tạ Ứng đều bị từ chối thẳng thừng muối mặt, giờ khó khăn lắm mới bắt thóp được: “Họ ân ái lắm cơ, ngày nào cũng đến bám lấy nhau, chẳng biết nơi này là phòng tập hay là cái chỗ…”

Lâm Tuyển Thanh bấy giờ đã chẳng còn hứng thú với người bên cạnh nữa, anh ta đưa tay ra hiệu: “Suỵt, anh đang hỏi cô ấy mà. Thời gian không còn sớm nữa, em đi tập tiếp đi, anh không làm phiền em nữa.”

Cô nàng mặc váy ngắn ngẩn ra một lát, nhưng cũng không dám ho he gì, đành ấm ức rời đi.

Ninh Miên thấy thế cũng định bước theo chân cô ta ra ngoài, nhưng ngay lập tức đã bị Lâm Tuyển Thanh chặn lại. Anh ta chớp chớp mắt, đôi đồng tử màu cà phê dường như đang cố tình phóng ra vài tia điện: “Em có bạn trai thật à?”

Ninh Miên gật đầu.

Lâm Tuyển Thanh giơ ly cà phê trước mặt lên, hỏi cô với vẻ đầy thiện chí: “Em có biết công ty không cho phép nghệ sĩ yêu đương không?”

Ninh Miên chưa từng nghĩ đến vấn đề này, Tạ Ứng cũng chưa từng đề cập với cô.

Nhưng trong giới giải trí hình như đúng là có quy định như vậy thật. Ninh Miên còn nhớ rõ hồi trước Đỗ Nhan làm fan bạn gái của một ngôi sao, sau khi đối phương công khai tình cảm đã suy sụp đến mức nào, thậm chí còn hủy theo dõi tất cả mọi thông tin của người đó.

Ninh Miên có chút ngượng ngập: “… Tôi không biết.”

“Không sao đâu, đừng căng thẳng.” Lâm Tuyển Thanh nhẹ nhàng an ủi.

“…”

Ninh Miên đi lấy nước hơi lâu. Tuy cô đã đến đây rất nhiều lần nhưng Tạ Ứng vẫn không yên tâm, anh xin phép thầy giáo ra ngoài ngó một chút. Vừa đến phòng nghỉ, anh liền bắt gặp cảnh tượng Ninh Miên đang bị Lâm Tuyển Thanh giữ lại trò chuyện.

“Sếp Tiểu Lâm.” Tạ Ứng đẩy cửa bước vào, khẽ mỉm cười, “Lâu rồi không gặp.”

Ninh Miên quay đầu lại, trông thấy Tạ Ứng. Vì sợ làm ảnh hưởng đến anh nên cô cứ loay hoay không biết phải từ chối đối phương thế nào, nhất thời còn chưa kịp lên tiếng thì bờ vai đã bị một cánh tay rắn rỏi kéo sát vào lòng.

Ninh Miên vừa mới bị Lâm Tuyển Thanh nhồi nhét cho một tràng tư tưởng kiểu: Công ty tuy không cho phép nghệ sĩ yêu đương, nhưng lại hoàn toàn cho phép bạn gái của nghệ sĩ yêu đương với bạn của ông chủ công ty.

“Gặp gì mà lâu, chẳng phải mấy hôm trước mới vừa gặp sao.” Lâm Tuyển Thanh gác một tay lên thành ghế, lười nhác nhìn anh, “Cậu không cần phải căng thẳng thế đâu, tôi cũng có làm gì đâu nào…”

Tạ Ứng khẽ mỉm cười nhạt.

Bất cứ ai đã bước chân vào cái giới này thì không một ai là không biết đến Lâm Tuyển Thanh, một gã phú nhị đại rảnh rỗi sinh nông nổi chính hiệu, cuộc sống ngoài tiêu tiền ra thì chỉ có yêu đương, ngày nào thời gian cũng nhiều vô kể. Nguyên tắc của Lâm Tuyển Thanh rất đơn giản, để giữ được sự tươi mới lâu dài, bạn gái của anh ta phải giống như cỏ dại, cắt hết lớp này lại mọc lên lớp khác, thay bồ như thay áo, đủ các thể loại, chẳng có kiểu con gái nào mà anh ta chưa từng dây dưa qua.

Lâm Tuyển Thanh đẩy nhẹ gọng kính: “Bạn gái à?”

Tạ Ứng gật đầu: “Ừm.”

Ninh Miên lập tức căng thẳng hẳn lên. Công ty của họ rõ ràng là không cho phép yêu đương, vậy mà Tạ Ứng lại dám thừa nhận một cách đường hoàng và trắng trợn như thế.

“Bạn học cấp ba, tụi tôi quen nhau cũng lâu rồi.” Tạ Ứng vốn dĩ là không có cơ hội nói chuyện này với Lâm Tuyển Thanh, nhưng đã tính ra tay chèo kéo góc tường nhà anh thì cũng đừng trách Tạ Ứng anh đây vô tình, “Chưa đợi đến lúc tốt nghiệp là tụi tôi đã dẫn nhau về ra mắt phụ huynh rồi. Chuyện đến nước này tôi cũng chẳng giấu gì anh nữa, mẹ tôi cưng cô ấy lắm, còn thân thiết hơn cả con ruột ấy chứ, tôi kể anh nghe…”

“Có một lần, tụi tôi cùng…”

“Nói thật là chuyện này đến tôi cũng không ngờ được…”

“…”

Lâm Tuyển Thanh nghe đến đoạn sau thì hoàn toàn lùng bùng lỗ tai, nghẹn họng trân trối nhìn anh. Khó khăn lắm mới canh được một khoảng trống để chen lời, anh ta gượng cười: “… Tình cảm của cậu và bạn gái tốt ghê nhỉ.”

Tạ Ứng liếc mắt sang nhìn Ninh Miên bên cạnh, chân thành đáp: “Cảm ơn sự khẳng định của sếp Tiểu Lâm, tôi cũng hy vọng sếp Lâm nhỏ sớm ngày gặp được một người bạn gái tâm lý như thế.”

Lâm Tuyển Thanh: “…”

“Chắc là trong vòng ba năm tới thôi nhỉ…” Tạ Ứng giữ vững phong độ cực kỳ đòn roi, vẫn tiếp tục lải nhải không ngừng: “Chúc sếp Tiểu Lâm sớm ngày tự mình trải nghiệm cái niềm hạnh phúc của một người đã có gia thất như tôi.”

Ninh Miên đột nhiên ho sặc sụa.

Cũng may Lâm Tuyển Thanh chỉ là thói quen thích thả thính trêu hoa ghẹo nguyệt, chứ anh ta cũng chẳng thật lòng thật dạ gì, thấy không xơ múi được là rút ngay. Đặc biệt là sau khi phải chịu đựng mười lăm hai mươi phút tra tấn lỗ tai bằng bài ca khoe người yêu của Tạ Ứng, tai Lâm Tuyển Thanh suýt chút nữa là nổ tung rồi.

Lâm Tuyển Thanh vừa đi chưa được bao lâu, Ninh Miên đã không nhịn được mà hỏi: “Dẫu sao anh ta cũng là ông chủ công ty, sao anh lại dám…”

“Ông chủ công ty cái gì chứ?” Tạ Ứng bật cười, “Công ty này anh ta có một cắc cổ phần nào đâu.”

Ninh Miên ngẩn ra, thế lúc nãy tại sao cô nàng kia lại cung kính với anh ta như vậy…

“Hơn nữa, lúc ký hợp đồng anh có bảo mình sẽ xây dựng hình tượng độc thân đâu. Yêu đương mà cứ phải trốn trốn tránh tránh thì có gì vui thú chứ?” Tạ Ứng tỏ vẻ chẳng thèm bận tâm, “Nhưng mà, bạn gái này, em đi lấy nước hơi bị lâu rồi đấy nhé, có biết là bao nhiêu thời gian trôi qua rồi không?”

Ninh Miên có chút cuống cuồng, cô đúng là quên mất thời gian thật, bèn lấy điện thoại ra tính toán xem thử.

Do lúc nãy đi cùng Tạ Ứng vào phòng học riêng nên điện thoại của Ninh Miên luôn để chế độ im lặng. Giờ mở máy lên, tin nhắn cứ liên tục nhảy ra ào ào, toàn bộ đều là của cậu nhóc răng khểnh khóa dưới gửi đến.

Tạ Ứng đứng ngay sát bên cạnh Ninh Miên, dù không cố ý nhìn chăm chằm nhưng cũng liếc thấy sơ sơ ít nhất mười mấy tin nhắn.

Ninh Miên không nghĩ ngợi gì nhiều, nhưng vẫn lên tiếng giải thích một câu: “Dạo này anh không đến câu lạc bộ, đây là một cậu em khóa dưới, tính tình khá tốt, mấy hoạt động của câu lạc bộ cậu ấy đều đến phụ giúp nhiệt tình lắm.”

Tạ Ứng “ồ” lên một tiếng đầy ẩn ý.

“Anh muốn xem không?” Ninh Miên ngày thường cũng chẳng trò chuyện gì nhiều với cậu ta, đa phần là cậu ta nhắn năm câu cô mới trả lời một câu, nhưng được cái hỏi gì đáp nấy, “Dù sao cũng không có chuyện gì quan trọng cả.”

Tạ Ứng cầm lấy điện thoại của Ninh Miên, hai người cùng ngồi xuống ghế trong phòng nghỉ.

Anh mới không đến trường có vài ngày, mới không công khai phát cẩu lương có mấy hôm mà đã có đàn em khóa dưới rắp tâm muốn đào góc tường rồi. Ninh Miên tính tình thẳng tuột, căn bản không nhìn ra mấy cái trò mờ ám vòng vo này, huống chi thoạt nhìn qua thì mấy lời của cậu chàng khóa dưới đúng là chưa có câu nào quá giới hạn.

[Một chiếc răng khểnh: Đàn chị ơi, chiều nay sao chị không đến tham gia hoạt động câu lạc bộ thế ạ?]

[Một chiếc răng khểnh: Em còn mua trà sữa cho chị nữa nè! Lần trước em nghe chị bảo chị thích uống trà sữa ô long thêm đậu đỏ!]

[Một chiếc răng khểnh: Hehe, em đỉnh chưa, chị mới nói có một lần mà em đã nhớ kỹ rồi đó.]

Ninh Miên nhíu mày, cô chưa từng nói chuyện này với cậu ta bao giờ, chỉ là vô tình nhắc tới khi nói chuyện với các bạn khác, chắc hẳn lúc đó cậu ta đang đứng bên cạnh mà cô không chú ý: “Em… em không có nói riêng với cậu ấy mấy chuyện này đâu.”

Tạ Ứng nhìn Ninh Miên, khóe môi khẽ cong lên: “Anh biết rồi, nếu là em thì em sẽ trả lời thế nào?”

Ninh Miên ngẫm nghĩ một lát, tám phần mười là cô sẽ không trả lời.

Ninh Miên thực sự không thích tán gẫu với người khác, con gái thì còn đỡ, chứ đối với con trai, ngoại trừ những câu hỏi cần thiết hoặc có chuyện khẩn cấp thì cô rất hiếm khi tiếp lời.

“Thế thì bất lịch sự quá rồi!” Tạ Ứng ngược lại còn lên tiếng chỉ trích cái sai của cô, “Người ta là đàn em khóa dưới tràn đầy nhiệt huyết tìm em như thế, kiểu gì em cũng phải nói với người ta vài câu chứ.”

Ninh Miên thực sự hoang mang, nhỏ giọng thỉnh giáo: “Thế… nói cái gì bây giờ?”

“Em nhắn thế này: Cảm ơn em vì đã nhớ sở thích của chị nhé, nhưng chị thích uống cái này tất cả là nhờ bạn trai chị đấy, hồi học cấp ba anh ấy thường xuyên mua cho chị uống.”

Ninh Miên: “…”

“Không chỉ mua cho chị trà sữa ô long, mà còn mua cả bánh su kem thiên nga nữa cơ.” Tạ Ứng gõ gõ vào màn hình điện thoại, thúc giục: “Em có muốn xem cái túi đựng bánh su kem không? Chị vẫn còn giữ cái túi đó đấy.”

Mặt Ninh Miên đỏ bừng lên.

Hồi đó, mỗi một chút tốt đẹp mà Tạ Ứng dành cho cô, cô đều muốn giấu kín đi, để đến khi chỉ có một mình mới lôi ra gặm nhấm, nghiền ngẫm. Không ngờ lại bị Tạ Ứng bóc trần một cách thản nhiên như thế. Ninh Miên thực sự xấu hổ vô cùng, cô đẩy luôn điện thoại qua cho anh, dứt khoát để Tạ Ứng tự mình trả lời.

[NM: Oa! Đàn em đỉnh ghê luôn á!]

[Một chiếc răng khểnh: Đàn chị đang khen em đấy ạ?]

[Một chiếc răng khểnh: Hi hi hi, em thấy hơi vui vui rồi nha.]

[Một chiếc răng khểnh: Thực ra cũng không có gì ghê gớm đâu ạ, chỉ là em hơi để tâm đến những chuyện liên quan đến đàn chị thôi.]

Tạ Ứng cười khẩy một tiếng, biết rồi còn cố hỏi:

[NM: Tại sao thế?]

[Một chiếc răng khểnh: Tại vì em toàn thấy đàn chị có một mình thôi, lần nào đến tham gia hoạt động câu lạc bộ cũng chẳng có ai đi cùng chị cả, nên em hơi bận lòng.]

[Một chiếc răng khểnh: Cơ mà, em lại nghe những người khác bảo đàn chị có bạn trai rồi.]

[Một chiếc răng khểnh: Họ bảo hai người ân ái lắm, anh ấy cũng đối xử với chị rất tốt, nhưng tại sao em chẳng bao giờ thấy anh ấy đến đón chị, cũng không cùng chị tham gia hoạt động bao giờ thế ạ?]

[Một chiếc răng khểnh: Giá mà em là bạn trai của đàn chị thì tốt biết mấy, em chắc chắn sẽ không như vậy đâu.]

[Một chiếc răng khểnh: Bất kể đàn chị nói gì, làm gì, em cũng sẽ luôn ở bên cạnh đàn chị, không rời xa một bước nào luôn.]

[Một chiếc răng khểnh: Chỉ cần đàn chị cần em.]

Tạ Ứng chẳng thèm nhắn nhiều lời, thế mà đã dụ được cho đối phương tự lòi đuôi cáo ra rồi.

“Cái này chẳng phải đang chê anh làm bạn trai không xứng chức sao?” Tạ Ứng lướt màn hình điện thoại. Chưa đầy vài câu mà bên kia đã tự đặt mình vào vị trí bạn trai tương lai, cuối cùng còn không quên dẫm đạp, hạ bệ anh một trận. “Bạn gái à, mới có một lát thôi mà…”

Ninh Miên nhìn lịch sử trò chuyện cũng phải ngớ ra, chợt phản ứng lại. Đúng là trước đây cậu ta hình như rất hay nhắc nhở cô, mở miệng ra là bảo Tạ Ứng chẳng bao giờ đến tìm cô, lại còn nói Tạ Ứng không đi học cùng cô. Nhưng Ninh Miên thực sự không bận tâm đến mấy chuyện này nên cũng chưa từng để vào đầu.

Tạ Ứng huých tay vào người Ninh Miên một cái, nói đầy ẩn ý: “Đây là đóa hoa đào thứ mấy anh phải tự tay bẻ rồi hửm?”

Ninh Miên đang định dỗ dành anh một chút, ngặt nỗi tin nhắn trong điện thoại vẫn chưa chịu dừng lại, cậu nhóc răng khểnh bắt đầu chuyển sang chiến thuật công kích kiểu uyển chuyển đầy văn vở.

[Một chiếc răng khểnh: Đàn chị ơi, có phải em đường đột quá rồi không, em xin lỗi ạ. Anh Tạ Ứng mà nhìn thấy thì có khi nào sẽ hiểu lầm mối quan hệ của chúng ta không chị?]

[Một chiếc răng khểnh: Nếu anh ấy có tức giận thì chị cứ bảo em nhé, em sẽ tự mình đi giải thích với anh Tạ Ứng.]

Tạ Ứng nhìn xuống dòng chữ, nhướng mày: “Nhìn không ra luôn đấy, cũng là một tay chuyên nghiệp cơ à.”

Ninh Miên ngập ngừng một lát: “Hay là để em trả lời cậu ta?”

“Ừm?”

“Bảo với cậu ta là anh rộng lượng lắm, không tức giận đâu.” Ninh Miên nghĩ ra một cách, “Sau đó bảo với cậu ta là tụi mình đang rất tốt, không cần cậu ấy phải bận tâm nhiều?”

Tạ Ứng lắc đầu, ngón tay vẫn gõ lia lịa không ngừng.

[NM: Sao mà như thế được chứ, một cậu bé đáng yêu thế này cơ mà. Bản thân Tạ Ứng còn rất thích nói chuyện với em đấy, sao em lại nghĩ là anh ấy sẽ tức giận chứ?]

Ninh Miên nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Tạ Ứng với vẻ đầy hoang mang, chẳng biết cái sự “thích” của anh nó đang biểu hiện ở chỗ nào nữa.

Gương mặt Tạ Ứng không chút cảm xúc, điên cuồng nhấn màn hình:

[NM: Đàn em à, em đừng nghĩ nhiều nhé, em nói chuyện kiểu này giống mấy em trà xanh nhỏ lắm đấy nhen. Đến lúc người khác nhìn thấy lịch sử trò chuyện đều sẽ hiểu lầm em, cứ ngỡ em cố tình muốn chia rẽ tụi chị, cố tình làm tụi chị khó chịu trong người, thế thì chẳng hay ho chút nào đâu.]

Ninh Miên câm nín hoàn toàn, câm nín đến mức không thể câm nín hơn.

[NM: Cũng may là em đụng trúng anh khóa trên của em đấy, anh ấy tính tình tốt, đối xử với mọi người cũng chu đáo, mấy chuyện vặt vãnh này lại chẳng bao giờ để tâm, chỉ cần không quá quắt thì nhìn thấy mấy cái này cũng không đi rêu rao với người khác đâu.]

[Một chiếc răng khểnh: Em xin lỗi ạ! Em chỉ vì lo lắng cho đàn chị thôi mà.]

[Một chiếc răng khểnh: Lần sau em sẽ chú ý hơn!]

Tạ Ứng âm thầm trợn trắng mắt với màn hình:

[NM: Không cần lo cho đàn chị đâu nè. Hay là hôm nào tụi mình cùng ra ngoài ăn một bữa cơm đi, để em được mở mang tầm mắt xem anh khóa trên của em rộng lượng đến mức nào nha!]

[Một chiếc răng khểnh: Vâng ạ!]

[Một chiếc răng khểnh: Giờ đàn chị đang làm gì thế ạ?]

[NM: Đang ở bên cạnh anh chứ làm gì nữa.]

[Một chiếc răng khểnh: ?]

[NM: Trò chuyện lâu như vậy rồi mà đàn em vẫn không đoán ra anh là ai sao?]

Tạ Ứng còn tỏ vẻ khá tiếc nuối:

[NM: Cứ tưởng đàn em hiểu rõ anh lắm chứ.]

[NM: Anh thích nói chuyện với cậu như thế, còn khen cậu là một chàng trai đáng yêu nữa cơ mà. Cậu em khóa dưới à, cậu làm anh đây đau lòng quá đi mất hà.]

[Một chiếc răng khểnh: lafuk@alkjdadxao………]

Ninh Miên hoàn toàn có thể cảm nhận được đầu dây bên kia đang điên cuồng đập điện thoại.