Ngọn Gió Rực Cháy - Thời Kỳ
Chương 82: Anh có thể chạm vào chỗ này của em lâu một chút không?
Kỳ thi đại học kết thúc, Ninh Miên chính thức dọn đến ở lại nhà họ Tạ. Đồ đạc của cô ở khu Thanh Thủy Uyển vốn chẳng có bao nhiêu, chưa đầy hai tiếng đồng hồ đã dọn dẹp sạch sành sanh. Nào ngờ vừa tới nhà họ Tạ, đồ đạc của cô cứ thế tăng lên vùn vụt. Khi thì là quần áo, trang sức mẹ Tạ mua cho, lúc lại là mấy món đồ lặt vặt dùng hàng ngày Tạ Ứng tặng, ngay cả ba Tạ thỉnh thoảng đi làm về cũng sẽ mua mấy món bánh ngọt cô thích ăn.
Ninh Miên thầm nghĩ, nếu sau này có phải chuyển đi, một chiếc vali của cô chắc chắn sẽ không gom hết nổi chỗ này.
Ngày mai Vân Sơ sẽ xuất phát ra nước ngoài để thích nghi với môi trường trước: “Tớ vốn định đi muộn hơn một chút, nhưng ba mẹ tớ bảo sang sớm vẫn tốt hơn, đỡ đến lúc đó lại cuống cuồng cả lên. Hơn nữa dạo này họ đang rảnh, sẵn tiện sang đó ở với tớ một thời gian. Dì út của tớ cũng ở bên đấy nữa, chứ để một mình tớ tự xoay xở thì chắc chắn không lo liệu hết được.”
Ninh Miên cắt cho Vân Sơ một miếng bánh kem: “Sang bên đó nhớ tự chăm sóc bản thân cho tốt nhé. Có chuyện gì không vui cứ gọi điện cho tớ, tớ không tắt máy đâu.”
“Tất nhiên rồi, người đầu tiên tớ nghĩ đến chắc chắn là cậu… Chỉ hy vọng đến lúc tớ gọi điện sang, người nhấc máy không phải là Tạ Ứng.” Vân Sơ cười hì hì xúc một miếng bánh kem bỏ vào miệng, “Nhưng mà vẫn thấy hơi tiếc nuối, năm nay không thể đón sinh nhật cùng Miên Miên rồi, lúc có điểm thi đại học tớ cũng không ở đây. Ngay đêm hôm trước khi biết điểm, tớ lại đang ở trên máy bay mất rồi.”
“Không sao đâu, lúc đó tớ nhất định sẽ nhắn tin báo cho cậu biết.”
Hà Tinh Vũ ở bên cạnh cứ cắm đầu uống nước ngọt, chẳng hé răng nửa lời.
Tạ Ứng nhìn một lúc lâu, chơi thân với Hà Tinh Vũ từ nhỏ đến lớn, sao cậu lại không biết thằng bạn mình đang nghĩ cái gì cơ chứ.
“Nhắc đến chuyện ra nước ngoài, con trai ở bên bển cũng nhiều lắm nha.” Tạ Ứng liếc mắt nhìn Hà Tinh Vũ, đầy ẩn ý nói, “Tôi nghe chị họ tôi kể, hồi ở trong nước chị ấy có thích một cậu chàng. Cậu ta cứ suy nghĩ nọ kia, đến cả lời tỏ tình cũng không dám nói, thế là hai người cứ vậy mà bỏ lỡ nhau. Chị họ tôi cứ ngỡ mình phải độc thân từ trong bụng mẹ thêm nhiều năm nữa, ai dè vừa ra nước ngoài một cái, hoa đào nở rộ khắp nơi, kết quả ngọt ngào luôn.”
“Mấy đứa em họ của tôi cũng thế.” NB hùa theo, “Đối phương cứ do dự mãi không chịu tỏ tình, thế là em họ tôi gật đầu đồng ý yêu người khác luôn.”
“Cậu bảo họ cứ im im như thế, rốt cuộc là nhịn để chờ cái gì nhỉ?”
“Chắc tưởng mình đang tích tụ đại chiêu chăng?”
“Thực ra tôi nghĩ tỏ tình mà bị từ chối vẫn tốt hơn là không nói gì.” Hùng Khởi rót cho NB một ly nước ấm, “Nếu không tỏ tình thì ngay từ đầu đã nắm chắc thất bại rồi, còn nếu nói ra thì ít nhất vẫn có 50% cơ hội thắng cơ mà.”
Mọi người có thể nói gì đều đã nói hết rồi, không vì mục đích gì khác ngoài việc muốn kích cho Hà Tinh Vũ sớm thông suốt, kẻo đến lúc hối hận thật sự thì chẳng biết trốn vào đâu mà khóc. Hai người cách nhau một vòng Trái Đất xa xôi như vậy, có thể bây giờ tình cảm rất tốt, họ nghĩ cứ duy trì trạng thái bình lặng này cũng không sao, nhưng lại quên mất thời gian chính là một tên sát thủ vô hình.
Hà Tinh Vũ không nói nhiều, hôm nay cậu ấy im lặng một cách bất thường. Những lời Tạ Ứng và mọi người nói, không phải cậu không hiểu, mà là cậu không dám hiểu. Vân Sơ quá tốt, tốt đến mức Hà Tinh Vũ cảm thấy bản thân có chút không chịu nổi. Cậu thì sống chẳng ra đâu vào đâu, đối với tương lai lại…
Lần đầu tiên trong đời, Hà Tinh Vũ nảy sinh cảm giác mình không xứng.
Mà một khi Vân Sơ ra nước ngoài, một năm hai người chẳng gặp nhau được mấy bận. Đến lúc đó ở nơi đất khách quê người, cô ấy nhất định sẽ gặp được những người xuất sắc hơn cậu gấp bội, liệu Vân Sơ có còn nhớ cậu là ai không.
“Mọi người cứ khích Hà Tinh Vũ như vậy có phải không hay lắm không? Biết đâu cậu ấy tự có dự tính riêng của mình thì sao?” Ninh Miên khẽ kéo tay áo Tạ Ứng, “Hơn nữa Vân Sơ cũng đâu có vội vàng, hai người họ hồi ở bệnh viện chẳng phải đã nói rõ rồi sao?”
Trước đây Vân Sơ còn thường xuyên vô thức nhắc đến tên Hà Tinh Vũ trước mặt cô, nhưng dạo gần đây, tần suất cô ấy nhắc đến cậu ngày một ít đi. Ninh Miên trước kia chưa khai sáng chuyện tình cảm, giờ nhờ có Tạ Ứng nên ít nhiều cũng có thể cảm nhận được đôi chút. Cô cảm thấy Vân Sơ dường như không còn thích Hà Tinh Vũ nhiều như trước nữa.
“Không giống lắm.” Tạ Ứng nhìn thoáng qua sự tương tác giữa hai người, “Nếu nói rõ rồi thì Hà Tinh Vũ không thể nào có cái thái độ này được.”
Ngày hôm sau, chuyến bay của Vân Sơ cất cánh lúc hai giờ rưỡi chiều. Nhóm bốn người Ninh Miên đã hứa sẽ cùng nhau đến sân bay tiễn cô ấy. Họ đứng thành một hàng dọc, duy chỉ có bóng dáng Hà Tinh Vũ là chẳng thấy đâu.
Ninh Miên cũng sốt ruột thay cho cậu ta: “Mọi người gọi điện thoại cho cậu ấy xem sao, hỏi xem cậu ấy đi đến đâu rồi, Vân Sơ sắp phải vào cửa an ninh rồi kìa.”
“Để tôi gọi.” Hùng Khởi nói.
Ba mẹ Vân Sơ làm xong các thủ tục cũng đã quay trở lại. Vân Sơ kéo chiếc vali nhỏ, im lặng một lát: “Miên Miên, tớ đi trước đây, không lát nữa lại không kịp giờ.”
Ninh Miên nắm lấy mu bàn tay cô ấy, liếc nhìn ba mẹ đứng sau lưng Vân Sơ rồi gật gật đầu.
Vân Sơ quay người định bước về phía cửa kiểm tra an ninh. Nhưng vừa mới bước ra một bước, phía sau bỗng vang lên giọng nói của Hà Tinh Vũ, cậu ấy đang gọi lớn tên cô.
Mọi người đồng loạt ngoảnh lại, liền nhìn thấy Hà Tinh Vũ đang khom lưng, thở hồng hộc vì mệt.
Vân Sơ không quay đầu lại.
Cô quả thực có thích Hà Tinh Vũ, thích cái nét ngốc nghếch của cậu, thích cái cách cậu kiên trì theo đuổi ước mơ, thích cả mái tóc xoăn tự nhiên cứ khẽ rung rinh mỗi khi cậu nói chuyện, và cả những lời bộc bạch tưởng như không não nhưng lại luôn an ủi được tất cả mọi người.
Thế nhưng, bất kể cô có dò xét ra sao, đối phương dường như đều không đón nhận, trông cậu cũng chẳng giống như hoàn toàn thích cô thích đến phát điên.
Ba mẹ Vân Sơ vô tình từng nhìn thấy ảnh của Hà Tinh Vũ trong điện thoại của con gái một lần, họ cũng chẳng phải kẻ ngốc. Mẹ Vân bước tới, nhẹ nhàng vỗ vai Vân Sơ, đón lấy chiếc vali nhỏ từ tay cô rồi bảo cô cứ nói chuyện với Hà Tinh Vũ cho xong đi, họ sẽ vào trong cửa an ninh đợi cô, cũng không vội một vài phút này.
Vân Sơ ra vẻ không tình nguyện để mẹ lấy mất vali, cô xoay người lại, cụp mắt xuống: “Cậu đến làm gì, xem mấy giờ rồi chứ?”
“Tớ biết là muộn rồi, tớ xin lỗi. Trên đường bị tắc đường quá, tớ hết cách rồi nên đoạn sau phải vắt chân lên cổ chạy bộ đến đây đấy.” Bó hoa baby Hà Tinh Vũ cố tình chọn mua giờ đã bị chạy đến mức rối tung cả lên, “Cậu từng bảo cậu thích loại hoa này, chỉ có đúng cửa hàng đó là có màu xanh thôi, nhưng mà bây giờ… trông nó hơi xấu xí mất rồi.”
Vân Sơ khẽ chớp hàng mi, nhìn bó hoa baby chẳng còn lại bao nhiêu bông, lý nhí đáp: “… Ồ, cảm ơn cậu đã đến tiễn tớ, còn đặc biệt mua hoa nữa.”
“Tặng cậu cái này… Tặng cậu cái này không chỉ đơn thuần là muốn tiễn cậu đi, mà là vì tớ thích cậu, tớ muốn cậu biết tớ thích cậu.” Hà Tinh Vũ có chút cuống quýt, “Trước đây tớ không dám nói, là vì cậu quá tốt. Cậu cái gì cũng giỏi, phương diện nào cũng xuất sắc, còn tớ… Tớ trước đây chẳng có cái gì ra hồn cả, đến cả lá gan xem phim kinh dị cũng chẳng bằng cậu.”
Bầu không khí vốn dĩ đang khá ly biệt cảm động, nghe đến đây, mấy người đứng xem đều nhịn không được mà bật cười.
Vân Sơ cũng phá lên cười, nước mắt còn chưa kịp lau: “Biết cậu nhát gan rồi.”
“Nhưng sau này tớ sẽ nỗ lực rèn luyện lòng can đảm, mỗi ngày tớ sẽ xem một bộ phim kinh dị!” Hà Tinh Vũ vội vàng nói, “Chẳng phải cậu từng gửi cho tớ một danh sách phim sao, một trăm bộ đó, tớ nhất định sẽ xem hết sạch.”
Vân Sơ ngẩn ra. Hà Tinh Vũ vậy mà thật sự tưởng cô muốn cậu ấy đi xem phim kinh dị sao?
Cậu ấy hoàn toàn không phát hiện ra chữ cái đầu tiên của tên mỗi bộ phim ghép lại thành lời tỏ tình sao? Uổng công cô đã tốn bao nhiêu thời gian để sắp xếp thứ tự cho chúng.
“Chờ tớ xem xong, tớ sẽ sang tìm cậu.” Hà Tinh Vũ dừng lại một chút, “Sau đó cậu lại lên cho tớ một danh sách mới, như vậy chúng ta có thể gặp nhau rất nhiều lần rồi.”
Ninh Miên giơ tay giật nhẹ gấu áo của Tạ Ứng. Tạ Ứng vô cùng tự nhiên nắm lấy bàn tay cô, mười ngón tay đan chặt vào nhau, cậu cúi đầu dịu dàng nhìn cô.
Hai người họ cũng dằn dỗi, dây dưa suốt hơn một năm trời mới có thể bụi trần định đoạt, ở bên nhau một cách quang minh chính đại. Giờ chứng kiến cảnh này, trong lòng bỗng dâng lên một loại cảm giác như bậc ba mẹ nhìn con cái mình khôn lớn, nhất thời trong lòng vô cùng cảm khái.
“Anh nói xem…” Ninh Miên ngửa đầu nhìn Tạ Ứng, hỏi, “Hai người họ như thế này có tính là đã ở bên nhau không?”
Tạ Ứng “ừm” một tiếng gật đầu.
Hà Tinh Vũ có thể nói ra được những lời này đã là nằm ngoài dự liệu của cậu. Cậu ấy trông có vẻ đối với chuyện gì cũng vô tư, vô lo, nhưng thực chất nội tâm lại rất tinh tế, chẳng qua phần lớn đều bị che giấu đi mà thôi.
Nếu không nhờ có chuyến đi này của Vân Sơ, không biết đến bao giờ Hà Tinh Vũ mới thực sự bị dồn vào đường cùng mà bộc lộ ra.
Hà Tinh Vũ bước lên phía trước, gãi gãi đầu, ánh mắt liếc sang chỗ khác, hỏi: “Vậy… tớ có thể ôm một cái không?”
Vân Sơ không nói gì.
“Thực ra, nếu không ôm được thì cũng chẳng sao, chỉ là tớ thấy cậu sắp đi rồi.” Hà Tinh Vũ vừa ngượng ngùng vừa tự trách bản thân đã lãng phí mất bao nhiêu cơ hội, “Cái đó, hay là cậu…”
Lời còn chưa dứt, Vân Sơ đã chủ động ôm chầm lấy cậu, kiễng chân lên, nhanh như chớp hôn nhẹ vào cằm cậu một cái.
Hà Tinh Vũ hoàn toàn đờ người.
Mãi cho đến khi Vân Sơ vẫy tay bước vào cửa an ninh, Hà Tinh Vũ vẫn chưa hoàn hồn trở lại.
“Anh Ứng, vừa rồi anh có nhìn thấy không? Có thấy Vân Sơ làm gì em không?” Hà Tinh Vũ giơ tay lên, sờ sờ vào môi dưới của mình, trái tim đập liên hồi dữ dội. Lúc nãy cậu còn chưa kịp phản ứng gì thì đã nhìn thấy hàng lông mi dài và dày của cô ấy ngay trước mắt, “Thế này tính là… nụ hôn đầu của em bay màu rồi hả?”
Tạ Ứng cười khẩy một tiếng: “Chẳng phải chỉ là hôn một cái thôi sao?”
“Không phải, tụi em mới xác định quan hệ ngày đầu tiên thôi đó.” Hà Tinh Vũ cũng không ngờ cốt truyện lại tiến triển thần tốc đến thế, cậu cứ ngỡ sớm nhất cũng phải đợi mình cày xong hai trăm bộ phim kinh dị đã chứ, “Mẹ kiếp, anh với bạn nhỏ học giỏi ngày đầu tiên ở bên nhau đã hôn nhau rồi à? Thật hay đùa thế? Không phải bạn nhỏ học giỏi luôn giữ khoảng cách với anh…”
Tạ Ứng quay đầu, nhìn Ninh Miên vẫn đang nói chuyện với Hùng Khởi, nghiến răng.
Đúng là ngày đầu tiên ở bên Ninh Miên cậu chẳng làm được cái trò trống gì cả. Hai người chỉ ngồi trước cửa hàng tiện lợi uống cho hết chai nước ngọt vị quýt, sau đó đường ai nấy đi, về nhà đến một câu thừa thãi cũng không thèm nhắn. Cậu còn bị Ninh Miên lùa đi làm bài tập, thậm chí còn bị cô phủ nhận mối quan hệ.
“Ngậm cái miệng chú mày lại.” Tạ Ứng quay đầu đi, vẻ mặt khinh bỉ, “Lo mà yêu xa cho tốt đi, nửa năm mới được hôn một cái mà đã sướng rơn lên rồi, cái niềm vui của hội lúc nào cũng dính lấy nhau như tụi anh làm sao chú mày hiểu được?”
Hà Tinh Vũ: “…”
Tiễn Vân Sơ đi xong thì cũng đến lúc công bố điểm thi đại học. Thế nhưng Ninh Miên và Tạ Ứng bắt đầu không thèm tra điểm ngay. Năm nào đến giờ này trang web cũng bị nghẽn mạng đến sập, họ chẳng việc gì phải chen chúc vào lúc này. Hơn nữa, mẹ Tạ đã ân cần dặn dò, nhất định phải đợi bà có mặt ở nhà thì mới được cùng nhau tra điểm.
Mà Tạ Ứng ngoài miệng thì bảo lúc nào cũng dính lấy nhau rất vui, nhưng thực chất là chẳng vui chút nào, nguyên nhân không có gì khác ngoài sự canh phòng nghiêm ngặt của ba Tạ và mẹ Tạ. Ở nhà, Ninh Miên luôn đứng cách Tạ Ứng tận hai mét, cửa phòng ngủ cũng bị khóa chặt. Tạ Ứng bỗng thấy hơi hối hận vì đã bảo Ninh Miên đến nhà mình ở, hai người làm gì cũng bị bó tay bó chân, chẳng dám làm cái gì.
Đúng lúc này, ba mẹ khó khăn lắm mới ra ngoài một chuyến, không gian riêng tư chỉ còn lại hai người.
Họ rủ nhau xuống phòng chiếu phim gia đình ở tầng hầm để xem một bộ phim tình cảm độc lập khá kén người xem. Bộ phim rất trong sáng, phân đoạn táo bạo nhất cùng lắm cũng chỉ là chạm môi một cái, Ninh Miên chọn phim này chủ yếu là để thư giãn đầu óc.
Mãi cho đến khi nam nữ chính thực sự hôn nhau, bàn tay của nam chính tự động dò dẫm trượt xuống phía dưới…
Ninh Miên cứng đờ người ngồi cạnh Tạ Ứng, giả vờ bình thản ngước mắt lên nhìn anh: “Quay phim cũng đẹp mắt ghê.”
Tạ Ứng cụp mắt xuống, khẽ cười: “Ừm, đẹp lắm.”
“Em thấy trên mạng review bảo phim này trong sáng lắm, chỉ chạm nhẹ một cái thôi, không ngờ… lại lâu thế này, còn… bình luận đúng là lừa đảo.” Ninh Miên ho nhẹ một tiếng, vô tình chạm phải lòng bàn tay Tạ Ứng, cô như bị bỏng, vừa định rụt tay về thì đã bị cậu nắm chặt lấy, “Lát nữa em phải đi báo cáo tài khoản đó mới được, cố tình nói dối, phát tán thông tin lừa đảo.”
Ở bên ngoài, Ninh Miên nể nang sức ảnh hưởng, không dám vượt rào. Ở nhà, Tạ Ứng bị người lớn kìm kẹp, không thể vượt rào.
Đã quá lâu rồi hai người mới lại ở gần nhau thế này, ánh sáng trong phòng lúc tỏ lúc mờ. Tạ Ứng rủ mắt, khẽ kéo người sát lại gần mình thêm một chút, hai người cứ thế tựa vào nhau, da thịt kề sát, vô cùng tự nhiên, cô ngẩng đầu lên, còn cậu thì cúi đầu xuống.
Tạ Ứng vô cùng lịch sự, trước khi môi đặt lên trán cô liền hỏi: “Anh có thể chạm vào chỗ này của em một lát không?”
Ninh Miên “vâng” một tiếng nhẹ nhàng.
Môi Tạ Ứng dịch xuống phía dưới một chút, dừng lại ở mắt: “Vậy anh có thể chạm vào chỗ này của em một lát không?”
Ninh Miên lại gật đầu.
Tạ Ứng lại chuyển đến chóp mũi, cũng hỏi cô một câu tương tự.
Sau đó, anh lại hơi tách ra.
Vị trí tiếp theo là chỗ nào, Ninh Miên đương nhiên biết rõ.
Chỉ mới nghĩ đến thôi là mặt cô đã đỏ bừng lên rồi, may mà ánh sáng trong phòng tối mờ nên không lộ rõ.
Bộ phim rốt cuộc có chuyển cảnh hay không đã chẳng còn quan trọng nữa, nhân vật chính đang làm cái gì cũng không ai thèm quan tâm.
Hai người ngồi trong góc tối, Tạ Ứng giơ tay lên vén lọn tóc của cô, dùng lực rất nhẹ vê vê d** tai cô. Khoảng cách của cậu sát cô rất gần, suýt chút nữa là chạm vào làn môi, giọng nói trầm thấp, chậm rãi, vừa giữ được phong độ lại vừa hỏi gặng: “Vậy anh có thể chạm vào chỗ này của em lâu một chút không?”
Ninh Miên: “…”
[Lời tác giả]
Định chạm vào bao lâu đây hả?