Giờ ra chơi mười phút, nhờ Vân Sơ mà Ninh Miên không ngủ được.
Tiết sau là môn văn, chỉ cần nhìn thấy giáo viên dạy văn bước vào, Ninh Miên đã bắt đầu buồn ngủ. Không phải cô có thành kiến gì, mà là môn văn thật sự quá hợp để ru ngủ. Chỉ cần nghe vài câu thôi đã giống như truyện kể trước khi đi ngủ, nếu trong lớp có giường, chắc cô nằm xuống luôn tại chỗ mất.
Tiết đầu tiên vẫn là chữa đề.
Văn là môn kém nhất của Ninh Miên. Cô thật sự không hiểu làm sao có thể viết ra những lời hoa mỹ, đầy cảm xúc một cách chân thành như vậy. Bài văn của cô từ trước đến nay đều là khuôn mẫu chồng khuôn mẫu. Thành tích luôn chứng minh một điều, cô và môn văn không hợp nhau.
Ngáp một cái, Ninh Miên liếc sang Tạ Ứng.
Tạ Ứng giống cô, rõ ràng không có chút nhiệt tình nào với môn văn.
Cậu ngồi bên phải Ninh Miên, bàn học sạch trơn. Lần này thì có lấy bài ra, con số 141 điểm chói mắt đập thẳng vào tầm nhìn của Ninh Miên, dù cuốn sách văn của cậu vẫn còn mới tinh.
Tạ Ứng nhắm mắt, chống cằm bằng một tay, gương mặt không cảm xúc. Nếu không phải chưa gục xuống, Ninh Miên còn tưởng cậu đang ngủ rồi.
Vì sao cậu ta có thể thi văn cao như vậy?
Vì đã đạt điểm cao nên nghe giảng tùy tiện vậy sao?
Từ lúc giáo viên bắt đầu giảng, tư thế của Tạ Ứng không hề thay đổi. Ninh Miên cúi đầu, cố gắng giữ tỉnh táo để ghi chú đáp án. Trong đầu cô lúc này như có hai phe đang đánh nhau. Lý trí nói Tạ Ứng còn chưa ngủ, mày định sa đọa à? Cảm xúc nói, so với cậu ta làm gì, ngủ một chút đi.
Hai bên đang đánh nhau căng thẳng thì, Tạ Ứng gục xuống.
Ninh Miên sửng sốt, cô còn tưởng Tạ Ứng chỉ muốn đổi tư thế cho đỡ mỏi tay. Nhưng ba phút trôi qua, cậu vẫn nằm yên trên bàn, hai tay gập lại che trước mặt, không hề có dấu hiệu tỉnh lại.
Giáo viên môn văn nổi tiếng hiền trong khối, tính cách mềm mỏng. Nghe nói Tạ Ứng là học sinh cá biệt có tiếng, ở lớp 13 gần như không học, lần này không biết đi chùa nào mà lại thi vào lớp số 1.
Nếu Tạ Ứng ngủ, cô giáo coi như không thấy, chắc… cũng không sao đâu nhỉ?
Giáo viên ngữ văn vừa tự an ủi xong thì Ninh Miên cũng gục xuống ngay sau đó.
Cô thật sự không chịu nổi nữa, cả buổi sáng quá tải, cộng thêm việc Tạ Ứng đã ngã xuống, trở thành cọng rơm cuối cùng áp đảo Ninh Miên.
Lý do của cô rất rõ ràng, Tạ Ứng đã ngủ rồi, mình cũng ngủ một chút. Bởi vì cô vô cùng công bằng, vì hai người phải đứng cùng một vạch xuất phát, cô không thể xuất phát sớm hơn được.
Đầu tiên là giáo viên ngữ văn im lặng, sau đó là cả lớp, mọi ánh mắt đều đổ dồn về hai người. Không ai ngờ ngày đầu tiên đụng độ giữa hạng nhất và hạng hai không phải là so kè học hành. Mà là cùng nhau ngủ gật ngay trên lớp.
Nếu là học sinh bình thường, chắc chắn đã bị gọi dậy phê bình.
Nhưng đây là Ninh Miên và Tạ Ứng.
Đặc quyền học sinh giỏi trong truyền thuyết, Tạ Ứng hôm nay hưởng trọn vẹn. Thực ra, Tạ Ứng không buồn ngủ, cậu đang giả vờ ngủ.
Ngay từ lúc vào lớp, cậu đã nhận ra trạng thái của Ninh Miên không ổn. Mắt cô cứ sụp xuống, cả người như ba trăm ngày chưa ngủ đủ. Nhưng dù vậy, cô vẫn không ngủ trong giờ. Thậm chí còn dành gần một phần ba thời gian để lén nhìn cậu.
Trước đây, Tạ Ứng chỉ biết Ninh Miên là hạng nhất cố định, cậu không biết sau khi mình cướp mất hạng nhất từ tay cô, cô sẽ có phản ứng gì. Nhưng sau hai tiết học, Tạ Ứng quá rõ ràng, cô đang coi cậu là chuẩn mực học tập. Cậu không ngủ, cô cũng không ngủ. Dù mắt đã díp lại, chữ viết méo mó, cô vẫn cố gắng.
Vậy nên, Tạ Ứng quyết định giả vờ ngủ.
Ngay khoảnh khắc cậu gục xuống, Ninh Miên cũng gục xuống theo.
Đầu vùi vào cánh tay, tay hơi nâng lên một chút, Tạ Ứng len lén nhìn qua khe hở. Thấy Ninh Miên cũng nằm bên cạnh, khóe môi cậu khẽ cong lên, nở một nụ cười rất đẹp.
Vì hành động kiêu ngạo của hai người, nhóm chat lớp lập tức bùng nổ. Có lẽ vì sự xuất hiện của Tạ Ứng khiến mọi người to gan hơn, thậm chí dám lén dùng điện thoại trong giờ học.
[Bạn học A: Mọi người ơi, Ninh Miên với Tạ Ứng… đang ngủ thật à?]
[Bạn học B: Đúng vậy, ngủ rồi. Học giỏi là thế đấy, ngủ luôn mà giáo viên ngữ văn cũng không gọi bọn họ dậy!]
[Bạn học C: Che giúp tôi với, tôi muốn chụp một tấm! Khoảnh khắc lịch sử đó!]
[Bạn học D: Hạng nhất với hạng hai đều ngủ rồi, hạng ba khi nào ngã xuống? @MạnhTường]
[Bạn học B: Cố lên! Ngủ đi! @MạnhTường]
[Bạn học A: Không lẽ ai cũng ngủ mà cậu không ngủ? @MạnhTường]
[Bạn học E: Ngủ đi! Tiểu Mạnh! Đừng thua! Ngủ ngay giờ đi!!! @MạnhTường]
……
Một tiết học bốn mươi lăm phút, Ninh Miên không biết mình đã ngủ bao lâu.
Khi cô tỉnh dậy, trong lớp đã không còn một ai. Không khí yên ắng đến mức mang theo cảm giác xa lạ. Ninh Miên chỉ còn nhớ loáng thoáng giáo viên đang giảng về chiếc rèm cửa màu xanh, rồi sau đó thì không còn gì nữa.
Cô ngẩng đầu khỏi mặt bàn, liếc nhìn chiếc đồng hồ treo cuối lớp, còn nửa tiếng nữa mới vào tiết. Cô không chỉ ngủ gật trong giờ Văn, mà còn ngủ luôn cả buổi trưa.
Trường trung học Minh Đức không có ký túc xá, nhưng có nhà ăn, còn mời cả đầu bếp đạt sao Michelin. Học sinh có thể chọn ăn ở trường hoặc về nhà. Vì phần lớn học sinh đều là tiểu thư, thiếu gia, nên số người ở lại trường không nhiều, nhà ăn cũng không mở cả ngày, chỉ phục vụ đúng giờ. Mà giờ này thì đã qua giờ ăn hơn một tiếng rồi.
Ninh Miên ngồi trên ghế, trong đầu vẫn còn lơ mơ. Cô không hiểu sao Vân Sơ lại không gọi mình dậy đi ăn cùng.
Vừa ngủ dậy, đầu óc cô vẫn còn chậm chạp. Lúc này đã có vài bạn quay lại lớp. Thấy cô ngồi đó từ sớm, có người ngạc nhiên hỏi: “Tiểu Miên, cậu vừa mới tới hay là ngủ quên luôn vậy?”
“Hả?”
Điều Ninh Miên muốn biết nhất lúc này chính là rốt cuộc trong lúc cô ngủ đã xảy ra chuyện gì.
Bạn học kia nhanh chóng tóm tắt tình hình, rồi đưa điện thoại cho cô.
Chuyện hai người ngủ gật trong giờ Văn đã bị đăng lên diễn đàn trường. Hạng nhất với hạng nhì ngủ ngay trong giờ học, đúng kiểu ngang ngược không ai bằng. Chủ bài đăng còn có tâm đính kèm một tấm ảnh hai người tựa vai nhau ngủ, trông cực kỳ thân mật.
Chỉ trong một buổi trưa, bài viết đã hot.
[Lầu 995: Dàn dựng thôi chứ gì? Report rồi. Ngủ trong giờ mà vẫn học giỏi vậy thì còn ai sống nổi nữa?]
[Lầu 996: Mạnh Tường cũng lên hình kìa, từng là hạng hai. Giờ nhìn hạng nhất với hạng nhì hiện tại, muốn phỏng vấn tâm trạng cậu ấy quá.]
[Lầu 997: Cạn lời thật. Mạnh Tường, cậu biết mình thua ở đâu chưa?]
[Lầu 998: Haha, học sinh giỏi trưởng thành là không bao giờ tỉnh táo trong giờ học đâu nha. @MạnhTường học hỏi đi.]
[Lầu 999: Nghe nói lúc tan học có người định gọi Ninh Miên dậy, nhưng Tạ Ứng ngăn lại. Điều này nói lên cái gì? Nói lên là hai người rất có thể đã hẹn ăn trưa cùng nhau! Tự hiểu đi! Tự hiểu!!]
[Lầu 1000: Vậy là hai người này có gì đó mờ ám à…?]
[Lầu 1001: k*ch th*ch quá trời! Tui cứ tưởng Mạnh Tường mới là chính cung, ai ngờ… Đúng là thanh mai trúc mã không bằng một lần tình cờ gặp gỡ!!!]
[Lầu 1002: Mạnh Tường: đừng nói nữa, tôi không chịu nổi rồi.]
[Lầu 1003: Mau spam “đau lòng Mạnh Tường” đi.]
[Lầu 1004: Đau lòng Mạnh Tường +1]
[Lầu 1005: Đau lòng cho Tiểu Mạnh quá trời luôn huhu!!!]
Bài đăng dài vô tận, Ninh Miên lười kéo tiếp, quay lại đầu bài, xem tấm ảnh thân mật trong truyền thuyết kia.
Do góc chụp, chỉ chụp được gáy của cô. Bên kia, Tạ Ứng vùi mặt trong hai tay. Ninh Miên mím môi, phóng to bức ảnh. Ở một chi tiết rất nhỏ, không ai để ý, cô nhìn thấy Tạ Ứng trong khe hở đó, mắt hơi nheo lại, hoàn toàn không có vẻ gì là đang ngủ. Má nó, cậu ta đang giả vờ ngủ!
Ninh Miên: “……”
Sơ suất rồi.
Cô im lặng trả lại điện thoại cho bạn. Trước khi xem bức ảnh, cô còn định chơi theo nguyên tắc công bằng. Ai ngờ Tạ Ứng lại chạy trước như vậy.
“Tiểu Miên, cậu ổn không?” Bạn học hỏi.
Ninh Miên lắc đầu: “Không sao.”
“Vậy sắc mặt cậu…”
Bụng Ninh Miên kêu lên một tiếng: “Đói.”
…
Mười mấy phút sau, lớp dần đông lại. Tạ Ứng vẫn chưa đến. Ninh Miên đã nghĩ xong, cô nhất định phải cho Tạ Ứng biết cái giá của việc chạy trước.
Còn 5 phút nữa là 3 giờ, Tạ Ứng mới vào lớp, y như giáo viên chủ nhiệm. Nhưng phía sau còn có một cái đuôi nhỏ, Hà Tinh Vũ, hai người mỗi người ôm một thùng lớn.
Tạ Ứng mới đến lớp số 1, theo truyền thống chuyển lớp, học sinh mới chuyển lớp sẽ mời cả lớp trà sữa coi như lễ ra mắt. Nhưng hơn ba mươi ly trà sữa thì phải đợi lâu, Tạ Ứng không có thời gian nên mua loại đóng chai cho tiện.
Hai thùng đồ uống được đặt lên bục giảng. Tạ Ứng đứng đó thu phục lòng người. Vân Sơ trước khi bị thu phục còn ghé tai Ninh Miên cảm thán: “Tiểu Miên, cậu có thấy Tạ Ứng thật sự rất đẹp trai không? Không biết là sức mạnh của tiền hay là sức hút của nhân cách nữa?”
Ninh Miên: “……”
Cô dời ánh mắt khỏi Tạ Ứng. Tuyệt đối không thể vì chút trà sữa mà quên đi hành vi giả vờ ngủ đáng ghét kia. Cô rũ mắt, không trả lời Vân Sơ, cũng không định lên lấy đồ uống.
Vừa mở sách bài tập ra được một trang, Tạ Ứng đã bước xuống bục giảng. Bên kia vẫn còn vài bạn đang chia đồ uống. Cậu khẽ gõ nhẹ lên bàn cô, rồi rút luôn cuốn bài tập khỏi tay cô.
Ninh Miên ngẩng đầu, không hiểu cậu định làm gì: “Cậu muốn gì?”
Tạ Ứng cười nhẹ: “Không uống trà sữa à?”
Sáng nay cô chỉ ăn một miếng bánh mì, trưa lại bỏ bữa, đầu óc trống rỗng. Khi đói, con người rất khó kiểm soát cảm xúc. Cô chẳng muốn nói nhiều, giật lại cuốn bài tập: “Không uống. Cậu có vấn đề gì với tôi à?”
“Hả?”
Ánh mắt hai người chạm nhau. Ninh Miên lười vòng vo, nói thẳng, giọng không mấy dễ chịu: “Trưa nay, cậu không cho người khác gọi tôi dậy, làm tôi lỡ luôn giờ ăn. Cậu đã hỏi ý tôi chưa?”
Tạ Ứng khẽ cười: “Chẳng phải buổi sáng cậu rất buồn ngủ sao?”
Ninh Miên khựng lại.
Thực ra Tạ Ứng cũng có ý tốt. Ba mươi phút giờ Văn vốn chẳng đủ ngủ. Nếu gọi cô dậy đi ăn, cũng chỉ là vòng luẩn quẩn, buổi chiều cô vẫn sẽ buồn ngủ.
Cậu lấy từ trong cặp ra một túi lớn, đưa cho cô: “So với việc đi ăn trưa, tôi nghĩ cậu cần nghỉ ngơi hơn, nên mới ngăn họ lại.”
Chiếc túi nặng trĩu, trong suốt. Từ góc nhìn của cô có thể thấy cơm nắm, đủ loại đồ ăn vặt, còn có không ít kẹo trái cây.
Ninh Miên không nói gì.
Tạ Ứng lại lấy ra một ly trà sữa từ bên kia balo, đặt lên bàn cô. Không giống với những người khác, đó là trà sữa trân châu đậu đỏ mix. Cậu nhìn cô, khẽ cười: “Bạn cùng bàn, không lẽ cậu đang xem tôi là đối thủ tưởng tượng của mình à?”