Sau ngày Valentine, Ninh Miên không còn gặp Hà Tinh Vũ ở trường nữa.
Ban đầu, cô chỉ nghĩ Hà Tinh Vũ bị ốm nên xin nghỉ vài hôm. Nhưng sau đó mấy ngày liền, Hà Tinh Vũ vẫn không xuất hiện. Bình thường lúc đi học hay tan học, bên tai cô lúc nào cũng có cậu ta lải nhải, giờ đột nhiên im bặt, Ninh Miên lại thấy không quen.
Cuối cùng Ninh Miên vẫn không nhịn được, hỏi Vân Sơ: “Dạo này sao Hà Tinh Vũ không đến trường?”
Hai người họ khá thân, Vân Sơ hẳn phải biết.
“Hà Tinh Vũ…” Vân Sơ im lặng một lúc: “Gần đây nhà cậu ấy có chuyện, chắc tạm thời chưa xử lý xong.”
Dù là chuyện riêng của Hà Tinh Vũ, Ninh Miên cũng không định hỏi thêm.
Nhưng câu chuyện chưa dừng lại. Vân Sơ thật sự rất lo cho Hà Tinh Vũ: “Không phải cậu ấy luôn nói, chỉ cần lấy được giấy chứng nhận là sẽ có cây bass bản giới hạn sao? Hôm đó ba cậu ấy đi mua cho cậu ấy, nhưng trên đường gặp tai nạn, giờ vẫn hôn mê chưa tỉnh. Lúc đó Hà Tinh Vũ còn ở cùng tớ, cuộc gọi cuối cùng của ba cậu ấy cũng không kịp nghe. Tiểu Miên, tớ cảm giác chuyện này là do tớ…”
Vân Sơ không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy: “Nếu lúc đó nhận cuộc gọi, nếu xe xuất phát muộn hơn một chút, có lẽ đã không xảy ra chuyện. Bây giờ Hà Tinh Vũ không thể đến trường, ngày nào cũng ở bệnh viện. Hai chúng tớ cũng chẳng nói chuyện nhiều, cậu ấy lúc nào cũng không có tinh thần.”
Ninh Miên sửng sốt.
Vân Sơ vẫn nói tiếp bên tai cô.
Nhà Hà Tinh Vũ chỉ có một mình cậu ta là con trai, gia đình trước giờ rất êm ấm, ba mẹ tình cảm, mọi thứ trong nhà đều do ba cậu ta gánh vác.
Chỉ trong vài ngày, ba Hà ngã xuống, chuyện xấu trong nhà dồn dập kéo đến. Mẹ Hà Tinh Vũ vốn không quen lo những việc này, mấy ngày nay bận đến quay cuồng. Hà Tinh Vũ chỉ có thể túc trực ở bệnh viện, trong chớp mắt, cậu ta trở thành trụ cột của gia đình.
Hà Tinh Vũ của trước kia có thể sống vô tư, không cần nghĩ nhiều. Nhưng bây giờ đã khác rồi.
Ninh Miên quay đầu nhìn Vân Sơ, do dự một chút: “Cậu… có muốn đến bệnh viện thăm cậu ấy không?”
Đến nước này, ít nhiều Vân Sơ cũng cảm thấy có phần trách nhiệm.
Vân Sơ gật đầu, thật sự rất lo, nhưng Hà Tinh Vũ luôn không cho cô ấy đến, cô ấy cũng không tìm được lý do thích hợp.
Ninh Miên nghĩ một lúc: “Hay là tớ nói với Tạ Ứng, mấy người cùng đi. Đi đông vẫn tốt hơn một mình.”
Mọi người thu xếp thời gian. Hà Tinh Vũ đã gần nửa tháng không liên lạc với bọn họ, kể cả Tạ Ứng cũng vậy. Khi đến bệnh viện, bọn họ đứng ngoài phòng bệnh, Hà Tinh Vũ đang ngồi bên giường. Không biết đã bao nhiêu ngày cậu ta không nghỉ ngơi tử tế, sắc mặt rất kém, mỗi ngày chỉ tùy tiện chỉnh trang qua loa, hoàn toàn không còn vẻ chăm chút như trước.
Nghe tiếng mở cửa, Hà Tinh Vũ mới miễn cưỡng ngẩng đầu. Thấy là Tạ Ứng và mọi người, cậu ta lại cúi xuống, đứng dậy: “Có gì đâu, mấy cậu còn đến thật à.”
Trên người ba Hà gắn đầy thiết bị, gương mặt không còn chút máu. Hà Tinh Vũ vỗ vai Tạ Ứng, nói nhỏ: “Ra ngoài nói đi.”
Dù bây giờ ba Hà không nghe thấy, Hà Tinh Vũ cũng không muốn làm phiền.
Vân Sơ đứng ở phía sau cùng. Càng đến lúc này, cô ấy lại càng không biết an ủi thế nào. Mấy người đi đến cuối hành lang, Hà Tinh Vũ quay lại: “Không có gì đâu, bác sĩ nói không nghiêm trọng.”
Hùng Khởi đáp lời: “Ừ, chắc chắn chú không sao đâu, vài ngày nữa là ổn thôi.”
NB liếc nhìn Hà Tinh Vũ, không nói gì, chỉ khẽ chạm vào cậu.
Nếu là trước kia, Hà Tinh Vũ không đi học cũng chẳng sao. Nhưng bây giờ sắp sang tháng ba, kỳ thi đại học cận kề, thành tích của cậu ta lại không ổn định, cũng không còn ý định đi du học, Hà Tinh Vũ có chút mông lung: “Ừm, dạo này… các cậu ở trường vẫn ổn chứ?”
Hà Tinh Vũ cố gắng cười, muốn giống như trước, nhưng mọi thứ đã hoàn toàn khác.
Trước đây, trong đầu cậu ta chỉ toàn nghĩ đến cây bass bản giới hạn kia. Cậu ta luôn thúc giục ba bằng cái giấy chứng nhận, mong sớm có được nó. Nhưng đến khi thật sự có rồi, ba cậu ta lại nằm trong bệnh viện, ý nghĩa của cây bass dường như cũng không còn như trước.
Cậu ta thậm chí không còn tâm trạng chạm vào nhạc cụ.
Chỉ sau một đêm, toàn bộ tinh lực của cậu ta như bị rút cạn.
Nói chuyện một lúc, họ để Vân Sơ ở lại, còn Hùng Khởi và NB đi mua đồ ăn trưa cho Hà Tinh Vũ. Bốn người chậm rãi đi trên đường, vào một cửa hàng tiện lợi, Ninh Miên đứng trước kệ chọn đồ uống.
Hùng Khởi đứng phía sau, hơi thất thần: “Chưa bao giờ tôi thấy Hà Tinh Vũ như vậy.”
“Đừng nói nhiều nữa, đừng nhắc chuyện này trước mặt cậu ấy.” Tạ Ứng cụp mắt. Quả thật, cậu cũng chưa từng thấy Hà Tinh Vũ như thế, đột nhiên trưởng thành hơn rất nhiều, không biết là tốt hay xấu. Tạ Ứng lấy hai ba chai nước, đặt vào tay Ninh Miên: “Dạo này tâm trạng cậu ấy không tốt. Hôm nay gặp vậy là được rồi, bình thường để Vân Sơ đến nhiều hơn, từ từ điều chỉnh tâm trạng cho cậu ấy. Chú cũng không quá nghiêm trọng, rồi sẽ ổn thôi. Đừng để cậu ấy cảm thấy chuyện quá lớn.”
Ninh Miên gật đầu.
Họ tranh thủ đến thăm, Ninh Miên còn bài tập chưa làm, Hùng Khởi và NB cũng có việc. Chỉ có Vân Sơ ở lại thêm một lúc với Hà Tinh Vũ.
Tạ Ứng ở lại cùng Ninh Miên chờ xe bên đường.
“Cậu nghĩ Hà Tinh Vũ sẽ như vậy đến bao giờ?” Ninh Miên uống một ngụm nước, không chắc chắn: “Chỉ còn mấy tháng nữa là thi đại học rồi.”
“Không rõ. Cho cậu ấy thêm thời gian đi.”
Ninh Miên “ừm” một tiếng: “Vậy để tớ bù bài cho cậu ấy sau.”
Dù sao trước giờ Ninh Miên dạy Hà Tinh Vũ cũng không phải ngày một ngày hai, dạy một môn tiếng Anh là dạy, mà dạy luôn các môn khác cũng vậy.
“Không cần cậu dạy, để Vân Sơ là được. Cậu chỉ cần soạn ghi chú, để Vân Sơ mang qua.”
Ninh Miên có chút mơ hồ, không hiểu sao lại phải làm phiền thời gian của Vân Sơ.
“Cậu không biết à?”
Tạ Ứng nhìn biểu cảm của Ninh Miên, đoán ra đại khái. Ninh Miên vốn chậm hiểu trong chuyện tình cảm, hồi đó cậu theo đuổi rõ ràng như vậy mà cô còn tưởng là khiêu khích. Vân Sơ lại kín đáo hơn, Ninh Miên càng không nhận ra.
Ninh Miên nhíu mày, không nghĩ ra: “Tớ phải biết gì chứ?”
“Vân Sơ thích Hà Tinh Vũ.” Tạ Ứng cười nhẹ: “Không thì cậu nghĩ….. một người cứ ở bên cạnh một người mãi, thật sự chỉ là tình anh em đơn thuần à?”
Ninh Miên chợt nhớ lại lúc Vân Sơ từng nói mình thích một người. Khi đó cô còn tưởng là Tạ Ứng, còn âm thầm thấy chua xót một lúc, dù chỉ là một lúc rất ngắn. Sau đó Vân Sơ lại đan khăn, cô cũng không hiểu là đan cho ai. Mà Hà Tinh Vũ lại không đến trường, cô cũng chưa từng thấy chiếc khăn đó.
“Không tin à? Hay đang nghĩ Vân Sơ thích Hà Tinh Vũ ở điểm nào?” Tạ Ứng nhìn cô, đáy mắt mang theo ý cười: “Giống như tớ hỏi cậu, cậu thích tớ ở điểm nào, cậu trả lời được không?”
Ninh Miên khựng lại: “Tớ…”
Quả thật cô không biết. Cô cũng không rõ từ khi nào mình bắt đầu thích Tạ Ứng.
Mọi thứ dường như diễn ra rất tự nhiên. Khi cô còn chưa kịp nhận ra, Tạ Ứng đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô.
Hình như đúng là vậy. Vân Sơ luôn nhắc đến Hà Tinh Vũ bên tai cô, họ cũng thường cùng nhau ăn cơm với Hà Tinh Vũ. Lần đốt pháo hoa hôm đó cũng là mây và sao, từng chi tiết nhỏ dần hiện lên trong đầu Ninh Miên.
Cô bị tình cảm của chính mình che mắt, nên chỉ nhìn thấy Tạ Ứng.
“Lần đầu tiên, ở căn tin, Hà Tinh Vũ nhìn thấy Vân Sơ là muốn chào rồi.” Tạ Ứng mỉm cười: “Nhưng lúc đó hai cậu không để ý, cứ thế đi mất. Sau đó tớ rủ cậu với Vân Sơ đến xem bọn tớ tập luyện, lúc Vân Sơ vào, chính Hà Tinh Vũ cũng không nhận ra, cậu ấy cứ không biết chán mà giới thiệu từng thứ một, hỏi ý kiến Vân Sơ liên tục, còn cố tỏ ra ngầu trước mặt cô ấy.”
Hôm đó Ninh Miên không xuống, nên không biết.
“Nhưng lúc đi xem phim, Hà Tinh Vũ thật sự bị dọa. Người như cậu ấy, vừa nhát gan lại sĩ diện, bị dọa trước mặt người mình thích, chắc là không muốn thừa nhận, nên mãi không nói rõ cảm giác của mình với Vân Sơ.” Tạ Ứng nói tiếp: “Đáng tiếc là vì cứ trốn tránh như vậy, cậu ấy cũng không dám nhìn rõ tình cảm của Vân Sơ dành cho mình.”
“Lúc ở quán bar, Hà Tinh Vũ còn nói với người khác Vân Sơ là anh em. Khi đó có thể cậu không để ý, nhưng ánh mắt Vân Sơ đã tối đi một chút. Nhưng sau đó cô ấy vẫn giả vờ như không có gì, còn cố ý gọi Kỳ Tắc là anh.” Tạ Ứng nói: “Lúc mấy cậu vào phòng riêng, Hà Tinh Vũ vẫn hỏi mãi, sao lâu vậy rồi Vân Sơ chưa từng gọi mình như vậy. Trước khi lên sân khấu còn bận tâm chuyện đó.”
Tạ Ứng cười: “Sau này, mỗi lần hai người trêu đùa, Hà Tinh Vũ lại hay tự chọc chính mình, nói chẳng ai gọi cậu ấy là anh cả. Tớ nhắc cậu ấy nhiều lần rồi, mà không hiểu sao cậu ấy cứ không dám nói thẳng với Vân Sơ. Chỉ cần nói ra một câu thôi…”
Tạ Ứng lắc đầu: “Có lẽ mọi thứ đã khác rồi. Cũng không biết lần này là tốt hay xấu.”
Ninh Miên mím môi.
Trong khoảng thời gian sau đó, Ninh Miên đều soạn ghi chú đưa cho Vân Sơ, để cô ấy mang đến bệnh viện. Ban đầu Hà Tinh Vũ còn sợ làm phiền Vân Sơ, nhưng sau khi biết cô ấy không thi đại học, lại có ý định đi du học, nền tảng học tập cũng tốt, thời gian rảnh hơn họ, cậu ta mới miễn cưỡng đồng ý để Vân Sơ đến bệnh viện học cùng mỗi ngày.
Ninh Miên liên tục mấy ngày liền chuẩn bị ghi chú. Tạ Ứng nhìn mà cũng có chút ghen nhẹ. Nhưng ở trường, hai người vẫn bị quản khá chặt, mỗi ngày chỉ có thể tranh thủ ra hành lang nói chuyện một lúc, còn phải đứng cách nhau qua một cây cột.
“Cậu ra đề rồi, nhờ Vân Sơ mang cho Hà Tinh Vũ làm.” Ninh Miên tựa vào lan can, nói: “Vân Sơ bảo tâm trạng cậu ấy vẫn chưa tốt lắm, nhưng vẫn đang học.”
Tạ Ứng “ừ” một tiếng.
“Chỉ ra đề Toán thôi có đủ không nhỉ? Dạo này tớ thật sự không có thời gian, nếu không tớ cũng có thể tìm thêm mấy môn tự nhiên khác.” Ninh Miên nghĩ đến nền tảng của Hà Tinh Vũ: “Chắc vài hôm nữa đi, đợi tớ xong việc đã.”
Tạ Ứng: “…”
Không hiểu sao, Ninh Miên cảm nhận được Tạ Ứng có vẻ không muốn nói chuyện: “Cậu không vui à? Hôm nay tớ đến muộn một chút.”
Tan học cô còn một bài chưa làm xong, nán lại trong lớp một lúc. Thời gian của hai người vốn đã ít, vậy mà cô còn không biết trân trọng.
Tạ Ứng khẽ lắc đầu.
“Hôm nay đề tớ làm hơi khó.” Ninh Miên cố giải thích.
Tạ Ứng cụp mắt. Ninh Miên hoàn toàn không hiểu trọng điểm, dạo này, ngoài làm bài ra, nội dung nói chuyện của cô với cậu chỉ toàn xoay quanh Hà Tinh Vũ. Cậu có chút khó chịu, dù chỉ là một chút.
“Không phải chuyện đó.” Tạ Ứng nói: “Cậu không thấy mấy ngày nay mình có gì đó không ổn à?”
Ninh Miên ngơ ngác: “Tớ?”
“Bạn trai đang ở trước mặt, mà trong đầu cậu toàn nghĩ đến…” Tạ Ứng không nói thẳng: “Cậu thử nghĩ xem, nếu mỗi ngày tớ đều nhắc đến…”
Ninh Miên muốn cậu nói hết, nhưng Tạ Ứng lại dừng giữa chừng: “Nhắc đến cái gì?”
Tạ Ứng cười một tiếng, ban đầu cậu định nói đến Vân Sơ.
Ninh Miên và Vân Sơ là thân nhất, giống như cậu với Hà Tinh Vũ vậy, đem ra so sánh là hợp nhất. Nhưng ngay lúc này, Tạ Ứng lại không muốn nhắc đến nữa, cậu thậm chí còn không chịu nổi việc để Ninh Miên ghen dù chỉ một chút.
Tạ Ứng tựa vào một bên, nhịn xuống: “Tớ thì nhắc được ai chứ? Mọi ngày tớ nhắc đến ai, cậu không rõ à? Sao giống cậu được?”
Mặt Ninh Miên lập tức đỏ lên.
Quả thật mấy ngày nay, số lần cô nhắc đến Hà Tinh Vũ nhiều hơn hẳn trước kia.
“Không phải, tại vì Hà Tinh Vũ…” Ninh Miên cuống lên muốn giải thích: “Tớ sợ cậu ấy lãng phí cái giấy chứng nhận, vốn dĩ cậu cũng vì cậu ấy mà…”
Khóe môi Tạ Ứng không nhịn được cong lên, cậu cũng không nghĩ đến lý do này: “Là vì tớ à?”
“Ừ, phần lớn là vậy.” Ninh Miên gật đầu: “Còn một phần nhỏ, tớ thấy dạo này Hà Tinh Vũ thật sự rất buồn. Trước đây tớ vẫn luôn rất ngưỡng mộ cậu ấy.”
Tạ Ứng đoán được cô muốn nói gì, lấy từ túi ra một viên kẹo dẻo, vừa nghe vừa chờ cô nói tiếp.
“Trước kia nghe họ trò chuyện, tớ có thể cảm nhận được gia đình cậu ấy như thế nào.” Ninh Miên nhẹ giọng nói: “Họ dường như có thể rất tự nhiên hỏi gia đình muốn gì cũng được, không cần đắn đo. Tớ không phải, không phải thật sự muốn gì, chỉ là…”
Chỉ là Ninh Miên quá ngưỡng mộ cảm giác đó.
Cô không thể muốn gì nói nấy, chỉ có thể âm thầm chịu đựng.
Tạ Ứng cười, ngắt lời cô: “Vậy sau này cậu cũng hỏi tớ đi.”
Ninh Miên chưa kịp hiểu: “Hỏi… hỏi cái gì?”
“Bắt đầu từ ước muốn nhỏ thôi.” Tạ Ứng giơ viên kẹo trong tay lên, rồi lại rút về, chậm rãi bóc vỏ: “Ví dụ như viên kẹo này của tớ.”
Ninh Miên như đang cố hiểu, ngón tay vô thức gõ nhẹ vào lan can, nhỏ giọng: “Vậy….. tớ muốn viên kẹo của cậu.”
Tạ Ứng dung túng “ừ” một tiếng.
Ninh Miên tiếp lời, giọng không tự giác mang theo chút mong đợi: “Cậu có thể… cho tớ không?”
Vừa dứt lời, Tạ Ứng đã không còn đứng trước mặt cô nữa. Lúc nãy cậu còn dựa vào lan can, nửa người nghiêng ra ngoài, giờ lại hoàn toàn biến mất.
Ninh Miên sững lại, ngay sau đó cảm thấy mũ bị kéo nhẹ, cả người bị kéo vào một vòng ôm.
Hai người đứng nép sau cây cột tròn.
Cả người Ninh Miên lập tức căng cứng, xoay người lại, hai tay đặt lên ngực Tạ Ứng, nhất thời không biết làm sao.
Viên kẹo trong tay đã được bóc ra. Ngay trước mặt cô, Tạ Ứng cắn một đầu, rồi rất tự nhiên cúi xuống, viên kẹo chạm vào môi cô.
Ninh Miên mở to mắt, trong chốc lát không biết nên nhận lấy hay né đi.
Viên kẹo có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Cô quay mặt đi, nhưng lại không nhịn được mà liếc nhìn.
“Không phải muốn kẹo của tớ sao?” Tạ Ứng ở rất gần, giọng hỏi cũng rất nghiêm túc: “Bạn gái, cậu sao vậy? Đã xin được rồi lại không ăn?”
Cả người Ninh Miên đỏ bừng. Trong lúc cô còn đang định trả lời, viên kẹo đã được đưa vào miệng cô, vị cam nồng đậm lan ra.
Tại sao nhỉ?
Mấy hãng kẹo lúc nào cũng cảm thấy chưa đủ ngọt, cứ phải tăng độ ngọt lên hết lần này đến lần khác.
Thật sự quá ngọt.
Ninh Miên gần như quên cả cách thở, để mặc viên kẹo tan ra trong miệng. Tạ Ứng vẫn không buông cô ra.
Không ai biết đã bao lâu trôi qua.
Viên kẹo đang dần tan ra, Ninh Miên cũng vậy.