Ngọn Gió Rực Cháy - Thời Kỳ

Chương 57: Em trai hay chồng

Lục Thắng Lợi dặn dò xong mấy điều cần chú ý trong kỳ nghỉ, còn giữ lại mấy học sinh tham gia tập huấn, trong đó có Ninh Miên, để nhấn mạnh tầm quan trọng của kỳ thi lần này. Ninh Miên đứng cạnh bục giảng, lần đầu tiên lại mong Lục Thắng Lợi giảng thêm nhiều nhân sinh đạo lý lớn, nói đến khi cả lớp giải tán hết thì Ninh Miên càng vui.

Cô vừa nhắn cho Ninh Chiêm, nói rằng trong lớp còn nhiều việc, chưa xong ngay được. Lúc này Tạ Ứng cũng đã đi rồi, cô chậm rãi ra sau, là có thể tránh được cả hai câu hỏi tử thần kia.

Ninh Miên tự thấy mình quá là thông minh.

Nếu không làm vậy, lát nữa ra ngoài vừa gặp Tạ Ứng, lại gặp Ninh Chiêm, cô biết giải thích kiểu gì?

Đợi Lục Thắng Lợi nói xong, Ninh Miên thu dọn đồ đạc, trong lớp đã không còn ai. Khóa cửa lại, trong lòng cô nhẹ nhõm hẳn. Nhưng vừa quay đầu, đã thấy Tạ Ứng đứng dựa vào tường cách đó không xa, rõ ràng là vẫn chưa đi.

Ninh Miên giật mình: “Không phải tan lâu rồi sao, sao cậu còn chưa về?”

Tạ Ứng trả lời như lẽ đương nhiên: “Cậu cũng chưa về mà?”

“Tớ là vì thầy Lục còn nói chuyện chưa xong, còn cậu thì đâu có.” Ninh Miên liếc nhanh xung quanh, sợ Diêm La Vương xuất hiện bất cứ lúc nào: “Đây vẫn là trường đấy, hôm nay là ngày quay lại trường, thầy Vương chắc chắn cũng có mặt.”

Tạ Ứng nói: “Cậu cũng còn chuyện chưa nói xong mà, tớ vẫn chưa nghe được câu trả lời.”

Vòng tới vòng lui, Tạ Ứng lại kéo câu hỏi kia quay về.

“Câu hỏi của cậu trẻ con quá. Em trai là em trai em, chồn… cậu là cậu.” Ninh Miên suýt nữa lỡ miệng, vội vàng nuốt lại.

Tạ Ứng vốn định hỏi thêm, nhưng nghe thấy cô lỡ lời, lập tức bật cười, cũng không truy hỏi câu trước nữa.

Ừ, trẻ con.

Quá trẻ con rồi.

Trước mặt chồng, câu hỏi nào mà chẳng trẻ con?

Tạ Ứng rũ mắt, cắt ngang lời cô, cười: “Cậu nói gì thế, tớ chưa nghe rõ. Em trai là em trai em, còn tớ là gì? Chồng gì cơ?”

Ninh Miên cứng cổ, vừa khóa cửa xong, muốn tranh thủ chạy, nói lấp lửng: “Cậu đừng quan tâm tớ nói thế nào, cậu với Tiểu Chiêm không có gì để so sánh cả.”

Tạ Ứng đưa tay nắm lấy cổ tay cô.

Ninh Miên lại đỏ mặt, dù đang cố tỏ ra mạnh mẽ cũng vẫn đáng yêu như vậy. Dù còn ở trong trường, cậu cũng có chút không nhịn được.

Cổ tay bị Tạ Ứng nắm, lòng bàn tay cậu rất ấm áp, nhiệt độ truyền qua khiến cô càng nóng hơn. Vốn dĩ nhiệt độ cơ thể cô đã cao hơn bình thường, giờ thì thành nóng chồng nóng. Ninh Miên giãy hai cái không thoát, ngược lại còn biến thành cô với Tạ Ứng nắm tay nhau.

Ninh Miên vừa định lên tiếng thì thấy Ninh Chiêm chạy tới từ cầu thang.

Ninh Miên: “……”

Cô phải giải thích thế nào đây, rằng mình không phải cố tình ở lại để gặp Tạ Ứng.

Cô vốn là muốn tránh cả hai người.

Ninh Chiêm nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang nắm lấy nhau, sắc mặt khó tả: “Chị! Chị nói là có việc mà! Chị nói thầy giữ lại nói chuyện học tập! Đây là cách chị học à?!”

Ninh Miên vất vả lắm mới giật được tay ra, lùi lại giải thích: “Không phải, Tiểu Chiêm, em nghe chị nói đã…”

“Em không nghe! Em không nghe! Anh ta…” Ánh mắt Ninh Chiêm thoáng mang theo chút oán giận, như kiểu ‘chính thất bị cắm sừng’: “Anh ta rốt cuộc có gì tốt chứ?”

Ninh Miên cuống lên: “Cậu ấy cái gì cũng tốt!”

Biểu cảm Ninh Chiêm càng phức tạp hơn: “Cái gì? Chị? Chị biết mình đang nói gì không? Anh ta… anh ta tẩy não chị rồi à?”

“Cậu ấy không tẩy não chị, chị cũng không định nói cái đó, thôi….” Ninh Miên phát hiện giải thích không nổi: “Em đừng có thành kiến với Tạ Ứng như vậy, cậu ấy không phải người xấu, với lại…”

Ninh Miên muốn nói cũng không phải mặt dày đến thế, nhưng không nói ra được.

“Không phải người xấu? Vậy người xấu là kiểu gì?!” Ninh Chiêm nhìn Tạ Ứng đầy cảnh giác, tố cáo: “Lần đầu gặp chị anh ta đã nhắm vào chị rồi, đã có ý đồ xấu với chị! Ở lần gặp tại cung thiếu niên, anh ta còn cố tình chào chị, cố tình đuổi theo, cố tình ngồi cùng xe!”

Ninh Miên hít một hơi lạnh, quay sang nhìn Tạ Ứng.

Ninh Chiêm vẫn chưa dừng: “Vốn dĩ anh ta học giỏi, bình thường giả vờ thi không tốt. Nghe chị nói chỉ chơi với người học giỏi, anh ta liền…”

Ninh Miên chỉ muốn hỏi Tạ Ứng: rốt cuộc cậu nói những chuyện này với Ninh Chiêm để làm gì?

Tạ Ứng mỉm cười: “Cậu từng xem thư tình anh viết cho chị cậu à?”

Ninh Miên nhất thời không hiểu nổi câu chuyện đang đi tới đâu.

Lúc này Ninh Chiêm mới nhớ ra, bức thư tình đó là cậu lén đọc sau lưng Ninh Miên, mà còn chưa từng để cô biết. Nhưng sức tẩy não của bức thư đó quá mạnh. Chỉ đọc một lần thôi, đã lâu như vậy rồi, mà từng câu từng chữ, từng chi tiết, Ninh Chiêm vẫn nhớ rõ mồn một.

Ninh Chiêm cố giữ bình tĩnh, hít sâu một hơi: “Anh không cần biết chuyện đó. Thư tình gửi cho chị tôi bình thường đều do tôi đọc, tôi với chị tôi cùng một phe.”

Tạ Ứng nhướng mày, nhìn Ninh Chiêm, nhẹ giọng trấn an: “Không sao, anh không để ý đâu. Nói thật, anh còn đang thắc mắc bức thư đó đi đâu rồi, biết là ở chỗ cậu thì anh yên tâm hơn nhiều.”

“……”

Tạ Ứng còn rất nhiệt tình hỏi thêm: “À đúng rồi, cậu đọc không ít thư tình của chị cậu rồi nhỉ?”

Ninh Chiêm vô thức gật đầu.

Tạ Ứng mỉm cười: “Thế so với mấy bức khác, anh viết thế nào? Hay hay dở? Dù sao chị cậu vẫn chưa đọc mà.”

Ninh Miên nghe mà suýt nghẹt thở.

Ninh Chiêm cũng vậy, mặt đỏ bừng vì tức, nghẹn một câu cũng không nói được, quay người định bỏ đi.

Cậu đúng là tự chuốc họa vào thân, nếu không phải vì muốn tố cáo Tạ Ứng, cậu đã không buột miệng nói ra cả nội dung bức thư.

Ninh Miên chợt nhớ tới lần ở nhà cũ của nhà họ Ninh, Ninh Chiêm từng viết kín một tờ giấy toàn XHN. Khi đó Ninh Chiêm còn không chịu nổi bất kỳ âm tiết nào bắt đầu bằng chữ Q: “Tiểu Chiêm? Em đừng…”

Cô sợ Ninh Chiêm lại tự kỷ thêm lần nữa, sau bữa tiệc tối lần trước ở trường, Ninh Chiêm phải mất mấy ngày mới bình thường lại được. “Em nói thật với chị đi, em thật sự đã đọc rồi à?”

“Đúng, em đọc rồi.”

Ninh Miên ngạc nhiên, thực ra cũng không phải chuyện lớn, vốn dĩ Ninh Chiêm vẫn có thể tùy tiện động vào đồ của cô. Chỉ là Ninh Chiêm không nói với cô, còn cất đi.

Bây giờ cô mới hiểu vì sao Tạ Ứng cứ nói có mười một bức, trước đó cô còn thấy lạ.

Giờ thì đã hiểu ra.

Ninh Chiêm bất chấp tất cả: “Chị có biết anh ta viết bậy bạ thế nào không? Còn kéo cả em vào… Em bị vấy bẩn là được rồi, chị, em không muốn chị cũng bị vấy bẩn! Lúc đó em mới không đưa cho chị xem! Chị có hiểu lòng em không?”

Dù sao vẫn đang ở trường, lại thêm Ninh Chiêm đứng đây, ba người họ quá nổi bật. Nếu Diêm La Vương đột nhiên đi tuần qua, họ lại bị bắt gặp thì phiền to. Lần trước ông đã nói sẽ không báo về gia đình, nhưng điều kiện là Ninh Miên chưa phạm sai lầm nghiêm trọng. Nếu để ông biết Ninh Miên không những không sửa sai mà còn tiến thêm một bước, thậm chí suýt nói ra chữ “chồng”… Chắc ông sốc đến ngất tại chỗ mất.

Ninh Miên phải dỗ dành mãi mới tách được hai người ra. Một bên lo Ninh Chiêm tức quá sinh chuyện, một bên lại bắt đầu suy nghĩ về thái độ của Tạ Ứng. Nếu là trước đây, có lẽ cô cũng sẽ giống Ninh Chiêm, tức đến mức muốn hỏi ông trời tại sao lại có người như vậy tồn tại. Nhưng bây giờ, cô lại không thấy có gì quá đáng.

Hai người về đến nhà, tâm trạng Ninh Chiêm mới dần ổn định lại.

Chỉ là cậu vẫn không muốn nói chuyện, vừa vào nhà đã chui thẳng vào phòng. Ninh Miên lên tầng, ngồi trước bàn học, nhìn tờ đề toán trước mặt mà đầu óc rối tung.

Rốt cuộc Tạ Ứng đã viết cái gì trong thư?

Mà khiến Ninh Chiêm đọc xong thành ra thế này?

Ninh Miên suy nghĩ một lúc, đứng dậy, đi sang phòng Ninh Chiêm, gõ cửa. Bước vào, cô thấy Ninh Chiêm đứng đờ trước giá sách, ánh mắt vô hồn, mặt mày xám xịt.

“Tiểu Chiêm, em không sao chứ?” Ninh Miên do dự hỏi.

Theo lý mà nói, vì Lâm Uyển, việc Ninh Chiêm ghét cô cũng là điều dễ hiểu. Nhưng thực tế lại không phải vậy, từ nhỏ Ninh Chiêm đã bám cô, coi cô như hình mẫu. Cô làm gì, Ninh Chiêm cũng làm theo.

Trẻ con bình thường sẽ không thích có người khác chen vào, vì sợ bị cướp mất vị trí và sự quan tâm. Ninh Miên nghĩ, điều này đặt vào Ninh Chiêm cũng hợp lý.

Từ nhỏ Ninh Chiêm luôn cho rằng Ninh Miên chỉ nên chiều mình cậu. Giờ lại có thêm Tạ Ứng, đương nhiên sẽ thấy khó chịu.

Ninh Chiêm vẫn nhìn giá sách: “Em có thể có chuyện gì? Em không sao.”

“Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi.” Ninh Miên còn sợ cô nói ra luôn sẽ đả kích đến Ninh Chiêm, nghe thấy trạng thái hiện giờ của cậu thì thả lỏng không ít, hỏi: “Cái bức thư Tạ Ứng viết cho chị… còn ở chỗ em không? Chị muốn lấy lại.”

Ninh Chiêm quay sang: “Chị muốn lấy lại?”

Ninh Miên vừa quan sát biểu cảm của Ninh Chiêm, vừa thử dò hỏi: “Ừ, mấy cái khác chị đều đọc rồi, chỉ có cái này là chưa…”

Ninh Chiêm tuyệt vọng: “Còn cái khác nữa à? Còn nữa à?!”

“Thì, cũng vài cái thôi, không nhiều, khoảng mười cái.” Ninh Miên không giấu Ninh Chiêm mấy chuyện nhỏ này: “Cái này chị chỉ xem qua thôi, xem cậu ấy viết gì, xem xong chị trả lại cho em.”

Ninh Chiêm: “Chị còn định trả lại cho em? Chị? Chị còn định trả lại cho em?”

Ninh Miên lập tức nhận ra cảm xúc của Ninh Chiêm lại không ổn, vội vàng: “Không không, chị không có ý đó. Nếu em muốn chị đọc ở đây cũng được, em muốn giữ thì cứ giữ, chị không có ý kiến.”

Ninh Chiêm: “……”

“Còn mấy cái khác, nếu em muốn, chị cũng có thể…” Ninh Miên cẩn thận dỗ dành, không muốn cậu buồn.

Má nó.

Nghe Ninh Miên nói mà cứ như ngày nào cậu cũng phải nằm trên giường, mong mỏi được lôi thư tình của Tạ Ứng ra đọc đi đọc lại thì mới ngủ ngon vậy.

Một bức chưa đủ, còn bắt cậu đọc thêm mười bức nữa.

Chẳng lẽ cậu điên à?

Ninh Chiêm cố nhẫn nhịn, cậu thậm chí không dám tưởng tượng ánh mắt Ninh Miên đã bị vấy bẩn đến mức nào rồi.

Lúc này Ninh Chiêm không muốn cãi nhau với Ninh Miên, liền mở tủ sách ra, nhắm mắt cũng có thể tìm thấy bức thư của Tạ Ứng. Tờ giấy màu hồng chói mắt rơi ra từ cuốn từ điển tiếng Anh, giống như cầm phải khoai lang bỏng tay, cậu đến nhìn thêm một cái cũng không muốn: “Chị! Cầm đi! Chị muốn lấy thì lấy! Cũng đừng trả lại nữa! Chị đọc đi, đọc cho kỹ vào! Nhìn cho rõ!”

Ninh Miên không hiểu sao Ninh Chiêm lại phản ứng dữ vậy: “Hả?”

Ninh Chiêm không tin, chỉ đọc một bức thư tình ghê tởm như thế mà Ninh Miên vẫn không nhìn rõ con người Tạ Ứng, vẫn không chịu chia tay với Tạ Ứng.

“Nhưng, nhưng chị phải hứa với em.” Giọng Ninh Chiêm đầy bi thương: “Đừng đọc nhiều quá, đọc xong nhớ đi rửa mắt. Dù sao… dù sao cũng đừng để mình bị bẩn.”

Ninh Miên: “……”