Buổi trưa, năm người hẹn nhau đi ăn cùng.
Ninh Miên lấy đồ ăn xong ở quầy rồi đi đến chỗ ngồi quen thuộc, đặt khay xuống. Vừa ngồi xuống đã thấy Tạ Ứng đưa cho mình cốc nước ép, cô đặt sang một bên, vẫn chưa uống.
“Anh Ứng, cởi áo khoác ra đi.” Hà Tinh Vũ nói.
Vân Sơ chớp chớp mắt, chậm rì rì lấy đồ ăn kèm ra, hỏi: “Sao lại bắt Tạ Ứng cởi áo? Trời lạnh thế này, dù căng tin có sưởi cũng không ổn đâu.”
Hà Tinh Vũ vô cùng buồn bực, mắt dán chặt vào ly nước ép bên cạnh khay của Ninh Miên, cực kỳ không cam lòng: “Tôi muốn anh Ứng cho bọn tôi xem tim ảnh lệch về phía nào rồi. Chắc giờ lệch hẳn mất rồi.”
Dù không muốn thừa nhận, Hà Tinh Vũ thật sự ghen tị: “Trước đây còn biết mua cho bọn tôi mỗi người một chai, giờ nghĩ cũng chẳng thèm nghĩ nữa.”
“Thế cậu uống đi?” Ninh Miên vốn không để ý mấy chuyện này. “Dù sao…”
Cô nhịn lại, không nói nốt câu sau: “Nếu cậu muốn uống thì uống trước đi.”
Vừa đưa ly nước ép qua, Hà Tinh Vũ lập tức nở nụ cười hạnh phúc.
Tạ Ứng nhíu mày.
“NB, thấy chưa?” Hà Tinh Vũ chẳng để ý kỹ: “Tôi có nước ép, cậu có không?”
NB liếc nhìn ánh mắt của Tạ Ứng, luôn cảm thấy Hà Tinh Vũ đang nhảy múa trên ranh giới sống chết.
Ăn xong, Hà Tinh Vũ và mấy người kia mang khay đi trước. Tạ Ứng ở lại chờ Ninh Miên, hai người thong thả đi sau.
Ninh Miên hơi căng thẳng. Cô vẫn chưa nói chuyện hai người ở bên nhau cho Vân Sơ biết.
“Bạn nhỏ học giỏi! Hai người làm gì đấy? Chậm thế!” Hà Tinh Vũ thu dọn xong hết rồi mà vẫn chưa thấy hai người ra: “Tôi với Vân Sơ đi mua ít đồ ăn vặt trước nhé, lát gặp ở cổng.”
Đợi ba người ra khỏi cửa căng tin, Ninh Miên mới bước nhanh theo kịp Tạ Ứng, nghiêng đầu nhìn cậu một lúc. “Sao mặt lại xụ xuống thế?”
Tạ Ứng không thèm để ý cô.
Ninh Miên đặt đồ lên giá, gọi cậu: “Tạ Ứng?”
Cậu liếc cô một cái, biểu cảm vẫn chẳng thay đổi mấy.
Ninh Miên không hiểu mình làm gì sai. Vừa rồi cô còn cố tình ăn chậm một chút, chỉ để ở cạnh cậu thêm vài phút: “Cậu không thèm để ý tớ à?”
“…”
Ninh Miên nhịn một lúc, hạ giọng xuống, gọi lại lần nữa: “Anh Ứng?”
Động tác đặt đồ của Tạ Ứng khựng lại ngay lập tức, khóe môi có chút không kiềm được nữa. Cậu nghiêng mắt nhìn cô: “Tớ nghe không rõ, cậu gọi tớ là gì?”
Rõ ràng là nghe thấy rồi, Ninh Miên không vạch trần cậu, cố nhịn đỏ mặt: “…Anh Ứng.”
“Ừm, làm sao?”
Ninh Miên hỏi: “Sao cậu lại không vui?”
“Ly nước ép là tớ mua cho cậu.” Cuối cùng Tạ Ứng cũng nói ra: “Vì sao lại đưa cho Hà Tinh Vũ?”
Ninh Miên ngạc nhiên, không ngờ cậu lại giận vì chuyện này: “Vì chuyện đó mà không vui à?”
Tạ Ứng quay đầu đi một chút, không muốn thừa nhận.
Ninh Miên bỗng thấy buồn cười, chỉ là một ly nước ép thôi. Hà Tinh Vũ muốn uống thì cô đưa cậu ta uống, cô cũng đâu nhất định phải uống. Nhưng nhìn dáng vẻ này của Tạ Ứng, cô lại nhớ đến lần trước. Rõ ràng hẹn hai người đi ăn riêng, cuối cùng giữa đường lại xuất hiện thêm Hà Tinh Vũ với mọi người.
“Cho cậu ấy uống thì sao?” Ninh Miên kéo kéo góc áo Tạ Ứng: “Dù sao…”
Tạ Ứng dừng bước, nhìn Ninh Miên: “Dù sao?”
Lúc đó sợ làm Hà Tinh Vũ tổn thương nên cô mới không nói ra: “Dù sao cậu cũng sẽ mua cho tớ nữa mà. Hà Tinh Vũ thì khác.”
Tạ Ứng: “…”
Tạ Ứng phát hiện ở đây còn có người nhẫn tâm hơn cả mình.
Hai người cất đồ xong, đi ra khỏi căng tin, Hà Tinh Vũ và mọi người đã đứng chờ ngoài cửa.
Rõ ràng người đi mua đồ ở cửa hàng tiện lợi phải mất thời gian hơn, lẽ ra Ninh Miên và Tạ Ứng mới là người đợi, ai ngờ bây giờ lại ngược lại.
Hà Tinh Vũ xách một đống đồ ăn vặt, lắc lắc trước mặt Ninh Miên rồi moi ra một hộp sữa dâu: “Bạn nhỏ học giỏi, nãy uống nước ép của cậu rồi. Đống này cho cậu nhé. Lần trước tôi thấy cậu thích loại sữa dâu này lắm.”
“Cảm ơn.” Ninh Miên vừa định nhận.
Tạ Ứng chen ngang giữa hai người: “Cậu đưa cho Vân Sơ đi.”
“Vân Sơ á? Em mua cho Vân Sơ rồi mà.” Hà Tinh Vũ chẳng để tâm: “NB em cũng mua luôn rồi. Cái này là của bạn nhỏ học giỏi. Anh Ứng, có phải anh ghen rồi không? Ghen vì anh em không nghĩ tới anh, nhưng lại nghĩ tới người khác! Biết cảm giác này khó chịu chưa hả?”
Tạ Ứng hờ hững liếc cậu ta một cái.
Hà Tinh Vũ vừa nói vừa định lấy thêm đồ cho Tạ Ứng: “Không sao không sao, đừng ghen tị. Em cũng mua cho anh rồi. Biết anh thích vị quýt, em đặc biệt mua cho anh lon soda cam.”
Tạ Ứng lắc đầu: “Không phải.”
Hà Tinh Vũ ngơ ngác: “Hả?”
“Lon nước này cậu tự giữ uống đi. Tôi nghĩ thông rồi.” Tạ Ứng nói đầy thản nhiên, tiện tay nhét luôn hộp sữa dâu trong tay Ninh Miên trở lại túi của Hà Tinh Vũ. “Sau này đồ uống của Ninh Miên cậu cũng cứ thoải mái uống. Cứ yên tâm mà uống, mạnh dạn mà uống.”
Hà Tinh Vũ lập tức xúc động: “Thật hả? Anh Ứng, anh như vậy thì…”
Chưa kịp nói hết câu “anh tốt quá”, Tạ Ứng đã nhìn cậu ta, mỉm cười hài lòng: “Ừ, dù gì cũng là anh em, không sao đâu.”
Hà Tinh Vũ suýt đỏ hoe mắt.
Tạ Ứng nói tiếp, tiện thể bổ sung nốt câu ban nãy Ninh Miên chưa nói hết: “Dù sao cũng chỉ là một chai nước. Tôi sẽ mua lại cho Ninh Miên.”
Hà Tinh Vũ: “…”
Má nó, đúng là chẳng phải người.
Chuyện kiểu này xảy ra nhiều rồi, Hà Tinh Vũ cũng không còn mong cướp được gì từ Ninh Miên nữa, cậu ta biết mình không xứng.
Chỉ còn hai ngày nữa là đến kỳ thi cuối kỳ, kỳ nghỉ của học sinh lớp 12 vốn chẳng dài. Gần như vừa ăn Tết xong là phải đi học lại, đến cả Tết Nguyên Tiêu cũng chẳng được thảnh thơi. May mà chịu đựng nốt nửa năm này là chính thức tốt nghiệp, đặc biệt là Ninh Miên. Chờ thi tuyển đặc cách xong, về cơ bản coi như cô nghỉ hưu sớm, nửa học kỳ sau chỉ cần tận tâm phục vụ bạn học là được.
“Haizzz, thi xong ở trường rồi nghỉ chưa được mấy ngày lại phải thi tiếp.” Hà Tinh Vũ cầm sách đập xuống bàn, hoàn toàn không đọc nổi. “Không thể cho tôi đỗ thẳng luôn à?”
Ninh Miên hỏi: “Mọi người đang nói gì vậy?”
NB giải thích: “Thi năng khiếu nghệ thuật. Mấy hôm nữa là vòng sơ tuyển.”
Hà Tinh Vũ tiếp tục than trời: “Phiền thật sự luôn, thi thì cứ thi kỹ năng cơ bản thôi không được à? Còn phải thi viết, còn phỏng vấn. Anh Ứng chắc chắn ổn, NB cũng thế. Tiểu Khởi vừa chăm vừa cố gắng. Còn tôi…”
Hà Tinh Vũ hiểu rõ trình độ bản thân, không dám tùy tiện tự tâng bốc.
Vân Sơ hỏi: “Cậu lại căng thẳng đúng không?”
“Tôi á? Tôi có gì mà căng thẳng!” Hà Tinh Vũ cố tỏ ra mạnh mẽ: “Đến lúc đó anh Ứng với Tiểu Khởi đều ở cùng tôi, chẳng phải giống ngày thường sao? Tôi chỉ thấy… phiền thôi.”
Ninh Miên không hiểu rõ về mảng thi nghệ thuật này. Nhưng chỉ cần là thi cử, dù miệng Hà Tinh Vũ kêu ca thế nào, mấy ngày nay cậu ta ngoài đọc sách thì vẫn là đọc sách. Miệng nói không cần, thân thể lại rất thành thật.
“Cậu nói với gia đình chưa?” Ninh Miên hỏi. “Bây giờ thành tích cậu tốt như thế, họ còn đồng ý cho cậu đi thi sao?”
“Nếu họ biết mà không đồng ý, tớ sẽ thi tệ đi một chút.” Tạ Ứng mỉm cười, quay sang nhìn Ninh Miên. Ánh mắt cô lập tức sáng lên ,“Cho nên tiếc quá, bạn cùng bàn, ước mơ muốn tớ nhường cậu vị trí số một chắc không thành rồi.”
Ninh Miên lại không muốn nói chuyện nữa.
“Đúng rồi bạn nhỏ học giỏi, cậu cũng sắp thi đúng không?” Hà Tinh Vũ loáng thoáng từng nghe ai nhắc một hai lần. Nếu cậu ta nhớ không nhầm thì lịch thi của Ninh Miên sát ngay kỳ thi năng khiếu của bọn họ: “Thế lúc cậu vào huấn luyện khép kín chẳng phải trùng với lúc bọn tôi thi sao? Đến lúc thi xong, anh Ứng muốn gọi báo tin vui cho cậu, chắc cậu cũng không bắt máy được nhỉ?”
Trước giờ Ninh Miên chưa nghĩ tới chuyện này, ban đầu cô định đáp lại, nhưng nhớ ra hai người chưa công khai, liền nuốt nước bọt: “Tạ Ứng, vì sao Tạ Ứng phải báo tin vui cho tôi?”
Hà Tinh Vũ đáp rất tự nhiên: “Đương nhiên phải báo rồi. Quan hệ của hai người bây giờ, cậu đâu phải không biết…”
Vân Sơ đá cậu ta một cái.
“Vân Sơ, cậu đá tôi làm gì?” Hà Tinh Vũ né ra rồi nói tiếp: “Tôi còn chưa nói xong mà. Có tin tốt thì đầu tiên phải báo cho ba mẹ chứ? Tiếp theo là bạn bè, mà bọn tôi đều ở cạnh nhau rồi. Vậy chẳng phải chỉ còn cậu với Vân Sơ thôi sao? Đương nhiên phải nói với cậu rồi. Nhưng cậu đang thi, không biết có liên lạc được không.”
Ninh Miên thở phào nhẹ nhõm.
Suýt chút nữa cô tưởng Hà Tinh Vũ đã đoán ra rồi.
“Huấn luyện khép kín của các cậu có thu điện thoại không?” Hà Tinh Vũ suy đoán. “Nhưng đã là khép kín thì chắc chắn thu điện thoại nhỉ? Đến lúc đó đúng là cô quạnh cô quạnh, tách biệt với thế giới.”
Hà Tinh Vũ vốn không định đào sâu chuyện này, ném ra một câu hỏi xong quên luôn, lại chuyển sang chủ đề khác. Thời gian này cậu ta học thuộc kha khá kiến thức âm nhạc, Vân Sơ còn nghĩ đủ cách hỏi bài để giúp cậu ta ghi nhớ.
Theo lý mà nói, huấn luyện khép kín thì không được mang điện thoại, nhưng vẫn có người lén giấu theo. Lần tập huấn trước, cô bạn cùng phòng với Ninh Miên đã mang điện thoại. Mỗi tối học xong, cô ấy đều gọi về cho cha mẹ báo bình an, có lúc còn khóc nức nở. Khi ấy Ninh Miên không hiểu, cô không có ai để nhớ mong quá nhiều, nên cảm thấy ngày nào cũng gọi báo bình an là chuyện vô ích. Bây giờ mới hiểu, khi đó mình ngốc đến mức nào.
Trên bàn ăn, cô cũng không tiện hỏi thẳng Tạ Ứng rằng nếu lúc ấy cô không thể là người đầu tiên nghe tin vui của cậu thì phải làm sao. Chỉ đành giả vờ có việc, cúi đầu lấy điện thoại trong túi ra nhắn tin cho Tạ Ứng.
[NM: Hà Tinh Vũ nhắc tớ mới nhớ ra.]
[NM: Thật ra, tớ cũng có thể mang điện thoại theo.]
[NM: Chỉ là không thể nghe tin vui của cậu trước tiên thôi.]
[NM: Đến lúc đó chắc tớ sẽ rất bận, ngày nào cũng phải làm đề.]
Tạ Ứng nghiêng người, liếc nhìn cô một cái rồi nhắn lại: [Muốn là người đầu tiên nghe tin à?]
[NM: Không.]
[NM: Thứ ba là được.]
[XY: ?]
[NM: Đám Hà Tinh Vũ chắc chắn là đầu tiên.]
[NM: Sau đó là ba mẹ cậu.]
[NM: Rồi mới đến tớ.]
[XY: Điều tớ hỏi là, cậu có muốn là người đầu tiên nghe không?]
Tuy Ninh Miên rất muốn, nhưng cô cũng biết chuyện đó là không thể.
[…Có.]
[XY: Vậy gọi một tiếng anh Ứng đi.]
Ninh Miên: “…”
Cô phát hiện từ sau lần mình thuận miệng gọi cậu một tiếng anh Ứng, Tạ Ứng càng ngày càng thích cách xưng hô này. Giờ còn bắt đầu nghĩ đủ trò để ép cô gọi.
[NM: Tại sao?]
[XY: Gọi một tiếng anh Ứng.]
[XY: Tớ sẽ đồng ý với cậu.]
[XY: Có tin vui, tớ cũng không nói với bọn họ trước.]
[XY: Người đầu tiên biết sẽ là cậu.]
[XY: Đồng ý không?]