Tạ Ứng lại bị ‘ăn bơ’ rồi.
Từ lúc Ninh Miên chuyển ra khỏi Thanh Thủy Uyển đến giờ mới hơn một tuần, Tạ Ứng đã cảm nhận rõ sự kỳ lạ trong chuyện này.
Cậu cũng không biết mình làm sai chỗ nào, nhưng có thể cảm nhận rất rõ rằng hiện tại quan hệ giữa cậu và Ninh Miên chỉ còn là bạn học bình thường, lịch sự, xa cách. Không nói ra được cụ thể là chỗ nào không ổn, nhưng Tạ Ứng biết Ninh Miên có gì đó không đúng.
Cậu rũ mắt nhìn đoạn chat giữa hai người.
[XY: Hai hôm nay tâm trạng không tốt à?]
[Ninh Miên: ?]
[Ninh Miên: Gì cơ?]
[XY: Cách nói chuyện ấy.]
[XY: Cảm thấy cậu không vui lắm.]
[Ninh Miên: Không có.]
Mỗi câu trả lời đều giống hệt như trước đây, nhưng cậu vẫn cảm thấy không giống.
Hà Tinh Vũ lén lút núp phía sau, đang định nhìn trộm xem Tạ Ứng làm gì.
Tạ Ứng quay đầu lại, ánh mắt hai người vừa khéo chạm nhau.
Hà Tinh Vũ giật mình: “Anh Ứng, em chỉ là…”
Còn chưa nghĩ ra cái cớ nào, Tạ Ứng đã vỗ chỗ bên cạnh, bảo cậu ta ngồi xuống: “Lại đây, vừa hay có chuyện muốn phân tích với cậu.”
Hà Tinh Vũ ngoan ngoãn ngồi xuống: “Phân tích gì?”
“Còn nhớ đêm giao thừa mấy hôm trước không? Bạn cùng bàn của tôi đến bar xem biểu diễn, lúc mới vào cửa vẻ mặt vẫn bình thường đúng không?” Tạ Ứng đang hồi tưởng từng chi tiết một.
Hà Tinh Vũ câm nín. Đây đã là lần hồi tưởng thứ hai trăm sáu mươi tám rồi, cậu ta thật sự sắp không chịu nổi.
“Không phải chứ anh Ứng, sao lại là chuyện này nữa? Không đến mức đó đâu. Em biết hôm kia bạn nhỏ học giỏi chuyển đi rồi, anh buồn, tụi em hiểu. Nhưng mới có mấy ngày thôi mà anh nhớ lại gần ba trăm lần rồi đó. Anh cũng quá…”
Tạ Ứng nhướng mày: “Quá?”
“Quá nghiêm túc rồi!” Hà Tinh Vũ không dám nói thật lòng: “Bạn nhỏ học giỏi thật sự không giận đâu. Hôm qua em gặp còn chào cô ấy, cô ấy còn cười với em mà. Nếu giận thì đã giống hồi trước rồi, sao còn…”
Tạ Ứng nhìn Hà Tinh Vũ.
Hà Tinh Vũ khựng lại, không biết có nên nói tiếp không: “Yên tâm đi anh Ứng. Chỉ là anh nhớ bạn nhỏ học giỏi quá thôi. Cũng đâu phải không gặp được, ngày nào chẳng gặp ở trường.”
Tạ Ứng mím môi, nhét điện thoại vào túi, “ừm” một tiếng.
Ngày hôm sau, cuộc họp phụ huynh được tổ chức.
Sau tiết ba buổi chiều, lớp số 1 họp phụ huynh.
Lớp 13 không nhiều chuyện như vậy, mấy chuyện kiểu này thường chỉ áp dụng cho những lớp đầu bảng, phụ huynh đều phải có mặt. Tạ Ứng hết cách, đành liên lạc với ba mẹ. Cuối cùng mẹ Tạ chủ động nhận việc này, đáng tiếc là bà hoàn toàn không biết Tạ Ứng đã chuyển lớp, đi lòng vòng trong tòa nhà dạy học một vòng cũng không thấy bóng dáng con trai đâu.
“Chuyện gì đây? Mẹ đến lớp con mà chẳng thấy con đâu cả.” Mẹ Tạ gọi điện cho Tạ Ứng.
Tạ Ứng thở dài, từ lớp 1 chạy sang lớp 13: “Mẹ không hỏi bạn học à? Con đổi lớp rồi.”
“Đổi lớp? Đổi sang lớp nào? Trí nhớ mẹ có vấn đề à? Trường Minh Đức có mấy lớp?” Mẹ Tạ không nghĩ ra hạng xuất đếm ngược còn có thể ngồi ở chỗ nào, “Chẳng phải con ở lớp 13 sao…”
Tạ Ứng bất lực: “Con ở lớp 1.”
Mẹ Tạ còn tưởng mình nghe nhầm: “Lớp nào?”
“Lớp 1.”
Hai mẹ con gặp nhau ở cầu thang. Mẹ Tạ cúp điện thoại: “Mẹ đâu có bỏ tiền cho vụ này. Hay giờ trường thịnh hành kiểu mới, sợ tạo áp lực cho học sinh kém như con nên đổi tên lớp 13 thành lớp 1?”
Tạ Ứng: “Là con thi vào lớp 1.”
Mẹ Tạ nhìn cậu bằng vẻ mặt không thể tin nổi. Từ hồi cấp hai, Tạ Ứng đã không còn đứng nhất nữa. Lúc đầu bà thật sự từng thất vọng, từng hụt hẫng. Về sau, cũng quen luôn.
Nhất là từ khi vào trường trung học Minh Đức, lớp 13 đúng là quá nhàn.
Những lớp khác thì hoặc phải lo hoạt động của con, hoặc phải thường xuyên qua lại với giáo viên. Bạn bè xung quanh bà không ai là không đau đầu vì thành tích học tập và ngoại khóa của con cái. Nhưng Tạ Ứng thì khác. Ngoài chuyện nổi loạn một chút, học kém một chút, cậu thật sự chưa từng khiến bà phải bận tâm.
Sau một hồi suy nghĩ, mẹ Tạ rút ra kết luận: “Con gian lận à?”
Tạ Ứng: “……….”
Hai người đi tới cửa lớp, bên trong có không ít phụ huynh học sinh ngồi, trong đó có nhiều người quen mặt nhau. Vì giáo viên còn chưa vào lớp, cũng có vài học sinh vẫn đang ngồi cạnh cha mẹ mình.
Ninh Miên đang đứng cạnh mẹ Vân Sơ cùng Vân Sơ.
“Mẹ, đây là bạn cùng bàn của con.” Tạ Ứng chủ động giới thiệu: “Bạn cùng bàn, đây là mẹ tôi.”
Ninh Miên ngạc nhiên một chút rồi gật đầu: “Cháu chào dì.”
Cô vẫn không báo cho Ninh Hồng Đức, cũng không báo cho Lâm Uyển. Ninh Miên đã nghĩ kỹ rồi. Cùng lắm sau đó giải thích với Lục Thắng Lợi rằng phụ huynh bận, quên mất thời gian. Dù sao cho dù cô có nói trước, Ninh Hồng Đức và Lâm Uyển cũng sẽ chẳng nhớ.
Mẹ Tạ tinh mắt, kéo dài giọng đầy ẩn ý: “Ồ? Bạn cùng bàn à?”
Ninh Miên: “Vâng ạ.”
Còn năm phút nữa là đến giờ, Ninh Miên đang định ra khỏi lớp thì nhìn thấy Tống Chi Ngưng, còn đang đứng cùng Lục Thắng Lợi.
Người cô lập tức cứng đờ, Lục Thắng Lợi vẫy tay gọi cô: “Ninh Miên, lại đây.”
Tống Chi Ngưng nhàn nhạt liếc cô một cái, chẳng có biểu cảm gì.
“Vừa hay gặp mẹ em ở văn phòng, nên cùng sang đây.” Vừa nãy Lục Thắng Lợi có việc, qua tòa nhà lớp 11 một chuyến. Tống Chi Ngưng cũng đang ở đó. Nghe mấy giáo viên khác nói chuyện của Ninh Chiêm với bà xong, đợi xong việc, ông liền đi cùng bà sang đây. “Thầy còn tưởng em định lừa thầy, không ngờ…”
Ninh Miên không biết phải giải thích thế nào.
Xui xẻo là Lục Thắng Lợi gặp phải Tống Chi Ngưng. May mắn là ông mù mặt đến mức không nhớ nổi gương mặt Lâm Uyển, hiểu lầm rằng cô và Ninh Chiêm có cùng một người mẹ.
“Sao thế? Có thầy ở đây mà còn ngại chào hỏi à?” Lục Thắng Lợi nhìn đồng hồ, còn hai phút nữa, liền đi vào lớp sắp xếp trước. “Được rồi, em nói chuyện với mẹ một lát đi, rồi bảo mẹ vào họp.”
Ninh Miên “vâng” một tiếng.
Lục Thắng Lợi đi vào, cũng đồng nghĩa phần lớn học sinh phải ra ngoài.
Ninh Miên cùng Tống Chi Ngưng dịch sang một bên, không biết mở lời thế nào để bớt ngượng ngập: “Cháu không ngờ thầy Lục lại hiểu lầm.”
Giọng Tống Chi Ngưng lạnh nhạt: “Thế à? Tôi tới họp phụ huynh cho cô chẳng phải đúng ý cô sao?”
Từ lúc cô chuyển về nhà họ Ninh, cô và Ninh Chiêm ăn ở cùng nhau, đi học cũng cùng nhau.
Ninh Miên hiểu rất rõ, Tống Chi Ngưng cho rằng cô đang tranh với Ninh Chiêm, cướp của Ninh Chiêm. Rằng cô đang có được những thứ vốn không nên thuộc về mình.
Sau khi về nhà họ Ninh, ngoài giờ ăn cơm, Ninh Miên đều ở lì trong phòng. Cô cứ nghĩ chỉ cần chịu đựng qua nửa năm này, mọi thứ sẽ khá hơn. Nhưng cô không ngờ, cũng chưa từng nghĩ tới, Tống Chi Ngưng sẽ đến họp phụ huynh cho mình.
“Xin lỗi. Dù thế nào, vẫn cảm ơn dì, đã không nói với thầy Lục…” Ninh Miên không nói rõ là chuyện gì, nhưng cả hai đều hiểu, “Sau này sẽ không làm phiền dì nữa. Cháu sẽ nói rõ với thầy Lục, cháu có thể tự quyết định.”
Tống Chi Ngưng như nghe thấy chuyện nực cười: “Tự quyết định?”
Đúng lúc đó, đến giờ họp.
Tống Chi Ngưng lướt qua người cô, giọng rất khẽ, chỉ đủ mình cô nghe thấy: “Đồ con hoang.”
Ninh Miên siết chặt tay đến bật rách lòng bàn tay, phía sau là từng tốp học sinh nối nhau đi ra. Tống Chi Ngưng đi ngang qua cô, Ninh Miên nghiêng người tránh, nhìn bà bước vào lớp, ngồi xuống vị trí của mình. Thế nhưng cô không còn chút sức lực nào, bởi vì cô không thể phản bác.
Nếu không có thân phận này, Ninh Miên nhất định sẽ đứng ra, nhất định sẽ chất vấn bà.
“Tiểu Miên, mẹ cậu đẹp thật đấy, rất có khí chất, nhìn cũng dịu dàng nữa. Họp phụ huynh chắc còn lâu lắm mới xong. Mẹ tớ bảo lát nữa kết thúc hai bên phụ huynh có thể cùng đi ăn. Gần đây có quán đồ Nhật mới mở, mẹ tớ bảo ngon lắm, đồ cũng tươi.” Vân Sơ cũng từ trong lớp đi ra. “Mẹ cậu có thích đồ Nhật không? Nếu không thích thì mình ăn món khác cũng được. Hay là lát nữa cậu về thẳng với mẹ cậu?”
Đầu óc Ninh Miên vẫn còn trống rỗng: “Không ăn.”
Vân Sơ: “Hả? Có phải vì mẹ cậu…”
“Vân Sơ, cậu đừng nói nữa được không?”
Rời khỏi cửa lớp, Ninh Miên đi xuống tầng. Cô hoàn toàn không kiểm soát nổi cảm xúc, cô không thể nói với Vân Sơ rằng Tống Chi Ngưng vốn không phải mẹ cô. Càng không thể nói rằng Tống Chi Ngưng hoàn toàn không dịu dàng như vẻ ngoài.
Tống Chi Ngưng hận cô.
Không để ý, Ninh Miên đã đi đến con đường nhỏ phía sau trường. Khối 10 và khối 11 đã tan học, phần lớn học sinh khối 12 cũng ra về, lúc này người không nhiều. Trời lại tối xuống, Ninh Miên dừng bước. Cô luôn cảm thấy phía sau có người. Quay đầu lại, cô phát hiện Tạ Ứng đang đi theo mình.
“Bị phát hiện rồi à?” Tạ Ứng hơi ngượng ngùng sờ mũi: “Vân Sơ sợ cậu xảy ra chuyện, một mình không an toàn.”
Ninh Miên tháo tai nghe xuống, cố ổn định sắc mặt rồi lắc đầu: “Đây là trong trường mà.”
“Ừm, tôi biết.”
Đã bị phát hiện rồi, Tạ Ứng cũng chẳng cần giấu nữa. Cậu bước đến đứng cạnh cô. Hai người cứ thế vai kề vai đi dọc con đường nhỏ.
Ninh Miên vừa quấn dây tai nghe, vừa không nhịn được dùng khóe mắt liếc nhìn Tạ Ứng.
Tạ Ứng từng gặp Lâm Uyển, Lục Thắng Lợi mù mặt, không có nghĩa Tạ Ứng cũng vậy.
“Tôi muốn hỏi cậu chuyện gì à?” Tạ Ứng là người lên tiếng trước.
“Họp phụ huynh.” Ninh Miên cắn môi, cuối cùng vẫn hỏi ra: “Chuyện đó… chắc cậu biết rồi đúng không?”
Tạ Ứng gật đầu: “Ừ.”
“Người lần trước cậu gặp ấy, với cả chuyện tôi từng nói là quan hệ của tôi với gia đình không tốt, đều là vì chuyện này. Tôi với Tiểu Chiêm không cùng mẹ.” Rốt cuộc, Ninh Miên vẫn không nói hết sự thật: “Chuyện này vẫn chưa có ai biết, tôi mong cậu sẽ không…”
Tạ Ứng bật cười: “Có gì mà không nói được chứ? Không cùng mẹ thì sao? Chẳng lẽ vì vậy mà tôi không nói chuyện với cậu nữa à?”
Ninh Miên chần chừ: “Thật sự sẽ không sao ư?”
“Không.”
Hàng mi của Ninh Miên cụp xuống, run nhẹ.
Trước đây cô từng rất kín đáo nhắc qua chuyện này với Vân Sơ, nhưng Vân Sơ cực kỳ ghét kiểu người chen chân vào hôn nhân của người khác, từng thẳng thừng phê phán không chừa đường lui trước mặt cô. Vì vậy cô mãi không dám nói ra. Nhưng Tạ Ứng có thể nói như vậy, có lẽ vì cậu không biết cô là con riêng, chỉ nghĩ đơn thuần cô sống trong một gia đình tái hôn mà thôi.
“Thật đấy.” Tạ Ứng chẳng để tâm: “Đổi lại nếu tôi cũng như vậy…”
“Cậu không phải.” Ninh Miên phản bác theo bản năng. Nhận ra mình đáp quá vội, cô nhỏ giọng bổ sung nửa câu sau để giảm bớt ngượng ngùng: “…Cậu sẽ không phải thế đâu.”
Tạ Ứng khựng lại trong chốc lát.
Ninh Miên không biết cậu có nghĩ nhiều hay không, bèn chỉ về phía cửa hàng tiện lợi gần đó, tìm cách phá vỡ bầu không khí gượng gạo.
Biết từ trước Tạ Ứng vô cùng thích vị cam quýt, cô vào mua hai chai soda cam. Tạ Ứng ngồi xuống ghế đá bên cạnh, cúi đầu xem điện thoại. Thấy cô quay lại, cậu mới cất máy đi, cười nhận lấy chai nước trong tay cô, mở nắp rồi đưa lại cho cô, sau đó mới cầm chai còn nguyên nắp cho mình.
Ninh Miên ngồi xuống bên cạnh cậu. Nói thật, từ trước đến nay cô chưa từng nổi giận với Vân Sơ. Giữa hai người, bất kể Vân Sơ nói gì hay làm gì, cô luôn là người nhường nhịn.
Chỉ duy nhất hôm nay.
Ninh Miên có chút do dự. Cô biết Tạ Ứng đến đây là vì Vân Sơ, nhưng lại không biết nên mở lời thế nào.
“Mấy hôm nay cậu không vui, là vì chuyện gia đình à?”
Ninh Miên ôm chai nước bằng hai tay, ánh mắt hơi rũ xuống. Họp phụ huynh là một phần. Việc phải chuyển về nhà họ Ninh là một phần. Nhưng cô biết, không chỉ có vậy. Cô… có chút ghen tị.
Điện thoại rung lên một cái. Ninh Miên cúi xuống xem trước, là tin nhắn của Vân Sơ. Cô ấy lo cô ở một mình, hỏi cô đang ở đâu, có cần đi dạo quanh trường cùng không.
[Vân Sơ: Tiểu Miên, chúng ta là bạn đúng không?]
[Vân Sơ: Có lúc tớ thật sự cảm thấy cậu đang đẩy tớ ra xa. Chuyện gì tớ cũng chia sẻ với cậu, không vui cũng nói rõ thái độ. Nhưng với tớ, cậu lúc nào cũng rất dịu dàng, không nổi giận, cũng chẳng cãi nhau. Đương nhiên tớ thấy như vậy rất tốt, nhưng tớ lại sợ, sợ rằng vì tớ không quan trọng đến thế.]
[Vân Sơ: Nhưng hôm nay cậu nổi giận với tớ, tớ không buồn chút nào. Tớ chỉ thấy cậu không còn gạt tớ ra ngoài nữa. Thật đấy.]
[Vân Sơ: Tớ thích cậu có gì nói đó với tớ, cũng muốn cậu biết rằng! TỚ! LUÔN! ĐỨNG! VỀ! PHÍA! CẬU!!!!]
[Vân Sơ: Tớ sẽ không đi đâu cả!]
Trong lòng Ninh Miên mềm xuống, trước đó, thật ra cô đã hơi lo lắng.
Vân Sơ là cô gái được gia đình nâng niu từ nhỏ, là công chúa nhỏ ai gặp cũng yêu quý. Cô ấy dường như nên có tất cả, có thể tùy hứng, có thể giận dỗi vô tư. Còn Ninh Miên thì khác, cô chẳng có gì cả. Cô phải học cách tự lập quá sớm, phải học cách trưởng thành quá sớm, phải hiểu chuyện đời quá sớm.
Viền mắt cô đỏ lên: [ Ừm, tớ biết rồi.]
Trả lời xong tin nhắn, cô ngẩng đầu lên thì thấy Tạ Ứng vẫn đang nhìn mình.
Ninh Miên chợt nhận ra mình đã lơ cậu một lúc rồi. Khi nãy cô chỉ mải nhắn tin với Vân Sơ, chẳng nghĩ nhiều, cứ thế để Tạ Ứng ngồi đợi. Cô khẽ “ừm” một tiếng, coi như trả lời câu hỏi lúc nãy: “Tạm coi là vậy.”
Sau đó, cô hạ giọng thấp hơn một chút: “…Nhưng cũng không hoàn toàn.”
“Hửm? Không hoàn toàn?” Tạ Ứng có chút bất ngờ với đáp án này. “Thế còn vì gì nữa?”
“Vì tôi…”
Ninh Miên nghiêng mắt nhìn Tạ Ứng.
Ở quán bar hôm đó, Thời Lê vô tình nhắc tới chuyện Tạ Ứng từng thích một cô gái, còn đặc biệt viết nhạc cho cô ấy.
Khi đó bọn họ còn nhỏ, thật ra nếu là thật cũng rất bình thường. Nhưng trong lòng Ninh Miên vẫn cứ thấy là lạ.
Cô đã nhịn rất nhiều lần, mỗi lần đều suýt hỏi ra miệng. Muốn biết rốt cuộc cậu viết cho ai, muốn biết có phải trước cô thật sự từng như lời Thời Lê nói hay không. Nhưng hỏi chuyện đó ra thì mất mặt quá. Cô chỉ có thể tự ép mình bình tĩnh lại.
Đúng lúc ấy, tài khoản phụ của cô vẫn liên tục có người xin kết bạn. Quá nhiều người muốn nhờ cô chuyển thư tình cho Tạ Ứng.
Đầu óc nóng lên một cái, ngay cả Ninh Miên cũng không biết vì sao mình lại buột miệng nói ra như vậy.
Cô nghẹn nửa ngày mới thốt được một câu: “…Vì cảm thấy người thích cậu quá nhiều.”
Tạ Ứng ngẩn ra một lúc: “Hửm?”
Ninh Miên vốn không muốn để lộ chuyện mình đang ghen, nhưng câu này so với việc hỏi thẳng bài hát thứ tư rốt cuộc viết cho ai còn ngốc hơn.
Nếu không phải Tạ Ứng vẫn đang ngồi cạnh, cô thật sự muốn tự tát mình một cái, hỏi xem não mình rốt cuộc mọc kiểu gì.
Còn chưa kịp giải thích thêm, Tạ Ứng đã bật cười.
Tai Ninh Miên nóng bừng lên. Cô nhìn cậu cúi đầu cười, chột dạ nói: “Cậu cười cái gì? Tôi cũng đâu có nói gì quá đáng đâu.”
“Ừm, cậu có nói gì đâu.”
Ninh Miên nghiêng đầu, “Ờ” một tiếng.
Tạ Ứng chống hai tay ra sau ghế đá, người hơi ngả về sau, dáng ngồi lười nhác thoải mái. Cậu quay đầu sang, lại gọi cô: “Bạn cùng bàn.”
Ninh Miên theo phản xạ đáp lại: “Hả.”
Dưới ánh đèn vàng nhạt, ngọn tóc thiếu niên bị gió thổi tung, để lộ vầng trán sáng sủa. Ý cười nơi đáy mắt vẫn chưa từng tan đi.
Tim cô lại rung động.
Khóe môi Tạ Ứng cong lên, giọng trầm thấp hỏi: “Tôi có thể hiểu là, cậu đang khổ vì tình không?”
Ninh Miên ngây người toàn tập.
Khổ vì tình là như vậy sao?
Đúng là cô vì chuyện Tạ Ứng từng viết nhạc cho cô gái khác mà không vui.
Đặc biệt là khi luôn có người nói với cô rằng Tạ Ứng đối xử với cô rất khác, mà bản thân cô cũng cảm nhận được điều đó. Ninh Miên không muốn cậu cũng đối xử như thế với người khác.
Tạ Ứng nói như vậy… hình như đúng thật.
Nhưng nếu cô trực tiếp thừa nhận, có phải quá thẳng thắn rồi không?
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Đầu óc Ninh Miên trống rỗng, những ngón tay hơi co lại trên mặt ghế đá lạnh buốt. Nhiệt độ giao hòa, đầu ngón tay như sắp tê dại.
“Nếu khó trả lời quá thì tôi đổi câu khác.”
Tim Ninh Miên run lên một nhịp.
Tạ Ứng hỏi: “Bạn cùng bàn, tôi có thể hiểu là… cậu thích tôi không?”
Bên cửa hàng tiện lợi, con thú bông trang trí trước cửa vẫn lặng lẽ nhìn dòng người ra vào. Nhưng Ninh Miên đã chẳng còn nhận thức được gì nữa. Cô không quan tâm có ai nhìn thấy họ đang làm gì. Cũng không để ý có ai nghe thấy họ đang nói gì hay không.
Điện thoại rung lên một cái, vẫn là tin nhắn của Vân Sơ. Sau khi Ninh Miên trả lời xong, Vân Sơ yên tâm hơn, lại nhắn rằng buổi họp phụ huynh sắp kết thúc rồi, lát nữa có muốn đi ăn tối riêng với cô ấy không.
Trong lúc rối loạn, Ninh Miên cúi đầu, không hiểu vì sao, những dòng chữ quen thuộc nhất trên màn hình điện thoại giờ lại trở nên hỗn loạn, như bị phóng to gấp nhiều lần, theo nhịp tim cô mà lay động.
Trước giờ cô chưa từng biết thích một người rốt cuộc là cảm giác thế nào. Mà dường như từng giây từng phút, cô vẫn luôn trải qua thứ cảm xúc ấy.
Cho đến khi phần yêu thích này chất thành núi, dồn thành biển, trở thành niềm rung động mà cô không thể né tránh thêm nữa.
Không muốn giấu, không muốn che đậy.
Muốn nói cho cậu biết.
Ngoài cửa hàng tiện lợi, dưới ánh đèn vàng, Ninh Miên ngẩng đầu lên lần nữa nhìn về phía cậu, nghiêm túc gật đầu. “Ừm, có thể.”