Ngọn Gió Rực Cháy - Thời Kỳ

Chương 43: …Tôi đều thích

Sinh nhật của Tạ Ứng rơi vào thứ bảy.

Buổi sáng, kiện hàng Ninh Miên đặt vẫn chưa tới.

Cô dọn dẹp qua loa một chút, ngồi xuống trước bàn học, lấy ra một đề thi, nhưng trong tay lại cầm điện thoại. Ninh Miên đang phân vân có nên gọi giục shipper không. Tin nhắn ở trên cùng liên tục hiện lên, là Vân Sơ, cô ấy vẫn đang trên đường tới.

[Vân Sơ: Tiểu Miên, tớ sắp đến rồi!]

[Vân Sơ: Cậu xuống chưa?]

[Ninh Miên: Chưa.]

[Vân Sơ: Vậy lát tớ đến sẽ nhắn, cậu xuống nhé.]

[Vân Sơ: Mà này, cậu định tặng Tạ Ứng cái gì?]

[Vân Sơ: Hà Tinh Vũ gợi ý cho tớ cuốn 180 chiêu tán gái cấp tốc, bảo Tạ Ứng chắc chắn thích.]

[Ninh Miên: ………]

[Ninh Miên: Cậu không mua thật đấy chứ?]

[Vân Sơ: Mua thật mà, mua cùng Hà Tinh Vũ, cậu ấy bảo rẻ.]

[Ninh Miên: ………]

Mí mắt Ninh Miên giật nhẹ. Cô hoàn toàn không tưởng tượng nổi vẻ mặt của Tạ Ứng khi nhận món quà đó sẽ như thế nào.

[Vân Sơ: Còn cậu thì sao? Cậu vẫn chưa nói với tớ là mua gì.]

[Ninh Miên: Tai nghe, để nghe nhạc.]

Thoát WeChat, Ninh Miên lại mở phần theo dõi đơn hàng. Hiện tại kiện hàng đang ở khâu phân loại. May mà Ninh Hồng Đức vừa đưa thêm cho cô một khoản sinh hoạt phí, nên Ninh Miên không chỉ đủ tiền mua tai nghe mà còn dư ra hai nghìn để tự do chi tiêu.

Dù số tiền này với Vân Sơ bọn họ chẳng đáng là bao, nhưng với Ninh Miên thì đã là gần nửa tháng tiền sinh hoạt. Cô bỏ ra nhiều như vậy, chỉ vì cảm thấy món quà này rất hợp với Tạ Ứng.

Bỗng có tiếng gõ cửa, Ninh Miên sửng sốt. Xác nhận Vân Sơ vẫn chưa tới, cô cầm điện thoại đứng dậy mở cửa, thấy Hà Tinh Vũ đứng bên ngoài.

“Bạn nhỏ học giỏi.” Hà Tinh Vũ giơ chiếc bánh kem trong tay lên: “Tôi đang định lên gọi anh Ứng, tiện gọi cậu luôn, đi cùng nhé.”

Ninh Miên cúi mắt, cầm chìa khóa bên cạnh, chuẩn bị khóa cửa.

“Tôi đặt lẩu với đồ nướng giao tận nơi rồi.” Hà Tinh Vũ nghĩ một chút: “Còn bảo họ mang thêm hai thùng bia nữa. Dù sao mai cũng không có tiết học. Mà pháo hoa thì không mua được, Tết còn phải chia khu mới được đốt, giờ lại càng không.”

Ninh Miên cũng không để ý lắm, chỉ “ừ” một tiếng.

Hai người đi lên tầng, đúng lúc Tạ Ứng cũng vừa mở cửa đi ra.

Hà Tinh Vũ còn chưa kịp bước thêm bước nào đã tự giác lùi lại: “Anh Ứng.”

“Ừ.”

Tạ Ứng đứng trên bậc thang, hơi cúi mắt, nhìn về phía Ninh Miên đứng bên cạnh Hà Tinh Vũ.

Ninh Miên cũng chỉ nhìn cậu một cái như vậy, không chủ động nói gì, trong tay cũng không cầm theo thứ gì, trống không.

Tạ Ứng: “……”

Không lẽ cô quên rồi đấy chứ?

Ba người im lặng đi xuống tầng một. Vừa mở cửa khu nhà, Hà Tinh Vũ nhìn thấy đám Hùng Khởi đã tới, lập tức chạy ra ngoài trước. Nhưng Tạ Ứng lại không đi theo, cậu kéo cánh cửa lại, đóng sập.

Ninh Miên chần chừ một chút, không hiểu Tạ Ứng định làm gì: “Cậu sao vậy…?”

Lúc này Hà Tinh Vũ vẫn chưa nhận ra hai người chưa ra theo. Trong hành lang chỉ còn lại cô và Tạ Ứng. Tháng Mười Hai, cửa sắt cũ kỹ của khu nhà khó mà cản nổi gió lạnh, vì thế càng khiến hơi ấm trở nên rõ rệt hơn.

“Mấy hôm trước còn chắc như đinh đóng cột là sẽ chuẩn bị quà cho tôi, còn bảo tôi đừng lo.” Tạ Ứng nhướng mày: “Cậu thật sự có chuẩn bị không đấy?”

Không hiểu sao, câu này nghe cứ như Ninh Miên nợ tiền rồi định quỵt vậy.

Mặt Ninh Miên hơi nóng lên: “……Có mua.”

Ánh mắt Tạ Ứng sáng lên một chút: “Mua thật à?”

Ninh Miên gật đầu: “Mua thật.”

Ninh Miên biết sinh nhật được nhận quà đúng là chuyện rất vui. Vân Sơ với Ninh Chiêm đều rất thích nhận quà, chưa kể ngày thường, riêng sinh nhật lại càng coi trọng, bọn họ nói đó là cảm giác nghi thức. Cô cũng từng nghĩ Tạ Ứng sẽ để ý, nhưng không ngờ cậu lại đặc biệt giữ cô lại chỉ để hỏi chuyện này.

“Chỉ là bên giao hàng hơi chậm thôi.” Ninh Miên nhỏ giọng: “Lát nữa tôi sẽ giục họ một chút, bảo họ giao nhanh hơn.”

Tạ Ứng cười một tiếng.

Thật ra không phải Tạ Ứng thật sự muốn quà, cậu chỉ muốn có cớ nói chuyện với Ninh Miên thôi. Nhưng khi biết cô thật sự có chuẩn bị, tâm trạng cậu vẫn vui lên thấy rõ.

“Vậy cậu….”

Tạ Ứng còn chưa kịp nói xong, bên ngoài đã vang lên cộc cộc cộc ba tiếng. Cửa khu bị gõ liên tiếp, Hà Tinh Vũ ghé sát vào lớp kính lớn của cửa, gọi vào: “Anh Ứng? Anh Ứng? Anh với bạn nhỏ học giỏi ở trong làm gì thế?”

Tạ Ứng: “……….”

“Cửa bị hỏng rồi à, sao đẩy không ra?” Hà Tinh Vũ lại gõ thêm hai cái: “Em vừa quay đầu đã không thấy hai người đâu. Có cần em gọi thợ sửa không?”

Tạ Ứng: “……….”

Tạ Ứng mặt không cảm xúc kéo giãn khoảng cách với Ninh Miên, rồi xoay khóa, mở cửa.

“Sao thế nhỉ, chắc cửa này hỏng thật rồi.” Hà Tinh Vũ đã đặt tạm bánh kem vào cái gara bỏ hoang: “Em đã bảo thuê chỗ xịn hơn rồi mà, ít nhất không bị nhốt người lại. Nếu không có em, mà chỉ có một người thôi thì nguy hiểm biết bao. Chẳng lẽ phải nhảy từ cửa sổ xuống à?”

Tạ Ứng hít sâu một hơi, có vẻ rất muốn cho Hà Tinh Vũ trải nghiệm thế nào là bị nhốt thật sự.

Không lâu sau, Vân Sơ cũng tới. Rồi đồ ăn giao tận nơi cũng đến, lẩu còn kèm luôn cả nồi. Mấy người tụ lại một chỗ, bày biện đồ, rồi đồng loạt đổ hết nguyên liệu vào nồi nước đang bắt đầu sôi lăn tăn. Giữa chừng, Ninh Miên nhận được cuộc gọi của shipper, cô rời khỏi gara, ra cổng khu Thanh Thủy Uyển để nhận quà sinh nhật của Tạ Ứng.

Đợi đến khi Ninh Miên ôm một cái hộp to quay lại, ánh mắt của mọi người lập tức dồn hết về phía cô. Hà Tinh Vũ là người hào hứng nhất: “Bạn nhỏ học giỏi, đây là quà cậu tặng anh Ứng à?”

Ninh Miên “ừ” một tiếng, đặt hộp sang bên cạnh.

“Mua cái gì thế?” Hà Tinh Vũ xáp lại muốn xem: “Dù sao nồi cũng chưa sôi hẳn, rảnh thì tụi mình thắp nến ước nguyện trước, rồi mở quà luôn đi?”

Đề nghị này của Hà Tinh Vũ vừa hay hợp ý Tạ Ứng, cậu cũng rất muốn biết bên trong là gì.

Mấy người thắp nến bánh sinh nhật. Tạ Ứng cúi đầu, ước một điều ước, rồi thổi tắt nến. Sau đó, từng người lần lượt đưa quà ra.

Hùng Khởi tặng Tạ Ứng một đôi găng tay.

NB tặng cậu một chiếc túi đựng guitar mới.

Mọi thứ vốn rất bình thường, cho đến khi Vân Sơ và Hà Tinh Vũ mỗi người đưa ra một cuốn sách, một cuốn là “180 chiêu tán gái cấp tốc”, cuốn còn lại là “360 bí kíp thả thính con trai”. Cả gara bỏ hoang lập tức rơi vào một khoảng lặng kỳ quái.

Hai cuốn này mua chung được giảm nửa giá cuốn thứ hai, Vân Sơ và Hà Tinh Vũ mua cùng, tiết kiệm được mười lăm tệ. Hà Tinh Vũ nhét sách vào tay Tạ Ứng: “Anh Ứng, đừng khách sáo, sách này đáng tiền lắm.”

Tạ Ứng: “……….”

Hà Tinh Vũ còn rất đắc ý: “Lỡ sau này có lúc cần dùng thì sao, anh em có tâm chưa?”

Sau một màn ăn đòn nhẹ, cuối cùng đến lượt Ninh Miên lấy quà của mình ra.

Bản thân cô không có yêu cầu gì về tai nghe, bình thường nhiều nhất chỉ dùng để nghe bài nghe tiếng Anh. Tai nghe xịn đến đâu với cô cũng là phí. Nhưng Tạ Ứng thì khác, cậu nghe nhạc, yêu cầu chắc chắn cao hơn. Ninh Miên đã xem rất nhiều bài đánh giá mới chọn được mẫu này, chỉ tiếc là không có màu đen.

Cô đưa hộp quà qua.

Tạ Ứng nhận lấy. Món đồ bên trong khá nhẹ, cầm gần như không có cảm giác gì: “Cái gì vậy? Bên trong nhẹ bẫng.”

Ninh Miên có chút mong chờ phản ứng của cậu, mím môi: “……Cậu mở ra là biết.”

“Ừ.”

Tạ Ứng dùng dao rọc giấy mở hộp. Bên trong là một hộp đựng màu đen, kèm theo vài món quà tặng nhỏ.

Cậu nhận ra ngay mẫu tai nghe này, âm thanh phân lớp rõ ràng, xử lý chi tiết rất tốt.

“Má ơi… cái này phải gần ba nghìn rồi ấy?” Hà Tinh Vũ đứng bên cạnh hét lên. Mọi người vốn không định tặng quà quá đắt, chỉ cần có lòng là đủ, nhưng món của Ninh Miên rõ ràng đã vượt xa mức có lòng rồi, “Nếu không phải dạo trước ba tôi cắt tiền tiêu vặt thì tôi cũng mua cái này rồi. Cậu mua màu gì thế? Bạn nhỏ học giỏi đối xử với anh Ứng tốt quá đấy!”

Ninh Miên bỗng thấy hơi chột dạ: “Dạo này tôi cũng có tiết kiệm được một ít.”

Trước khi mua, cô cũng không hỏi họ định tặng gì. Ninh Miên vội giải thích: “Với lại đang giảm giá, nên tôi…”

Lời giải thích này nghe có vẻ hơi có tật giật mình, nhưng may là mọi người chẳng để ý, tất cả đều vây quanh Tạ Ứng, muốn xem tai nghe.

Ninh Miên đứng bên cạnh, nhất thời không biết nên ngồi xuống hay đứng tiếp.

Cô vốn tưởng mọi người sẽ tặng quà tầm giá tương đương nhau.

Tai nghe là màu đỏ sáng, phần đệm tai màu đen đậm, dây màu xám nhạt cuộn lại thành vòng, vừa nổi bật vừa cực kỳ ngầu.

Hơn nữa, ngay khi nhìn thấy mẫu này, phản ứng đầu tiên của cô là… Chắc chắn Tạ Ứng sẽ rất hợp.

“Trời ơi! Đẹp thật đấy!” Hà Tinh Vũ cầm tai nghe, không nỡ buông tay.

Tạ Ứng lách ra khỏi đám người, liếc mắt ra hiệu với Ninh Miên. Hai người cùng nhau đi ra khỏi gara bỏ hoang.

Ninh Miên đứng cạnh cánh cửa sắt, hơi cúi đầu, mũi chân khẽ đá nhẹ vào mép cửa, không phát ra tiếng. Một lúc sau, cô ngẩng lên, nhìn vào mắt Tạ Ứng. Cô có chút không hiểu vì sao cậu lại gọi mình ra ngoài đột ngột như vậy, có phải là món quà cô tặng không hợp, cậu không thích?

“Bao nhiêu tiền?”

Ninh Miên cắn môi: “2999 tệ.”

Cũng gần như 3100 rồi.

Cô còn dùng thêm một phiếu giảm giá, rồi lấy ít xu tích lũy để trừ bớt.

“Dạo trước Hà Tinh Vũ nói tai nghe của cậu bị hỏng, đúng lúc cửa hàng đang có khuyến mãi.” Ninh Miên cố giải thích: “Lần trước cha tôi không tới, nên đưa cho tôi khá nhiều tiền, một mình tôi cũng không tiêu hết, với lại đúng dịp sinh nhật cậu, nên tôi nghĩ…”

“Chỉ là không có màu đen.” Ninh Miên nói tiếp: “Có một mẫu khác màu đen, nhưng tôi thấy đánh giá không tốt lắm, nên vẫn chọn màu đỏ.”

Tạ Ứng nghiêng mắt nhìn cô, trong lòng bỗng mềm xuống.

Cậu đại khái biết tình hình hiện tại của Ninh Miên, biết cô sống một mình, cũng không có việc làm thêm như cậu để kiếm tiền. Trước đây ngay cả đi xe taxi cũng không nỡ, chỉ để tiết kiệm. Vậy mà bây giờ lại có thể bỏ ra 2999 tệ, chỉ để mua quà sinh nhật cho cậu.

Ninh Miên có chút căng thẳng. Đây gần như là lần đầu tiên cô thật sự nghiêm túc chọn quà cho người khác.

“…Cậu không thích à?”

Tạ Ứng: “Không có.”

“……”

“Thích.” Tạ Ứng nói.

Tim Ninh Miên bỗng đập mạnh một cái. Cô không nói rõ được cảm giác đó là gì, chỉ thấy đầu ngón tay co lại, vô thức siết chặt. Cô cũng không phải lần đầu được Tạ Ứng công nhận, vậy mà vẫn không nhịn được muốn xác nhận lại: “Thật không?”

Tạ Ứng vẫn đang cười: “Ừ, thật.”

Cậu đứng trước mặt cô, che mất ánh sáng vốn chiếu từ phía sau. Tạ Ứng mặc một chiếc áo khoác gió màu đen, đường cắt gọn gàng, dáng áo sắc nét. Ánh sáng lướt qua bờ vai cậu, vẫn không giấu nổi vẻ thiếu niên rất riêng.

“Thích tai nghe, thích màu đỏ, thích…”

Giọng Tạ Ứng đột nhiên hạ thấp. Ninh Miên còn chưa nghe rõ, đã thấy cậu hơi cúi người xuống, tiến lại gần cô, khẽ nói bên tai: “…Tôi đều thích.”