Ngày hôm sau, Ninh Miên xuống lầu.
Qua lớp kính dày của cửa khu, cô đã nhìn thấy Tạ Ứng đứng bên ngoài. Cô hít sâu một hơi rồi đẩy cửa bước ra.
Cửa vừa mở, Tạ Ứng quay đầu lại, khẽ cười: “Đến rồi à.”
Ninh Miên “ừ” một tiếng, vừa định nói gì đó.
Lẽ ra cô nên chuẩn bị trước, cách âm ở khu Thanh Thủy Uyển kém như vậy, mà hôm qua Tạ Ứng lại về đúng lúc cô cãi nhau gay gắt nhất với Lâm Uyển. Cậu nghe thấy cũng là chuyện bình thường. Nếu cậu muốn hỏi, về tình về lý cô cũng nên nói qua một chút.
“Sao vậy? Tối qua ngủ không ngon à?” Tạ Ứng rũ mắt, nhìn quầng thâm dưới mắt cô, thở dài. “Lúc dậy không soi gương à? Lại có quầng thâm rồi.”
Chủ đề lệch hẳn so với những gì cô nghĩ, Ninh Miên nhất thời không biết trả lời thế nào: “Tôi…”
“Xin lỗi.”
Ninh Miên sững lại, ngơ ngác.
Tạ Ứng có gì mà phải xin lỗi cô?
“Tối qua có đoạn đàn mãi không ổn, nên tôi tự luyện thêm một chút. Không để ý tiếng ồn, chắc làm phiền cậu nghỉ ngơi rồi.” Tạ Ứng cười áy náy: “Lần sau tôi sẽ chú ý hơn.”
Hai người đi song song ra cổng khu. Tạ Ứng mở cửa xe, Ninh Miên ngước mắt lên nhưng không động. Cô biết chắc chắn Tạ Ứng đã nghe thấy, cũng biết cậu không muốn ép cô phải nói.
Cậu đang dùng cách của mình để giúp cô tìm một cái cớ, giữ lại cho cô chút thể diện cuối cùng.
“Sao thế? Không định tha thứ à?” Thấy cô không nhúc nhích, Tạ Ứng đành đổi sang giọng nhẹ nhàng trêu cô. “Không phải cậu vẫn nói viết thư trả lời là khó nhất sao? Giờ còn hai bức, tiếc thì tiếc thật, hay là… Tôi miễn cho cậu một bức nhé?”
Ninh Miên quay mặt đi, lắc đầu.
“Hay trưa nay tôi mời cậu ăn cơm? Trong trường hay ngoài trường, cậu chọn đi.”
Cô vẫn không nói gì.
“Vẫn chưa được à?” Tạ Ứng nhìn cô, có chút khó xử. “Hay là, tôi đưa tiền sinh hoạt tháng sau cho cậu, muốn tiêu bao nhiêu thì tiêu, chỉ cần….”
Chưa kịp nói hết câu, Ninh Miên đã cắt ngang.
Cô không phải vì mấy chuyện đó: “Tạ Ứng.”
Sao lại có người dịu dàng đến thế.
Ninh Miên cúi đầu, không ngẩng lên. Cô không quen nói những lời như vậy, cũng không biết nên nói với Tạ Ứng thế nào.
Cô quen giấu hết cảm xúc của mình đi, cho đến khi gặp được Tạ Ứng.
Cậu luôn dễ dàng nhìn thấu rất nhiều hành động của cô, nhưng lại không truy hỏi, biết giữ khoảng cách vừa đủ.
Giống như cho cô một điểm tựa.
c*n m** d*** không biết bao lâu, Ninh Miên khẽ nói: “…Cảm ơn cậu, thật đấy.”
Tạ Ứng nhìn cô. Từ đầu đến cuối cô không hề nhìn cậu, tóc buộc cao sau gáy, vành tai đỏ ửng, chỉ bị mấy sợi tóc con che đi một chút.
Tạ Ứng chịu không nổi cảnh này, cậu giơ tay lên, lòng bàn tay hơi nóng, đặt lên đầu Ninh Miên, xoa nhẹ một cái: “Không có gì.”
Hai người lên xe, không ai nói thêm câu nào.
Khác với mọi khi, lần này khoảng cách giữa họ xa đến lạ, một người ngồi sát bên trái, một người ngồi sát bên phải.
Ninh Miên chống cằm, nhưng ánh mắt lại rơi vào bóng phản chiếu trên kính. Ở phía xa bên kia, Tạ Ứng cũng giữ tư thế giống hệt cô, tay phải chống cằm. Ánh sáng lướt qua cửa kính, rải nhẹ lên người cậu. Ánh mắt cậu khẽ chuyển, xuyên qua lớp kính, chạm thẳng vào ánh nhìn của cô.
Tai Ninh Miên lập tức đỏ bừng, đầu óc trống rỗng.
Mẹ nó, vừa nãy là cái tình huống gì vậy?
Cậu vừa xoa đầu cô?
Không chỉ tai, Ninh Miên cảm thấy cả người mình như con tôm bị luộc chín.
Trời ạ.
Ông bác tài xế này lại bật quạt sưởi rồi à, sao lại nóng thế này?
Ninh Miên cố giữ bình tĩnh, hạ cửa kính xuống một chút, quay đầu nhìn ra ngoài.
Cùng lúc đó, phía bên kia, Tạ Ứng cũng có chút không chịu nổi.
Phần lớn thời gian, dù Ninh Miên không nói gì, người ta vẫn cảm nhận được khoảng cách cô giữ với mọi người, như thể chẳng đặt ai vào trong mắt. Nhưng vừa rồi, biểu cảm của cô ngoan ngoãn đến mức quá đáng. Lúng túng, bối rối, lại chỉ để một mình cậu nhìn thấy.
Tạ Ứng rũ mắt, nhìn lòng bàn tay đang chống cằm của mình, hơi nhấc lên một chút, đè lại khóe môi đang cong lên.
…Thật sự là rất vui.
Tối qua đúng là Ninh Miên gần như không ngủ được. Trên xe cũng không chợp mắt nổi, xuống xe lại chỉ ăn qua loa một cái cơm nắm. Về đến lớp, Ninh Miên gục luôn xuống bàn, ngủ một mạch đến giờ ra chơi giữa buổi mới tỉnh.
Không biết Hà Tinh Vũ vào lớp từ lúc nào: “Bạn nhỏ học giỏi, cậu dậy rồi à?”
Ninh Miên mơ màng gật đầu: “Ừm.”
Cảnh này cô cũng quen rồi. Ngoài giờ học ra, Hà Tinh Vũ gần như là khách thường trú của lớp 1, ra vào từ đầu đến giờ chẳng ai ngăn.
“Bọn tôi đang bàn chuyện làm sinh nhật cho anh Ứng.” Hà Tinh Vũ hào hứng nói: “Thứ bảy tuần sau là sinh nhật anh ấy. Mấy năm trước anh ấy không bao giờ ăn sinh nhật cùng bọn tôi, năm nay…. tụi mình định tổ chức chung đi!”
Vân Sơ nghĩ ngợi: “Hay là tổ chức ở Thanh Thủy Uyển đi? Tôi có thể nói với ba mẹ là sang nhà Tiểu Miên ngủ lại!”
“Chuẩn luôn! Tôi sẽ đặt thêm pháo hoa, tối về muộn một chút rồi đốt! À còn bánh kem nữa, anh Ứng thích chocolate, tôi đặt vị chocolate luôn.”
Vân Sơ cũng bắt đầu tính toán: “Hay mình tìm thêm vài bộ phim? Phim kinh dị lần trước chẳng sợ tí nào, lần này tôi tìm…..”
Hà Tinh Vũ rùng mình, nhớ lại biểu cảm của Vân Sơ khi xem phim kinh dị.
Tạ Ứng ngồi bên cạnh khẽ cười, cậu thật sự chưa từng ăn sinh nhật cùng bạn bè nhiều, dù từ đầu đến cuối không chen vào được mấy câu, nhưng vẫn thấy rất vui.
“Phim kinh dị thì thôi.” Tạ Ứng nghĩ một chút: “Xem phim cùng nhau thì được.”
Vân Sơ tiếc nuối: “Không xem kinh dị thật à?”
Ninh Miên uống một ngụm nước, cuối cùng cũng tỉnh táo hơn. Cuộc trò chuyện của họ cô nghe gần hết. Tính ra, ngày nghỉ sau khi có kết quả thi tháng cũng chính là sinh nhật của Tạ Ứng.
“Anh Ứng, anh muốn quà gì không?” Hà Tinh Vũ bỗng hỏi: “Em nghĩ mãi mà không biết anh thiếu cái gì.”
Tạ Ứng không có yêu cầu gì về quà cáp: “Sao cũng được.”
“Sao cũng được là sao?” Hà Tinh Vũ không hiểu, quay sang hỏi: “Bạn nhỏ học giỏi, chắc cậu nghĩ xong quà cho anh Ứng rồi nhỉ? Cậu tặng gì thế? Cho tôi copy với?”
Ninh Miên: “Không nói được.”
“Sao lại không nói được?” Hà Tinh Vũ khó hiểu.
Ninh Miên im lặng một chút, giả vờ như đã nghĩ xong: “Mỗi người một món quà, chuyện này mà cũng gian lận được à?”
Ánh mắt Tạ Ứng dừng lại trên người cô, khóe môi cong lên.
Dù sao Hà Tinh Vũ cũng không phải học sinh lớp 1. Hết giờ ra chơi, cậu ta lại quay về lớp mình.
Tiết sau là môn Hóa, Ninh Miên ngồi tại chỗ suy nghĩ về cuộc đời.
Ngoài Vân Sơ và Ninh Chiêm, cô gần như chưa từng tổ chức sinh nhật cho ai. Mà hai người đó thì trước khi cô tặng quà đã nói sẵn muốn gì rồi, nên quà cô chọn chẳng có chút bất ngờ nào. Nhưng Tạ Ứng thì khác, đặc biệt là cậu luôn giúp đỡ cô như vậy. Ninh Miên muốn tặng cậu một món quà thật, thật tốt.
Tạ Ứng lấy sách ra: “Đã nghĩ xong sẽ tặng tôi gì chưa?”
Đầu óc Ninh Miên vẫn còn đang trôi dạt: “Chưa.”
Tạ Ứng sững lại, không hiểu sao lại muốn cười: “Vừa rồi không phải cậu nói với Hà Tinh Vũ là không thể nói à? Tôi còn tưởng cậu nghĩ xong rồi.”
“Tôi không hay tặng quà cho người khác, không giỏi mấy chuyện này.” Ninh Miên ho nhẹ, mặt hơi nóng lên: “Nãy Hà Tinh Vũ hỏi, tôi cũng không thể nói là không tặng, nên tiện miệng nói vậy thôi. Nhưng thật ra vẫn chưa nghĩ ra nên tặng gì.”
“Ừ, được thôi.”
Ninh Miên tưởng câu trả lời của mình làm Tạ Ứng không vui. Tặng quà vốn là chuyện nên vui vẻ, nhưng cô nói vậy nghe giống như miễn cưỡng. Cô mím môi, không muốn Tạ Ứng buồn: “Dù sao đến sinh nhật nhất định sẽ có quà cho cậu.”
Nhịn một chút, cô vẫn không nhịn được, bổ sung thêm: “Cậu yên tâm.”
Tạ Ứng cúi đầu, lại cười một tiếng.
Chuyện của Lâm Uyển vừa mới kết thúc chưa lâu, đến trưa, Ninh Miên đã nhận được cuộc gọi của Ninh Hồng Đức.
Thật ra cô đã sớm đoán được, kiểu gì Ninh Hồng Đức cũng sẽ gọi cho cô.
Ra khỏi nhà ăn, Ninh Miên đứng ở góc dưới chân cầu thang.
Cô mím môi: “Ba.”
“Ừ.” Ninh Hồng Đức không giống Lâm Uyển, đi thẳng vào vấn đề: “Miên Miên, mẹ con gọi cho ba rồi, con muốn về sống cùng ba à. Vậy đợi thi tháng xong đi, ba cho người đến đón con về.”
“Có thể muộn thêm một chút không…”
Ninh Hồng Đức nhíu mày: “Tại sao?”
Ninh Miên muốn đợi đến khi qua sinh nhật Tạ Ứng, nhưng rõ ràng đây không phải lý do tốt nhất để nói ra. Cô tìm đại một cái cớ: “Dạo này con đang học thêm, chỗ con ở bây giờ gần lớp học thêm hơn.”
Ninh Hồng Đức thở nhẹ ra: “Vậy à…”
“Vâng, đợi con học xong lớp học thêm rồi chuyển qua, sẽ không lâu đâu.”
Ninh Hồng Đức lật tài liệu: “Được, cụ thể là khi nào?”
Thật ra Ninh Miên không muốn về nhà họ Ninh, nên cố kéo dài thời gian: “Cuối tháng mười hai, được không ạ?”
“Được.”
“……”
“Nhưng ngày kia ba sẽ đến xem chỗ con đang thuê.” Ninh Hồng Đức nghe Lâm Uyển nói điều kiện ở đó rất tệ: “Con đồng ý thì ba cho con ở đến cuối tháng mười hai.”
Hai bên nói xong, Ninh Miên cúp máy.
Cô đang ăn dở thì chạy ra ngoài nghe điện thoại, giờ quay lại thì Vân Sơ và mọi người đã ăn xong, đang đứng cách đó không xa đợi cô. Ninh Miên nhét điện thoại vào túi, đi tới.
Tạ Ứng lấy từ trong túi ra một cái cơm nắm đưa cho cô.
Hà Tinh Vũ khoác vai NB, vừa than thở Tạ Ứng ngày nào cũng mua lắm đồ ăn vặt không biết cho ai ăn, vừa quay sang hỏi Ninh Miên: “Bạn nhỏ học giỏi, ai gọi cậu thế?”
Ninh Miên vốn không định nói, nhưng vừa ngẩng lên đã chạm phải ánh mắt của Tạ Ứng, có vẻ cậu cũng muốn biết: “Ba tôi, hỏi chút chuyện thôi.”
Hà Tinh Vũ lập tức than thở: “Sướng thật đấy, ba tôi thì chỉ biết bắt tôi gọi cho ông ấy, chưa bao giờ chủ động gọi cho tôi. Trên đời có kiểu ba như thế à, cũng không biết quan tâm con trai mình một chút.”
NB: “Ngày nào cậu cũng gọi năm lần, ba cậu có thời gian gọi lại không?”
Hà Tinh Vũ bị chọc trúng tim đen. Quả thật cậu ta rảnh là gọi về nhà: “Vậy thì sau này tôi không gọi nữa! Tôi cho cha tôi cơ hội! Nhưng nếu tôi đã cho cơ hội rồi mà ông ấy vẫn không gọi cho tôi thì sao?!”
NB: “Thì chứng tỏ duyên phận hai người chỉ đến đây thôi.”
Hà Tinh Vũ: “……”
Ninh Miên cúi đầu cười.
Mấy người cùng quay lại tòa nhà dạy học. Ngày mai là thi tháng, Ninh Miên còn phải tranh thủ kiểm tra bài văn mẫu Hà Tinh Vũ học thuộc. Vân Sơ và Tạ Ứng về lớp 1 trước, còn cô đi cùng Hà Tinh Vũ sang lớp họ, không về ngay.
Tạ Ứng trở lại lớp, trên tay vẫn xách một túi đồ ăn vặt lớn.
Vốn là vì Ninh Miên đang ăn dở thì nhận điện thoại, Tạ Ứng thấy cô ăn chưa được bao nhiêu đã đi ra. Sợ cô không ăn đủ, đến chiều sẽ đói, cậu tiện ghé cửa hàng tiện lợi mua thêm, tiện tay lấy luôn một đống đồ ăn vặt khác.
Tạ Ứng giơ tay, ném một gói khoai tây chiên ra sau cho bạn học.
Bạn học bị ném trúng nói cảm ơn, rồi cúi xuống lấy điện thoại.
Lúc này trong nhóm chat đã nhắn tin rôm rả từ lâu.
[Bạn học A: Dạo này anh Ứng gặp chuyện gì vui à?]
[Bạn học B: Không biết, nhưng mà nếu anh Ứng còn nuôi tụi mình kiểu này vài ngày nữa thì tôi chịu không nổi. Hôm kia mẹ tôi bắt lên cân, bảo dạo này trông tôi béo lên. Lúc đầu tôi còn không nhận ra, nhưng mẹ ruột mà còn thấy cậu béo thì cậu phải béo đến mức nào? Kết quả lên cân, tăng 5kg!!! Mới mấy ngày thôi đấy! “Sống không còn gì luyến tiếc.JPG” x3]
[Bạn học C: Tôi có thể suy đoán hợp lý rằng, thật ra mấy túi đồ ăn này không phải để cho chúng ta?]
[Bạn học A: Ý là sao?]
[Bạn học C: Không biết các cậu có để ý không, nhưng trong tay Tiểu Miên lúc nào cũng có đồ ăn vặt. Có khi anh Ứng định mua cho Tiểu Miên, nhưng ngại chỉ đưa riêng, nên chia cho cả lớp rồi mới đưa cho Tiểu Miên? Nghe có hợp lý không?]
[Bạn học D: Hợp lý! Hợp lý!]
[Em ngoan số 1: Nhưng ngày nào cũng thế thì xa xỉ quá rồi…]
[Bạn học A: Cậu thân với anh Ứng mà không biết à? @Em ngoan số 1]
[Bạn học C: Sao cậu lại không biết chứ! @Em ngoan số 1]
[Bạn học C: Hay cậu đi hỏi anh Ứng đi? @Em ngoan số 1]
[Bạn học B: +1111111]
[Bạn học E: +2222222]
[Em ngoan số 1: Không phải Mạnh Tường thân hơn à?]
[Bạn học A: Xin lỗi! Xin lỗi! Quên mất Tiểu Mạnh, đợi chút.]
[Bạn học A đã mời Mạnh Tường vào nhóm]
[Bạn học A: Tiểu Mạnh! Nuôi cậu bao năm, giờ là lúc dùng rồi!]
[Bạn học D: Đúng vậy, tổ chức giờ trông cậy vào cậu, giúp bọn tôi hỏi anh Ứng xem sao dạo này cậu ấy hay mua đồ ăn vặt thế?]
[Mạnh Tường: …………]
[Bạn học B: Nhanh lên! Hỏi đi! Bọn tôi đang đợi đây!]
Mạnh Tường bị ép đến mức chịu không nổi, đành rời mắt khỏi màn hình điện thoại.
Dạo này đúng là như vậy, mỗi ngày Tạ Ứng đều nghĩ đủ lý do để chia đồ cho mọi người. Dù học sinh Minh Đức Nhất Trung không thiếu tiền, nhưng cũng chẳng ai hào phóng đến mức đó.
Đúng lúc ấy, Tạ Ứng ném qua cho cậu ta một viên kẹo dẻo.
Mạnh Tường ngẩng đầu, liếc quanh một vòng, khắp nơi đều là ánh mắt đầy mong chờ. Cậu ta chỉ còn cách cắn răng lên tiếng: “…Anh Ứng.”
Tạ Ứng “ừ” một tiếng. Dù lần cá cược đó Mạnh Tường thua, nhưng Tạ Ứng cũng không ép cậu ta ngày nào cũng phải gọi mình là “ba”. Bình thường cậu vẫn gọi như những người khác, “anh Ứng”, cậu cũng không để ý: “Sao thế?”
Mạnh Tường hỏi: “Dạo này cậu gặp chuyện gì vui à? Sao cứ mua đồ ăn vặt cho bọn tôi suốt thế?”
Tạ Ứng chờ mãi, cuối cùng cũng có người chủ động hỏi: “Thật ra cũng không có gì. Chỉ là tôi mới vào lớp 1 chưa lâu, tình cảm với mọi người còn chưa đủ sâu.”
Mạnh Tường: “Hả?”
Đến đây nghe vẫn còn hợp lý, ánh mắt cả đám đều đổ dồn về phía Tạ Ứng, gật gù đồng tình. Nhưng việc cậu làm gần đây, rõ ràng là quá mức rồi. Bồi dưỡng tình cảm thì cũng đâu cần tốn tiền đến thế.
“Các cậu biết đi xe chung chứ? Trước đây tôi toàn đi một mình, tiền xe đắt lắm.” ” Tạ Ứng khẽ cười. “Nhưng dạo này tôi đi học cùng bạn cùng bàn, hai người ghép xe, tiết kiệm được kha khá, nên dư dả hơn một chút.”
Mặt Mạnh Tường không chút cảm xúc.
Tạ Ứng bỗng nhiên quan tâm: “À đúng rồi, Tiểu Mạnh, bình thường cậu đi học thế nào? Tài xế trong nhà đưa à?”
Mạnh Tường không muốn nói chuyện: “……”
“Tôi có một đề xuất, rất chân thành đấy. Sau này cậu cũng có thể thử ghép xe, đừng đi một mình nữa. Chưa ghép thì có thể chưa hiểu, nhưng thử rồi sẽ thấy…” Tạ Ứng không kìm được nụ cười: “Nói chung, cảm giác đi chung xe ấy mà, thật sự rất, rất tuyệt.”