Gần như theo bản năng, Ninh Miên đưa tay ra.
Xung quanh lập tức nổ tung.
“Trời ơi?! Tôi vừa thấy cái gì vậy! Tiểu Miên với anh Ứng nắm tay ngay trước mặt mọi người luôn à?! Đang thi đó nha! Trẻ con còn ở đây nữa! Tiểu Mạnh nhắm mắt lại!”
“Bảo vệ Tiểu Mạnh! Đừng khóc! Cố lên! Chúng ta vẫn còn cơ hội!”
“Thương Tiểu Mạnh quá! Cố lên nào!”
Ninh Miên: “…”
Mẹ nó, cô đang làm cái quái gì vậy.
Ninh Miên rụt tay lại ngay lập tức, đầu ngón tay vừa chạm qua đỏ bừng. Rõ ràng chỉ chạm thoáng qua, nhưng cái cảm giác đó vẫn còn, đủ để cô nhớ được nhiệt độ bàn tay của Tạ Ứng, rất ấm áp.
Tạ Ứng rũ mắt nhìn lòng bàn tay mình: “Cảm nhận được chưa?”
Đầu óc Ninh Miên vẫn chưa tỉnh táo, hai má đỏ lên: “Cái gì?”
“Vận may.” Tạ Ứng cười nhẹ: “Môn sau cậu sẽ làm rất tốt.”
Ninh Miên cảm thấy Tạ Ứng đúng là đáng đánh. Riêng môn Toán, cô hiếm khi làm không tốt. Dù đề thi tháng có khó đến đâu, vị trí đứng đầu môn này của cô vẫn chưa từng thay đổi. Dù Tạ Ứng đứng nhất toàn khối, riêng môn Toán, cô vẫn là số một. Nói cách khác, Tạ Ứng vừa nói toàn lời thừa.
Nhưng cô vẫn không nhịn được mà nghĩ, nếu lần này phát huy tốt hơn một chút, liệu có thể kéo cậu xuống khỏi vị trí hạng nhất không.
Rồi lại tự phản ứng lại, kéo xuống cái gì chứ, vốn dĩ cô mới là người đứng đầu.
Đám người phía trước còn đang ồn ào, may mà không lâu sau giáo viên đã mang đề vào, yêu cầu mọi người về chỗ, chuẩn bị phát đề.
Nghe vậy, cả lớp cũng im lặng lại.
Ninh Miên ngồi xuống, cúi đầu, ánh mắt lại rơi vào mấy đầu ngón tay, nuốt khan.
…Chết tiệt.
Họ vừa nắm tay nhau.
Lại còn ngay trước mặt bao nhiêu người.
Tạ Ứng quay lại, đặt ly trà sữa ở góc bàn cô: “Ăn trưa chưa?”
Ninh Miên ngẩng đầu, trả lời qua loa: “Ăn một chút ít.”
Nếu cái cơm nắm rong biển vừa nãy cũng tính là bữa trưa thì đúng là cô có ăn.
“Vậy uống chút trà sữa đi, bổ sung đường.”
“Hửm?”
Tạ Ứng cười: “Thi đừng phân tâm.”
Ninh Miên sửng sốt một lúc.
Bỗng nhớ tới lúc sáng trong phòng thi cô nhìn thấy Lâm Uyển, rồi vừa thi xong đã vội vàng chạy đi. Cô còn tưởng không ai để ý mình hoảng loạn như thế, không ngờ Tạ Ứng đều thấy hết.
Ninh Miên lặng lẽ mở trà sữa, giơ tay chọc nhẹ vào lưng Tạ Ứng, thò lại gần: “…Cậu cũng vậy.”
Có lẽ do lần thi trước đề quá khó, lần này Ninh Miên có thể cảm nhận rõ ràng giáo viên đã nương tay.
Từ môn Văn buổi sáng đến môn Toán hiện tại, đề đều không khó.
Thi xong, Ninh Miên chuyền bài lên cho Tạ Ứng, suy nghĩ một chút: “Lát nữa cậu có bận gì không?”
Tạ Ứng sắp xếp bài thi, nộp lên cho giáo viên: “Sao?”
“Trước giờ tự học buổi tối, tôi mời cậu ăn tối nhé. Ăn ở nhà ăn trường thôi, cậu xem muốn ăn gì.”
Xét cả tình lẫn lý, Ninh Miên đều cảm thấy mình nên mời Tạ Ứng một bữa. Không phải kiểu trả tiền khô khan, cũng không phải đơn giản là trả lại tiền trà sữa, mà là một bữa ăn có cảm xúc, do cô chủ động.
Tạ Ứng cong môi, không do dự: “Được, lên tầng hai nhé?”
“Ừ.”
Vừa nộp bài xong chưa bao lâu, Hà Tinh Vũ đã chạy tới từ phòng thi gần cuối. Thi tháng xong vẫn còn tiết tự học tối, cậu ta theo thói quen đến tìm Tạ Ứng cùng đi ăn cơm.
Cả lớp đã quá quen với nhân vật ngoài biên chế này, thấy cậu ta xông vào cũng chẳng ai ngạc nhiên.
“Anh Ứng! Anh Ứng! Anh Ứng! Chúng ta ăn gì đây!”
Tạ Ứng suýt quên mất cậu ta, ngẩng lên, bắt đầu nghĩ cách đuổi khéo Hà Tinh Vũ: “NB đâu?”
“NB chưa ra! Em chạy qua trước!” Hà Tinh Vũ nhìn thấy Ninh Miên đang nói chuyện với Vân Sơ bên cạnh, liền chào: “Bạn nhỏ học giỏi! Tôi định đi ăn với anh Ứng, hai người đi cùng không? Đông người cho vui!”
Tạ Ứng cố nhịn lại ý muốn đập Hà Tinh Vũ một cái: “Bọn tôi đã hẹn nhau rồi.”
Hà Tinh Vũ: “Thật à! Tốt quá! Em còn định rủ nữa cơ! Vậy đi cùng luôn đi!”
Rõ ràng Hà Tinh Vũ hoàn toàn không hiểu câu “bọn tôi đã hẹn nhau rồi” có ý gì. Vân Sơ đi cạnh cậu ta, NB vừa từ phòng thi ra, thu dọn xong đồ đạc, thấy họ thì giơ tay một cái, đứng ở cầu thang chờ.
Ninh Miên thấy Tạ Ứng đi hơi chậm, liền thả chậm bước, đứng lại đợi cậu.
Tạ Ứng đi tới, khóe miệng hơi trễ xuống, liếc nhìn Hà Tinh Vũ đang lao tới, trong lòng vẫn còn bực: “Tôi tưởng cậu chỉ mời mỗi mình tôi thôi.”
Ninh Miên gật đầu: “Ừ, chỉ mời cậu thôi.”
“Giờ thì không chỉ có mỗi mình tôi nữa rồi.”
Ninh Miên quay đầu nhìn về phía cầu thang, cũng hiểu Tạ Ứng đang nói gì. Dù sao lúc quẹt thẻ, cô chỉ cần quẹt phần của Tạ Ứng là được.
Bên kia, Hà Tinh Vũ đã nhảy nhót loạn xạ, NB thì rõ ràng hơi mất kiên nhẫn, thấy Ninh Miên với Tạ Ứng tới thì sắc mặt mới dịu xuống, chỉ đưa tay đẩy mặt Hà Tinh Vũ ra, rồi gật đầu chào bên này.
Ninh Miên không để ý, nghiêm túc nói: “Nhưng tôi chỉ quẹt thẻ cho mỗi cậu thôi.”
Tâm trạng Tạ Ứng lập tức tốt lên.
Trưa nay Ninh Miên hầu như chưa ăn gì, chỉ cầm cự bằng một cái cơm nắm với cốc trà sữa. Lúc này vừa bước vào nhà ăn, mùi đồ ăn ập tới, bụng cô lập tức réo lên. May mà xung quanh ồn ào, không ai nghe thấy.
Năm người lên tầng hai nhà ăn. Ninh Miên đi theo sau Tạ Ứng, đợi cậu chọn xong rồi cô sẽ quẹt thẻ.
“Bạn nhỏ học giỏi, tôi nói này, sao cậu cứ đi theo anh Ứng thế?” Hà Tinh Vũ nhìn qua nhìn lại hai người, từ lúc vào nhà ăn đã thấy Ninh Miên cứ bám theo sau Tạ Ứng, rất khó hiểu. “Cậu chưa nghĩ ra ăn gì à? Hay để tôi recommend vài món cho?”
Thực ra Ninh Miên cũng muốn hỏi Tạ Ứng sao mãi chưa chọn xong, cô thật sự đói đến không chịu nổi rồi.
Tạ Ứng ném thẻ học sinh cho Hà Tinh Vũ, cắt ngang lời cậu ta: “Đi mua mấy chai nước về đi, hỏi đám Vân Sơ bọn họ muốn uống gì.”
Khó khăn lắm mới đuổi được Hà Tinh Vũ đi, Tạ Ứng quay lại, đứng trước quầy vẫn tiếp tục chọn món. Nói là chọn món, thực ra cậu chỉ muốn cùng Ninh Miên đi lòng vòng trong nhà ăn thêm một lúc, dù sao cũng hiếm khi hai người ở cạnh nhau hòa hợp thế này.
“Rốt cuộc cậu muốn ăn gì?” Ninh Miên thật sự không nhịn được nữa: “Chúng ta đi hai vòng nhà ăn rồi đấy.”
Ánh mắt Tạ Ứng rơi vào đĩa sườn xào chua ngọt bên cạnh, liếc nhìn xung quanh, cố ý hỏi: “Món này không tệ, cậu quẹt thẻ cho tôi nhé?”
“Ừ.”
Vừa dứt lời, Ninh Miên đã lấy hai phần sườn chua ngọt, quẹt thẻ xong, cũng chẳng để ý xung quanh có ai nhìn hay không, đưa khay cho Tạ Ứng, nhỏ giọng hỏi: “Còn muốn ăn gì nữa không?”
“Món này cũng được.”
“Vậy lấy thêm hai phần cái này.”
“Còn cái này nữa.”
“Được.”
Ninh Miên hoàn toàn không có ý kiến với yêu cầu của Tạ Ứng. Miễn là có thể ăn nhanh một chút là được, gần như cậu chỉ món nào, cô lấy món đó.
Cô không để ý đến ánh mắt của những người xung quanh, chỉ nhận ra lúc này trong khay đã có bốn món.
Tạ Ứng rũ mắt, cố nhịn nhưng vẫn không kìm được nụ cười đang nhếch lên, giơ tay ép khóe môi xuống: “Đủ rồi, bốn món là đủ ăn rồi, về thôi.”
Ninh Miên “ừ” một tiếng, tiện thể trả tiền nốt.
Hai người đứng ở quầy khá lâu. Khi Ninh Miên quay lại, phát hiện nhóm Hà Tinh Vũ đã bắt đầu ăn rồi, thậm chí nước cũng uống được kha khá.
Ninh Miên vừa ngồi xuống, Hà Tinh Vũ đã đẩy một lon coca về phía cô, vừa ăn vừa hỏi: “Sao hai người lâu thế? Nếu không thấy hai người ở quầy, tôi còn tưởng có cái hố đen nào đó hút hai người đi luôn rồi cơ.”
Tạ Ứng đang rất vui, lười không thèm so đo với Hà Tinh Vũ.
“Anh Ứng! Anh biết không! Hôm nay em làm trọn một đề toán luôn! Mấy bài đều biết làm hết! Toàn là câu anh từng giảng cho em! Làm bài mà cứ như có thần nhập vậy!” Hà Tinh Vũ lần đầu tiên làm bài trơn tru đến thế: “Trước giờ không biết, hóa ra học hành cũng vui thật đấy! Em thấy lần này chắc chắn được lên hẳn hai phòng thi!”
Vân Sơ cũng phối hợp: “Thật không đấy?”
Không biết Hà Tinh Vũ lấy đâu ra tự tin: “Thật! Thật luôn! Cảm giác này á, tôi thấy thi thêm vài lần nữa là có thể giống anh Ứng, thi vào lớp 1 luôn!”
Ninh Miên: “………”
Ninh Miên thật sự không nỡ đả kích cậu ta.
………
Kỳ thi tháng kết thúc, Ninh Miên cùng nhóm Tạ Ứng đi ra khỏi trường. Vừa đi được mấy bước đã thấy chú Tưởng đứng trước cổng, nhìn thấy cô thì cúi người chào, ngay sau đó Ninh Hồng Đức mở cửa xe, vẫy tay gọi cô.
Ninh Miên mím môi.
Theo như bình thường, phải đến tuần sau cô mới gặp Ninh Hồng Đức, cô vốn đã lên kế hoạch như vậy, cũng dự định như vậy.
Nhưng lại sớm hơn cô tưởng.
Ninh Miên quay đầu lại, nhìn nhóm Tạ Ứng: “Ba tôi tới đón rồi, mọi người đi trước đi.”
Mấy người tản ra, Ninh Miên lên xe, suốt quãng đường đều im lặng. Ninh Chiêm vẫn chưa tan học nên họ cũng chưa đi ngay được. Người qua kẻ lại bên ngoài cửa kính, Ninh Miên ngồi cạnh Ninh Hồng Đức, trong đầu nghĩ xem nên mở lời thế nào.
Ninh Hồng Đức chậm rãi ngước mắt lên: “Thi cử thế nào?”
Ninh Miên nhìn ông vài giây, vai vô thức thả lỏng. May mà vẫn là câu hỏi cũ quen thuộc: “…Cũng ổn ạ.”
Ninh Hồng Đức “ừ” một tiếng.
Ninh Miên: “Tiểu Chiêm xảy ra chuyện gì à? Sao hôm nay lại…”
Ninh Hồng Đức liếc nhìn cô: “Không phải Tiểu Chiêm. Hôm qua ba có gọi điện với mẹ con.”
Ninh Miên khựng lại một chút: “Vâng.”
“Mẹ con nói con không ở nhà nữa?”
Ninh Miên cúi đầu, không biết phải nói gì.
Chuyện giữa cô và Lâm Uyển mới xảy ra chưa được mấy ngày, mà bà đã nói chuyện cô thuê nhà bên ngoài ra rồi.
“Con…” Ninh Miên còn chưa nghĩ ra cách giải thích.
“Có phải vì chuyển ra ngoài ở nên trước đó thi không tốt không? Ảnh hưởng đến con rồi đúng không?” Ninh Hồng Đức rất tự nhiên liên hệ hai việc lại với nhau, “Ba đã nói gì với con rồi? Nếu không muốn ở bên mẹ thì nói với ba một tiếng, ba sẽ đón con về, đúng không?”
Ninh Miên gật đầu, lại “vâng” một tiếng.
“Con là con của ba, năm lớp 12 là giai đoạn quan trọng nhất, một thay đổi nhỏ thôi cũng có thể ảnh hưởng đến tương lai. Con biết khi ba nghe mẹ con nói con ra ngoài ở một mình, ba lo đến mức nào không?”
Ninh Miên nhìn Ninh Hồng Đức, ánh mắt có chút mờ mịt.
Cô chưa từng nghe hai chữ lo lắng từ miệng Ninh Hồng Đức. Người khiến ông lo lắng, từ trước đến giờ, chỉ có Ninh Chiêm. Cô từng rời nhà một tuần, trong nhà không ai biết. Một tuần không phải là một ngày, không phải khoảng thời gian ngắn ngủi. Những lúc cô ở khách sạn một mình, hay khi trở về nhà một mình, cô đã từng nghĩ, tại sao lúc đó không có ai nói rằng họ lo cho cô? Đến khi cô có năng lực hơn một chút, có thể tự lựa chọn rồi, thì lại đột nhiên xuất hiện một câu lo lắng.
“Bình thường ba bận quá, có thể không quan tâm con nhiều như vậy. Trong mắt con, có lẽ ba thiên vị Tiểu Chiêm hơn, nhưng thật ra không phải, ba đối với hai đứa là như nhau.” Ninh Hồng Đức nói: “Ba hy vọng con hiểu cho ba, đừng khiến ba khó xử. Hoặc về ở với ba, hoặc về bên mẹ, đừng sống một mình nữa, được không?”
Ninh Miên thật sự không theo kịp diễn biến lúc này.
Hai người đang nói chuyện nghiêm túc, thì Ninh Chiêm đã ra khỏi cổng trường. Cậu ta nhìn thấy xe của Ninh Hồng Đức thì chạy tới, phát hiện Ninh Miên cũng ở trong xe thì hơi bất ngờ.
“Chị, sao chị cũng ở đây?”
Ninh Miên vẫn còn đang ngơ ngác, ngẩng đầu lên.
Ninh Chiêm tự giác chuyển sang ghế phụ, quay người lại: “Em còn tưởng ba chưa nói với chị là tối nay đi ăn cơ! Hôm nay sinh nhật mẹ, ba đặt bàn ở Trần Ký rồi!”
“Tiểu Chiêm.” Ninh Hồng Đức nhìn cậu ta một cái, ra hiệu đừng nói nữa: “Ba chưa kịp nói với con, tối nay chúng ta ra ngoài ăn, con cũng đi cùng nhé. Ba còn chưa dẫn con đến Trần Ký bao giờ.”
Ánh mắt Ninh Miên rơi xuống, bỗng nhiên cảm thấy có chút vô vị.
“Không cần đâu, con đã hẹn bạn ăn tối rồi.” Ninh Miên cười nhẹ: “Ba với Tiểu Chiêm đi đi, lần sau rồi dẫn con đi sau.”
Ninh Chiêm sửng sốt: “Chị! Nhưng mà…”
Không nghe cậu nói tiếp, Ninh Miên mở cửa xe, nói: “Còn chuyện kia, con sẽ suy nghĩ.”
Sau khi tiễn Ninh Hồng Đức và Ninh Chiêm đi, chỉ còn lại một mình Ninh Miên. Đã qua giờ tan học, trước cổng trường Minh Đức cũng trở nên vắng vẻ hơn, ánh hoàng hôn le lói chẳng còn bao nhiêu.
Ninh Miên đeo cặp, uể oải đi đến trạm xe buýt, ngồi xuống ghế công cộng bên cạnh. Mấy chuyến xe đi qua mà cô vẫn không lên. Chính cô cũng không biết mình đang chờ gì, hay đang trốn tránh điều gì.
Cứ ngồi như vậy suốt hai tiếng, đến khi trời tối hẳn, người trên xe buýt thưa dần, Ninh Miên mới đứng dậy, lên xe. Cô lấy tai nghe từ trong cặp ra, c*m v**, tùy tiện bật một bài nghe để luyện cảm giác ngôn ngữ.
Bình thường giờ này, bên cạnh Ninh Miên luôn có Tạ Ứng.
Hai người ở trên xe không hay nói chuyện, nhưng thỉnh thoảng Tạ Ứng sẽ đưa cho cô vài viên kẹo dẻo.
Cửa sổ xe mở, Ninh Miên nghiêng đầu tựa vào bên cạnh, mặc cho gió tạt vào mặt.
Nếu cô không đoán sai, vốn dĩ Ninh Hồng Đức không định đưa cô đến Trần Ký. Ngược lại, nếu cô đi, mới là điều kỳ lạ.
Nhưng cũng đúng thôi, Ninh Miên có thể hiểu cách làm của Ninh Hồng Đức. Cô đâu có tư cách, cũng không nên xuất hiện trong một ngày như vậy để làm phiền, làm người khác khó chịu.
Thở dài một cái, Ninh Miên lại nhớ đến lời Ninh Hồng Đức nói trên xe.
Lo cho cô sao?
Xuống xe, gara cũ vẫn còn sáng đèn. Nhưng lúc này không còn ồn ào, có lẽ đã đến giờ nghỉ. Nếu nghe kỹ, vẫn có thể nghe thấy tiếng nhóm Hà Tinh Vũ đang cãi cọ ầm ĩ đâu đó.
Ninh Miên đứng ở cổng khu chung cư một lúc lâu, chính cô cũng không rõ vì sao lại không muốn bước đi.
Cánh cửa sắt của gara bỗng rung lên. Tạ Ứng nâng mắt, nhìn cô một cái, nhưng không tiến lại.
Trên mái gara có một bóng đèn trắng. Hình như có gió thổi qua, nếu không Ninh Miên cũng không hiểu vì sao ánh đèn lại lay động như vậy. Cảm nhận được ánh nhìn của Tạ Ứng, cô đứng lặng tại chỗ, không biết phải giải thích thế nào việc mình cứ đứng đây mãi.
Ninh Miên do dự một chút: “Tôi…”
Tạ Ứng không hỏi thêm gì, chỉ cười nhẹ, đưa tay mở cửa sắt: “Về rồi à.”
Cậu không hỏi, cũng không nói gì thêm.
Ninh Miên cũng không rõ vì sao, khóe mắt bỗng cay cay.
Cô không phân biệt được là vì những lời Ninh Hồng Đức nói buổi chiều, hay vì mấy ngày gần đây cãi nhau với Lâm Uyển. Cô thật sự rất nhạy cảm, vậy mà chỉ một câu “về rồi à” đơn giản của Tạ Ứng cũng đủ khiến cô muốn rơi nước mắt.
Cô nhìn vào mắt Tạ Ứng, mím môi, rồi gật đầu thật mạnh: “Ừ.”
“Về là tốt rồi.” Cậu nói.
………
Hai ngày nghỉ ngơi trôi qua, Ninh Miên lại một lần nữa đối mặt với sinh tử.
Người ta nói chuyện gì cũng có lần một lần hai, không có lần ba lần bốn. Nhưng thực tế lại cho Ninh Miên một cú đánh nặng nề, dạy cô một đạo lý.
Lần thứ hai, hoặc là không có, hoặc là sẽ có vô số lần.
Đứng trước bảng xếp hạng top 100, giờ đây Ninh Miên có thể bình tĩnh xem điểm của mình. Lần này cô kém Tạ Ứng một điểm, riêng môn Ngữ văn đã bị kéo giãn ba điểm. Điều duy nhất có thể an ủi cô là toán lần này được điểm tuyệt đối. Nhưng chỉ vì lần đó nắm tay Tạ Ứng, giờ cô lại có chút không chắc, đây là thực lực thật của mình, hay là vận may do Tạ Ứng mang lại.
Quay về lớp, không khí trở nên ồn ào hơn hẳn. Không còn sự im lặng như mấy lần trước, trước đây mọi người còn để ý đến tâm lý của Ninh Miên, giờ thì quen rồi, ngay cả Mạnh Tường lần này vẫn đứng thứ ba cũng không khóc nữa.
Ninh Miên đặt cặp xuống, nghiêng đầu nhìn sang phía Tạ Ứng ở bên kia lối đi.
Cô biết quãng thời gian làm bạn cùng lớp của hai người còn rất dài. Trừ khi cô đánh gãy tay Tạ Ứng, nếu không trong nửa năm tới, rất có thể cô vẫn sẽ luôn đứng thứ hai, trên đầu mãi mãi có một Tạ Ứng.
Một ý nghĩ hoang đường bỗng lóe lên.
Hay là… cô chuyển sang ban xã hội?
Nếu chuyển ban, dù thành tích không còn nổi bật như bây giờ, có thể sẽ vất vả hơn một chút, nhưng ít nhất cũng sẽ không có ai b**n th** như Tạ Ứng, lúc nào cũng đè cô ở vị trí thứ nhất.
Đúng lúc đó, Tạ Ứng quay đầu, ánh mắt cũng rơi lên người cô. Ninh Miên giật mình, đưa tay xoa trán, lúc này mới nhận ra mình đang nghĩ cái gì.
Trời ơi, cô đúng là bệnh quá hóa liều rồi.
Tạ Ứng vỗ vai Tống Dật một cái. Với học sinh cấp ba mà nói, đổi lớp giống như yêu xa, đổi chỗ ngồi thì chẳng khác gì yêu xa trong cùng lớp. Ngày này cậu đã chờ quá lâu lắm rồi: “Dọn đồ của cậu đi.”
Ý tứ quá rõ ràng, chỉ hận không thể khiến Tống Dật đi nhanh hơn chút nữa.
Sau kỳ thi tháng, Tống Dật vẫn ở lại lớp 1, ổn định trong top 30. Sau lần thay máu tháng trước, lớp 1 ngoài việc hóng drama thì cũng phấn chấn hơn hẳn. Dù sao thì cũng chưa từng có chuyện trong một tháng thay tới ba người, lần này chỉ thay một người, lại còn là học sinh từ lớp 3 chuyển đi.
Nhắc xong Tống Dật, Tạ Ứng liền bắt đầu mong chờ. Đột nhiên cảm thấy thời gian trôi chậm quá, sao vẫn chưa đến giờ ra chơi dài để đổi chỗ.
Không đợi được thời gian, thì Tạ Ứng tự đi đuổi thời gian. Ba bước hai bước đã đi tới trước mặt Ninh Miên. Bạn học bên cạnh cực kỳ tinh ý nhường chỗ, Tạ Ứng cười nhẹ, xoay người ngồi ngang trước mặt cô.
Ninh Miên ngạc nhiên: “Sao vậy?”
Tạ Ứng dùng tay chỉ về phía Tống Dật, nhắc nhở cô: “Chỗ bên cạnh tôi đã dọn xong rồi, đến giờ ra chơi dài, cậu…”
Ninh Miên: “……….”
Rõ ràng là đang nhắc cô chuyển qua đó.
Bạn học vừa nhường chỗ không nhịn được trêu chọc, trên mặt treo nụ cười hiền hậu của người dì: “Không phải chứ anh Ứng, còn có hai tiết nữa thôi mà cũng không nhịn nổi à?”
Tạ Ứng liếc người đó một cái, vẫn cười, nhưng không nói gì.
“Biết rồi.” Sau lần trước cô block Tạ Ứng mà cậu phải thử nghiệm, lần này cô hoàn toàn có lý do nghi ngờ cậu sợ cô quên. Cô cúi đầu, bỗng thấy hơi hối hận vì đã cá cược với Tạ Ứng, nhỏ giọng: “…Tôi nhớ mà.”
Đến giờ ra chơi dài để đổi chỗ, Ninh Miên vừa bước vào lớp đã cảm nhận được ánh nhìn của Tạ Ứng và cả của Lục Thắng Lợi. Hai người đều đang chờ xem cô sẽ chọn thế nào, cứ như cô đang làm một chuyện lớn lao gì đó, có thể quyết định sống còn vậy.
Ninh Miên đứng ở lối đi, còn chưa chọn chỗ, đã nghe Lục Thắng Lợi nhẹ nhàng buông một câu: “Thầy nhớ là trước đó Ninh Miên với Tạ Ứng có đánh cược gì đó đúng không?”
Giờ thì cả lớp đều biết cô sẽ ngồi cạnh Tạ Ứng rồi.
Toàn thân Ninh Miên run lên. Cảm giác như mũi tên đã lên dây, không thể không bắn, không còn bất kỳ lựa chọn nào. Dưới ánh nhìn của hai người và cả những người ngoài hành lang, cô đành ngồi xuống vị trí cũ.
“Bạn cùng bàn.” Tạ Ứng đợi cô ngồi xong, hơi nghiêng lại gần, hạ giọng: “Lâu rồi không gặp.”
Không biết là do chữ nào chạm trúng, mà mặt Ninh Miên bỗng nóng lên.
Giờ ra chơi kết thúc, tiết sau là của Lục Thắng Lợi. Sau kỳ thi tháng, tiết học quen thuộc là chữa đề. Ai cũng biết lần này đề thi không hề làm khó được Ninh Miên, ngoại trừ mấy môn tự luận, cô gần như đạt điểm tuyệt đối ở các môn phụ và toán.
“Ai có câu nào không hiểu thì giơ tay.” Lục Thắng Lợi đứng trên bục giảng giảng bài: “Đề lần này khá đơn giản, nhưng vẫn có vài câu mọi người làm ẩu. Lớp mình có hai bạn đạt điểm tuyệt đối, một là Ninh Miên, một là Tạ Ứng.”
Ninh Miên tiện tay ném đề sang một bên, liếc nhìn Tạ Ứng, người cũng vừa ném đề qua một bên giống cô.
“Tôi có thể xem bài thi văn của cậu không?” Ninh Miên thực sự muốn biết mình kém Tạ Ứng ở môn Ngữ văn chỗ nào: “Đổi lại, cậu có thể xem bài thi tiếng Anh của tôi?”
Tạ Ứng cười, lôi bài ra đưa cho cô.
Thành tích các môn của hai người không chênh lệch nhiều, chỉ là mối ân oán tình thù giữa Ngữ văn và tiếng Anh. Những câu tự luận phía trước cũng không kéo giãn điểm số bao nhiêu. Cho đến khi Ninh Miên nhìn thấy bài văn của Tạ Ứng, cô híp mắt, không thể giữ bình tĩnh nữa. Rốt cuộc làm sao mà người này lần nào cũng trúng tủ đúng dạng văn mẫu vậy? Điểm văn lúc nào cũng cao như thế.
Ninh Miên ngẩng đầu nhìn Tạ Ứng, cậu đang nhíu mày, không biết đang làm gì.
Cô hơi nghiêng người, phát hiện Tạ Ứng đang xem bài văn tiếng Anh, chữ viết xiêu vẹo, còn bị cậu dùng bút đỏ khoanh từng vòng, ai không biết nhìn vào còn tưởng là cá vàng thổi bong bóng.
Ninh Miên đặt bài xuống, tò mò hỏi: “Cái này là gì vậy?”
Vẻ mặt Tạ Ứng như sống không còn gì luyến tiếc: “Bài văn tiếng Anh của Hà Tinh Vũ. Mỗi tuần tôi đều bắt cậu ta viết một bài.”
Kỳ thi tháng này, đúng là điểm của Hà Tinh Vũ có tiến bộ. Nhưng ở Minh Đức, ngoài lớp cuối và lớp 1, trình độ các lớp còn lại cũng không kém. Lần này cậu ta chỉ miễn cưỡng đứng vững, nhích lên được một lớp.
Phải nói là điểm tiếng Anh của Hà Tinh Vũ thật sự quá tệ. Ngoài việc học từ vựng mỗi ngày, Tạ Ứng còn giao thêm nhiệm vụ viết văn tiếng Anh. Nhưng cậu không ngờ, Hà Tinh Vũ không chỉ kém ngữ pháp và từ vựng, mà là từ gốc rễ đã muốn làm một người Anh sáng tạo, còn tự chế luôn thơ cổ bằng tiếng Anh.
Ninh Miên ho nhẹ một tiếng, tự tiến cử: “Thật ra, tiếng Anh của tôi cũng khá tốt.”
“Hả?”
Ninh Miên cố nén cảm giác ngượng ngùng. Cô không biết phải mở lời thế nào. Nếu là người khác, chuyện giúp đỡ lẫn nhau rất bình thường, nhưng cô là Ninh Miên, trước giờ chưa từng cần ai giúp.
“Thôi.” Ninh Miên kiềm lại ý định nhờ Tạ Ứng, giữ vẻ mặt bình tĩnh: “…Không có gì.”
Tạ Ứng cong môi. Sao cậu có thể không biết cô muốn nói gì chứ? Đã có mấy lần cô hoàn toàn có thể mở lời, nhưng cô quá sĩ diện, chuyện gì cũng giả vờ không quan tâm, huống chi lại liên quan đến điểm số.
Một tờ giấy được đẩy sang, Ninh Miên nhặt lên xem.
[Nhỏ bạn viết văn mãi không khá, không thích viết, viết không ra, không sinh động, toàn kiểu liệt kê, điểm thấp thì phải làm sao?]
Tờ thứ hai lại được đẩy qua.
[Lớp phụ đạo Tiểu Tạ, 18 năm kinh nghiệm giảng dạy, 18 ngày cải thiện, 180 ngày lên một bậc. Từ miêu tả, cảm xúc, nhân vật, trí tưởng tượng, nâng cao toàn diện năng lực viết, viết hay, viết tốt.]
Tờ thứ ba được đưa tới.
[Chi tiết xin liên hệ bàn bên cạnh. Tạm biệt nỗi lo và áp lực viết văn.]
Ninh Miên không nhịn được bật cười.
Dù học thêm không miễn phí, nhưng Ninh Miên quyết định trao đổi, cô sẽ dạy Hà Tinh Vũ viết văn tiếng Anh, coi như trả công. Nhưng vừa nhận bài, cô đã bắt đầu hối hận.
Hà Tinh Vũ chạy sang lớp 1 tìm Tạ Ứng, vẻ mặt cực kỳ phấn khích: “Anh Ứng! Anh xem xong bài văn của em chưa!”
Tạ Ứng hất cằm, ra hiệu Hà Tinh Vũ nhìn sang bên cạnh.
“Ơ? Sao bạn nhỏ học giỏi lại xem bài của em?”
Ninh Miên nhíu chặt mày, ngẩng đầu lên.
“Thôi kệ! Bạn nhỏ học giỏi xem cũng được! Bạn nhỏ học giỏi! Cậu thấy tôi viết thế nào?” Hà Tinh Vũ lập tức quên mất Tạ Ứng: “Đoạn đầu tôi viết có phải văn hay chữ tốt không? Cậu có thấy ai viết văn tiếng Anh kiểu này bao giờ chưa?”
Ninh Miên gật đầu.
Không chỉ là chưa từng thấy, mà là cô chưa từng nghĩ trên đời lại có người viết kiểu ngu ngốc như vậy.
“Chưa kể tôi còn tra từ điển nữa nhé! Từng từ từng từ đối chiếu luôn, sợ viết sai từ lắm!” Hà Tinh Vũ càng nói càng tự tin: “Cậu xem câu này đi, ‘today very agitate people’s heart’! Ngầu không!”
Ninh Miên: “……….”
Tra từ điển là lý do để cậu tự tin vậy à?
Ninh Miên không muốn chê bai thêm nữa.
Vân Sơ tiện tay cầm lấy bài văn của Hà Tinh Vũ, cũng không nhịn được mà bật cười.
Hà Tinh Vũ hoàn toàn không biết vấn đề nằm ở đâu.
“Tôi đã nói với Tạ Ứng rồi, sau này tiếng Anh của cậu sẽ do tôi phụ trách.” Ninh Miên cố nhịn ý muốn xé nát bài văn: “Lát nữa tôi gửi cho cậu mấy bài văn tôi từng viết.”
“Thật á?”
Ninh Miên: “Ừ.”
Khó khăn lắm mới tiễn được Hà Tinh Vũ đi, Ninh Miên lại lấy bài văn tiếng Anh của cậu ta từ chỗ Vân Sơ, cúi đầu tiếp tục xem. Không chỉ là vấn đề tự sáng tạo từ vựng, Hà Tinh Vũ còn không phân biệt nổi từ loại cơ bản.
Danh từ dùng như động từ, động từ dùng như tính từ.
Ninh Miên chỉ có thể tự an ủi là cậu ta vẫn còn biết chủ ngữ là gì, nếu không chắc cô đọc xong là bay màu tại chỗ.
Không lâu sau, lời mời kết bạn WeChat của Hà Tinh Vũ được thông qua.
[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Bạn nhỏ học giỏi!]
[Ninh Miên: Ừ.]
[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Cậu gửi chỗ cần sửa cho tôi được không? Lát nữa tôi sửa lại ngay!]
Ninh Miên nhìn bài văn của cậu ta, suýt nữa buột miệng nói cậu viết lại từ đầu đi.
[Ninh Miên: Không cần, cậu xem mấy bài này trước đi.]
[Ninh Miên: (ảnh 1)]
[Ninh Miên: (ảnh 2)]
[Ninh Miên: (ảnh 3)]
[Ninh Miên: Sau này cứ ba ngày viết một bài, tôi sẽ viết cùng cậu.]
Ninh Miên xoa xoa trán, gửi hết tài liệu cho Hà Tinh Vũ, thở dài một hơi. Người bình thường xem xong chỗ này, dù chưa chắc viết được, ít nhất cũng hiểu bảy tám phần về viết văn rồi.
Tạ Ứng nghiêng người nhìn cô, hỏi: “Nói xong với Hà Tinh Vũ rồi à?”
Ninh Miên “ừ” một tiếng.
“Vậy tôi xem bài thi văn của cậu nhé.”
Trước đó Tạ Ứng đã từng hỏi Ninh Miên có phải không thích Ngữ văn không. Không phải vì cô quá kém, mà đặt cạnh các môn khác thì Ngữ văn của cô đúng là hơi không ổn.
Ninh Miên đáp “được”, lấy bài trong tập tài liệu đưa cho cậu.
Tạ Ứng nhận lấy, lật qua vài trang. Phần trước không có vấn đề gì lớn, chỉ có bài viết văn là thấp hơn cậu khá nhiều.
Không khí bỗng yên tĩnh lại.
Xem xong, Tạ Ứng thở dài, nhận ra vấn đề: “Cậu viết văn toàn học thuộc mẫu à?”
Ninh Miên không nói gì. Cô không ngờ Tạ Ứng nhìn ra nhanh như vậy.
Không phải cô không muốn tự viết, chỉ là không muốn tốn quá nhiều công sức vào môn này. Thuộc vài câu danh ngôn, thêm vài ví dụ anh hùng, dù đề gì thì biến tấu một chút cũng thành bài mới.
Lúc đầu còn được khen là biết vận dụng linh hoạt, nhưng dùng hơn hai năm, giáo viên thậm chí không cần mở bài cũng biết ngay là của cô.
Danh ngôn danh nhân.
Dẫn chứng anh hùng.
Kết luận nâng cao.
Dù biến hóa thế nào, bản chất vẫn như cũ.
Tạ Ứng trả bài lại cho cô. Nếu chỉ cần điểm khá trở lên, học theo khuôn mẫu cũng không hẳn là sai. Nhưng Ninh Miên không phải vậy, cô muốn tiến thêm một bước, mà bài văn của cô lại không có chút mới mẻ nào.
“Thôi.” Tạ Ứng nhìn biểu cảm của cô, biết cô không cố ý, liền cười: “Tôi dạy cậu từng bước.”
Ninh Miên không trả lời ngay.
Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy mình như học sinh tiểu học, ngay cả viết văn cũng phải để Tạ Ứng cầm tay chỉ việc, còn phải nghe theo cậu. Mà cậu thì lại nói như thể đó chỉ là chuyện hết sức bình thường.
Tạ Ứng cười, nghiêng người lại gần, khoảng cách đột nhiên rút ngắn. Giọng cậu rất nhẹ, chỉ đủ cho cô nghe: “Bạn học Tạ Ứng, một lời hứa đáng giá ngàn vàng, hữu cầu tất ứng.”
Hai người đổi việc cho nhau, Tạ Ứng giúp Ninh Miên cải thiện văn, còn Ninh Miên phụ trách thành tích tiếng Anh của Hà Tinh Vũ.
Đám người Hà Tinh Vũ không học tự học buổi tối. Sau khi tập luyện xong, Ninh Miên quay về khu Thanh Thủy Uyển để kèm thêm cho cậu ta.
Cô lấy từ trong cặp ra một cuốn từ vựng, đưa cho Hà Tinh Vũ: “Mỗi ngày cậu học một trăm từ, hôm sau tôi kiểm tra. Hai ngày làm một đề, ba ngày viết một bài văn.”
Nghe xong, Hà Tinh Vũ lập tức đau đầu: “Mỗi ngày một trăm từ? Hai ngày một đề? Ba ngày một bài văn?”
“Đã là rất ít rồi, còn chưa bằng một phần năm cường độ của lớp 1.” Ninh Miên không hiểu Hà Tinh Vũ than vãn cái gì, đây đã là cô giảm tải rồi. Nếu theo đúng nhịp của cô, chắc cậu ta khỏi cần luyện luôn, “Cậu không muốn thi tốt hơn à?”
Hà Tinh Vũ: “……….”
Không, cậu ta không muốn.
Nhưng Tạ Ứng đang ngồi bên cạnh giám sát, cậu ta cũng không dám làm loạn. Hà Tinh Vũ vốn nghĩ lúc Tạ Ứng kèm mình đã đủ khắt khe rồi, không ngờ Ninh Miên còn tàn nhẫn hơn.
“Có thể giảm một chút xíu được không?” Hà Tinh Vũ gục xuống ghế, làm động tác co tay lại: “Cũng phải có quá trình từng bước chứ, một lúc nhiều thế này chắc tôi chết tại chỗ mất!”
“Thế này là nhiều à?”
Hà Tinh Vũ chỉ muốn hỏi Ninh Miên có còn nói tiếng người không.
Ninh Miên nhíu mày: “Ít nhất mỗi ngày 50 từ vựng, nhưng bài văn vẫn giữ nguyên.”
Mắt Hà Tinh Vũ tối sầm. Với cậu ta, sự nhượng bộ này của Ninh Miên chẳng khác gì không nhượng bộ. Bảo cậu ta chơi 50 trận game một ngày thì được, chứ 50 từ vựng còn kèm đề với bài văn, cậu ta chưa từng chịu ấm ức kiểu này.
Tạ Ứng ngồi phía sau, nghiêng đầu nhìn Ninh Miên một cái.
Tạ Ứng cũng từng lên kế hoạch học cho Hà Tinh Vũ, biết rõ nền tảng cậu ta yếu, lại còn mê game. Một ngày nhớ được 20 từ đã là cực hạn, mà còn chưa chắc hôm sau còn nhớ được bao nhiêu.
Một ngày 50 từ, đúng là quá sức với Hà Tinh Vũ.
Tạ Ứng còn đang nghĩ có nên nói đỡ cho cậu ta vài câu không.
Thì Ninh Miên đã nhìn thấy Hà Tinh Vũ sắp khóc thật rồi. Cô thực sự không hiểu 50 từ có gì khó, chỉ hơn mười phút là xong, mà nhìn cậu ta như bị lấy mạng.
Cô quay đầu nhìn Tạ Ứng, cậu nhướng mày, như đang chờ xem cô sẽ quyết định thế nào.
Ninh Miên vừa định nói hay là giảm thêm 5 từ cũng được, thì Hà Tinh Vũ bật dậy khỏi ghế: “Thôi! Chơi luôn! 50 từ! Tôi… bớt chơi game lại là được!”
Bị tinh thần này của cậu ta tác động, Ninh Miên cũng có thêm động lực: “Được, tôi tranh thủ tìm thêm vài bài văn cho cậu.”
Hà Tinh Vũ hoàn toàn câm nín, lủi vào một góc ôm sách học từ vựng. Còn Tạ Ứng và Ninh Miên thì bắt đầu buổi kèm riêng 1–1.
Nền tảng của Ninh Miên vốn không yếu. Danh ngôn và dẫn chứng cô dùng rất thành thạo, nhưng chính vì quá thành thạo, bài văn của cô lại có một khuyết điểm lớn: thiếu linh hoạt, quá công thức.
Tạ Ứng dựa vào ghế, bảo cô lấy những bản kiểm điểm trước đây cậu từng viết cho cô. Ninh Miên cất tất cả trong tập tài liệu, nhưng để lẫn với đống đề, ép đến mức gần như méo hết.
Cô giữ lại những lá thư đó không phải vì muốn giữ, mà là thói quen, đã xem qua cái gì thì đều phân loại, lưu lại, phòng khi cần dùng.
Và giờ thì đúng là dùng tới rồi.
Tạ Ứng đếm lại số thư mình từng đưa, lẽ ra là mười một, nhưng giờ trong tay chỉ còn mười, thiếu một.
“Sao thiếu một cái?” Tạ Ứng dừng tay, ngẩng lên: “Tôi nhớ là đưa cậu mười một cái, giờ còn mười? Làm mất rồi à?”
Ninh Miên hoàn toàn không nhớ Tạ Ứng đã đưa bao nhiêu: “……….”
Khoảng thời gian cô giận cậu, Tạ Ứng ngày nào cũng đưa một bản kiểm điểm. Nhưng cô không để ý thời gian, cậu đưa thì cô nhét vào tập tài liệu, chưa từng đếm.
Ninh Miên ấp úng: “Chuyện lâu thế rồi mà cậu còn nhớ à.”
“Lâu cái gì? Mới hơn một tháng thôi.” Tạ Ứng nhận ra tờ bị mất lại là tờ quan trọng nhất: “Cậu không đọc kỹ đúng không?”
Bị nói trúng tim đen, Ninh Miên chột dạ hẳn: “Cũng không phải.”
Với cô, bản kiểm điểm chẳng khác gì bài văn, đọc lướt là đủ. Cô biết Tạ Ứng đang xin lỗi, biết thái độ cũng khá chân thành, thế là được rồi, đọc kỹ làm gì nữa.
Nhìn biểu cảm của cô, Tạ Ứng liền hiểu: “Thôi, hôm nay đọc kỹ tờ này đi.”
Ninh Miên ngạc nhiên, không lập tức nhận lấy tờ giấy Tạ Ứng đưa.
Cái này là sao? Nói là dạy cô nâng điểm văn, mà giờ lại bắt đầu từ đọc lại bản kiểm điểm?
Tờ giấy màu hồng, chắc từng bị nhét chung với đống đề thi nên mép đã hơi nhăn.
Ninh Miên không hiểu Tạ Ứng đang làm gì.
“Không muốn đọc à?”
Ninh Miên đáp mơ hồ: “Không biết có tác dụng gì.”
“Không có tác dụng? Mỗi câu đều có ý nghĩa của nó, mỗi đoạn đều có giá trị riêng. Cậu chỉ đọc qua loa như vậy thì hiểu được gì?” Tạ Ứng gom những tờ còn lại lại: “Mười ngày, chúng ta phân tích từng cái một.”
Tâm lý Ninh Miên sụp đổ rồi.
Việc đọc bản kiểm điểm hóa ra là cả một công trình lớn. Trước đây Ninh Miên không để ý, giờ mới phát hiện, mỗi câu Tạ Ứng viết đều có trước có sau, thỉnh thoảng tách ra vài câu còn có thể coi như văn hay ý đẹp. Cũng khó trách lúc làm bài, cô lại nhớ đến nội dung trong đó.
Về đến nhà, Ninh Miên trải hết đồ lên bàn học, như thường lệ mở diễn đàn trường.
Dạo gần đây, cô phát hiện có một tài khoản tên [xxnszd] hoạt động cực kỳ tích cực. Hễ bài nào liên quan đến Tạ Ứng và Ninh Miên, bên dưới nhất định có mặt người này.
Có lẽ là người lớp 1. Thỉnh thoảng còn “leak” chút chuyện nội bộ, ví dụ mấy tương tác nhỏ giữa cô và Tạ Ứng, có những thứ chính cô còn không để ý.
Chẳng hạn như chuyện sửa bài văn tiếng Anh cho Hà Tinh Vũ.
[Lầu 211: Ninh Miên thật sự sửa bài tiếng Anh cho người lớp 13 á? Vãi? Từ bao giờ lớp 13 có phúc lợi này vậy!]
[Lầu 212: Má ơi! Tôi thấy là Ninh Miên xót Tạ Ứng đấy! Không muốn cậu ấy phải chấm bài! Không muốn cậu ấy đeo mặt nạ đau khổ! Thà tự mình chịu trận đọc! Hu hu hu! Tinh thần hy sinh vĩ đại thế này hiếm lắm rồi!]
[Lầu 213: Không có trao đổi lợi ích à? Tôi không tin.]
[Lầu 214: Lợi ích cái gì chứ? Nếu đây còn không phải là thích thì là gì! Nếu đây còn không phải là thích thì là gì! Cậu có tự nguyện đi đọc cái thứ tiếng Anh chẳng hiểu là viết gì để hành hạ mắt mình không? Không phải là giúp anh Ứng giảm gánh nặng à? Có thời gian đó làm thêm hai đề không hơn à!!!!]
[Lầu 215: Nói thật, Ninh Miên chấm bài rất nghiêm túc. Trước đây từng sửa bài cho tôi, một câu đưa ra ba cách giải, giải thích từng cái để tôi hiểu!]
[Lầu 216: Má, muốn vào lớp 1 quá. Không thì lớp 13 cũng được.]
[Lầu 217: Muốn đi +1]
[Lầu 218: Muốn đi +2]
[Lầu 219: Muốn đi +3, nhưng mục tiêu chính là xem chuyện tình ngọt ngào của hạng 1 và hạng 2.]
Ninh Miên lặng lẽ đọc hết bài viết, ánh mắt dừng lại ở câu “nếu đây còn không phải là thích”.
Cô rất ít khi thấy Tạ Ứng nhíu mày. Ban đầu đúng là có chút tò mò cậu đang xem gì, biết là bài văn của Hà Tinh Vũ, phản ứng đầu tiên của cô là…
Ninh Miên chợt phát hiện mình không nhớ nổi phản ứng ban đầu đó là gì.
Là vì thấy Tạ Ứng nhíu mày?
Hay là muốn nhân cơ hội để Tạ Ứng dạy mình viết văn?
Nhưng nếu theo logic của bọn họ, tại sao cô lại muốn Tạ Ứng dạy mình, mà không phải người khác?
Đúng thật.
Rốt cuộc là vì sao?
Ninh Miên bỗng nhiên có chút không hiểu nổi chính mình.