Ngọn Gió Rực Cháy - Thời Kỳ

Chương 31: Tình cha như núi

Tiết tự học buổi sáng không có giáo viên trông lớp.

Trong lúc Mạnh Tường quay về tìm đề hóa, Ninh Miên đứng một bên nghe người khác bổ sung tin tức. Sau khi Vân Sơ kéo cô ra ngoài, Mạnh Tường đã trực tiếp đến tìm Tạ Ứng. Ai cũng biết chuyện cậu ta thích Ninh Miên không phải ngày một ngày hai, giờ tự nhiên có kẻ chen ngang, trong lòng cậu ta sớm đã nghẹn một cục tức.

Tạ Ứng khẽ cười.

Thời gian có hạn, Mạnh Tường cũng không thể làm hết cả đề. Câu cuối cùng là bài khó nhất trong đề thi học sinh giỏi, vốn dĩ đã khó giải, hai người phải so xem ai làm xong nhanh hơn, mà độ chính xác cũng phải đảm bảo.

Có vài người từng đi thi học sinh giỏi nhìn đề xong liền hiểu độ khó: “Tiểu Mạnh, đây không phải là bắt nạt người ta sao?”

“Đúng đó, hình như anh Ứng chưa từng thi học sinh giỏi mà.”

“Nhưng mà tôi thấy anh Ứng có vẻ chẳng quan tâm.”

Trong lúc có người nhiệt tình chép đề lên bảng, Tạ Ứng xoay xoay cây bút, giọng khá tùy ý: “Hay là chúng ta cược thêm cái gì đi?”

Mạnh Tường: “Cược gì?”

Tạ Ứng suy nghĩ một chút, còn chưa kịp nói gì.

“Ê! Thua thì bao một tuần trà sữa đi! Trước tôi thấy Tiểu Miên hay mua trà sữa cho anh Ứng!”

“Trà sữa à? Nhẹ quá không? Ai mà không mời nổi?”

“Cũng đúng.”

“Hay là ai thua thì gọi người kia là cha đi! Gặp là gọi, nói chuyện cũng gọi, gọi đến tận lúc tốt nghiệp luôn! Một tình cha con cảm động! Nghĩ thôi đã thấy k*ch th*ch rồi!”

Ninh Miên sặc một cái, quay sang nhìn Tạ Ứng.

Cô biết hóa học là thế mạnh của Mạnh Tường, trong lòng còn có chút mong chờ xem Tạ Ứng sẽ gọi thế nào.

Tạ Ứng ngẩng đầu, ánh mắt vừa hay chạm phải ánh nhìn của cô, như đang hỏi ý kiến.

“Hay là cược cái này?” Tạ Ứng đọc được suy nghĩ trong mắt cô: “Có cược mới có động lực, cũng khá thú vị.”

Mạnh Tường lập tức đồng ý.

Vốn chỉ là một cuộc thi công bằng đơn giản, thế mà tự nhiên biến thành trận chiến cha con.

Câu cuối của đề hóa đã được chép lên bảng. Mạnh Tường đổi chỗ với Tống Dật, hai người ngồi song song.

Sắc mặt Mạnh Tường hơi tái, có chút căng thẳng, hít sâu mấy lần để lấy lại bình tĩnh.

Dù không có giáo viên, nhưng cũng không thể làm quá. Diêm La Vương thỉnh thoảng vẫn đi kiểm tra hai vòng. Chép đề xong, mọi người cũng dần quay về chỗ, chờ kết quả.

Ninh Miên ngồi gần lối đi. Dù biết trận này Mạnh Tường chiếm ưu thế, cô vẫn không nhịn được cổ vũ cho cậu ta: “… Tiểu Mạnh, cố lên.”

Mạnh Tường gật đầu rất nghiêm túc: “Ừ!”

Tạ Ứng tiện tay rút một tờ giấy. Vừa hay nghe thấy Ninh Miên cổ vũ, cậu nghiêng đầu sang: “Chỉ cổ vũ mỗi một người thôi à?”

[Học sinh A: Thấy chưa! Tôi đã nói rồi! Chính thất vẫn là chính thất!]

[Học sinh B: Hu hu lại còn là Tiểu Mạnh! Ván này tôi cược Tiểu Mạnh! Tiểu Mạnh Tiểu Mạnh! Đời người như mộng! Tiểu Mạnh Tiểu Mạnh! Xuất sắc cố lên!]

[Học sinh D: Đừng vậy mà, tuy Mạnh Tường giỏi hóa học thật, nhưng anh Ứng lần nào cũng đạt điểm tuyệt đối, dù có thi học sinh giỏi ít hơn, tôi vẫn thấy anh Ứng có thể áp đảo.]

[Học sinh C: Sao cậu lại đi cổ vũ đối thủ! Diệt uy phong của đồng đội là thế nào!]

[Học sinh D: ? Anh Ứng không phải người một nhà à?]

[Học sinh C: …Ờ ha, nói thế tôi cũng không biết nên cược ai nữa.]

Ninh Miên thật sự không muốn cổ vũ Tạ Ứng. Cô miễn cưỡng nhìn cậu, mặt không biểu cảm, hỏi ngược lại: “Cậu cần à?”

“Ha, không cần thì cũng không cần thật.” Tạ Ứng cụp mắt, cười cười: “Nhưng, đúng là hơi muốn nghe. Cậu có định cổ vũ tôi không?”

Ninh Miên cạn lời.

Chuông tự học vang lên, coi như tín hiệu bắt đầu. Thời gian đọc đề chỉ có hai phút. Mạnh Tường từng cùng Ninh Miên tham gia không ít cuộc thi môn hóa, đây là số ít lần cậu ta có thể đứng ngang hàng với cô trong một cuộc thi, nên cũng khá tự tin.

Chỉ là, đề lần này thật sự quá khó.

Mạnh Tường vừa ngẩng đầu, còn chưa đọc xong đề đã thấy Tạ Ứng bên kia bắt đầu viết, trong lòng không khỏi hoảng hốt.

Thời gian ngắn như vậy, Tạ Ứng còn phân tâm nói chuyện với Ninh Miên, không thể nào nhanh đến mức đã nghĩ ra cách giải. Mạnh Tường không thể tưởng tượng Tạ Ứng làm thế nào, cố gắng tập trung vào đề, nhưng ánh mắt lại không nhịn được liếc sang Tạ Ứng ở bên kia.

“Không viết à?” Tạ Ứng dừng bút, liếc cậu ta một cái: “Hay là, cần tôi đợi cậu?”

“Hả?”

Tạ Ứng cong môi: “Không có gì, tôi nói là tôi đợi cậu đọc xong đề thôi.”

Mạnh Tường sững lại, tâm trạng lập tức sụp đổ.

Kết quả gần như không cần nghĩ cũng biết. Chỉ một câu nói đó của Tạ Ứng đã khiến đầu óc Mạnh Tường rối tung. Cậu ta mới viết đến bước thứ ba thì Tạ Ứng đã nộp bài lên bục giảng, đứng đó, khóe môi nhếch nhẹ, nhìn xuống Mạnh Tường phía dưới.

Sắc mặt Mạnh Tường tái xanh, mồ hôi lấm tấm trên chóp mũi, cố gắng hết sức mới không để khoảng cách bị kéo quá xa.

“Cái quái gì thế?” Có người phía sau không nhịn được buột miệng: “Mạnh Tường thua về thời gian rồi à?”

Tay Mạnh Tường lại run lên.

Hai người đều nộp bài lên. Để đảm bảo công bằng, bài được trưởng nhóm môn hóa kiểm tra.

Mạnh Tường đứng dưới lớp, vẻ mặt đờ đẫn. Nửa sau bài làm, cậu ta gần như không nhớ mình đã viết gì, chỉ biết cố làm nhanh hơn, đuổi kịp tốc độ của Tạ Ứng.

Còn nhóm trưởng môn hóa thì có chút bối rối, từ bước thứ ba trở đi, cách làm của hai người đã khác nhau.

Mà bước thứ ba chỉ là cân bằng phương trình rất cơ bản.

“Ờm… cái này…” Nhóm trưởng không tin Mạnh Tường lại mắc lỗi đơn giản như vậy: “Chắc là Mạnh Tường vội quá nên làm sai. Kết quả cuối cùng giống với của anh Ứng.”

Mạnh Tường cắn chặt môi, mắt bắt đầu cay xè.

Cậu ta cầm lại hai bài làm, cúi đầu nhìn. Một lỗi mà bình thường cậu ta chẳng bao giờ mắc phải, lần này lại sai.

Nước mắt tí tách rơi xuống.

Tạ Ứng cũng sững người. Cậu có nghe nói Mạnh Tường thi không tốt sẽ khóc, nhưng không ngờ chỉ vì một bài như vậy mà phản ứng lớn thế. Cậu bước tới, định an ủi: “Khóc gì chứ?”

“Cậu làm không tệ đâu, ít nhất hướng giải là đúng.”

“…”

“Chỉ là hơi vội thôi.” Tạ Ứng lúng túng không biết nói sao: “Lần sau chú ý một chút là được mà…”

Mạnh Tường không nói gì, nước mắt cứ rơi.

Không biết là do cách nói của Tạ Ứng hay gì, nhưng nghe thế nào cũng giống đang châm chọc. Vốn dĩ mọi người đã thấy Mạnh Tường khá thảm rồi, giờ mức độ đồng cảm lại tăng thêm một bậc.

[Học sinh A: Tiểu Mạnh lại khóc à?]

[Học sinh A: Thật đấy, tôi cảm giác Tiểu Mạnh bị đả kích nặng. Môn hóa giỏi nhất mà còn…]

[Học sinh B: Thương quá.]

[Học sinh D: Nếu ngay từ đầu anh Ứng không nói kiểu “đợi cậu đọc đề”, chắc Tiểu Mạnh cũng không sụp tâm lý vậy đâu.]

[Học sinh C: Tôi cũng hiểu Tiểu Mạnh. Lúc nào cũng muốn chứng minh bản thân, nhưng hết lần này đến lần khác cứ bị đè xuống. Với lại bài này thật sự khó, câu cuối thường ai cũng bỏ, mà trong thời gian ngắn như vậy, Tiểu Mạnh làm được mấy bước đã là giỏi rồi.]

Tuy Mạnh Tường hay khóc, nhưng khóc trước mặt đối thủ thì vẫn thấy mất mặt. Cậu ta rời khỏi chỗ ngồi, không quay lại bàn mình mà đi thẳng ra khỏi lớp.

Ninh Miên quay lại, định bảo Tạ Ứng im đi, thì phát hiện cậu cũng đã biến mất.

Ở cầu thang của trường, Mạnh Tường ôm đầu gối, trong đầu toàn là hình ảnh lúc làm bài.

Cậu ta thật sự không hiểu vì sao Tạ Ứng lại có thể nhanh đến vậy. Rõ ràng chưa từng tham gia thi học sinh giỏi, vậy mà gặp đề mới lại không hề hoảng.

Ai cũng nghĩ trận này Mạnh Tường chiếm ưu thế, cậu ta có kinh nghiệm, lại chăm chỉ hơn người. Nhưng kết quả lại giống như một trò cười.

“Lau đi?”

Một tờ giấy được đưa tới. Mạnh Tường không ngẩng đầu, chỉ vùi mặt sâu hơn.

Tạ Ứng cũng không ngờ lại khiến Mạnh Tường bị đả kích mạnh như vậy.

Thấy đối phương không nhận, cậu cũng không giận, tùy ý ngồi xuống bậc thang bên cạnh Mạnh Tường, móc trong túi ra một viên kẹo mềm, ném vào miệng: “Vẫn khóc à?”

Mạnh Tường không trả lời.

Tạ Ứng quay đầu nhìn cậu ta: “Thật ra cậu không ngốc đâu.”

Mạnh Tường chẳng tin. Cậu ta cố kìm lại, nhưng vẫn không ngừng run.

Nếu không ngốc, tại sao hai năm liền không lấy được hạng nhất? Nếu không ngốc, sao chỉ trong hai tháng lại thua một người từ lớp mười ba?

“Thật đấy, tôi không lừa cậu.” Tạ Ứng khẽ cười: “Câu cuối của đề học sinh giỏi hóa học không mấy ai làm ra được. Cậu chỉ sai mỗi bước cân bằng thôi. Nếu đúng thì…”

“Tôi lần đầu làm dạng này, coi như là ăn may của người mới đi?” Tạ Ứng cố nói nhẹ nhàng hơn: “Đề thi học sinh giỏi cũng không đến mức quá khó. Chỉ cần cẩn thận hơn, làm nhiều lần hơn, đừng căng thẳng quá.”

“Tôi biết từ trước đến giờ cậu luôn muốn so sánh với Ninh Miên. Giờ có khi còn thêm cả tôi nữa. Lúc nào cũng bị người khác đè trên đầu, ai mà chịu nổi. Nhưng đó là chuyện bình thường của cuộc đời, cậu phải học cách chấp nhận. Con đường phía trước còn dài, điểm số chỉ là năng lực thi cử, nó không quan trọng đến thế. Có thể nó sẽ ảnh hưởng đến một vài hướng đi của cậu, sẽ quyết định cậu gặp những chuyện gì, nhưng nó không thể, cũng không nên quyết định con người cậu, hiểu không?”

Mạnh Tường nức nở ngẩng đầu lên, trong mắt vẫn còn đọng nước, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Nếu thật là vậy thì tại sao tôi lại kém cậu với Tiểu Miên nhiều như thế?”

Tạ Ứng đưa khăn giấy cho cậu ta, nhìn thẳng: “Vì thế tôi chỉ nói cậu không ngốc thôi.”

“…”

“Còn nữa,” Tạ Ứng ngẩng đầu, suy nghĩ một chút rồi nói: “…Chắc là do gặp nhầm người?”

Mạnh Tường đơ mặt, quên luôn là mình vừa còn đang khóc.

Rốt cuộc người này có chút tình người nào không vậy? Cậu ta thảm đến thế rồi mà còn không biết an ủi cho tử tế.

Tạ Ứng đã làm hết khả năng an ủi của mình: “Tất nhiên, ngoài kia còn người giỏi hơn người giỏi. Cậu sẽ không chỉ gặp mỗi tôi với Ninh Miên. Không cần lúc nào cũng đem mình ra so với người khác, lại còn khóc như con nít.”

Tạ Ứng vỗ vai Mạnh Tường: “Giữ tâm trạng ổn định một chút. Ít nhất, đừng phủ nhận bản thân.”

Trong lòng Mạnh Tường dâng lên chút cảm động, nghẹn ngào: “…Anh Ứng.”

Tạ Ứng móc trong túi ra một viên kẹo mềm ném cho cậu ta, làm động tác nói nhỏ: “Suỵt, đừng gọi tôi thế.”

Mạnh Tường há miệng, không nói nên lời.

Tạ Ứng dừng một chút, nhắc lại chuyện cá cược lúc nãy với cậu ta: “Không cần cảm động thế đâu. Tình cha như núi, chuyện nên làm thôi.”

Mạnh Tường: “…”

Chuông tan tiết vang lên, Mạnh Tường mới cùng Tạ Ứng quay về lớp. Mặt vừa rửa qua nước lạnh, mắt nhìn cũng đỡ sưng hơn.

Vân Sơ kéo ghế ngồi cạnh Ninh Miên, nhìn Tạ Ứng và Mạnh Tưởng, trong lòng thấp thỏm: “Tiểu Miên, cậu nói xem, có phải Tạ Ứng ra ngoài lại châm chọc Tiểu Mạnh không? Tớ thấy mắt cậu ấy còn đỏ, nhìn tội thật.”

Bạn ngồi phía trước quay lại: “Chắc chắn rồi. Tình địch gặp nhau, lại còn bị đối phương nghiền nát ngay ở môn mình giỏi nhất, ai mà chịu nổi.”

“Haizz, Tiểu Mạnh cũng thật là, bình thường thi được hạng ba thôi cũng khóc, lần này lại bốc đồng. Rõ ràng không cần làm lớn chuyện như vậy, giờ tự làm mình khó xử.”

Ninh Miên liếc nhìn sang. Cô thật sự có chút xót cho Mạnh Tường, hết lần này đến lần khác bị đả kích, rồi lại cố gắng đứng dậy, để rồi lại ngã xuống.

Sắp vào tiết, Ninh Miên đứng dậy định đi lấy nước.

Mạnh Tường đứng bên cạnh thu dọn đồ, nhỏ giọng: “…Vậy tôi về chỗ trước.”

Tạ Ứng nhướng mày: “Ừ?”

Mạnh Tường cũng biết mình còn thiếu gì đó, nhưng thật sự khó mở miệng. Dù con trai hay đùa kiểu này, nhưng cậu ta chưa từng gọi như vậy bao giờ. Cả khuôn mặt nghẹn đỏ bừng, cuối cùng lắp bắp: “Ý tôi là… tôi về chỗ trước đây, ba.”

Ninh Miên vừa đi ngang qua liền nghe được. Chữ cuối bị ép đến méo cả giọng, mặt Mạnh Tường đỏ như muốn bốc khói, âm thanh thì nhỏ xíu, vừa xấu hổ vừa tủi thân. Nghĩ đến việc cậu ta vừa thua làm bài, Tạ Ứng còn muốn vũ nhục Mạnh Tường, không cho cậu ta đi mà phải đợi cậu ta gọi tiếng ba như vậy.

Làm bạn học với nhau nhiều năm, Ninh Miên thật sự không nỡ.

Cô dừng bước, không đi nữa, mà quay sang đứng trước bàn Tạ Ứng.

Im lặng vài giây, cô gõ nhẹ lên mặt bàn: “Vốn dĩ tôi không định làm vậy, nhưng cậu hơi quá đáng rồi.”

Tạ Ứng đang bấm điện thoại, tay khựng lại: “?”

Ninh Miên không ngốc đến mức đi đánh nhau với con trai: “Vẫn là giải bài. Toán, lý, anh, hóa, sinh, môn nào cũng được.”

Cả lớp vốn đang ồn ào, nghe câu này liền im bặt, ánh mắt dồn cả về hai người.

Ninh Miên không biểu cảm, chỉ vào mình: “Có dám thi với tôi một trận không?”

Thi giải bài thì không liên quan đến văn, nên cô rất tự tin: “Vẫn cược như cũ. Nếu tôi thua, tôi gọi cậu như vậy đến lúc tốt nghiệp. Nếu cậu thua…”

Trong đầu Ninh Miên thoáng hiện cảnh Tạ Ứng gọi mình như vậy, nhưng vì Mạnh Tường, cô nhịn xuống: “Đừng bắt Tiểu Mạnh gọi nữa.”

[Học sinh A: Trời ơi! Đây có phải là ‘vì yêu mà đứng ra đấu top 1’ trong truyền thuyết không?]

[Học sinh A: Không chỉ cược bản thân mà còn đứng ra đỡ cho Tiểu Mạnh nữa??]

[Học sinh B: Tiểu Mạnh! Cậu còn khóc gì nữa! Tiểu Miên đứng ra bênh cậu rồi đấy! Còn gì đáng hơn cái này nữa không?? Tôi hỏi cậu đấy? @ Mạnh Tường]

[Học sinh C: Lâu lắm rồi mới thấy tình cảm chân thành như vậy. Nếu thi thật thì cược xem ai thắng đi?]

[Học sinh D: Còn cần cược à? Nhắm mắt tôi cũng chọn Tiểu Miên.]

[Học sinh A: Tôi cược tất cả cho Tiểu Miên!]

[Học sinh E: Tôi cược cả cha tôi luôn, Tiểu Miên tất thắng.]

[Học sinh D: Hu hu hu, có chết cũng mãn nguyện! Một ngày được chứng kiến hai trận đấu “ba (mẹ) – con trai (gái)” ! Tôi có tài đức gì vậy trời!!!]

Tạ Ứng cúi mắt nhìn Wechat, trong lòng rất chắc chắn, người này đúng là kiểu ‘đứa con hiếu thảo’ thích đẩy người khác vào cảnh khó xử.

Cả lớp nín thở chờ đợi, ai cũng muốn biết kết quả cuối cùng sẽ thế nào.

Tạ Ứng kìm lại ý muốn trả lời tin nhắn, cất điện thoại đi: “Được.”

“….”

“Nhưng tôi không muốn cậu gọi tôi là ba.” Tạ Ứng dừng một chút, ngẩng đầu nhìn thẳng vào cô, khẽ cười: “Chỉ cần ngồi cùng bàn với tôi, đến hết học kỳ thôi.”

Giọng cậu nhẹ như đang bàn bạc, khóe môi vẫn mang ý cười: “Thế nào?”