Tại sao lại lắm lời thế?
Tại sao lại trả tiền xe cho cậu ta?
Tại sao lại ngồi cạnh cậu ta?
Trong đầu Ninh Miên hiện lên ba câu hỏi liên hoàn, cố gắng kìm lại ý muốn nhảy khỏi xe.
“Tôi thấy cậu có đeo tai nghe.” Tạ Ứng mỉm cười, gật nhẹ về phía cuộn dây tai nghe đang nằm trong tay cô: “Cậu thích nghe loại nhạc nào?”
Sắc mặt Ninh Miên không mấy dễ chịu. Cô mở miệng, nhưng không biết phải tiếp tục nói chuyện với cậu theo kiểu ban đầu nữa.
Ninh Miên: “Tôi không nghe nhạc.”
Cô cúi đầu, tháo rối dây tai nghe trong tay.
Lúc này Ninh Miên không muốn dính dáng gì đến cậu nữa, đến nói chuyện cũng lười. Không ngờ khi mở điện thoại lên, màn hình đen còn phản chiếu ánh mắt của Tạ Ứng đang nhìn cô, cái kiểu nhìn như đang nói: đừng có mà xạo.
“Cậu không tin?” Ninh Miên liếc cậu một cái, mặt không biểu cảm.
Tạ Ứng còn chưa kịp phản ứng, cô đã mở điện thoại, đưa thẳng ra trước mặt cậu.
Trên màn hình không phải nhạc, mà là bài nghe tiếng Anh, còn là luyện thi IELTS: “Thấy chưa?”
Tạ Ứng ngạc nhiên.
Như sợ cậu ta không hiểu, Ninh Miên còn rất tốt bụng hỏi thêm: “Có đọc được tiếng Anh không?”
Tạ Ứng: “……”
Ninh Miên đeo lại tai nghe, co người ngồi sang một bên.
Tạ Ứng không hiểu mình đã làm gì khiến cô khó chịu.
Nhưng nghĩ lại, một người có thể tự dưng ném balo vào giữa đám người rồi quay đi không chút do dự như cô, thì tính tình chắc cũng chẳng hiền lành gì.
Tạ Ứng chạm nhẹ vào cô.
Ninh Miên không phản ứng, thậm chí còn nhét tai nghe sâu hơn, rõ ràng không muốn nói chuyện.
Tạ Ứng nghĩ một chút, rồi nhẹ nhàng kéo tai nghe của cô xuống. Lúc này Ninh Miên mới nhìn sang.
“Gì?”
Tạ Ứng nghiêng đầu nhìn cô, giọng khá thân thiện: “Tôi tưởng theo diễn biến lúc nãy thì bước tiếp theo là chúng ta sẽ làm quen, giới thiệu tên nhau chứ?”
Đó là lúc Ninh Miên chưa biết cậu chính là cái tên ngốc rock and roll ồn ào dưới nhà mình, Ninh Miên cô tự bổ sung một câu: “Không cần thiết.”
Tạ Ứng: “Hả?”
Cô nhét tai nghe vào tai, hoàn toàn không muốn để ý đến cậu: “Tôi với cậu không cùng kiểu người.”
Tạ Ứng nhướng mày.
Ninh Miên không có kiên nhẫn với người mình không thích, nhưng lễ phép cơ bản vẫn có, cô gằng từng chữ một cho cậu nghe: “Tôi chưa từng làm bạn với người xếp hạng sau tôi.”
“……”
Thật ra Ninh Miên không đến mức lạnh lùng như vậy. Chỉ là ai quen cô cũng biết cô luôn đứng ở vị trí nào, trước giờ chưa từng có ai đứng trên cô. Cô chỉ đơn giản là muốn chặn họng cậu mà thôi.
Vì không muốn nói chuyện với Tạ Ứng, nửa đoạn đường còn lại Ninh Miên dựa vào cửa sổ ngủ.
Không phải cô chưa nghĩ đến việc đổi chỗ, nhưng chân của Tạ Ứng chắn kín lối đi, muốn ra ngoài chắc chắn phải nói chuyện với cậu. Nhất là sau khi cô vừa nói mấy câu khó nghe như vậy. Dù sao hai người cũng xuống cùng một trạm, cô quyết định giả vờ ngủ, đợi cậu xuống trước rồi xuống sau.
Xe buýt lắc lư chạy từ lúc trời chạng vạng đến khi trời tối mới tới phố Thanh Thủy. Ninh Miên ngồi thẳng dậy, không nói gì, chỉ dùng ánh mắt ra hiệu, đến nơi rồi, có thể xuống.
Nhưng Tạ Ứng không nhúc nhích, hai chân vẫn chắn lối đi.Chỉ khi thấy cô tỉnh lại, cậu mới lên tiếng: “Tôi vẫn chưa hỏi cậu.”
Ninh Miên cụp mắt, nhìn sang.
Tạ Ứng vốn không mấy quan tâm chuyện thi cử: “Cậu thi đứng thứ mấy?”
Ninh Miên mím môi.
Tạ Ứng lại rất có nguyên tắc: “Đợi tôi vượt cậu rồi, chúng ta trao đổi tên nhé?”
……
Xuống xe, Ninh Miên liền thấy một nhóm người đang ngồi xổm bên lề đường chờ, trông họ còn bình thường hơn Tạ Ứng. Ngoại trừ một người cực kỳ to con, lại còn xăm trổ giống đám lúc nãy, thì những người còn lại nhìn không giống kiểu nổi loạn chút nào.
Ninh Miên bỗng thấy may mắn vì trên xe cô không xảy ra xung đột gì với Tạ Ứng. Lý trí của cô đã kịp kéo lại vào giây cuối. Chứ với cả đám người này, cô không bị trường Minh Đức đuổi học vì đánh nhau, thì cũng phải vào viện vì bị đánh cho tàn phế.
Hùng Khởi và Hà Tinh Vũ đến đón Tạ Ứng.
Không ngờ lại tận mắt chứng kiến cảnh Tạ Ứng và Ninh Miên tâm sự thân mật ở hàng ghế cuối.
Vừa xuống xe, Hà Tinh Vũ đã khoác luôn vai Tạ Ứng, mặt đầy kích động: “Anh Ứng, được đấy nha! Cô gái lúc nãy là ai vậy? Hai người quen nhau kiểu gì? Anh chủ động bắt chuyện à?”
“Không.”
“Không cái gì mà không.” Hà Tinh Vũ đã sớm thấy Tạ Ứng chắn không cho Ninh Miên đi ra: “Xì, có gì mà ngại, yêu đương thôi mà, bình thường quá rồi! Thiếu niên ai mà chẳng rung động.”
Tạ Ứng lười giải thích thêm với Hà Tinh Vũ.
Quan hệ giữa cậu và Hà Tinh Vũ cũng là do duyên phận, ba mẹ hai bên là đối tác làm ăn, từng gặp nhau vài lần.
Hà Tinh Vũ tự nhận là bị sức hút cá nhân của Tạ Ứng chinh phục, từ đó Tạ Ứng đi đâu cậu ta theo đó, dính như sam từ nhỏ.
Năm lớp 9, Tạ Ứng vì chơi nhạc mà cãi nhau với gia đình, may mà có Hà Tinh Vũ lấy tiền tiêu vặt ra giúp, bản thân còn ăn bữa nay lo bữa mai, mà vẫn ném tiền theo cậu chơi nhạc.
Chỗ họ tập là một gara bỏ hoang cạnh khu Thanh Thủy Uyển. Dù bẩn thì bẩn, lộn xộn chút nhưng được cái rẻ. Tạ Ứng và nhóm bạn tiêu tiền khá thoải mái, không mấy khi tính toán, tiền kiếm được sau mỗi buổi diễn nhiều lắm cũng chỉ đủ thuê phòng thu. Sau khi hợp đồng phòng thu hết hạn, Tạ Ứng không tìm được chỗ phù hợp. Thấy quảng cáo ven đường, Tạ Ứng gọi thử không ngờ bên kia đồng ý ngay.
Ảnh gửi qua WeChat nhìn khá ổn, ngoài việc hơi xa trung tâm, còn lại đều tốt: không gian rộng, âm vang tốt. Quan trọng nhất là xung quanh gần như không có dân cư, người đã dọn đi gần hết, bọn họ sẽ không lo làm phiền ai.
Đóng luôn tiền thuê một năm, đến nơi rồi Tạ Ứng mới hiểu thế nào là ảnh chỉ mang tính minh họa. Không gian đúng là rộng, âm vang cũng tốt, không có người thật, nhưng chẳng ai nói là cái gara này chưa từng được dọn dẹp, khắp nơi toàn bụi và mạng nhện.
Ba người đi về phía khu Thanh Thủy Uyển, phát hiện Ninh Miên xuống xe trước đang đi phía trước họ.
Không biết chuyện còn tưởng họ đang theo đuôi cô.
Mắt Hà Tinh Vũ sáng lên: “Anh Ứng, tình huống gì đây? Anh kể cho cô ấy nghe chuyện mình tập ở đây rồi à? Xa vậy mà còn theo đến xem luôn?”
Hùng Khởi nói giọng mềm mềm: “Anh Ứng, lợi hại đấy.”
Tạ Ứng nâng mí mắt lên, nhìn theo hướng Ninh Miên đi vào. Cô không hề biết chỗ họ tập, hơn nữa nhìn cách cô đi, rõ ràng không phải lần đầu đến đây.
Trên xe buýt, khi cậu hỏi về phố Thanh Thủy, cô trả lời rất nhanh, lúc đó cậu còn tưởng cô chỉ quen tuyến xe. Nhưng khi cậu nhắc đến ban nhạc, thái độ của Ninh Miên lập tức thay đổi. Trước đó còn lịch sự bình thường, chỉ một câu thôi, mọi thứ đều khác.
Nhìn thấy Ninh Miên đi vào một tòa nhà cũ kỹ trong khu Thanh Thủy Uyển, Hà Tinh Vũ sửng sốt, quay đầu lại: “Mẹ nó, cái khu Thanh Thủy Uyển này vẫn có người ở à?”
Ngay lúc đó, Tạ Ứng hiểu ra biểu cảm của Ninh Miên.
Nghĩ lại thì lúc mới gặp, mắt cô đã như không mở nổi, lúc nào cũng muốn ngủ, trên xe cũng dựa vào cửa sổ nghỉ ngơi. Không phải cô ghét ban nhạc, mà là vì bọn họ.
Tạ Ứng nhớ lại thời gian.
Hơn một tháng.
“Không phải chủ nhà nói khu này thành nhà ma rồi à? Tối nào tụi mình cũng phải đi chung mới dám về, vậy mà cô ấy sống một mình không sợ sao?”
Tạ Ứng mím môi.
“Tôi cũng không thấy ai ra vào cả, chắc cô ấy sống một mình. Con gái mà gan thật, khoan đã, cô ấy là người thật chứ?” Hà Tinh Vũ bỗng thấy hơi lạnh sống lưng: “Anh Ứng, lúc nãy anh nói chuyện với cô ấy rồi, anh chắc cô ấy là người hay quỷ chưa?”
Tạ Ứng nghĩ đến hoàn cảnh gia đình của Ninh Miên, không đáp.
Không thấy ai khác ra vào.
Mà cô lại sống một mình ở đây.
Nơi này gần như hoang vu, phải mâu thuẫn với gia đình đến mức nào, mới có thể sống như vậy.
“Anh Ứng?” Hà Tinh Vũ thấy cậu ta im lặng quá lâu: “Sao thế? Không phải giờ anh mới thấy sợ đấy chứ?”
“Không phải.” Tạ Ứng rũ mắt, lắc đầu: “Tôi biết cô ấy.”
Hà Tinh Vũ: “Hả?”
“Cùng trường với bọn mình.” Giọng Tạ Ứng rất nhẹ, cậu ta ngẩng đầu nhìn ánh đèn vàng mờ trong căn phòng: “Cùng khóa, đều là lớp 12.”
……
Phòng thi trường trung học Minh Đức.
Chuông thu bài vang lên, Ninh Miên mới mở mắt.
Từ khi lên lớp 12, ngoài việc học thêm thường ngày, mỗi tháng trường Minh Đức đều tổ chức một kỳ thi.
Học sinh được xếp lớp theo thứ hạng.
Top 1 đến 30 vào lớp 1, top 31 đến 60 vào lớp 2. Cứ thế tiếp tục.
Bình thường học sinh đều ghét thi, nhưng ở Minh Đức, chỉ sau khi thi xong, học sinh lớp 12 mới được nghỉ hai ngày. Một ngày trong đó là để giáo viên chấm bài.
Vì vậy đối với kỳ thi tháng, học sinh vừa yêu lại vừa ghét.
Đêm qua Ninh Miên lại không ngủ được.
Nguyên nhân thì chỉ có một, đó là vì ban nhạc.
Nhưng lần này không phải vì ồn ào, mà là vì quá yên tĩnh. Bình thường, đám thanh niên chơi rock dưới nhà đã bắt đầu sống hết mình từ tối. Không ầm ĩ đến tận rạng sáng thì cô cũng không biết họ sẽ dừng lúc nào. Nhưng hiện giờ, dưới nhà hoàn toàn không có chút động tĩnh nào. Yên tĩnh đến đáng sợ.
Cả một đêm, Ninh Miên nằm trên giường, lăn qua lăn lại ba trăm lần, chỉ để chờ xem đám thanh niên Rock and roll kia khi nào bắt đầu quẩy.
Đến mức chính cô còn nghi mình mắc hội chứng kỳ quặc gì đó, thậm chí cô còn muốn xuống hỏi: Sao giờ này không chơi nhạc, không hét hò nữa? Chẳng lẽ định để dành lên phòng thi ngày mai à?
Đèn bật suốt đêm, cả đêm im lặng.
Ninh Miên suýt nữa còn nghĩ, có phải ánh mắt muốn giết người của mình hôm qua khiến Tạ Ứng không dám làm loạn nữa không.
Rời khỏi phòng thi số một, Ninh Miên định đi pha một cốc cà phê hòa tan.
Với tình trạng buồn ngủ như thế này, cô mà cứ tiếp tục ngủ, thì Mạnh Tường ngồi phía sau chắc cười chết ở phòng thi mất. Vì để giữ mạng cho Mạnh Tường, Ninh Miên cảm thấy mình vẫn nên nghiêm túc làm bài thi.
Chỗ lấy nước nóng hơi xa, phải đi từ cuối hành lang này sang tận đầu bên kia, gần phòng thi cuối cùng.
Ninh Miên vừa đi vừa lim dim mắt, đến trước cửa phòng thi cuối cô bỗng dừng lại, ngạc nhiên mở mắt ra, xác nhận người phía trước.
Cậu thiếu niên vẫn có mái tóc bạch kim, chỉ là đội thêm mũ lưỡi trai, cố gắng che đi phần nào, hình như cậu cũng nhìn thấy cô, khẽ nhướng mày, nhưng vẫn đang nói chuyện với người bên cạnh: “…Thứ hạng à?”
Ánh mắt cậu chạm tới mắt cô, khóe môi nhếch lên, nói: “Đã thi rồi thì, tôi tiện tay lấy luôn hạng nhất thôi?”