Ngọn Gió Rực Cháy - Thời Kỳ

Chương 20: Cảm giác mập mờ kỳ lạ

Ngoài chuyện trà sữa đã hứa, từ đó về sau, Ninh Miên bắt đầu ăn trưa cùng Tạ Ứng.

Không ăn thì thôi, đã ăn là ăn liền cả một tuần.

Hôm đó từ căng tin đi ra, Ninh Miên định đi cùng Tạ Ứng ra ngoài trường mua trà sữa. Ai ngờ đi được nửa đường thì gặp Ninh Chiêm. Từ khi lên lớp 11, bài vở nhiều hẳn lên, lại thêm mỗi khóa 12 đều chuyển sang khu nhà học riêng, trường Minh Đức rộng mênh mông, nên số lần hai chị em gặp nhau cũng không nhiều. Nếu không phải hôm nay Ninh Miên và Tạ Ứng ăn chậm hơn một chút, có khi vẫn chẳng chạm mặt.

Liếc nhìn Tạ Ứng đứng bên cạnh Ninh Miên, Ninh Chiêm hỏi: “Chị, chị ăn trưa với em được không?”

Tạ Ứng nhướng mày: “Cậu còn có em trai à?”

Ninh Miên “ừ” một tiếng, không muốn nói nhiều chuyện gia đình mình với người khác: “Cậu đi trước đi, tôi ăn với nó xong rồi về.”

Tạ Ứng vừa đi, mặt Ninh Chiêm lập tức xị xuống: “Chị, nam sinh kia là ai thế?”

Cậu ta đến hơi muộn, giờ chỉ còn cơm trắng. Ninh Miên vỗ vai Ninh Chiêm, tiện tay lấy thêm chai nước, đáp: “Bạn cùng bàn của chị, Tạ Ứng.”

“Chính là người khiến chị bị đánh đúng không? Chị Vân Sơ kể hết rồi. Nếu không phải chị lo anh ta xảy ra chuyện nên đi tìm….”

Ninh Chiêm với Vân Sơ có kết bạn WeChat, thỉnh thoảng còn nhắn tin với nhau, chuyện này Ninh Miên biết. Nhưng cô không ngờ Vân Sơ lại kể cả mấy chuyện này cho Ninh Chiêm. Nhiều chuyện phía sau Vân Sơ cũng không rõ, những gì Ninh Chiêm nghe được chỉ là mấy mảnh rời rạc ghép lại. Bình thường Ninh Miên sẽ thuận theo em trai vài câu cho xong, nhưng sau mấy ngày ở cạnh nhau, cô thấy Tạ Ứng thật ra không phải người xấu.

“Không phải, là do chị sai trước.” Hai người tìm chỗ gần cửa sổ ngồi xuống, Ninh Miên mở nắp chai nước giúp em trai: “Em không thấy mặt cậu ấy cũng bị thương à?”

Ninh Chiêm ngồi xuống, rất không vui nói: “Em thấy tên đó có vấn đề.”

Ninh Miên có chút bất đắc dĩ: “Đừng nghĩ linh tinh.”

“Rõ ràng là vậy mà, nhìn là biết không có ý tốt. Với lại vết thương gì mà cả tuần chưa khỏi, còn dán băng cá nhân, làm bộ làm tịch. Em còn nghe nói anh ta lập ban nhạc riêng nữa. Đợt trước chị nói… không phải là chị đang theo đuổi ban nhạc của anh ta đấy chứ?”

Ninh Miên sặc nước, ho khan: “Em nói cái gì vậy?”

“Chắc chắn là của anh ta rồi! Trước đây chẳng phải chị luôn nói học hành là quan trọng nhất sao? Còn bảo yêu sớm thì có chết cũng không đến lượt chị! Yêu lúc nào chẳng được! Toàn là chị nói đấy. Giờ chị đã lớp 12 rồi, đừng có mà…”

“Biết rồi, biết rồi.” Ninh Miên gật đầu. “Chị hiểu mà.”

Nhưng Ninh Chiêm vẫn không yên tâm, nghiêm túc giảng giải cho Ninh Miên gần nửa tiếng. Về sau Ninh Miên cũng chẳng nghe rõ cậu ta nói gì nữa, cứ lặp đi lặp lại chuyện nguy hại của yêu sớm. Cô còn muốn hỏi trường Minh Đức khi nào tuyển đại sứ chống yêu sớm, cô sẽ đề cử ngay Ninh Chiêm.

Tách ra với em trai, Ninh Miên nhìn đồng hồ, còn hơn mười phút là vào lớp.

Giờ này mà ra ngoài mua trà sữa cho Tạ Ứng thì không kịp. Hơn nữa, cô đã uống trà ô long cả tuần, uống đến phát ngán, không tin Tạ Ứng vẫn chưa chán.

Về đến lớp, Ninh Miên đẩy cửa bước vào. Phòng học đã gần kín người, nhưng lại không thấy Tạ Ứng.

Theo lý mà nói, lúc cô còn nói chuyện với Ninh Chiêm ở căng tin thì Tạ Ứng đã về rồi. Giờ này vẫn chưa thấy bóng dáng, Ninh Miên còn nghi cậu định trốn tiết. Cô vừa định cúi xuống lấy điện thoại nhắn tin, thì nghe có người trong lớp gọi tên cậu.

Ninh Miên ngẩng đầu, nhìn thấy túi trà sữa trong tay cậu: “Cậu đi mua trà sữa à?”

“Ừ, toàn là cậu mua thôi.” Tạ Ứng cười nhẹ, kéo ghế ngồi xuống, tay kia đưa túi cho cô. “Hôm nay đổi vị rồi, tôi không mua ô long nữa. Có vị quýt mới, cậu thử xem có thích không?”

Ninh Miên rũ mắt nhìn, chợt nhận ra dường như Tạ Ứng rất thích vị quýt.

Ngày nào ngồi cạnh nhau, trong túi cậu cũng có kẹo mềm vị quýt. Lần trước mua kẹo cho cô cũng là vị quýt. Ngay cả mùi trên người cậu cũng thoang thoảng hương trái cây dịu nhẹ.

Ninh Miên nhận cốc trà trái cây từ tay Tạ Ứng, tiện tay rút một tờ đề: “Cảm ơn nhé, lát tôi chuyển tiền cho cậu.”

“Không cần.” Tạ Ứng dừng một chút. “Cũng không thể lúc nào cũng để cậu trả.”

Còn vài phút nữa vào lớp, Ninh Miên mở cốc trà, vừa cắn ống hút vừa xem đề. Còn hơn một tuần nữa là thi tháng. Lần trước cô chỉ thua Tạ Ứng 1,5 điểm. Nhìn thì nhỏ, nhưng cô biết mình không thể để sai sót như vậy lặp lại lần thứ hai.

Đang nghĩ ngợi, Ninh Miên nghiêng mắt nhìn sang Tạ Ứng.

Cậu đang nói chuyện bóng đá với mấy bạn nam trong lớp. Mấy ngày quan sát, cô nhận ra Tạ Ứng không đáng ghét như cô tưởng. Cậu hòa đồng với tất cả mọi người, chưa đến một tháng mà cả lớp đã gọi cậu là “Anh Ứng”.

Hơn nữa… Tạ Ứng thật sự rất thông minh.

Cậu thuộc kiểu có năng khiếu. Dù là phân tích lý trí hay cảm tính, cậu đều làm rất tốt. Dù giáo viên vừa nhắc đến điểm khó, cậu đã hiểu ngay, suy một ra ba cũng không thành vấn đề. Không lạ khi cậu nhanh chóng đứng đầu lớp.

Tạ Ứng quay người lại, hạ mắt, chạm ánh phải nhìn của Ninh Miên.

“Sao thế?” Tạ Ứng nhìn Ninh Miên: “Trà này không ngon à?”

Ninh Miên khựng lại một chút, lúc này mới nhận ra mình đã ngẩn người nhìn cậu khá lâu, vội lắc đầu: “Không, ngon mà.”

Tạ Ứng thở phào: “Vậy thì tốt.”

Ninh Miên thử dò hỏi: “Mai tôi cũng mua vị này cho cậu nhé?”

Tạ Ứng cong nhẹ khóe môi: “Được.”

Không khí trong lớp chợt lặng đi một nhịp. Ai nấy đều về chỗ vì sắp vào tiết, còn nhóm chat lớp thì lại bắt đầu dậy sóng.

[Học sinh A: Chuyện gì vậy? Không khí lúc nãy giữa Ninh Miên với Tạ Ứng sao kỳ kỳ?]

[Học sinh B: Có phải kiểu mập mờ kỳ lạ không!]

[Học sinh C: Đúng đúng đúng! Chính là từ đó! Mập mờ quá đi! Sao vậy trời? Bị đánh chung một trận là nảy sinh tình cảm luôn à? Ai đăng ký đi bị đánh chung với tôi không, ưu tiên trai đẹp!]

[Học sinh D: Cảnh này tôi từng mơ thấy rồi! Thật đó! Câu “được” vừa nãy của Tạ Ứng dịu dàng quá trời luôn! Có ai thấy không!]

[Học sinh B: Hu hu hu đây chắc là couple hot nhất lớp mình rồi nhỉ?]

[Học sinh C: Chứ còn gì nữa! Ngọt quá đi! Các bạn ơi tôi kích động quá rồi! Cặp đôi này ngay trước mắt luôn! Khoảng cách giữa tôi và họ chỉ là một tam giác vuông thôi!]

[Mạnh Tường: ………]

[Học sinh E: Xin lỗi Tiểu Mạnh nha, quên mất cậu luôn rồi.]

Thời gian học tập lúc nào cũng trôi nhanh, nhưng câu này không đúng với Ninh Miên.

Vì cái âm thanh bí ẩn từ tầng trên, dạo này tối nào cô cũng khó ngủ. Bật đèn học khuya lại vô tình trở thành bậc thang giúp điểm số của cô tăng lên.

Sáng hôm sau, như thường lệ, Ninh Miên gục xuống bàn. Tiết đầu là tự học buổi sáng, không có giáo viên, cô có thể tranh thủ ngủ thêm một chút.

Tạ Ứng nhét cặp vào ngăn bàn, nhìn quầng thâm dưới mắt cô, nhíu mày: “Tối qua lại không ngủ được à?”

Ninh Miên uể oải “ừ” một tiếng: “Không ngủ được mấy.”

Thực ra gần đây tình hình đã đỡ hơn nhiều. Cô còn lên mạng đặt mua cả xấp bùa, không biết có hiệu nghiệm không, nhưng tiếng động trên tầng cũng ít đi. Chỉ là đồng hồ sinh học đã rối loạn, mấy ngày nay cố điều chỉnh cũng chỉ cải thiện chút ít.

“Có phải ở một mình có chút sợ hãi không?”

“……”

Ninh Miên lắc đầu: “Không.”

Từ nhỏ đến lớn, Ninh Hồng Đức và Lâm Uyển vốn không quản cô nhiều. Cô ở một mình cũng không biết đã bao lâu. Nếu chỉ vì ở một mình mà không dám ngủ, thì cô đã chẳng dọn ra ngoài sống rồi.

Ninh Miên mím môi: “Chỉ là ngủ không ngon thôi, đồng hồ sinh học bị rối loạn.”

“……”

Cô không nhịn được mà ngáp một cái: “Hết tiết tự học thì gọi tôi dậy nhé. Tiết sau là vật lý, tôi… vẫn muốn nghe.”

Ninh Miên cố gắng để lại lời trăn trối trước khi ngủ, kết quả ngủ một mạch đến hết tiết tự học. Chuông vừa reo là Tạ Ứng biến mất, cuối cùng vẫn là Vân Sơ gọi cô dậy. Ninh Miên thở dài, tự nhủ không nên trông cậy vào Tạ Ứng, dù sao hai người vẫn là đối thủ cạnh tranh.

Tranh thủ mấy phút trước khi vào tiết, Ninh Miên ra phòng vệ sinh rửa mặt. Nước lạnh buốt giúp cô tỉnh táo lại, chuẩn bị cho một ngày học mới.

Quay lại lớp, Tạ Ứng cũng vừa từ dưới tầng lên, liếc nhìn cô một cái.

Có lẽ vì muốn tỉnh táo, Ninh Miên cũng chẳng lau khô mặt, nước vẫn còn đọng lại. Thấy cậu, cô vẫn chào một tiếng, vừa dụi mắt vừa đi vào lớp.

Ninh Miên cảm thấy mình rất có nguyên tắc, kể cả chuyện ngủ.

Ví dụ như tiết quan trọng thì cô tuyệt đối không ngủ. Nội dung quan trọng thì dù phải véo mình cũng phải tỉnh. Bài tập hôm qua làm chưa ổn lắm, mà tiết này lại chữa bài, nên cô càng không thể ngủ.

Tạ Ứng và Ninh Miên vừa ngồi xuống thì thầy vật lý cũng bước vào lớp.

Lẽ ra nước lạnh vừa rồi đủ giúp cô tỉnh đến lúc chữa xong bài, nhưng Ninh Miên không ngờ thầy lại muốn ôn lại kiến thức hôm qua trước.

Mở sách ra, cô chồng một đống sách trước mặt, chống cằm lên, cố gắng tập trung nhìn các ký hiệu.

“Trang 34 sách giáo khoa.”

“Dòng thứ hai.”

“Hôm qua chúng ta học đến…”

Ninh Miên thật sự không muốn ngủ, nhưng vì nội dung quá quen thuộc, mí mắt cứ nặng trĩu, sụp xuống không nghe lời. Ngay lúc sắp gục hẳn, cô nghe “bộp” một tiếng, có người khẽ vỗ lên trán cô, còn thấy mát mát.

Ninh Miên lập tức tỉnh hẳn.

“Bạn cùng bàn.”

May mà là Tạ Ứng.

Ninh Miên hé mắt, khẽ “ừ” một tiếng.

Tạ Ứng quay đầu lại, hơi cúi người xuống, nghiêng về phía cô. Từ góc nhìn ấy, cô có thể thấy rõ yết hầu của cậu hơi chuyển động. Cô nâng tầm mắt lên một chút, bắt gặp khóe môi cậu đang cong lên, hỏi: “Không phải cậu nói muốn nghe giảng à?”

Lúc này Ninh Miên mới hoàn hồn, đưa tay lên đầu, lấy thứ vừa rồi xuống. Từ nãy cô đã thấy mát mát, cảm giác mát lạnh đó giống như thuốc tỉnh táo, khiến cô tỉnh hẳn ra.

Cúi mắt xuống nhìn, cô ngạc nhiên.

Là một miếng dán lạnh màu xanh, vừa mới bóc, kích thước vừa phải.

Trong trường vốn không có chỗ bán mấy thứ này, nếu có thì chỉ ở tiệm nhỏ góc trường. Bình thường cô chỉ nghĩ nó là đồ dùng giải nhiệt mùa hè, chưa từng nghĩ còn có thể dùng kiểu này, mà lại còn khá hiệu quả.

Cô còn chưa kịp nói gì, Tạ Ứng đã chỉ nhẹ lên trán cô, nhẹ giọng nói: “Dán cái này vào, nghe giảng cho đàng hoàng.”