Tạ Ứng vẫn ngông như mọi khi.
Ninh Miên nhìn mà thấy rõ cơ mặt tên đại ca bên kia giật giật. Cô thậm chí còn muốn quay đầu đi luôn, coi như mình chưa từng xuất hiện.
Nhưng chưa kịp quyết định, thầy Lục Thắng Lợi đã chạy tới trước. Thầy mặc áo sơ mi trắng, đeo cà vạt nhỏ gọn gàng, tay xách cặp công văn, cả bộ đồ hoàn toàn không hợp với gương mặt hơi dữ dằn của ông. Thầy vỗ nhẹ vai Ninh Miên đang đứng trong góc xem: “Ninh Miên, em làm gì ở đây?”
Cả đám lập tức quay đầu lại, nhìn thấy Ninh Miên bị Lục Thắng Lợi kéo ra.
Hóa ra trên đường về, Vân Sơ gặp thầy Lục, nghe ông chủ tiệm trà sữa nói bên kia đông người, tuy biết Ninh Miên có đai đen Taekwondo, bình thường toàn là người khác bị cô xử, nhưng vẫn lo Ninh Miên và Tạ Ứng xảy ra chuyện, nên đi gọi giáo viên.
Có thể nhờ giáo viên giúp thì nhất định phải nhờ, Vân Sơ không muốn để Ninh Miên mạo hiểm.
Ninh Miên im lặng vài giây, không ngờ lại bị lộ vị trí theo cách này: “Em không làm gì ạ, chỉ tình cờ thấy họ nên hơi tò mò, muốn xem bọn họ định làm gì.”
Ninh Miên không nói với Lục Thắng Lợi là mình chủ động đến.
Một phần vì trong mắt giáo viên, cô vẫn luôn là học sinh ngoan, chỉ biết học. Phần khác là vì có Tạ Ứng ở đây, cô không muốn cậu hiểu lầm rằng mình lo lắng cho cậu vì chuyện hôm trước.
Nhưng Ninh Miên không nói lời nào còn đỡ, vừa mở miệng thì xong luôn. Giọng cô quá dễ nhận ra, đuôi câu hơi cao lên, nghe như lấy bàn chải nhẹ nhàng gãi vào tai người khác.
Tên đeo dây xích bạc lập tức nhận ra Ninh Miên chính là người ở hẻm nhỏ ngày hôm đó.
“Đệt! Đại ca! Là nó! Chính nó! Không sai đâu! Con này mới là đứa hôm trước đập tụi em chồng lên nhau như xếp hình đó!” Tên đeo xích bạc chỉ thẳng vào Ninh Miên: “Giọng này không lẫn được! Nó còn tát em nữa! Hỏi em có biết nó là ai không! Em nói không biết thì nó bảo thế thì tốt, rồi còn nói tên nó là Tạ Ứng!!!”
Ninh Miên: “……”
Cô thật sự không muốn nói gì.
Đúng là lần trước ra tay là cô sai, nhưng cô không hiểu nổi tại sao đối phương nhớ rõ đến vậy, đã nhớ còn kể lại chi tiết nữa chứ. Bị một cô gái xếp chồng lên nhau đã đủ mất mặt rồi, giờ còn kéo cả đám đến chặn đường thì càng khó hiểu.
Tên đại ca đứng bên cạnh liếc nhìn Ninh Miên. Thật lòng mà nói, so với Tạ Ứng, hắn hoàn toàn không tin Ninh Miên có thể làm ra mấy chuyện như xếp la hán mà đàn em vừa kể.
Ấn tượng đầu tiên khi nhìn thấy Ninh Miên của gã ta thì cô là một học sinh ngoan. Là da trắng nõn, đồng phục gọn gàng, tóc buộc đuôi ngựa ngay ngắn. Khi nghiêng đầu nhìn, đôi mắt hạnh hơi cong lên, trông vô tội đến mức không thể nào liên hệ với hình ảnh ác độc kia.
“Con này còn dám xuất hiện! Đại ca! Nó coi thường tụi mình rồi! Đập nó luôn không?”
Tên xích bạc còn đang kích động thì bị đại ca tát cái bốp vào mặt trước: “Bị một đứa con gái đánh mà còn dám nói nhiều, không thấy mất mặt à?”
Tên đàn em lồm cồm bò dậy, cúi đầu, không dám hé răng nữa.
Học sinh Minh Đức đa phần là con nhà khá giả, ít khi đánh nhau. Tên đại ca nghĩ đơn giản, cùng lắm là dọa vài câu, kiếm chút tiền bồi thường cho đàn em là xong. Giờ nhìn lại, lại còn là con gái, mà còn xinh nữa, càng không cần làm lớn.
Gã ta tốt bụng vẫy tay: “Em gái, lại đây nói chuyện chút.”
Ninh Miên vừa định bước thì Lục Thắng Lợi đã chắn trước mặt.
Khi Lục Thắng Lợi bị Vân Sơ gọi tới còn không rõ tình huống cho lắm, nhưng nghe xong câu chuyện của tên xích bạc, với kinh nghiệm nhiều năm, thầy Lục cũng hiểu đại khái, học sinh của mình lỡ gây rắc rối bên ngoài, giờ bị tìm tới cửa.
Lục Thắng Lợi làm chủ nhiệm lớp Ninh Miên hơn hai năm, biết rõ tính cách cô, bình thường trong lớp còn chẳng dám nói to, học nhóm thì chăm nhất, bài làm lúc nào cũng chuẩn hơn đáp án. Một học sinh gần như hoàn hảo, gần đây có hơi lơ là chút, nhưng ông chưa từng coi đó là vấn đề.
Học nhiều rồi, thỉnh thoảng thả lỏng cũng bình thường.
Lục Thắng Lợi suy nghĩ một chút, nói: “Em và Tạ Ứng đi trước đi.”
Ninh Miên ngẩn ra: “Dạ?”
Thầy Lục rất oách: “Các em là học sinh của thầy, thầy không thể để các em bị thương. Thầy ở lại, nói chuyện với họ. Nói không được thì đánh. Năm xưa thầy từng một mình cân cả trăm người, có sợ ai đâu. Tóm lại,học sinh của thầy, không ai được phép đụng vào!”
Ninh Miên thật sự có chút cảm động.
Dù vậy, cô và Tạ Ứng không đi hẳn, chỉ giả vờ rút lui rồi lén đứng ở góc quan sát.
Dáng Lục Thắng Lợi không cao, nhưng gương mặt khá dữ, trông đúng kiểu có sức chiến đấu. Suốt ba năm, Ninh Miên nghe ông kể chiến tích không biết bao nhiêu lần, một mình cân năm mươi người là chuyện nhỏ, giờ nâng cấp thành một chọi một trăm, đánh từ đầu phố tới cuối phố. Nếu không hoàn lương đi dạy học, thì giờ chưa chắc ông đã ở trong trường học, mà là trong đồn cảnh sát.
“Không giúp thầy à?” Tạ Ứng nghiêng đầu nhìn Ninh Miên, thấy cô vẫn đứng nép góc xem trộm: “Một mình đánh cũng hơi mệt đấy.”
“Không cần đâu, thầy Lục lợi hại lắm.” Ninh Miên ngẩng lên, nhớ lại mấy câu chuyện từng nghe: “Cậu biết bức tường trong nhà thể chất trường mình có cái hố to bằng nắm đấm không? Nghe nói lúc thầy Lục mới về dạy, tính còn nóng, cãi nhau với học sinh xong đấm thẳng một phát. Tay chảy máu luôn, tường cũng lõm một lỗ to. Từ đó danh tiếng của thầy mới lan ra.”
Tạ Ứng hơi nghiêng người nhìn ra phía thầy Lục đang đứng phía trước, rõ ràng không mấy tin: “Cậu chắc không đấy?”
Ninh Miên thấy Tạ Ứng có vẻ coi thường người khác, rụt lại vào góc: “Chắc chứ. Với lại, nãy cậu cũng một mình còn gì?”
“Ừ, một mình.”
Ninh Miên liếc cậu.
Tạ Ứng nhếch môi, dáng vẻ lười biếng quen thuộc, đưa tay sờ mũi: “Nhưng mà từ bé đến giờ, đánh nhau thì hình như tôi chưa thua bao giờ. Một chọi mười, tôi vẫn lo được.”
Ninh Miên chỉ thấy cậu nổ quá đà, trong lòng thầm nghĩ đáng lẽ vừa rồi nên theo thầy Lục rời đi luôn cho rồi.
Chuông khai chiến còn chưa vang, Tạ Ứng tựa vào tường, nhướng mày: “À mà, nãy bọn họ nói lúc cậu đánh người có báo tên tôi là sao? Nghe thế này thì, mối thù oán này là cậu kết cho tôi à?”
Ninh Miên “à” một tiếng, rồi im luôn.
Cô vốn nghĩ bọn kia sẽ không tìm ra người, cùng lắm là Hùng Khởi lỡ lời. Nếu Tạ Ứng biết thì cũng chẳng sao. Nhưng với tình huống hiện tại, nếu không có thầy Lục tới cứu, có khi lần gặp lại tiếp theo của cô với Tạ Ứng là trong phòng bệnh ở bệnh viện, cậu nằm trên giường bệnh, muốn kiêu ngạo cũng không kiêu ngạo nổi.
“Lúc đó tôi thấy họ bắt nạt Hùng Khởi, cậu ấy không phản kháng nên tôi không nhịn được, ra tay giúp một chút. Ai ngờ họ yếu vậy.” Ninh Miên thật sự không biết phải diễn tả thế nào, gần như cô chỉ phản xạ mà người đã ngã rồi, căn bản không cho cô cơ hội giải thích: “Lúc đó tôi nghĩ là…”
Tạ Ứng hơi tò mò: “Nghĩ gì?”
Ninh Miên suýt nữa nói ra, rằng lúc đó cô đang tràn ngập thù hận với Tạ Ứng. Cậu xuất hiện, làm xáo trộn cuộc sống vốn rất ổn định của cô, từ việc tập nhạc dưới nhà cho đến thứ hạng trong kỳ thi. Mọi thứ đều vượt khỏi tầm kiểm soát của Ninh Miên.
Nên lúc đánh người xong, cái tên đầu tiên bật ra trong đầu cô là Tạ Ứng.
Cô muốn dùng tên của cậu gánh tội thay.
Thấy cô im lặng, Tạ Ứng nhẹ giọng động viên: “Không muốn nói thì thôi, không sao.”
Ninh Miên lắc đầu: “Không phải, tôi chỉ thấy tên cậu nghe rất có khí thế. Nghe là thấy nguy hiểm rồi.”
Tạ Ứng không nhịn được bật cười: “Thế à?”
“Ừ.” Đã lỡ nói dối, cô cũng không thể nhận lại, dứt khoát không biết xấu hổ gật đầu: “Với lại chuyện liên quan đến Hùng Khởi, đánh người cũng phải có lý do chính đáng, đúng không?”
Hai người chưa kịp nói thêm gì, bên ngoài cuối cùng cũng có động tĩnh. Lục Thắng Lợi đứng đối diện, gần như không nói gì, chỉ dùng ánh mắt cực kỳ hung ác nhìn chằm chằm tên đại ca. Hai người như đã đánh nhau bằng ánh mắt một trận.
Cuối cùng, Lục Thắng Lợi dụi dụi mắt: “Mắt thầy hơi rát, mấy em có thuốc nhỏ mắt không?”
“……”
Một trận chiến lẽ ra phải căng thẳng đến nghẹt thở, bị câu này của Lục Thắng Lợi biến thành trò hề.
Ninh Miên suýt ngã ra khỏi chỗ nấp. Cô không ngờ trình độ khiêu khích của thầy Lục cũng đỉnh cao như vậy, liền quay sang nhìn Tạ Ứng như muốn chứng minh, thấy chưa, thầy tôi lợi hại lắm đấy.
Tên xích bạc vốn đã bị đại ca mắng một trận, giờ trước mặt đàn em càng phải giữ thể diện. Lục Thắng Lợi trước mặt mặc dù nhìn hung dữ hơn hai người kia, còn là giáo viên. Nhưng đằng sau anh ta còn có rất nhiều người, mà hành động của Lục Thắng Lợi rõ ràng là coi thường bọn họ, chuyện đến nước này rồi lại còn hỏi có thuốc nhỏ mắt hay không, không khác gì cố tình chọc tức.
Cậu ta không thể coi như không có gì xảy ra.
Tên xích bạc nổi nóng: “Tao có cái mẹ mày!”
Bởi vì một câu này, không khí lại bị đẩy lên cao trào.
Ninh Miên từng nghe không ít truyền thuyết về thầy Lục, nhưng chưa từng tận mắt chứng kiến. Hôm nay cuối cùng cũng sắp được thấy cái gọi là phong thái đại ca.
Không chỉ Ninh Miên, ngay cả Tạ Ứng cũng bắt đầu tò mò, đặc biệt là câu hỏi về thuốc nhỏ mắt.
Hai người hiếm khi đồng lòng như vậy, cùng ló đầu ra xem.
Tên xích bạc bước vài bước đã đứng trước mặt Lục Thắng Lợi, đầy vẻ khinh thường, giơ tay túm cổ áo ông.
Ninh Miên hít sâu một hơi, trong đầu còn đang tưởng tượng cảnh thầy Lục phản đòn, hoa mỹ, mà tên đeo xích bạch mới chỉ vung tay, chưa nói lời nào đã đẩy Lục Thắng Lợi ngã xuống đất.
Trên đầu Ninh Miên như xuất hiện cả hàng dấu hỏi.
Không khí bỗng trở nên rất khó tả. Ninh Miên và Tạ Ứng đều nghĩ Lục Thắng Lợi sẽ bật dậy combat lại.
Nhưng khi nhìn rõ biểu cảm của ông, có thể dùng một chữ để hình dung, hoặc nói là một biểu cảm emoji cỡ lớn cũng không quá.
Mẹ nó, còn là emoji khóc thút thít.