Ninh Miên cùng Hùng Khởi đi tới cửa hàng tiện lợi ở góc phố.
Ánh đèn trong cửa hàng là màu trắng lạnh. Ninh Miên cúi mắt, nhìn thấy dấu giày đen in rõ trên chiếc áo thun của Hùng Khởi, nằm ngay chính giữa, vô cùng nổi bật.
Giọng Hùng Khởi rất nhỏ: “…Cảm ơn.”
“Không có gì.” Ninh Miên vốn dĩ cũng không hoàn toàn vì cậu ta, vừa rồi mới ra tay xong, tâm trạng vẫn chưa ổn lại, cô hơi cau mặt hỏi: “Bọn nó đánh cậu mà sao không đánh trả?”
Hùng Khởi mím môi, ngoan ngoãn trả lời: “Tôi không biết đánh trả thế nào.”
Ninh Miên thoáng ngơ ra, ánh mắt rơi xuống hình xăm kín tay của cậu ta. Với thân hình cơ bắp cộng thêm hình xăm xã hội đen như vậy, mà Hùng Khởi lại nói không biết đánh nhau?
Hùng Khởi cũng nhận ra ánh nhìn của cô, cúi đầu, có chút ngại ngùng. Lúc nãy bị ba người ép vào tường, tay áo đã bám đầy bụi, khuỷu tay còn trầy một vết nhỏ. Nghĩ một lúc, cậu kéo áo lên rồi tháo luôn hình xăm kín tay ra.
Hai cánh tay trắng bóc lộ ra, Ninh Miên im lặng vài giây: “Cái này là ống tay giả à?”
Hùng Khởi ‘Ừ’ một tiếng, gật đầu: “Anh Ứng mua cho tôi.”
Ninh Miên không biết biểu cảm mình lúc này ra sao nữa. Sự thật về hình xăm đã rõ ngay trước mắt: “Cậu ta mua cái này cho cậu? Tại sao?”
“Vì tôi hay bị bắt nạt, lại không biết đánh nhau.” Giọng Hùng Khởi mềm như bông: “NB nói là có hình xăm thì người ta sẽ không dám bắt nạt nữa. Nhưng xăm thật thì đau quá, tôi sợ tôi không chịu nổi.”
Ninh Miên: “……”
“Anh Ứng mua cái này cho tôi, nói đeo vào cũng như xăm thật thôi.” Hùng Khởi cười toe toét: “Nếu không gặp mấy người kia thì cũng khá có tác dụng.”
Ninh Miên bắt đầu nghi ngờ đầu óc của đám Tạ Ứng có vấn đề. Với cái thân hình này của Hùng Khởi, ai dám bắt nạt cậu ta. Cô suýt nữa muốn hỏi, cậu không thấy đeo cái xăm giả này trông còn giống đại ca xã hội đen hơn à? Người ta nhìn vào không phải càng muốn dùng bạo lực giải quyết sao? Nhưng cô không nói ra.
Ninh Miên nhịn: “….Ờm..”
“Còn cậu thì sao?” Hùng Khởi tò mò: “Sao cậu đánh nhau giỏi thế? Vừa rồi tận ba người đấy. Nếu là Hà Tinh Vũ chắc chắn đã bảo tôi chạy rồi.”
Ninh Miên nghĩ thầm thật ra cô cũng định bỏ đi, nhưng Hùng Khởi trông thảm quá: “Không có gì, hồi nhỏ học qua chút taekwondo thôi.”
Buổi tối Hùng Khởi còn phải đi tập cùng band nhạc, hai người tiện thể cùng bắt xe buýt.
Lên xe, Hùng Khởi lấy từ balo ra một cái bìa hồ sơ màu vàng chanh in hình gấu mật ong. Cậu ta dựng đầu gối lên, đặt lên đó, rồi lấy bút ra, chậm rãi mở bìa.
Cái bìa nhìn quá nổi bật, Ninh Miên không nhịn được liếc qua: “Đó là gì vậy?”
Ánh sáng trên xe khá tối, chỉ khi đi qua chỗ sáng hơn mới nhìn rõ. Hùng Khởi nghiêng sang để cô nhìn, đó là một bản nhạc, có vẻ đã sửa rất nhiều lần. Bề ngoài vẫn còn mới, nhưng có thể thấy vô số dấu vết bút chì đã sửa rồi tẩy.
“Bài mới của ban nhạc.” Hùng Khởi cẩn thận đưa cho cô, giải thích: “Anh Ứng viết bản nháp nhưng chưa kịp sửa. Gần đây anh ấy bận quá nên tôi muốn giúp chút, nhưng…. sửa nhạc khó quá, tôi sửa thế nào cũng không ổn.”
Ninh Miên cúi mắt xem bản nhạc.
Phải nói rằng, viết được bản nháp thế này, Tạ Ứng đúng là rất giỏi. Hùng Khởi đang cầm tổng phổ, những chỗ sửa đều nằm ở phần của tay trống, cậu ta không dám động vào phần của người khác. Sửa đi sửa lại vẫn không hợp với tinh thần bài hát. Nói đúng hơn là Hùng Khởi chưa hiểu bài hát muốn truyền tải điều gì, không rõ phương hướng nên không dám sửa mạnh tay, thành ra càng sửa càng tệ, may mà cậu ta còn nhận ra vấn đề này.
Nhưng đã là thành viên, mà lại không hiểu định hướng của ban nhạc vẫn được nhận vào.
Ninh Miên vừa xem nhạc phổ, không nhịn được hỏi: “Cậu thật sự được Tạ Ứng rủ vào à?”
Hùng Khởi gật đầu.
Cậu ta nhớ lần đầu gặp Tạ Ứng, mình bị mấy nam sinh đè xuống đất, trong đó có cả mấy đứa vừa rồi. Khi đó Hùng Khởi tức đến mức không còn phản ứng nổi, còn đám kia thì cười ầm lên, không hề thấy mình sai, Tạ Ứng tình cờ đi ngang qua.
Cậu đội mũ lưỡi trai đen, đeo khẩu trang, ánh mắt lướt qua người cậu ta.
Chỉ vài ba động tác, Tạ Ứng đã đánh cho đám bạn học nam kia tè ra quần, luôn miệng gọi “bố”. Khi đó Tạ Ứng còn mang theo một cây guitar, đợi bọn kia đi hết mới đeo lên lại, rồi ngồi xuống lề đường cạnh cậu ta, tiện tay ném cho cậu ta một viên kẹo vị quýt.
“Nghe nói cậu đánh trống khá ổn?” Tạ Ứng hỏi.
Hùng Khởi gật đầu.
Tạ Ứng cười, quay đầu nhìn cậu ta: “Có muốn cùng lập một ban nhạc không?”
Cứ như vậy, hai người trở thành bạn.
Hùng Khởi từng nghĩ đến việc học cùng trường với Tạ Ứng, nhưng điều kiện gia đình không cho phép. Tuy nhiên vì có Tạ Ứng chống lưng, mọi người trong lớp đều biết có một người rất đỉnh bảo kê cậu ta, nên không còn ai dám bắt nạt. Sau khi tốt nghiệp, cậu ta chuyển trường khác, ngoài việc tối nào cũng đi biểu diễn cùng nhóm của Tạ Ứng, cuộc sống của cậu ta khá bình yên và cũng ổn.
Kể xong, mắt Hùng Khởi sáng lên, hỏi: “Có phải anh Ứng không giống như cậu tưởng tượng không?”
Ninh Miên im lặng một lúc, cô không ngờ đám người vừa rồi có thể quen biết Tạ Ứng: “…Ừm, Cậu ta cũng khá có tinh thần chính nghĩa.”
“Ừ! Anh Ứng thật sự rất tốt! Lúc đầu Hà Tinh Vũ còn hay trêu tôi nữa! Tôi muốn giận lắm mà không biết giận kiểu gì! Toàn là anh Ứng đứng ra nói giúp tôi.” Hùng Khởi hoàn toàn không nhận ra Ninh Miên đang lo lắng, mắt cong cong nói: “Tất nhiên Hà Tinh Vũ cũng tốt, chỉ là cậu ấy thẳng quá, làm gì cũng không suy nghĩ.”
Ninh Miên nghĩ ngợi, dựa vào mấy lần tiếp xúc trước, Hà Tinh Vũ đúng là kiểu người như vậy.
Như chợt nhớ ra còn một người chưa nhắc tới trong band, để đảm bảo nguyên tắc đối xử công bằng, Hùng Khởi gãi gãi mặt, ngập ngừng nói: “…NB cũng khá tốt.”
Bản nhạc của Hùng Khởi vẫn chưa sửa xong. Ninh Miên liếc qua, nghĩ một chút rồi trực tiếp cầm lấy bìa hồ sơ hình gấu mật ong trong tay cậu ta, tiện thể lấy luôn một cây bút chì: “Sửa chỗ này, với cả chỗ này nữa.”
“Woa!”
Hùng Khởi kinh ngạc đến mức hét lên, làm Ninh Miên giật mình: “Cậu woa cái gì?”
Hùng Khởi: “…Sao cậu còn biết sửa nhạc phổ nữa vậy?”
Ninh Miên sửng sốt, lúc này mới nhận ra mình đang làm gì. Dù không muốn thừa nhận, nhưng đến nước này cũng không giấu được nữa, cô đáp qua loa: “Tôi sửa linh tinh thôi. Chuyện tối nay… Cậu đừng nói với họ. Cả bản nhạc nữa, cứ nói là cậu tự sửa là được.”
Khu này buổi tối không đông người, xe buýt chạy một mạch không dừng, chưa tới nửa tiếng đã đến phố Thanh Thủy. Xe vừa tới trạm, Ninh Miên trả lại bản nhạc đã sửa cho Hùng Khởi rồi đứng dậy.
Hùng Khởi chưa từng ngưỡng mộ con gái như vậy. Biết Ninh Miên vừa học giỏi, vừa biết đánh nhau, lại còn biết sửa nhạc, ánh mắt cậu ta nhìn cô như phát sáng, thậm chí còn có chút muốn hỏi xem Ninh Miên có nhận đàn em không.
Suốt đường đi, cậu ta còn dùng điện thoại bật đèn giúp cô soi đường. Ninh Miên cảm thấy Hùng Khởi khá dịu dàng.
Hai người vừa xuống xe thì đúng lúc Tạ Ứng và mấy người kia cũng vừa đi taxi tới, nhìn thấy Ninh Miên và Hùng Khởi đi cạnh nhau.
Tạ Ứng đeo guitar trên lưng, ngẩng đầu nhìn Ninh Miên, chào một tiếng.
Dù gì Ninh Miên cũng vừa bán đứng Tạ Ứng, trong lòng có chút chột dạ. Không biết đám kia nếu biết cô là con gái thì có đi tìm Tạ Ứng gây chuyện không. Cô chỉ “ừ” một tiếng, gật đầu: “Tôi còn có việc, về trước, mấy cậu cứ tập đi.”
Lên tầng, đặt đồ xuống, còn cả đống bài tập đang chờ. Ninh Miên vừa định lấy vở trong cặp ra thì điện thoại rung lên. Cô lấy điện thoại từ túi áo ra, là tin nhắn của Tạ Ứng.
Hai người có WeChat từ trước, nhưng bình thường không nói chuyện. Cậu không chủ động tìm cô, cô cũng không chủ động tìm cậu.
Avatar của Tạ Ứng vẫn là một ô vuông màu đen.
[XY: Đi cùng Tiểu Khởi à?]
[Ninh Miên: ?]
Ninh Miên suy nghĩ ý của câu này. Có lẽ Tạ Ứng chưa gõ hết, nhưng rõ ràng là đang hỏi vì sao cô lại đi cùng Hùng Khởi.
[Ninh Miên: Ừ, tình cờ gặp trên đường.]
[XY: Còn giúp sửa bài hát mới của bọn tôi?]
“……”
Ninh Miên không ngờ Hùng Khởi lại không giữ nổi bí mật. Cô đã dặn rõ trên xe là đừng có nhắc với đám Tạ Ứng về việc này, vậy mà vẫn lộ nhanh như vậy.
Mặt cô không biểu cảm, gõ chữ: [Ừ, tiện tay.]
[XY: Tiểu Khởi đưa tôi xem rồi, sửa rất tốt.]
Ninh Miên im lặng một lúc, cân nhắc có nên khen qua khen lại không, vì bản nháp của Tạ Ứng thực sự rất ổn.
[XY: Nhất là mấy chỗ này, tôi nghĩ mãi chưa biết sửa sao, ít nhiều cũng nhờ cậu.]
Đến nước này rồi, Ninh Miên muốn không khen lại cũng khó: [Không có gì.]
[Ninh Miên: …Bản nháp của cậu cũng không tệ.]
[XY: Khi bài hoàn chỉnh, cậu có muốn tới nghe không?]
[Ninh Miên: ………]
[XY: Dù sao cũng có công sức của cậu, không phải sao.]
Ninh Miên còn chưa trả lời, Tạ Ứng cúi đầu, lại nhìn bản nhạc Hùng Khởi đưa. Lúc đưa, Hùng Khởi còn hơi ngại, chỉ nói mình đã sửa xong, muốn để Tạ Ứng nghỉ ngơi thêm. Thực ra nhạc phổ thay đổi không nhiều, chỉ thêm vài nhịp nhấn, lược bớt vài chỗ thừa nhưng chỗ nào cũng đúng điểm, khiến bài hát dễ nghe hơn hẳn. Hà Tinh Vũ và NB xem xong đều khen Hùng Khởi sửa tốt, giờ ba người đang tụm lại phía sau bàn luận.
Nhưng Tạ Ứng thì khác, cậu liếc mắt một cái là nhận ra nét chữ không phải của Hùng Khởi. Chữ của Hùng Khởi luôn viết rất nghiêm túc, nét đậm rõ. Còn nét chữ trên bản này thì hơi qua loa, nhẹ tay, như chỉ tiện sửa lại mà thôi, nhưng lại rất giống bạn cùng bàn của cậu.
Hùng Khởi không nói, Tạ Ứng cũng không hỏi.
Ánh mắt cậu chuyển sang ba người đang ồn ào phía sau, hơi thất thần. Lúc nãy, khi Ninh Miên xuống xe cùng Hùng Khởi, thái độ của cô với cậu ta có vẻ khá tốt. Còn ánh mắt Hùng Khởi nhìn cô… Nếu không phải vì Tạ Ứng hiểu rõ Hùng Khởi.
Mí mắt Tạ Ứng khẽ giật, cậu đưa tay xoa xoa trán, nhất thời không rõ trong đầu mình đang nghĩ gì.
Cúi xuống nhìn điện thoại.
[Ninh Miên: ……… Được.]
Khóe môi Tạ Ứng khẽ cong lên, ánh mắt trở nên dịu lại.
[Ninh Miên: À đúng rồi, tiện thể hỏi cậu một chuyện được không?]
[Ninh Miên: Cậu có WeChat của Hùng Khởi không?]
Tạ Ứng khựng lại.
[Ninh Miên: Phiền cậu gửi cho tôi với, cảm ơn.]
Tạ Ứng: “?”