Ngọn Gió Rực Cháy - Thời Kỳ
Chương 1: Một đại ca cool ngầu đẹp trai đến mức thu hút đủ kiểu người…
Diễn đàn Tieba của trường trung học Minh Đức, bài đang hot nhất.
Một tấm ảnh chụp cảnh Ninh Miên, đại diện trường đi thi học sinh giỏi Toán đang ngủ gật trong phòng thi.
Còn nửa tiếng nữa mới hết giờ, mà trong ảnh, Ninh Miên hoàn toàn không biết mình đã trở thành tâm điểm bàn tán trên diễn đàn.
[Chủ thớt: Xin luôn đó, tôi lạy bạn thiên tài này quá. Cùng đi thi Toán, đề khó đến mức tôi muốn bỏ luôn, còn cậu ấy thì ngủ trong phòng thi! Trải nghiệm thực tế cho thấy: Không sao cả! Dù không làm được cũng phải ngủ đến giây cuối cùng! Đúng là một dòng nước trong trong hội học giỏi! Vương giả của hội ngủ gật! Giám thị đứng bên cạnh mà cũng như không thấy!]
[Được lắm! Không hổ là hạng nhất khối trường mình! Đánh lừa đối thủ trước, cho họ chủ quan!]
[Trời ơi đề lần này khó vậy à? Đến Ninh Miên cũng bỏ cuộc?]
[? Ninh Miên là ai? Chỉ vì đi thi ngủ gật mà được đăng hẳn một bài riêng à? Chưa từng thấy cảnh phòng thi cuối chắc?]
[ Lầu trên không biết “học sinh giỏi số một” của trường Minh Đức à? Ai đó tới phổ cập cho cậu ta giùm đi!]
[Tôi bất ngờ thật đấy, vẫn có người không biết Ninh Miên à? Ở Minh Đức không ai là không biết, không ai là không hiểu. Suốt mấy năm đứng đầu khối, học sinh ba tốt gương mẫu, cơn ác mộng của mọi học sinh khác, con cưng của thầy cô, con nhà người ta trong lời phụ huynh, bằng khen thi đua nhận đến mỏi tay, hễ có cuộc thi thì chắc chắn sẽ có Ninh Miên, thế này mà còn không biết à? Không chỉ học giỏi, làm cho người ta ghen tị là Ninh Miên của chúng ta đánh nhau cũng giỏi luôn, đai đen Taekwondo đấy! Tìm hiểu chút đi chứ?]
[Nhân tiện nói luôn, nếu đã có người nhắc đến câu lạc bộ Taekwondo chúng tôi, chúng tôi xin quảng cáo nhẹ: Chào mừng học sinh toàn trường tham gia! Top 10 sẽ có cơ hội được Ninh Miên đánh miễn phí.]
7 giờ 15 phút, Ninh Miên bị giám thị gõ bàn gọi dậy.
Còn 15 phút nữa là nộp bài, mà giám thị đã nhìn cô ngủ suốt hơn một tiếng năm phút, đến mức còn nghi ngờ đề thi năm nay dễ quá nên Ninh Miên chẳng buồn làm.
Ngủ một lúc xong, Ninh Miên cũng tỉnh táo hơn chút.
Cô cúi xuống nhìn phiếu trả lời, còn một câu lớn chưa làm, đành tranh thủ làm cho kịp giờ.
Chuông vang lên, Ninh Miên nộp bài, cô vẫn còn buồn ngủ, mắt hơi sụp xuống, gương mặt không biểu cảm. Cô kéo balo từ ngăn bàn ra, quay người, cầm túi bút trên bàn nhét vào, chuẩn bị về nhà.
Nhưng vừa ra khỏi phòng thi, điện thoại có sóng lại, lập tức có cuộc gọi đến.
Nhìn tên hiển thị, giọng cô đổi ngay: “Ba.”
“Ừ, thi xong rồi à?”
Người gọi là ba cô, Ninh Hồng Đức.
Gia đình họ Ninh làm ăn buôn bán nhiều đời, trong thành phố cũng có tiếng. Nhưng quan hệ giữa Ninh Miên và gia đình lại không thân thiết, nguyên nhân chính là ở mẹ cô.
Nói thẳng ra, cô là con ngoài giá thú.
Hơn mười năm trước, Ninh Hồng Đức quen Lâm Uyển khi đó còn đang học đại học, Lâm Uyển không có tiền, cũng chưa từng trải, chỉ có vẻ ngoài xinh đẹp, được Ninh Hồng Đức gặp qua vài lần để ý, qua vài bữa ăn, vài món đồ hiệu là đủ để Lâm Uyển trở thành người phụ nữ bên ngoài của Ninh Hồng Đức.
Nếu dừng ở đây, còn có thể coi là yêu đương, nhưng đáng tiếc là Ninh Hồng Đức đã có gia đình từ trước.
Ông giấu chuyện suốt hai năm, đến khi Lâm Uyển mang thai. Nhà họ Ninh nhiều năm không có con nối dõi, lại nghe bác sĩ nói là con trai, thân phận của Lâm Uyển lập tức bị lộ.
Ngày nào Lâm Uyển cũng mong đứa trẻ ra đời sẽ giúp mình có danh phận. Nhưng khi sinh ra, Ninh Miên lại là con gái.
Lâm Uyển tưởng vậy đã là tệ nhất, nhưng vợ chính thức của Ninh Hồng Đức cũng mang thai. Một năm sau, bà sinh ra đứa con trai nối dõi cho nhà họ Ninh.
Ninh Hồng Đức và Lâm Uyển chia tay dứt khoát. Ninh Miên trở thành đứa trẻ không ai muốn nhận.
Lúc đó, Ninh Miên mới hiểu thế nào là ba không thương, mẹ không yêu.
Cuối cùng, cô được giao cho Lâm Uyển nuôi. Dù vậy, Ninh Hồng Đức vẫn chu cấp đầy đủ: học phí, tiền tiêu vặt. Với Ninh Miên, ông giống như một cái máy rút tiền, ngoài việc thỉnh thoảng báo kết quả học tập, thì cũng chẳng khác gì người xa lạ. Nghĩ lại còn thấy tiện.
Nhưng Lâm Uyển thì khác, hoặc là không về nhà, hoặc về là dẫn theo đàn ông. Ninh Miên không chịu nổi, vừa lên lớp 12, cô dọn ra ngoài sống một mình. Lâm Uyển không cho cô nhiều tiền, nên cô chỉ dùng tiền tích cóp trước đó để thuê một căn hộ cũ trong khu chung cư xuống cấp.
“Con vừa thi xong.” Ninh Miên nói.
Ninh Hồng Đức: “Làm bài thế nào?”
“Cũng ổn.” Ninh Miên ước chừng điểm phần đã làm, “Sẽ không tệ lắm.”
“Ổn là sao? Xếp hạng thế nào?”
Ninh Miên cụp mắt, trả lời thật: “Cái này thì khó nói.”
“Khó nói là sao?” Ninh Hồng Đức hỏi: “Bình thường chẳng phải con luôn đứng nhất sao? Tiểu Chiêm còn nói với ba là muốn đến cổ vũ cho con, nó vẫn luôn lấy chị làm hình mẫu để học tập đấy.”
Ninh Miên im lặng.
“Dạo này có chuyện gì không? Việc học gặp khó khăn à? Hay là ở chỗ mẹ không ổn?”
Thực ra cô thật sự không biết lần này mình sẽ đứng hạng bao nhiêu. Nhưng rõ ràng kỳ vọng của Ninh Hồng Đức đã vượt xa câu trả lời của cô.
Ninh Miên lười giải thích, tiện thể kiếm đại một lý do: “Không có gì, đề hôm nay khó thôi.”
Ninh Hồng Đức cũng khựng lại: “À, vậy à. Không sao, lần sau cố gắng.”
Cúp điện thoại xong, vẻ mặt Ninh Miên lập tức thay đổi. Cô không muốn diễn nữa.
Cô thật sự buồn ngủ.
Đã hơn một tháng rồi cô không ngủ ngon giấc. Giấc ngủ trong phòng thi vừa rồi, lại là lần ngủ ngon nhất trong suốt hơn một tháng qua.
Nguyên nhân đều do cái gara bỏ hoang dưới khu nhà cô. Không biết từ đâu xuất hiện một nhóm thanh niên chơi nhạc rock, lấy luôn cái gara đó làm sân khấu. Trớ trêu là, cứ mỗi lần Ninh Miên chuẩn bị ngủ, bọn họ lại bắt đầu ồn ào.
Cô từng định tìm ban quản lý khu nhà để khiếu nại. Đáng tiếc là khu cô ở cũng gần như bỏ hoang rồi, ngoài ba ông bà tai đã kém ra thì gần như chẳng còn ai. Nói quá lên thì còn chẳng có sinh vật bình thường nào.
Cũng không phải Ninh Miên chưa từng định xuống nói chuyện tử tế với nhóm thanh niên chơi rock and roll kia.
Nhưng mỗi lần cô vừa định xuống, bọn họ lại im thin thít. Đợi đến lúc cô chuẩn bị đi ngủ, họ lại lập tức ầm ĩ trở lại.
Cô thậm chí còn nghi trong nhà mình có lắp radar, cô chưa ngủ thì địch bất động, cô vừa ngủ là dịch bên kia chắc chắn làm ầm lên.
Lúc nãy vì nghe điện thoại nên cô đi vòng vèo tránh đám đông, giờ chính cô cũng không biết mình đang ở đâu. Hoàn hồn lại, đầu óc Ninh Miên vẫn còn hơi mơ màng. Cô ngẩng lên nhìn xung quanh, có lẽ vẫn chưa ra khỏi khu nhà văn hóa thanh thiếu niên của thành phố, chỉ là đang ở một góc khá vắng.
Có vẻ phải tìm biển chỉ đường mới ra được. Nhưng chưa đi được hai bước, cô đã nghe thấy tiếng động trong một con hẻm nhỏ.
“Cũng ghê đấy, nhóc con mà tính khí lớn thật. Nhưng mày chưa nghe đến tên anh Hổ à? Không biết đây là địa bàn của ai sao?”
Ninh Miên khựng lại, không động đậy.
Cô đến khu này không ít lần, từ lâu đã nghe nói ở đây có một nhóm thanh niên xăm trổ, chuyên bắt nạt mấy đứa nhỏ. Thường thì sẽ chặn người ta ở góc khuất để xin tiền tiêu vặt, còn dọa không cho nói với ba mẹ. Không có tiền thì ăn đòn.
Bên trong không có ai đáp lại.
Trong đầu Ninh Miên lập tức hiện ra một cảnh, một đứa nhỏ, có thể là con gái, bị một đám “đầu xanh đầu đỏ” vây quanh trong góc, co rúm người lại, mắt rưng rưng, sắp sửa quỳ xuống xin tha.
Nói Ninh Miên không có lòng trắc ẩn thì cũng không đúng. Nhất là khi đối diện với người yếu thế, cô luôn không đành lòng.
Cô nghĩ một chút, tháo dây buộc tóc đen ở cổ tay ra, buộc gọn lại tóc. Cô định vào nói lý lẽ với họ. Nếu không nói được thì chạy, ít nhất cũng kéo được đứa nhỏ ra, coi như làm việc tốt.
Trong hẻm vẫn chưa có động tĩnh. Ninh Miên rất bình tĩnh, vung tay ném balo đập mạnh vào bức tường đối diện, ra tay trước để gây chú ý của quân địch.
Tiếng va chạm vang lên. Quả nhiên, đám người bên trong lập tức có phản ứng.
Tất cả đều quay đầu nhìn về phía cô.
Ninh Miên buộc tóc đuôi ngựa cao sau đầu, phần đuôi hơi xoăn. Da trắng, mắt to hơi xếch lên, nhìn qua thì giống một học sinh ngoan, nhưng hành động này rõ ràng là đến gây chuyện.
“Cái gì thế?”
Đàn em cũng ngơ ngác: “Đại ca, chuyện gì vậy?”
Ninh Miên đứng ở đầu hẻm, liếc nhìn về phía góc trong.
Ba tên xăm trổ đứng vây quanh một nam sinh. Cậu ta rất cao, dáng người thẳng tắp. Quan trọng nhất là, tóc cậu ta nhuộm bạc.
Ninh Miên bỗng thấy nghi ngờ thính giác của mình, cái cảnh bắt nạt người yếu đâu rồi? Rõ ràng đây là ba tên xăm trổ đang đứng với đại ca của chúng, như đang diễn kịch.
Tên vở kịch có khi là giả vờ bị bắt nạt để dụ người.
“Sao? Anh hùng của chúng ta sợ rồi à? Định gửi vị trí cầu cứu à?Gọi người đến giúp?” Trần Hổ quay đầu nhìn Ninh Miên, giọng đầy mỉa mai, còn huýt sáo một cái: “Hay lát nữa còn gọi luôn giáo viên đến, rồi khóc lóc mách thầy cô cho tụi anh xem?”
Có lẽ vì cô nhìn quá lâu.
Người bị châm chọc kia cũng chú ý đến cô, ánh mắt chạm nhau.
Bốn mắt nhìn nhau.
Ninh Miên khựng lại.
Chiều hè, ánh hoàng hôn tím hồng phủ lên vai cậu ta. Cậu trai đeo một cây guitar điện màu đen trên một bên vai, lười biếng đứng ở đó.
Gương mặt rất đẹp, đường nét rõ ràng.
Nếu phải dùng bốn chữ để miêu tả thì là trêu hoa ghẹo nguyệt.
Một đại ca cool ngầu đẹp trai đến mức ai nhìn cũng phải chú ý.
Dường như chẳng hề nghe đám xăm trổ nói gì, thái độ của cậu ta cực kỳ thờ ơ, khóe môi khẽ nhếch lên.
Sau đó, cậu ta hơi nheo mắt, giơ tay lên, vượt qua đám người xăm trổ kia, chào cô một cái.
“Mẹ nó, còn dám chào hỏi nữa à?” Hành động này khiến Trần Hổ nổi giận thật sự, “Không thấy bọn tao đang đánh nhau à? Chán sống rồi hả?”
Tiếng quát đó cũng khiến Ninh Miên hoàn toàn tỉnh táo lại. Người bị bao vây không phải là đứa nhỏ đáng thương như cô nghĩ, mà chính là cái người mà cô tưởng là đại ca.
Hóa ra đầu bạc cool ngầu và đám xăm trổ không cùng một phe.
Nhưng một cậu con trai như vậy thì đâu cần cô giúp. Ninh Miên không muốn dây vào rắc rối, định nhặt balo lên rồi về nhà. Vừa cúi xuống, cô nghe thấy giọng của cậu đại ca kia.
Giọng không lớn, cậu ta ha một tiếng: “Chúng ta đang đánh nhau à?”
Có vẻ như cậu ta hoàn toàn không nghĩ đến chuyện một mình đấu ba sẽ bị đánh tơi tả.
Cậu ta nhướn mày, giọng còn có chút kiêu ngạo: “Đứng lâu thế không ra tay, tôi còn tưởng chỉ cần nói là được.”
Vừa dứt lời, Ninh Miên có thể cảm nhận rõ bầu không khí xung quanh trở nên căng thẳng.
Cô hiểu, lần này thật sự sắp đánh nhau rồi. Cô cụp mắt xuống, không chút do dự, cúi người nhặt balo lên: “Xin lỗi.”
Trần Hổ khựng lại.
Ánh sáng bị mây che khuất, Ninh Miên ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào người con trai tóc bạc, giọng nhẹ và mềm: “Balo của tôi bị bạn học ném qua đây.”
Cô chớp mắt: “Mấy người cứ tiếp tục đi, đừng để ý đến tôi.”
Trần Hổ và đám đàn em: “…………”
Tạ Ứng: “…………”