Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Chương 94

🪷 Chương 94: ‘Các chàng đều là của thiếp.’

🪷 Editor: Thảo Anh


Trong cơn hôn mê, Lận Đàn mường tượng lại hai mươi năm đầu đời của mình như một giấc mơ, tựa hồ những nét vẽ nguệch ngoạc trên một tờ giấy xỉn màu rẻ tiền, mực nhạt nhòa, nét bút dè dặt. Dường như quãng ký ức ấy vốn dĩ đã vô nghĩa đến mức ngay cả giấc mơ cũng chẳng buồn điểm xuyết.

Mãi cho đến năm hai mươi tuổi, bị đày đi biên ải, từ đó về sau, mọi hình ảnh, âm thanh, hơi thở trong giấc mộng bỗng trở nên sống động, rõ nét lạ thường. Như thể người họa sĩ đã dùng thứ mực màu rực rỡ nhất, tỉ mỉ phác họa trên nền giấy Tuyên Thành trắng muốt mịn màng, dốc trọn tâm sức để khắc họa từng chi tiết nhỏ nhặt nhất.

Chàng mơ thấy một người con gái, khuôn mặt không còn nhạt nhòa nữa, Lận Đàn đã nhớ rõ dáng vẻ của nàng, nhớ lại quá trình hai người quen biết, thấu hiểu nhau, rồi kết tóc se tơ, phu xướng phụ tùy…

Ngôi nhà nhỏ đơn sơ hai người từng chung sống, đến cả trên mái nhà có bao nhiêu viên ngói chàng cũng nhớ đinh ninh. Chàng thường ngồi đọc sách ngoài hiên, dưới ánh nắng ấm áp, thê tử đứng trước hàng rào, lom khom hái những quả đậu đã đến độ thu hoạch, quay lại nhìn chàng cười rạng rỡ: “Tối nay ăn cơm độn đậu đũa nhé chàng.”

Lận Đàn nghe thấy giọng nói của chính mình, chàng đặt sách xuống, đứng dậy bước đến bên thê tử: “Gì cũng được, để ta giúp nàng bổ củi nhóm lửa.”

Dưới mái hiên nhỏ bé, chẳng chứa được bao nhiêu đồ đạc, cũng chẳng dung nạp được nhiều người, chỉ có hai vợ chồng. Mùa xuân đến lúc gieo hạt, nàng cầm nắm hạt giống dưa mua từ chợ về, chỉ huy Lận Đàn xới tơi mảnh vườn trồng rau, gieo xuống niềm hy vọng của cả năm trời; mùa hạ, lúc tan sở Lận Đàn thường mua thức uống lạnh nàng thích mang về, mỗi lần thấy bóng dáng chàng thấp thoáng ngoài hàng rào, đôi mắt nàng lại sáng bừng lên; mùa thu, chàng cùng nàng ra đồng gặt lúa giúp hàng xóm, trán nàng lấm tấm mồ hôi, chiều tà khi bóng hoàng hôn buông xuống, Lận Đàn cõng nàng trên lưng, tay nàng nghịch ngợm cầm bông lúa đưa qua đưa lại, bóng hai người đổ dài miên man trên bờ ruộng; mùa đông giá rét, hai người cuộn tròn trong ổ chăn, tay ấp tay, chân kề chân, trao nhau những nụ hôn ướt át, nồng nàn.

Từng chút, từng chút một, những ký ức rõ ràng tựa dòng nước êm đềm chảy về trong tâm trí, những đoạn hồi ức bị lãng quên nay lại tràn đầy cơ thể chàng.

Chàng đã nhớ ra tất cả, nhớ về những tháng ngày đã qua giữa chàng và Tô Ngọc Dung, nhớ rằng họ là phu thê đã từng bái thiên địa.

Tình yêu mãnh liệt cuộn trào trong tim, vô vàn những kỷ niệm tươi đẹp giữa hai người, sự hồi phục trí nhớ khiến chàng càng thêm tự tin trong lòng.

Lận Đàn mở mắt, thấy nàng đang ngồi bên giường, lo lắng hỏi chàng có nhận ra nàng không. Chàng lại dấy lên chút căm phẫn đối với bản thân mình trong khoảng thời gian mất trí nhớ, đã khiến nàng phải lo âu đến nhường này. Dù cho đầu đau như búa bổ, cổ họng thì như bị lưỡi dao cùn cứa qua, khàn đặc và bỏng rát, chàng vẫn cố gắng cất giọng trả lời câu hỏi của nàng: “Nàng là thê tử của ta…”

Lận Đàn nhìn thẳng vào ánh mắt thẫn thờ của nàng, rành rọt từng chữ: “Chúng ta… thành thân trước tiết Đông chí. Mùa hè trước đó, nàng đã nhận lời cầu hôn của ta, ta… ta đã nhờ người xem ngày rất lâu, ngày thành thân là ngày hoàng đạo tốt nhất trong suốt ba mươi năm qua. Hôm đó… tuyết rơi, nhưng chẳng bao lâu sau mặt trời lại rực rỡ…”

Chàng nói đứt quãng, đây là bí mật chỉ hai người mới biết, dù chàng có nghe người khác kể lại quá khứ của hai người thì cũng không thể nắm rõ những chi tiết nhỏ nhặt đến thế. Việc chàng có thể nhớ lại sống động như vậy, chỉ có thể là do chàng đã khôi phục lại toàn bộ ký ức.

Sống mũi Tô Ngọc Dung phút chốc cay xè.

Ngày hôm đó quả thực là một ngày nắng đẹp, cũng là một ngày đại cát đại lợi. Ánh nắng rọi xuống mảnh sân vừa phủ tuyết trắng, lấp lánh như vàng vụn điểm xuyết ánh huỳnh quang.

Đường tuyết trơn trượt khó đi, chàng bèn cõng nàng trên lưng, hai người cùng đến miếu Nguyệt Lão thành thân.

Không có trưởng bối, cũng chẳng có lời chúc phúc từ người thân, chỉ có hai người bọn họ.

Trên đường về, tuyết lại rơi lất phất, vương đầy trên mái tóc hai người. Nàng nép trên vai Lận Đàn, đưa tay hứng lấy những bông tuyết, Lận Đàn mỉm cười nói với nàng: “Cứ như thể đã thấy được hình ảnh chúng ta lúc tám mươi tuổi vậy, lúc đó tóc chắc chắn cũng bạc trắng như bây giờ.”

Tô Ngọc Dung tưởng tượng ra cảnh tượng đó: “Đến lúc đó chàng chắc chắn không cõng nổi ta nữa đâu.”

Nghe vậy, chàng đỡ lấy khuỷu chân nàng, cố ý hất nàng lên cao một chút, đợi khi nàng sợ hãi ôm chặt lấy cổ chàng, mới thủng thẳng đáp: “Chưa chắc đâu, dẫu có thành ông lão lụ khụ, ta vẫn có thể cõng nàng.”

Lúc dứt lời, một cơn gió bất chợt thổi qua, làm những lọn tóc buông xõa trên vai hai người rối tung, quấn lấy nhau thành một nút thắt không sao gỡ được. Đành phải dùng dao nhỏ cắt đi, dứt khoát tết thành một nút đồng tâm, mãi mãi được cất giữ trong chiếc hộp bên đầu giường.

Lão hoàng lịch quả không sai, đạo sĩ xem ngày cũng thật linh nghiệm. Ngày hôm ấy quả thực là một ngày hoàng đạo hiếm có, vạn sự hanh thông. Phu thê kết tóc se tơ vào ngày đó, ắt hẳn sẽ tay trong tay đi đến cuối con đường, bách niên giai lão.

Căn phòng chìm vào tĩnh mịch một lúc lâu, cho đến khi Lận Đàn nhọc nhằn giơ tay lên chạm vào má Tô Ngọc Dung. Ngón tay thô ráp của chàng khẽ m*n tr*n khóe mắt nàng, lúc này Tô Ngọc Dung mới giật mình nhận ra, từ lúc nào nước mắt mình đã giàn giụa khắp mặt.

“A Dung…” Chàng thều thào, “Đừng khóc, đừng khóc mà… Nàng khóc, tim ta cũng đau đớn lắm.”

Tô Ngọc Dung cúi xuống, ôm chầm lấy chàng, rúc đầu vào lồng ngực Lận Đàn, nghẹn ngào: “Chàng nhớ ra hết rồi đúng không?”

Lận Đàn khó nhọc nâng cánh tay lên. Tay chàng đang bị thương, cử động khẽ chạm vào vết đau, khiến chàng khẽ chau mày, nhưng vẫn cố hết sức vòng tay ôm lại Tô Ngọc Dung, “Ừ, A Dung, ta đều… nhớ lại tất cả rồi, nhớ lại tất thảy mọi thứ.”

Nhớ lại cảnh chia ly trong mưa, nhớ lại lúc bị dòng nước lũ cuốn trôi, liều mạng chới với níu lấy mọi cành cây hay tảng đá có thể bám víu, dẫu đầu rơi máu chảy, vết thương trong lòng bàn tay sâu hoắm thấy xương, chàng cũng chỉ mong níu kéo được một tia sống sót. Chàng không cam tâm, thật sự không cam tâm. Chàng và Tô Ngọc Dung mới thành thân chưa tròn một năm, tóc chưa bạc trắng mà chàng đã nằm xuống, nàng biết phải sống sao? Ai sẽ che chở, ai sẽ bầu bạn cùng nàng? Nghĩ vậy, chàng cắn răng cố gắng giữ lấy một hơi tàn, giành giật lại mạng sống.

Cũng may… nàng vẫn có người kề cận chở che. Dù vắng bóng chàng, nàng vẫn bình yên vô sự, Lận Đàn vừa mừng vui lại vừa thở phào nhẹ nhõm.

Tô Ngọc Dung nghe vậy, òa khóc nức nở: “Hu hu… chàng làm ta sợ chết khiếp… Ta cứ tưởng chàng lại hôn mê bất tỉnh, ta thật sự rất sợ hãi, Lận Đàn ơi.”

Nàng sợ chàng lần này thật sự từ bỏ cõi đời, ông trời sẽ chẳng ban cho nàng cơ hội trùng phùng lần thứ hai.

Nước mắt nàng ướt đẫm vạt áo trước ngực chàng, Lận Đàn lóng ngóng vỗ nhẹ lưng nàng, nhẹ nhàng dỗ dành: “Ta không sao, thật sự không sao đâu, chỉ là… đầu hơi nhức chút xíu. Nàng xem, ta tỉnh lại rồi đây này, đương nhiên là chẳng có hề hấn gì lớn.”

Chàng dịu dàng hỏi: “Nàng… nàng đang sợ ta sẽ lại quên nàng một lần nữa sao?”

Tô Ngọc Dung ngẩng đầu lên, rơm rớm nước mắt nhìn chàng.

Lận Đàn chậm rãi nói: “Nếu như, ta lại một lần nữa quên mất nàng, nàng sẽ tính sao?”

Nàng hít mũi, cố gắng kìm nén cảm xúc, nghẹn ngào đáp: “Ta sẽ không giấu giếm nữa, mọi chuyện đã qua ta sẽ kể hết cho chàng. Phu quân, ta nghĩ ta nên kiên cường hơn trước một chút. Nếu chàng không nhớ ra ta, ta sẽ thẳng thắn nói cho chàng biết, chúng ta từng là phu thê đã bái thiên địa, từng hẹn ước răng long đầu bạc, chúng ta đã từng có những quãng thời gian vô cùng tươi đẹp và quý giá.”

Nàng khựng lại một nhịp, lồng ngực phập phồng, như thể đang dồn hết dũng khí của cả cuộc đời, tiếp tục nói những lời dường như nặng ngàn cân: “Nhưng ta cũng sẽ thành thật với chàng, trong những ngày chàng vắng mặt, giữa ta và Lận Chiêm đã nảy sinh tình cảm. Ta biết điều này với chàng thật rối rắm, thật tồi tệ, có thể chàng sẽ thấy ghê tởm. Nhưng ta phải nói rõ với chàng, quyền lựa chọn nằm ở chàng. Nếu chàng cảm thấy không thể chấp nhận, muốn được thanh tịnh, ta tuyệt đối sẽ không bám riết lấy chàng, ta sẽ không tiếp tục dùng dằng giữa hai người nữa.”

Do dự không quyết, tổn thương cả hai, nàng không thể tiếp tục hèn nhát như vậy nữa. Giống như một con rùa rụt cổ, gặp chuyện phải chủ động đứng ra giải quyết.

Lận Đàn lặng lẽ nhìn nàng, đôi mắt vì thương tích mà hơi mờ đi, dần dần sáng lên những tia sáng.

Chàng trầm ngâm một lúc, bỗng bật cười khẽ.

Nụ cười ấy tựa như tia nắng xuyên qua tầng mây dày, ấm áp chiếu rọi lên người nàng.

“A Dung,” chàng cất lời, giọng vẫn còn khàn, nhưng nghe rõ từng chữ, “cảm ơn nàng… đã sẵn sàng nói cho ta biết điều này.”

Lận Đàn nhấc cánh tay không bị thương, những đầu ngón tay khẽ v**t v* gò má ướt đẫm của Tô Ngọc Dung, lau đi những giọt nước mắt đọng nơi khóe mắt nàng.

“Ở trấn Mai Khê… lúc ta vừa tỉnh lại và nhìn thấy nàng, khi ấy ta chẳng nhớ gì cả, ta cứ ngỡ nàng là thê tử của A Chiêm, trong lòng vô cùng đau xót. Ta từng nghĩ đến việc giành lại nàng từ tay đệ ấy, ta đã cố gắng xua đuổi cái suy nghĩ ti tiện ấy, nhưng hoàn toàn bất lực.”

Ngón tay chàng dừng lại ở khóe môi nàng, ánh mắt nóng rực nhìn sâu vào đôi mắt nàng, “Cho nên, ban nãy nàng nói, nếu ta quên, nàng sẽ kể ta nghe rằng chúng ta từng là phu thê… A Dung, ta nghĩ, nếu thật sự trong hoàn cảnh đó mà nghe được câu nói này, ta chỉ thấy vui mừng và may mắn khôn xiết. Thế này sao gọi là rắc rối chứ? Rõ ràng đây là ân huệ, là sự nhân từ lớn nhất mà ông trời ban cho ta.”

“Còn về A Chiêm…” Ánh mắt Lận Đàn tối sầm lại trong tích tắc, những cảm xúc phức tạp cuộn trào, nhưng cuối cùng cũng lắng đọng thành sự bình yên. Chàng mỉm cười nói: “Đoạn tình cảm của hai người, xảy ra trong lúc ta vắng mặt, lỡ hẹn, ta không thể phủ nhận, càng không có tư cách xóa bỏ.”

Chàng chăm chú nhìn nàng, dùng hết sức lực hiện tại để truyền đạt tâm ý của mình, “Vì thế, A Dung, đây chính là câu trả lời của ta. Bất luận là quá khứ, hiện tại, hay tương lai, bất luận ta nhớ hay quên, bất luận ở giữa có bao nhiêu trắc trở, lựa chọn của ta, từ trước đến nay chỉ có một.”

“Đó chính là nàng, chỉ có nàng, nhất định phải là nàng. Nếu hôm nay ta tỉnh dậy lại mất trí nhớ một lần nữa, và nàng đem mọi chuyện kể hết cho ta nghe, thì ta sẽ rất vui mừng, bởi vì điều đó chứng tỏ, nàng và ta cũng chỉ mới xa nhau có hai đêm mà thôi.”

Nước mắt Tô Ngọc Dung lại một lần nữa vỡ đê, nàng nhào vào lòng chàng, khéo léo tránh đi những vết thương, ôm ghì lấy Lận Đàn, nức nở không thành tiếng.

Nàng muốn nói điều gì đó, nhưng lời đến khóe môi lại nhận ra dù có nói gì cũng không lột tả hết tâm ý của mình, cuối cùng chỉ còn lại một câu cảm ơn.

“Cảm ơn chàng luôn bao dung cho ta.”

Lận Đàn xoa đầu nàng, khẽ nghiêng mặt, đôi môi lạnh lẽo đặt lên trán nàng một nụ hôn, “Là ta phải nói lời cảm ơn với nàng mới đúng, cảm ơn nàng vẫn nguyện ý cho ta cơ hội, để ta có thể thực hiện lời hẹn ước ngày xưa của chúng ta.”

Bạc đầu đồng tâm, mãi mãi không chia lìa.

Chàng vòng tay ôm nàng, cằm khẽ tì l*n đ*nh đầu nàng, cảm nhận hơi ấm từ người trong lòng, từ từ nhắm mắt lại. Sự mệt mỏi và đau đớn lại ập đến, nhưng tảng đá khổng lồ đè nặng trong tim bấy lâu, khiến chàng gần như nghẹt thở, rốt cuộc cũng đã được cởi bỏ.

Lận Đàn cọ cọ cằm vào trán nàng, nhẹ giọng: “A Dung, từ nay về sau chúng ta sẽ trọn đời trọn kiếp không xa rời.”

Tô Ngọc Dung gật đầu thật mạnh, “Vâng, trọn đời trọn kiếp không xa rời.”

Màn đêm buông xuống, bóng tối bao trùm bên ngoài ô cửa sổ, ngọn nến trong phòng leo lắt tỏa sáng.

Hai người ôm nhau thật lâu, cho đến khi cánh cửa phòng bị đá bung ra một tiếng “đùng”.

Lận Chiêm tay bưng khay, trên đó bày biện cháo trắng, vài món ăn kèm thanh đạm cùng những món ăn Tô Ngọc Dung ưa thích. Tiếng đá cửa hơi mạnh, khiến hai người đang chìm trong bầu không khí ấm áp, tình cảm bên trong giật nảy mình, đồng loạt quay đầu nhìn ra, Tô Ngọc Dung suýt nữa thì giật nảy mình nhảy ra khỏi giường.

Lận Chiêm mặt không biến sắc, nói: “Ta bưng đồ nặng, không mở cửa được, ăn cơm thôi.”

Tô Ngọc Dung vội vàng rời khỏi ngực Lận Đàn, bước tới bưng một bát cháo trắng, quay lại bên giường, khẽ nói: “Phu quân, chàng hôn mê hai ngày rồi, uống chút cháo cho lót dạ nhé.”

Lận Đàn mỉm cười nhìn nàng, “Được.”

Tô Ngọc Dung múc một thìa, ngồi nhích lại gần, “Ta đút cho chàng.”

Nàng vừa định thổi cho nguội bớt, một bóng râm chợt phủ xuống trước mặt, một bàn tay từ đằng sau vươn ra giật phăng bát cháo trên tay nàng. Tô Ngọc Dung ngơ ngác ngoái lại nhìn Lận Chiêm. Hắn đứng ngay sau lưng, hất cằm ra hiệu nàng tránh sang một bên, “Nàng đi ăn cơm đi, để ta bón cho huynh trưởng.”

Tô Ngọc Dung: “Hả…”

Hắn nở nụ cười: “Không được sao, không tin tưởng ta à?”

“Không, không có.” Tô Ngọc Dung vội lắc đầu quầy quậy, nàng cũng chẳng biết tại sao lại có chút không tin tưởng Lận Chiêm, nhưng nói ra những lời như vậy lại rất tổn thương người khác.

“Đi ăn cơm đi.” Lận Chiêm tiếp tục nói, “Nàng nhịn đói cả ngày rồi, cái bánh quy nàng thích ăn, ta vừa mới lặn lội đi mua đấy, không ăn là nguội mất.”

Lần trước nàng có nhắc tới chuyện muốn đi mua bánh quy ở ngõ Kỳ, rốt cuộc lại bị việc hỏa hoạn ở viện Tam phòng làm lỡ dở. Lận Chiêm vừa nãy lén đi mua một ít, kết quả vừa về đến nơi lại chứng kiến cảnh nàng và Lận Đàn đang tình chàng ý thiếp.

Nghe vậy, Tô Ngọc Dung đành đứng dậy, nhưng vẫn ngoái lại nhìn Lận Đàn, “Vậy ta đi ăn cơm trước nhé?”

Lận Đàn gật đầu, ánh mắt chan chứa sự dịu dàng, “Ừ, nàng ăn đi, đừng để bụng đói.”

Tô Ngọc Dung nở nụ cười e thẹn, bước ra gian ngoài dùng bữa.

Lận Chiêm câm nín, đem bát cháo mà hắn cất công để cho nguội bớt đưa cho Tô Ngọc Dung, rồi múc một bát cháo mới sôi sùng sục từ trong niêu đất ra. Hắn cũng lanh trí, lót thêm một tấm vải dưới đáy bát cho khỏi bỏng tay, ngồi xuống bên mép giường, múc một thìa cháo đầy, đưa thẳng đến miệng Lận Đàn: “Ăn đi, huynh trưởng.”

Lận Đàn: “…”

Sự dịu dàng trong đáy mắt chàng vụt tắt, chàng vươn tay ra: “Cảm ơn… Nhưng ta tự làm được rồi.”

Lận Chiêm nhếch mép cười nhạt: “Không được.”

Chàng tự bón, Tô Ngọc Dung thấy sẽ xót xa, lo lắng chàng bị bỏng, hay vết thương trên tay không tiện cầm đồ, cuối cùng rồi nàng cũng chạy lại giành đút cho chàng. Lận Chiêm quyết không để cơ hội đó lọt vào tay chàng.

Lận Đàn đành bất lực, ráng ngồi dậy nuốt ngụm cháo hắn bón. Kết quả, ngụm cháo nóng rát làm phỏng cả lưỡi, nuốt không trôi mà nhổ ra cũng không được.

Cái tên nhãi ranh Lận Chiêm này muốn chết hay sao, múc cháo nóng thế này làm gì?!

Bên ngoài, Tô Ngọc Dung vẫn luôn canh cánh nỗi lo cho Lận Đàn nên ăn uống cũng vội vã. Vừa ăn xong, nàng vội vàng vòng qua tấm bình phong, đi vào bên trong.

Lận Đàn vừa mới miễn cưỡng nuốt được nửa bát cháo, người vừa tỉnh lại sau cơn hôn mê, cơ thể vẫn còn yếu ớt nên ăn uống chẳng ngon miệng.

Thấy Tô Ngọc Dung bước vào, nụ cười dịu dàng lập tức nở rộ trên khuôn mặt xanh xao của chàng, đôi mắt cũng lấp lánh hơn. Tô Ngọc Dung đón lấy ánh nhìn của chàng, hai má ửng hồng, không giấu được nụ cười tủm tỉm, tự nhiên bước đến ngồi xuống mép giường, bàn tay lập tức được Lận Đàn nắm lấy một cách nhẹ nhàng.

Giữa hai người như có một luồng nam châm vô hình, ánh mắt vừa chạm nhau liền gắn chặt, dẫu không nói một lời vẫn cảm nhận được sự ngọt ngào, ấm áp trong tim.

Tô Ngọc Dung thường hay e thẹn trước mặt chàng. Dẫu trong lòng vẫn lo lắng cho thương tích của chàng, nhưng nhìn thấy tinh thần chàng phấn chấn, nàng cũng an tâm phần nào. Vừa chạm mắt là môi nàng lại tự động cong lên thành nụ cười, lúm đồng tiền lấp ló nơi gò má, trong lòng tràn ngập dư vị chua chua ngọt ngọt. Lận Đàn cũng đăm đăm nhìn nàng mỉm cười, đầu ngón tay khẽ v**t v* lòng bàn tay nàng.

Khung cảnh êm đềm, tình tứ như thể chốn không người này, tựa như hàng vạn mũi kim đâm chọc vào mắt và trái tim Lận Chiêm đang ngồi chễm chệ ngay cạnh đó.

Hắn im lặng ngồi bên bàn ngoài phòng, nhai ngấu nghiến phần thức ăn còn thừa của Tô Ngọc Dung, nhưng nhai mà chẳng thấy mùi vị gì. Lúc thu dọn chén bát, hắn cố tình làm loảng xoảng, tiếng bát đĩa va vào nhau vang vọng khắp màn đêm tĩnh lặng, chói tai vô cùng.

Chẳng bao lâu sau, đại phu được mời đến khám lại, cẩn thận xem xét vết thương và vết bầm tím sau gáy Lận Đàn. Lão đại phu vuốt râu, tấm tắc khen ngợi: “Nhị công tử lần này quả thực phúc lớn mạng lớn, khối tụ máu do vết thương cũ sau gáy vốn dĩ cực kỳ khó tan, ngờ đâu nhờ cú va đập bất ngờ này, lại tình cờ đánh tan cục máu bầm, khí huyết lưu thông, nhờ vậy mà khôi phục lại trí nhớ. Tuy nhiên, vết thương vẫn cần phải tĩnh dưỡng cẩn thận, tuyệt đối không được để chịu thêm chấn động nào nữa, đợi máu bầm tan hết là sẽ hoàn toàn bình phục.”

Tô Ngọc Dung nghe vậy, vừa sợ hãi lại vừa mừng rỡ, rối rít cảm tạ đại phu. Lúc tiễn đại phu ra về, nàng tiễn ra tận ngoài hành lang, ân cần hỏi han đủ điều, đại phu đều kiên nhẫn giải đáp. Nàng cẩn thận ghi nhớ từng lời căn dặn của đại phu, miệng lẩm nhẩm để tránh quên.

Khi bóng đại phu đã khuất dạng, Tô Ngọc Dung định quay về phòng. Nào ngờ tay vừa chạm vào nắm cửa, một bóng đen trong góc khuất bất thình lình lao ra, mạnh bạo kéo nàng vào lòng. Nàng chưa kịp kêu lên một tiếng, đã bị đè chặt vào khung cửa sổ. Bàn tay to lớn của kẻ đó kịp thời lót phía sau đầu nàng, ngăn không để nàng va đập, ngay sau đó, một nụ hôn thô bạo, cuồng dã giáng xuống.

Cằm bị giữ chặt, Tô Ngọc Dung chỉ biết ngẩng đầu đón nhận nụ hôn bất ngờ này.

“Lận…”

Nàng ú ớ, định cất tiếng gọi tên hắn, nhưng đầu lưỡi đã bị cuốn lấy, môi bị c*n m*t, chỉ có thể phát ra những âm thanh r*n r* đứt quãng.

Lận Chiêm như muốn nhấc bổng nàng lên. Hắn cao quá, năm nay lại cao thêm một khúc. Tô Ngọc Dung bây giờ chỉ đứng đến vai hắn, cả người nàng hoàn toàn lọt thỏm dưới cái bóng của Lận Chiêm. Lưng nàng áp sát vào tường, phía trước là khuôn ngực vững chãi của hắn. Hắn bóp cằm nàng, ép nàng ngẩng cao đầu, hận không thể đẩy đầu lưỡi vào tận sâu trong khoang miệng nàng, ra sức khám phá. Ngón tay cái hắn ấn chặt vào khóe môi nàng, khiến nàng không thể ngậm miệng lại, đành bất lực mở hờ, mặc cho hắn ngang ngược xâm chiếm.

Hắn cũng có đôi lúc bực bội vì mình quá cao, mỗi lần hôn nàng đều phải khom người thật bất tiện. Thế là hắn vòng tay qua, bế bổng Tô Ngọc Dung lên. Vậy là nàng chỉ còn cách đu bám lấy hắn, còn hắn chỉ cần hơi cúi đầu là có thể thưởng thức hương vị của nàng.

Lưng Tô Ngọc Dung tì vào khung cửa sổ, nàng nghe thấy tiếng cửa gỗ rung bần bật, kêu cót két. Nàng hoảng hốt siết chặt cổ Lận Chiêm, cố sức đẩy ngực hắn ra: “Ưm… ta, ta muốn xuống, đệ mau thả ta, thả ta xuống!”

Lận Chiêm hoàn toàn phớt lờ, tách hai đầu gối nàng ra, ép nàng vòng chân quặp ngang hông hắn. Hắn một tay bế nàng, đầu cúi xuống, đuổi theo đôi môi đang mấp máy nói chuyện của nàng mà c*n m*t, tay kia v**t v*, ép cơ thể mềm mại của nàng áp sát vào ngực mình.

Lưỡi đã tê rần, môi cũng sưng tấy vì bị c*n m*t kịch liệt.

Nụ hôn kéo dài lê thê và đầy cưỡng ép, Tô Ngọc Dung gần như nghẹt thở, cả người mềm nhũn như cọng bún. Thấy nàng mắt đã trợn ngược, hai má đỏ bừng, ánh mắt lờ đờ, Lận Chiêm mới chịu buông nàng ra.

Tô Ngọc Dung gục đầu lên vai hắn, thở hổn hển từng nhịp, đôi mắt ngấn lệ mờ mịt, cánh môi lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo.

Hắn liếc mắt nhìn nàng, ánh nhìn đăm đăm, giọng điệu lạnh tanh: “Tô Ngọc Dung, nàng lại ức h**p ta.”

Tô Ngọc Dung trố mắt ngạc nhiên trước lời buộc tội không chớp mắt, trắng trợn đổi trắng thay đen của hắn: “Đệ… đệ nói bừa, ta ức h**p đệ lúc nào cơ chứ? Rõ ràng là đệ ức h**p ta, ban nãy ta đã… ta đã bảo đệ thả ta xuống rồi cơ mà.”

Hắn phớt lờ, và cho đến tận bây giờ, vẫn giữ nguyên tư thế bế bổng nàng ép sát vào tường. Lận Đàn đang ở ngay trong phòng, vậy mà hắn cứ nằng nặc đòi ép nàng vào cửa sổ mà hôn.

“Nàng không ức h**p ta à?” Lận Chiêm vặn lại, “Vậy tại sao ngực ta lại đau nhói thế này? Tại sao nàng lại gọi huynh ấy là phu quân, trước mặt ta mà lại ân ái mặn nồng với huynh ấy như thế, là cố tình chọc tức ta đúng không?”

Tô Ngọc Dung cãi lại: “Ta không có!”

Nàng cảm thấy hắn bỗng dưng vô lý quá đỗi, “Ta và huynh ấy từng là phu thê, ta không gọi huynh ấy là phu quân thì gọi là gì…”

Hắn cười lạnh: “Vậy còn chúng ta thì sao? Chúng ta cũng vừa mới thành thân không lâu, sao ta chưa từng nghe nàng gọi ta như vậy?”

Mặt Tô Ngọc Dung đỏ rực lên: “Chuyện của chúng ta…”

Nàng chưa dứt lời, Lận Chiêm đã ngắt ngang, giọng trầm xuống: “Nàng định nói gì? Có phải nàng cho rằng chuyện của chúng ta không tính, trong thâm tâm nàng chưa bao giờ thừa nhận chuyện chúng ta bên nhau, đúng không?”

Tô Ngọc Dung ngẩng phắt đầu lên: “Ta không có ý đó, đệ, đệ lại xuyên tạc lời ta!”

Nàng không hề nghĩ như vậy. Dù sự thật rành rành ra đó, hai người mặc hỉ phục bái thiên địa, nhưng chẳng có nghi thức chính thức nào, luật pháp cũng sẽ không công nhận họ là phu thê. Thế nhưng Tô Ngọc Dung chưa từng có ý trốn tránh mối quan hệ này. Ấy vậy mà, qua miệng hắn, sao nghe cứ như thể nàng là kẻ lăng loàn, bội bạc vậy.

“Vậy nàng trả lời ta đi, tại sao nàng chưa bao giờ gọi ta như thế, tại sao ta hôn nàng lại né tránh? Nếu trong lòng nàng thừa nhận ta, thì việc chúng ta hôn nhau chẳng phải là chuyện thiên kinh địa nghĩa sao?” Lận Chiêm rũ mắt nhìn nàng, oán trách: “Còn nói nàng không ức h**p ta, nàng rõ ràng xem ta như thứ để tiêu khiển.”

Tô Ngọc Dung bị những lời trách móc của hắn làm cho đỏ mặt tía tai, cứ như thể nàng thực sự là người đàn bà tồi tệ trong miệng hắn: “Ta không có ý tránh né đệ… Ta chỉ… phu quân vẫn còn ở bên trong mà.”

Giọng Lận Chiêm nhạt nhẽo: “Vậy ý nàng là, ngoại trừ trước mặt huynh trưởng, đi đâu ta cũng có thể ôm hôn nàng được chứ gì? Nhưng tại sao chúng ta lại phải lén lút sau lưng huynh ấy? Nói trắng ra, trong mắt nàng, ta chỉ là kẻ ngoại tình phải giấu giếm, chuyện thành thân gì đó, chỉ là lừa gạt ta thôi.”

Hàng mi Tô Ngọc Dung run rẩy, ánh mắt né tránh: “Ta không có, đệ, đệ thả ta xuống đi, chúng ta từ từ nói chuyện…”

Cánh tay hắn vẫn đỡ lấy hông nàng. Ở tư thế này, Tô Ngọc Dung đành dang rộng hai chân ôm chặt lấy eo hắn, vòng tay qua cổ hắn để khỏi bị tụt xuống. Mùa hạ oi bức, hai người lại mặc đồ mỏng manh, áp sát vào nhau, lớp áo mỏng làm sao che chắn được hơi nóng rực bốc lên từ hai cơ thể.

Lận Chiêm vẫn đứng yên như tượng: “Nàng trả lời ta trước đi.”

Tô Ngọc Dung sốt ruột trong lòng, con người này rốt cuộc có biết nói lý lẽ không đây!

Nàng vặn vẹo cơ thể định giãy ra, nhưng khi ngước mắt lên lại bắt gặp ánh nhìn u ám của Lận Chiêm.

Hắn trông có vẻ rất tổn thương, như thể thái độ lảng tránh của nàng đã cứa một nhát sâu vào tim hắn. Giọng hắn khản đặc: “Tô Ngọc Dung, nàng ngay cả lừa ta cũng không muốn sao.”

Động tác của Tô Ngọc Dung bỗng khựng lại.

Lận Chiêm rũ mắt, mỉm cười chua xót: “Ta đúng là một trò cười, một trò cười lố bịch. Thôi bỏ đi, ta vốn dĩ đã biết trước, cớ sao phải chuốc lấy nhục nhã ở đây.”

Vòng tay đang siết chặt lấy nàng từ từ nới lỏng, hắn làm bộ định thả nàng xuống. Trong đầu Tô Ngọc Dung bỗng “ong” lên một tiếng, cơ thể phản xạ nhanh hơn cả suy nghĩ, vô thức ôm chầm lấy Lận Chiêm, hai chân quặp chặt lấy hắn.

Sau khi hành động trong vô thức, nàng mới giật mình nhận ra mình vừa làm chuyện tày đình gì. Mặt mũi đỏ bừng, nhắm tịt mắt lại, không dám ngẩng đầu lên.

Dưới hiên vắng lặng, chỉ văng vẳng tiếng côn trùng rỉ rả từ xa. Ánh nến hắt qua cửa sổ, in bóng hai người đang quấn quýt lấy nhau mờ mờ ảo ảo lên giấy dán cửa.

Khuôn mặt Tô Ngọc Dung nóng bừng bừng, vành tai đỏ lựng. Nàng cắn chặt môi dưới, nơi vẫn còn vương vấn cảm giác tê dại sau nụ hôn vừa nãy.

Lận Chiêm đứng bất động, kiên nhẫn đợi chờ phản ứng của nàng.

Một lúc lâu sau, Tô Ngọc Dung mới khó nhọc rặn ra từng chữ một, giọng nói lí nhí đầy vẻ e thẹn.

“Phu… phu quân…”

Nàng ngượng ngùng vô cùng, lời vừa dứt đã vội vùi mặt vào hõm vai hắn. Giọng nói nghèn nghẹn cất lên: “Ta không hề coi đệ là trò tiêu khiển, đệ, đệ và Lận Đàn giống nhau, đều là của ta…”

Tô Ngọc Dung cắn chặt môi, cảm giác như mặt mình sắp bốc cháy đến nơi. Nàng thì thầm bằng cái giọng nhỏ nhất có thể, ghé sát vào tai hắn: “Đều là phu quân của ta. Lận Chiêm, đệ cũng là phu quân của ta.”