Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Chương 92

🪷 Chương 92: Huynh đệ chung vợ

🪷 Editor: Thảo Anh


Tô Ngọc Dung vốn chẳng hiểu biết nhiều về Viên Kỳ.

Trước kia, Viên Kỳ trên danh nghĩa từng là Tam thẩm của nàng. Đối với bà ta, Tô Ngọc Dung dành nhiều phần kính trọng, xen lẫn chút e dè. Bởi lẽ từ đầu đến chân Viên Kỳ đều toát lên vẻ đoan trang, nhã nhặn, tựa như một đóa mẫu đơn đang kỳ mãn khai rực rỡ, lộng lẫy đến mức có phần phô trương.

Trong mắt Tô Ngọc Dung, Viên Kỳ tựa như vị tiên nữ trên chín tầng mây, nhất cử nhất động đều có thể làm chuẩn mực, là một tầm cao mà cả đời này nàng chẳng thể nào với tới. Tô Ngọc Dung vốn không rành quy củ, hệt như cô học trò nhỏ đối diện với bậc thầy nghiêm khắc, luôn mang trong mình một nỗi sợ hãi cố hữu. Hễ thấy Viên Kỳ là nàng lại thấy căng thẳng, sự kính sợ thì có thừa mà cảm giác gần gũi thì tuyệt nhiên không.

Về Tam thẩm, Tô Ngọc Dung từng nghe Hạ Dao Đình loáng thoáng nhắc đến dăm ba câu chuyện. Nhà mẹ đẻ của Viên Kỳ không tính là quyền thế ngút trời, nhưng lại là danh gia vọng tộc dòng dõi thư hương, gia quy nghiêm ngặt. Con cái được nuôi dạy nề nếp như chiếc thước đo, nhất cử nhất động đều rập khuôn. Ngay từ thời con gái chưa xuất giá, Viên Kỳ đã nổi tiếng khắp chốn kinh kỳ bởi tài năng thi phú và khả năng tề gia nội trợ xuất chúng. Vương phu nhân, mẫu thân của Viên Kỳ vốn ốm yếu quanh năm, nên bà ta đã sớm thay mẹ gánh vác trọng trách cai quản chuyện nhà cửa. Đây cũng chính là lý do khiến vô số gia đình quyền quý tranh nhau đến cửa dạm hỏi.

Đôi khi một vị chủ mẫu tài ba, tháo vát còn quan trọng hơn cả bậc trượng phu đứng đầu gia đình. Bước chân vào Lận gia, bà ta nắm trọn quyền hành cai quản trên dưới. Dẫu các chị em dâu có lòng muốn tranh giành quyền lực, nhưng Lão phu nhân vẫn chỉ một mực tin tưởng giao phó mọi việc cho Viên Kỳ quán xuyến. Bà ta đã hoàn thành xuất sắc vai trò của một người vợ, một vị chủ mẫu mà không ai có thể chê trách nửa lời. Thuở ban đầu, Tô Ngọc Dung cũng từng nuôi mộng tưởng một ngày nào đó mình sẽ trở thành một người phụ nữ hoàn mỹ như vậy, làm việc đâu ra đấy, nói năng cư xử đúng mực, đoan trang.

Sau khi rời khỏi Lận gia, nàng và Viên Kỳ gần như chẳng còn cơ hội chạm mặt. Nào ngờ, khi hay hung tin Lận Tam gia qua đời, chẳng hiểu sao Tô Ngọc Dung lại bất giác nhớ tới người thím ba đã lâu không gặp này. Chẳng biết Tam thẩm giờ ra sao. Bản thân nàng cũng từng nếm trải nỗi đau mất phu quân, nên dẫu có chán ghét cay đắng cái gã Lận Tam gia kia, trong lòng nàng vẫn dấy lên vài phần lo lắng cho Viên Kỳ.

Tô Ngọc Dung không hề ghét bỏ Viên Kỳ. Chắc có lẽ vì cái ngày Lận Đàn gặp nạn, nàng một thân một mình bơ vơ quay về Lận gia, chỉ mong mỏi được nhìn mặt trượng phu lần cuối. Mọi người xua đuổi, ngăn cấm nàng đến gần quan tài chàng, chỉ duy nhất Viên Kỳ là người mở lối cho nàng vào. Sau này, khi nàng ký đơn hòa ly, Tam thúc rắp tâm đuổi nàng đi ngay lập tức, cũng chính Viên Kỳ đã đứng ra cản lão ta lại, xin cho nàng có thêm vài ngày được kề cận bên vong linh phu quân.

Có lẽ Viên Kỳ chỉ muốn dập tắt rắc rối, tránh làm trò cười cho quan khách, nhưng sự giúp đỡ của bà ta đối với Tô Ngọc Dung là vô cùng thiết thực. Ngay lúc này, đứng cạnh bức tường cao, Tô Ngọc Dung lại bắt gặp khuôn mặt quen thuộc ấy, nhưng dáng vẻ hiện tại của Viên Kỳ lại khiến nàng chẳng thể nào nhận ra nổi.

Người đàn bà gầy xọm, mái tóc rối bời rũ rượi xõa tung trên vai. Đâu còn bóng dáng của vị phu nhân uy nghi ngày nào, người mà hễ xuất hiện trước mặt người khác, dẫu chỉ là hạ nhân, cũng không bao giờ cho phép bản thân để lộ nửa điểm nhếch nhác hay thất lễ. Tô Ngọc Dung cứ ngỡ mình hoa mắt. Nàng chớp chớp mắt, căng mắt nhìn kỹ lại, thì cái bóng người vừa vắt vẻo trên bờ tường đã biến mất tăm. Tim nàng bỗng đập thót một nhịp khó hiểu. Nàng men theo bờ tường cao đi một đoạn, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng ai, tiếng cười khóc cũng bặt tăm.

Tô Ngọc Dung trong lòng đầy khó hiểu, giữa ban ngày ban mặt mà sống lưng lại lạnh toát, nàng vội vã rảo bước rời đi. Những đóa tầm xuân nở rộ, đỏ rực như máu, bò loang lổ khắp một mặt tường. Nhưng dưới lớp hương thơm ngào ngạt ấy lại thoang thoảng mùi mục nát. Nơi góc tường khuất lấp ánh mặt trời, cỏ cây héo úa, ruồi muỗi bay loạn xạ, hoàn toàn trái ngược với sức sống mãnh liệt trên bờ tường, chỉ rặt một bầu không khí u ám, chết chóc.

“Phu nhân…”

Chu ma ma tuổi tác đã cao bước tới, định dìu Viên Kỳ vào nhà. Từ khi trượng phu qua đời, Viên Kỳ dẫu vẫn ở lại Lận gia, nhưng những tháng ngày huy hoàng thuở nào đã tan thành mây khói. Sau khi phân gia, trên danh nghĩa bà ta vẫn là người đứng đầu Tam phòng, nhưng làm chủ một cái nhà tan đàn xẻ nghé thì có gì mà phải vui mừng cơ chứ.

Phu quân chết bất đắc kỳ tử, con dâu thì dứt áo ra đi, con trai suốt ngày say xỉn, chìm đắm trong men rượu, chẳng chịu lo làm ăn. Vài ngày trước, Ngũ lang say khướt ngã gãy chân, e rằng từ nay về sau phải làm bạn với cây nạng. Viên Kỳ hoàn toàn tuyệt vọng. Một kẻ tàn tật thì đường công danh coi như đứt đoạn, triều đình nào cần những vị quan đi đứng què quặt. Niềm hy vọng con trai sẽ làm rạng rỡ tổ tông của bà ta đã tan thành bọt nước.

Trong gia tộc mới đây đã có ý muốn đuổi họ dọn ra ngoài. Tam gia đã mồ yên mả đẹp, bà ta cũng nên trở về cái biệt trang hẻo lánh kia, sống nốt chuỗi ngày tàn tạ. Mỗi sớm mai thức dậy, Chu ma ma vẫn như mọi khi, muốn vấn tóc cho bà ta. Dù sa cơ lỡ vận đến nước này, Viên Kỳ vẫn cố chấp duy trì phong thái của một bậc chủ mẫu. Mái tóc được vấn gọn gàng không một sợi rối, hàng cúc áo cài chặt chẽ, từ đầu đến chân không tìm ra nổi một hạt sạn. Dẫu có rớt xuống vũng bùn lầy, bà ta cũng phải sống cho ra hồn người, tuyệt đối không cho phép bản thân buông xuôi, sa ngã, bởi nếu thế thì đúng là tự biến mình thành trò cười cho thiên hạ.

Chăm nom cỏ cây hoa lá là thú vui duy nhất từ thời con gái mà bà ta còn giữ lại đến tận bây giờ. Cái thuở thiếu nữ thanh xuân ấy, bà ta cũng từng có biết bao sở thích sôi nổi, thú vị. Viên Kỳ mê cưỡi ngựa, mê cái cảm giác gió rít bên tai khi phi nước đại. Lúc chơi ném tên, bà ta luôn ném bách phát bách trúng, vượt xa đám anh em trai. Những chậu hoa cỏ bà ta vun trồng lúc nào cũng xanh tốt, rực rỡ hơn người khác.

Thế nhưng, tất thảy những đam mê ấy đều bị chôn vùi kể từ khi bước chân lên kiệu hoa. Làm chủ mẫu một bề, bà ta phải trở thành tấm gương sáng cho các chị em dâu và con cháu noi theo, đâu thể mải mê theo đuổi những thú vui cá nhân. Bà ta đã hóa thân thành “Tam phu nhân”, một biểu tượng hoàn hảo, không tì vết. Còn cái cá thể sống động mang tên “Viên Kỳ”, dường như đã chết tức tưởi ngay từ khoảnh khắc bước lên kiệu hoa gả vào danh gia vọng tộc.

Chăm nom cỏ cây là sở thích duy nhất được phép và còn tồn tại đến nay, nhưng cũng dần dà trở nên giống hệt như bà ta, bị cắt tỉa gò ép trong những khuôn khổ, chẳng còn lấy nửa điểm hoang dại, tự do. Mỗi sớm tinh sương, bà ta vẫn đều đặn trèo lên chiếc thang gỗ, tay cầm kéo bạc, cặm cụi cắt tỉa cho bức tường rào phủ kín hoa tầm xuân. Khi những tia nắng ban mai mới ló rạng, sương sớm còn chưa kịp tan, bà ta dứt khoát cắt bỏ những cành lá thừa thãi, động tác chuẩn xác, mang theo niềm khao khát những đóa hoa này sẽ bung nở rực rỡ hơn, hệt như cuộc đời bà ta vẫn chưa đi đến hồi kết.

Đúng lúc bà ta rướn người ra, tay vung lên định cắt một cành hoa mọc chìa ra ngoài, ánh mắt bà ta vô tình lướt qua con đường nhỏ phía ngoài tường rào, và rồi, bà ta bắt gặp bóng dáng ấy. Là Tô Ngọc Dung. Cái người đàn bà đáng lẽ đã ân đoạn nghĩa tuyệt với Lận gia này, cớ sao lại lù lù xuất hiện ở đây? Bà ta vốn biết Lận Đàn và nàng ta đã nối lại tình xưa, nên chuyện nàng có mặt ở phủ này Viên Kỳ cũng chẳng mấy ngạc nhiên. Nhưng ngặt nỗi, con đường này lại dẫn thẳng tới viện của Lận Chiêm. Nàng ta… nàng ta vừa chui ra từ viện của Lận Chiêm!

Bàn tay cầm kéo bạc của Viên Kỳ bỗng cứng đờ một cách khó nhận ra. Chân bà ta trượt một cái, suýt nữa thì ngã lộn cổ. Tuy may mắn bám chặt vào thang gỗ, nhưng bà ta vẫn bị trẹo chân, búi tóc cũng xổ tung, cây trâm vàng cài trên tóc rớt “xoảng” xuống đất. Mặc kệ dáng vẻ xộc xệch, bà ta nén đau, gắng gượng bám thang trèo lên.

Bà ta tận mắt chứng kiến Tô Ngọc Dung đi khuất, nàng ta đã nấn ná ở cái viện kia một lúc lâu. Chị dâu em chồng có chuyện gì mờ ám mà phải to nhỏ với nhau lâu đến vậy. Mặt trời dần ngả về Tây, Tô Ngọc Dung lại xuất hiện dưới chân tường. Cúi gằm mặt, bước đi vội vã. Ánh mắt Viên Kỳ như dao cau, săm soi từng tấc trên người Tô Ngọc Dung. Mái tóc nàng có vẻ xộc xệch hơn lúc đến, trên má ửng lên một vệt hồng rực rỡ, tuyệt nhiên không phải do bôi son phấn mà có, sắc hồng ấy lan tỏa đến tận mang tai, cuống cổ. Đôi mắt tròn xoe ươn ướt, đuôi mắt vẫn còn vương vấn nét lúng liếng của kẻ vừa trải qua chuyện h**n **. Cổ áo nhăn nhúm, hệt như bị vò nát một hồi lâu.

Chuyện gì đang xảy ra thế này? Thử hỏi có người chị dâu nào lại đường đột bước ra từ viện của em chồng với bộ dạng nhếch nhác như vậy cơ chứ. Viên Kỳ bỗng thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, từ gan bàn chân xộc thẳng l*n đ*nh đầu, tay chân trong phút chốc lạnh buốt. Bà ta kinh hãi bám chặt vào tường, móng tay cắm phập vào những kẽ gạch rêu phong ẩm ướt.

Huynh đệ chung vợ?

Bốn chữ ấy như một lời nguyền độc địa, gầm rú điên cuồng trong đầu bà ta. Răng Viên Kỳ va vào nhau lập cập, phản ứng đầu tiên của bà ta là chuyện này tuyệt đối không thể nào xảy ra. Miệng thì tự trấn an, nhưng trong thâm tâm lại cuồn cuộn những dòng ký ức ùa về. Những chuyện tưởng chừng nhỏ nhặt, bình thường trong quá khứ, giờ đây xâu chuỗi lại bỗng trở nên bất thường, đáng ngờ đến rùng mình.

Lúc Lận Đàn gặp chuyện, Tô Ngọc Dung khóc ngất đi vì đau lòng, chính Lận Chiêm đã bế xốc nàng đi nghỉ ngơi. Khi đó hắn biện bạch thế nào? Tẩu tẩu vì quá đau buồn nên ngất xỉu, phận làm em chồng chăm sóc tẩu là việc đương nhiên, thế là hắn ngồi lỳ túc trực bên giường nàng một khoảng thời gian dài. Lúc đó bà ta đã linh cảm chuyện này không ổn, nên mới sai Hạ Dao Đình đứng túc trực cùng. Giờ ngẫm lại, e rằng ngay từ lúc ấy… Sau khi quan tài được chôn cất, Lận Chiêm đi Lật Thành, vậy còn Tô Ngọc Dung thì sao? Nàng biến đi đâu mất tăm? Một con tiện tì mồ côi không nơi nương tựa, trượng phu chết rồi thì nàny còn biết đi đâu về đâu? Liệu có phải ả cũng lẽo đẽo theo hắn đến Lật Thành không? Vậy là nàng đã cùng Lận Chiêm trở về phải không…

Mọi thứ đều hoàn toàn hợp lý! Cái thằng ranh con ấy đối với mọi chuyện đều dửng dưng lạnh nhạt, duy chỉ đụng đến những việc liên quan đến Tô Ngọc Dung thì y như rằng thay tâm đổi tính, hóa ra nó đã nuôi dưỡng cái tâm tư dơ bẩn ấy từ lâu rồi!

Lận Đàn và Lận Chiêm, đó là hai anh em ruột thịt cùng cha cùng mẹ sinh ra cơ mà! Tô Ngọc Dung từng là cháu dâu của bà ta, dẫu nay đã hòa ly, nhưng cũng đã từng ăn nằm, có quan hệ phu thê với Lận Đàn. Đó là thúc tẩu đấy! Anh em ruột thịt sao có thể chung chạ một vợ? Cái chuyện loạn luân đồi bại tày đình này mà lọt ra ngoài, thì Lận gia này từ nay về sau sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ! Mọi cô nương, con trai trong gia đình này sau này còn mặt mũi nào mà ngẩng đầu lên nhìn ai nữa!

Viên Kỳ giận đến mức cả người run lên bần bật. Chúng… chúng sao dám… sao dám làm ra cái trò vô luân, chẳng bằng cầm thú này? Những hành động trước đây bà ta vẫn đinh ninh chỉ là sự quan tâm bình thường của một người chị dâu dành cho em chồng, như gửi chút đồ ăn thức uống, may thêm tấm áo lạnh… giờ đây dưới con mắt của bà ta, tất thảy đều nhuốm màu nhơ nhuốc, bẩn thỉu. Cái sự che chở, bảo vệ nửa vời của Lận Chiêm dành cho Tô Ngọc Dung, những chi tiết nhỏ nhặt, chắp vá từ trước đến nay, bỗng chốc được kết nối lại thành một bức tranh tởm lợm, khiến bà ta kinh tởm và sợ hãi đến tột cùng.

Hơi thở bà ta dồn dập, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Bà ta hốt hoảng trèo xuống thang gỗ, Chu ma ma giật thót tim, vội vàng đỡ lấy cánh tay bà ta: “Phu nhân, người sao vậy?”

Đầu Viên Kỳ đau như búa bổ, ánh mắt lại một lần nữa quét qua những nhành hoa héo úa, mục nát. Đúng vậy, cuộc đời bà ta đã sớm giống như đóa hoa trên bức tường này, vẻ ngoài lộng lẫy, kiêu sa, nhưng tận sâu trong ngóc ngách đã thối rữa, mục nát từ bao giờ!

Trượng phu bà ta chết một cách mờ ám, dẫu trong lòng từng có nghi ngờ, nhưng bà ta luôn giấu kín, không hề hé răng nửa lời. Cả cuộc đời bà ta sống chỉ vì hai chữ “thể diện”, nếu giờ đây lại phơi bày ra cái vụ bê bối chấn động thiên hạ này, thì thanh danh trăm năm của thế gia vọng tộc sẽ tan thành mây khói, biến thành trò cười lớn nhất thiên hạ! Tiền đồ của hai đứa cháu trai cũng sẽ tan tành mây khói, không đúng… Không chỉ chúng, mà tất cả mọi người đều tiêu tùng hết! Sau này chỉ còn nước treo cổ bằng một dải lụa trắng thôi.

Đây không chỉ là lỗi lầm về tư cách đạo đức cá nhân, đây là một tội ác tày đình, đủ sức kéo cả gia tộc xuống vực sâu vạn kiếp bất phục. Những nguyên tắc bà ta gìn giữ suốt đời, những chuẩn mực đạo đức bà ta luôn tuân theo, cái thể diện bà ta bảo vệ cả nửa đời người, kể từ khi con đàn bà Tô Ngọc Dung này xuất hiện, tất thảy đều bị chà đạp, giẫm đạp không thương tiếc!

Chu ma ma chẳng hiểu tại sao bà ta đột nhiên lại run rẩy như thế. Mụ ta là nha hoàn hồi môn của bà ta, đã đi theo Viên Kỳ suốt ba bốn chục năm nay. Trước kia, phu nhân là người phụ nữ đoan trang bậc nhất kinh thành, đi đến đâu cũng được các nữ quyến khác vây quanh, ăn nói hào sảng, cử chỉ chuẩn mực, không ai có thể bới móc được một lỗi nhỏ nào. Thế nhưng dạo gần đây, những cú sốc liên tiếp giáng xuống khiến bà tabthường xuyên rơi vào trạng thái bần thần, lúc thì ngồi một mình vừa khóc vừa cười, lúc sau lại như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Lúc này đây, bà ta bỗng run lên bần bật, đồng tử co giật liên hồi, giống như một món đồ sứ tinh xảo, lộng lẫy đang nứt toác từng chút một. Quần áo, tóc tai xộc xệch, móng tay cáu bẩn bùn đất. Viên Kỳ bấu chặt vào kẽ gạch, toàn thân run rẩy không ngừng. Nỗi sợ hãi trong mắt bà dần biến đổi thành một thứ sát khí lạnh lẽo, tàn độc và kiên quyết hơn bao giờ hết.

Viên Kỳ trừng mắt nhìn chằm chằm vào bức tường rậm rạp cỏ dại. Trong cái nhận thức cố hữu, thâm căn cố đế của bà ta, mọi nguồn cơn của tai họa, chính là con đàn bà này, là do ả ta hết… Bà ta phải làm sạch cái sự tồn tại sai trái này, giống hệt như cắt tỉa cành hoa mọc lỉa chỉa phá vỡ vẻ đẹp tổng thể vậy, dứt khoát và gọn gàng. Viên Kỳ dần bình tĩnh lại, tựa vào Chu ma ma để đứng vững.

Bà ta đứng thẳng dậy, bước chân có chút loạng choạng nhưng sống lưng lại ưỡn thẳng tắp. Trở về phòng, đối diện với chiếc gương đồng mờ ảo, bà ta bắt đầu tỉ mẩn chải chuốt lại búi tóc rối bời, vuốt phẳng từng nếp nhăn trên áo áo. Người đàn bà trong gương có khuôn mặt hốc hác, hình dáng tiều tụy như bộ xương khô, nhưng trong ánh mắt vẩn đục ấy lại hừng hực bùng cháy một thứ sự điên cuồng như của một tín đồ tử vì đạo.

Công trình tái thiết hoàng cung là một công trình đồ sộ và vô cùng phức tạp, mỗi một bước tiến hành đều đòi hỏi sự thận trọng, tỉ mỉ tuyệt đối. Lận Đàn cung kính dâng bản vẽ kiến trúc điện đài, sơ đồ hệ thống phòng ngự đường thủy, cùng bản dự toán vật tư đã được phác họa chi tiết lên hoàng đế, phân tích rạch ròi từng hạng mục, vừa bám sát thực tế vừa cặn kẽ tường tận. Hoàng đế chăm chú xem xét bản vẽ trong Ngự thư phòng, ánh mắt ánh lên sự tán thưởng.

“Bản tấu của Lận khanh, rất hợp ý trẫm.” Hoàng đế buông bản vẽ xuống, ánh mắt dừng lại trên người Lận Đàn đang đứng hầu cung kính bên cạnh. Có lẽ sau khi trải qua một phen thập tử nhất sinh, trông chàng càng thêm chín chắn, tháo vát. Điều quan trọng hơn cả, chàng vốn dĩ chỉ biết vùi đầu vào công việc, chưa từng kết bè phái, tư lợi cá nhân, quả là một vị quan thanh liêm hiếm có.

Ngẫm ngợi một lát, hoàng đế dường như sực nhớ ra điều gì, bèn vô tình hỏi: “Trẫm gần đây có nghe phong thanh vài lời đồn đại, rằng Lận khanh từng kết duyên cùng một người con gái?” Giọng điệu hoàng đế bình thản, pha chút tò mò: “Cô gái ấy hình như xuất thân khá hàn vi?”

Lận Đàn giật mình, cúi người đáp: “Bẩm bệ hạ, quả thực có chuyện này. Thê tử của thần là người Nhạn Bắc.”

Hoàng đế mỉm cười, nhưng nụ cười lại không chạm tới đáy mắt: “Lận khanh và cô gái ấy tương tri tương thủ, quả là một câu chuyện đẹp. Nhưng xuất thân của nàng ta dẫu sao cũng thấp kém, không thấu hiểu thi thư lễ nghĩa bằng các tiểu thư đài các chốn kinh kỳ. Trẫm thấy khanh tuổi còn trẻ, hậu viện lại trống vắng người chăm sóc, thật không hợp thể thống. Hay là… trẫm ban cho khanh một mối hôn sự môn đăng hộ đối? Vừa có người lo liệu chuyện nhà cửa, ổn định gia đình, lại giúp khanh có thể toàn tâm toàn ý cống hiến cho triều đình.”

Không gian trong điện chìm vào tĩnh mịch, chỉ còn thoang thoảng khói trầm hương nghi ngút từ chiếc lư hương bằng gỗ tử đàn. Lận Đàn im lặng một lúc, vén vạt áo quan, nghiêm chỉnh quỳ rạp xuống, giọng điệu rõ ràng: “Thánh ân của bệ hạ, vi thần đội ơn đến rơi lệ, nhưng trong lòng vi thần chỉ có duy nhất bóng hình nàng ấy. Dù cho vi thần có ở vị trí nào đi chăng nữa, tấm chân tình này mãi mãi không thay đổi.”

Nụ cười trên môi hoàng đế dần phai nhạt, ngón tay vô thức xoa nhẹ lên tờ bản vẽ, không khí trong điện dường như cũng chùng xuống vài phần. Ngài đăm đăm nhìn Lận Đàn đang quỳ mọp dưới đất, giọng nói không bộc lộ chút vui giận: “Ồ? Chỉ có một mình nàng ta thôi sao? Trẫm sao lại nghe nói, hai người các ngươi đã sớm đường ai nấy đi, danh phận vợ chồng đã đứt đoạn từ lâu? Một nữ nhân thôn dã chẳng còn chút dính líu gì đến ngươi, lại đáng để ngươi thương nhớ mãi không quên, thậm chí dám làm phật ý tốt của trẫm?”

Lận Đàn ngẩng đầu lên, ánh mắt trong veo, ngay thẳng: “Bệ hạ minh giám. Chính nhờ có nàng luôn kề vai sát cánh, đặt trọn niềm tin lúc thần còn hàn vi, mới có được thần của ngày hôm nay. Nếu không có nàng, thần đã sớm bỏ mạng dưới đao kiếm của bọn ác tặc, sao có thể dùng chút tài mọn này san sẻ nỗi lo với bệ hạ như lúc này. Thần và nương tử đã cùng nhau trải qua sinh tử, kiếp này tuyệt đối không dám lãng quên.”

Chàng ngưng một nhịp, bắt đầu kể về những kỷ niệm quen biết, hiểu nhau giữa mình và Tô Ngọc Dung, hoàng đế vậy mà lại kiên nhẫn ngồi nghe.

“Bệ hạ có ý ban hôn cho thần, đó là ân điển tày đình, sao thần lại không thấu hiểu? Nhưng nếu hôm nay thần vì muốn lấy lòng bề trên, vì muốn được bệ hạ tin tưởng hơn mà chối bỏ quá khứ, ruồng rẫy người vợ tào khang, đi tìm cành cao khác…”

Lận Đàn ngẩng cao đầu: “Thì thần đã trở thành kẻ bội tín, vong ân phụ nghĩa. Thần không dám tự nhận mình là bậc chính nhân quân tử, nhưng luôn khắc cốt ghi tâm rằng, đạo làm người, cốt yếu nằm ở chỗ trọng chữ tín, ở chỗ dù bần hàn cũng không thay lòng đổi dạ. Nếu hôm nay thần làm ra chuyện trái với lương tâm, thì chính là tự tay hủy hoại gốc rễ của bản thân. Một bề tôi như vậy, dẫu cho tạm thời được trọng dụng, cũng chỉ như lâu đài xây trên cát, sớm muộn cũng sẽ sụp đổ, càng đáng sợ hơn là có ngày bước sai đường, lại làm tổn hại đến sự anh minh của bệ hạ. Thần không muốn, và cũng không dám trở thành kẻ như vậy.”

Những lời lẽ ấy thấu tình đạt lý, hoàng đế đăm chiêu nhìn chàng thanh niên trẻ tuổi trước mặt một lúc lâu. Ánh mắt Lận Đàn chân thành và kiên định, khiến cho bậc đế vương ngồi trên cao cũng phải động lòng. Ngài và hoàng hậu cũng đã từng kề vai sát cánh từ thuở còn hàn vi, vượt qua bao nhiêu sóng gió chốn cung đình mới có được ngày hôm nay. Hoàng đế không hề tỏ vẻ tức giận, chỉ nói: “Thì ra là thế…”

Ánh mắt Lận Đàn khẽ chớp, giọng nói càng thêm thiết tha: “Thần… hôm nay mạo muội, ngoài việc tấu trình tiến độ xây dựng hoàng thành, thần còn một thỉnh cầu quá đáng, kính mong bệ hạ thành toàn.”

Hoàng đế nhướng mày: “Nói đi.”

“Đợi khi dự án tái thiết hoàng thành lần này cơ bản hoàn tất, mọi chi tiết nhỏ nhặt được bàn giao ổn thỏa…” Lận Đàn rành rọt từng tiếng, dập đầu thật mạnh, “Thần cúi xin bệ hạ, ân chuẩn cho thần từ quan, lui về ở ẩn.”

Hoàng đế nhíu mày, có chút không dám tin: “Khanh thực sự quyết định như vậy sao? Chức vụ hiện tại của khanh, có biết bao kẻ đánh đổi cả đời cũng không cầu được, khanh thực sự cam tâm vứt bỏ mà lui về ở ẩn?”

Lận Đàn kiên định gật đầu: “Vâng ạ.”

Hoàng đế đăm đắm nhìn hắn hồi lâu, dường như có muôn vàn lời muốn nói, nhưng rốt cuộc lại chỉ khẽ buông một tiếng thở dài nhạt nhòa: “Thôi được rồi, việc tái thiết hoàng thành là chuyện quốc gia đại sự, không thể để xảy ra sai sót. Khanh đã được giao phó trọng trách này, thì phải dốc lòng làm cho trọn vẹn, không được lơ là. Còn về việc từ quan… Trẫm tạm thời chưa chuẩn tấu. Cứ đợi đến khi công trình hoàn tất, nếu khanh vẫn nhất quyết không thay đổi ý định… thì hẵng dâng sớ lên. Khi đó, Trẫm sẽ xem xét.”

Lận Đàn nghe vậy, tảng đá đè nặng trong lòng rốt cuộc cũng được gỡ bỏ. Chàng cúi đầu, thở phào nhẹ nhõm một cách kín đáo, rồi lại dập đầu thật sâu: “Vi thần tạ ơn hồng ân của bệ hạ, nhất định sẽ dốc hết sức lực, không phụ lòng tin của thánh thượng.”

Rời khỏi điện, Lận Đàn rảo bước qua các khu vực thi công. Thời tiết càng lúc càng oi bức, mặt trời như treo ngay đỉnh đầu, mới đi được một quãng đường ngắn mà mồ hôi đã túa ra ướt đẫm áo, hai bên tóc mai dính bết. Chàng quệt vội giọt mồ hôi đang rịn trên trán, tiếp tục ngồi xổm xuống cùng lão thợ mộc bàn bạc về cấu trúc xà gồ.

Tảng đá nặng trĩu đè trên tim suốt bao lâu nay, giờ đây rốt cuộc cũng lặng lẽ buông lơi. Dẫu việc xin từ quan chưa được chuẩn tấu ngay lập tức, nhưng thái độ của hoàng đế đã cho thấy sự lung lay, mọi chuyện coi như đã an bài. Sự nhẹ nhõm này khiến chàng cảm thấy nhịp thở cũng thông suốt hơn hẳn.

Thậm chí chàng đã bắt đầu tơ tưởng đến những dự định sau khi từ quan. Chờ giải quyết êm xuôi mọi việc ở đây, bàn giao công việc xong xuôi, chàng sẽ cùng A Dung cao chạy xa bay khỏi chốn kinh kỳ này. Đi đâu nhỉ? Về quê nàng chăng? Hay xuôi Nam đến Giang Nam, nơi khí hậu ôn hòa, cá tôm trù phú, biết đâu A Dung sẽ thích.

Nếu nàng muốn tiếp tục mổ lợn bán thịt, chàng sẽ ở bên phụ giúp tính toán, thu tiền. Tuy chẳng có tài đao thớt, nhưng việc dọn dẹp, sắp xếp thì chàng dư sức. Còn nếu nàng muốn mở một quán cơm nhỏ xíu, chàng sẽ ngày ngày lẽo đẽo theo sau phụ việc rửa bát quét nồi.

Lận Đàn mơ màng tưởng tượng ra viễn cảnh chân thực ấy, cõi lòng chợt mềm nhũn, đôi tay làm việc càng thêm hăng hái. Trong bức tranh do chàng vẽ ra, chỉ có hai người bọn họ, tuyệt đối không có chỗ cho kẻ thứ ba xen vào. Càng nghĩ tâm trạng càng thêm phấn chấn, lưng cũng bớt mỏi, mắt cũng bớt cay, chỉ mong chóng chóng hoàn thành xong công việc để cao bay xa chạy.

Chàng thấy mình chắc mắc bệnh tương tư mất rồi. Rõ ràng sáng sớm mới gặp nàng, da kề da thịt kề thịt, vậy mà giờ đây cả người lại bồn chồn khó chịu. Phải chăng phải ôm chặt lấy cơ thể ấm áp của nàng thì mới khá lên được. Cảm giác này giống như bị trúng độc, không được uống thuốc giải thì lòng dạ cứ cồn cào không yên.

Lúc ngồi dưới mái hiên tính toán vật liệu xây dựng, tâm trí Lận Đàn bỗng thẫn thờ bay bổng. Chàng băn khoăn không biết giờ này Tô Ngọc Dung đang làm gì, đã tỉnh giấc chưa, hay vẫn còn say giấc nồng ở Lận phủ. Chàng đã cẩn thận dặn dò người hầu chăm nom nàng chu đáo, nhưng với cái tính nết của Tô Ngọc Dung, chắc chắn nàng sẽ không chịu để ai hầu hạ mình. Liệu nàng có lại chạy đi tìm Lận Chiêm không nhỉ? Nghĩ đến đây, Lận Đàn khẽ chau mày, sức mạnh vô hình trong tay khiến cây thước dài suýt gãy đôi.

Nhưng rồi, chàng lại tự trấn an bản thân. Ngay cả hoàng đế cũng biết chàng từng là phu quân của Tô Ngọc Dung, điều đó chẳng khác nào mối quan hệ phu thê của họ đã được chính thiên tử công nhận. Còn Lận Chiêm thì sao? Chẳng ai hay biết, đoạn tình cảm lén lút ấy mãi mãi bị vùi lấp trong bóng tối, chẳng bao giờ có thể đường hoàng ra ánh sáng. Nghĩ vậy, lòng chàng thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Nếp nhăn trên trán giãn ra, chàng lại tập trung vào tờ giấy trên bàn, chăm chú làm việc.

Mặt trời ngả bóng về tây, ánh ráng chiều nhạt dần.

Tô Ngọc Dung sửa soạn ra về. Tuy đã có người cho gà ăn, nhưng nàng vẫn lo ngay ngáy, đâu thể cứ ỷ lại vào người khác mãi được. Nàng vốn là người tham việc, hai ngày không động tay chân là ngứa ngáy, chỉ muốn được làm gà, mổ vịt.

Vốn định về thẳng nhà, nhưng ngẫm đi ngẫm lại, nàng vẫn quyết định rẽ qua chỗ Lận Chiêm. Nàng vốn dĩ không thích có hạ nhân lẽo đẽo theo sau, đi một mình là thoải mái nhất. Có người theo đuôi, nàng cứ thấy gò bó, dẫu sao nàng cũng đang đi “tư tình” với em chồng cũ cơ mà.

Lúc đi ngang qua bức tường cao ngất, lòng Tô Ngọc Dung bỗng dưng rờn rợn. Nàng ngước nhìn lên, trên đầu tường chẳng có gì, chỉ loe ngoe vài nhánh hoa tường vi vươn ra ngoài, tỏa hương thơm ngào ngạt. Nàng rảo bước nhanh hơn, vừa thấy cổng nguyệt môn là tót ngay vào.

Trong phòng đã lên đèn, một gã tiểu tư đang sắc thuốc. Thấy nàng đến, hắn ta chẳng hề tỏ vẻ ngạc nhiên, chỉ khẽ cúi đầu chào: “Phu nhân.”

Tô Ngọc Dung cười gượng: “Thất công tử đã ngủ chưa?”

“Bẩm phu nhân, vẫn chưa ạ.”

Nàng đẩy cửa bước vào, Lận Chiêm đang ho rũ rượi, giọng khàn đặc. Căn phòng nồng nặc mùi thuốc, hắn nửa nằm nửa ngồi trên giường, nhắm hờ mắt như đang ngủ thiếp đi. Nghe tiếng động, hắn mở mắt, khóe môi cong lên một nụ cười: “Cứ tưởng nàng đã đi rồi cơ.”

“Đâu có.”

Tô Ngọc Dung khẽ lắc đầu, nhẹ bước đến chiếc ghế đôn tròn bên cạnh giường, nàng giơ tay ướm nhẹ lên vầng trán hắn, cảm nhận được hơi ấm đã dịu bớt, “Ta đi thay bộ xiêm y, nhân tiện nắn nót vài con chữ.”

Làn da đẫm mồ hôi, chiếc yếm đào dính sát vào cơ thể khiến nàng bức bối khó chịu, nên mới lật đật đi thay một bộ đồ khô ráo, sạch sẽ hơn. Là kẻ đầu têu gây ra cớ sự, Lận Chiêm lại cười phá lên, vô tư đón nhận ánh mắt oán trách của nàng.

“Luyện chữ ở đâu thế?” Hắn chăm chú nhìn nàng, ánh mắt có chút thâm trầm.

Tô Ngọc Dung bị hắn nhìn chằm chằm đến mức mất tự nhiên, ánh mắt lảng đi, lí nhí đáp: “… Ở… ở viện của Hi Yến.”

Nghe vậy, Lận Chiêm khẽ hừ lạnh một tiếng bằng mũi, quay mặt đi chỗ khác, không nói thêm lời nào. Biết ngay mà.

“Đệ thấy khỏe hơn chút nào chưa? Thuốc sắp sắc xong chưa nhỉ?” Tô Ngọc Dung cố gắng lảng sang chuyện khác, ánh mắt hướng ra ngoài cửa.

“Ừm.” Lận Chiêm ậm ừ một tiếng, ánh mắt lại quay về phía nàng. Nàng đeo chiếc túi chéo nhỏ nhắn bên hông, bên trong đựng toàn những món quà Lận Đàn tặng, “Nàng định về à?”

“Ừ, trời sắp tối rồi, gà vịt ở nhà còn chưa ai cho ăn.” Tô Ngọc Dung thật thà tính toán, “Ta không có ở đó, nhỡ trong ngõ có ai cần ta giúp đỡ mà tìm không thấy thì biết làm sao.”

Mấy quán ăn, tửu lâu quanh đó thường xuyên tìm nàng nhờ sơ chế thịt thà, Tô Ngọc Dung cũng kiếm được một khoản kha khá từ việc này.

“Bảo bối.” Hắn bỗng cất tiếng gọi, chất giọng tuy khàn đục nhưng phần đuôi câu lại vuốt lên đầy trêu chọc, “Nàng bận rộn gớm nhỉ.”

Mặt Tô Ngọc Dung “bùng” cháy đỏ rực. Hai từ “bảo bối” thốt ra từ giọng nói khàn khàn, mập mờ của hắn lại càng thêm phần ướt át, ám muội, khiến vành tai nàng nóng ran, cụp mắt xuống chẳng dám nhìn hắn. Nàng lí nhí đáp: “Ta… ta đang tích góp tiền mà.”

“Tích góp tiền?” Lận Chiêm nhướng mày, “Tích tiền làm gì? Nàng muốn mua gì, ta mua cho nàng là được mà.”

Tô Ngọc Dung lập tức lắc đầu quầy quậy, giọng quả quyết: “Không cần. Ta muốn tự mình tích góp cơ.”

Nàng thừa biết, chỉ cần nàng hé miệng, dù là Lận Đàn hay Lận Chiêm cũng sẽ chẳng bao giờ từ chối. Nhưng tiền người khác cho, làm sao ý nghĩa bằng những đồng tiền do chính tay mình mồ hôi nước mắt làm ra.

“Thế rốt cuộc nàng muốn mua gì?” Hắn hạ giọng dịu dàng, pha lẫn chút tò mò.

Tô Ngọc Dung mím môi, khuôn mặt bừng sáng vẻ khao khát pha chút ngượng ngùng, “Ta… ta muốn tậu một mảnh đất.”

“Mua đất?” Lận Chiêm ngạc nhiên, “Nàng mua đất để làm gì?”

Tô Ngọc Dung hào hứng: “Cái khoảnh sân nhỏ xíu ta đang ở chật chội lắm, chỉ nuôi tọc tạch được mười mấy, hai chục con gà vịt là hết cỡ, thêm nữa là xoay xở không ra. Ừm… Ta muốn tậu một miếng đất rộng rãi hơn, tha hồ mà chăn thả. Gà đẻ trứng, trứng nở ra gà, vịt cũng thế… Biết đâu sau này ta mở được hẳn một trang trại chăn nuôi nho nhỏ thì sao? Hehe.”

Nhắc đến chuyện này, đôi mắt nàng sáng lấp lánh, ngượng ngùng nhưng ngập tràn hy vọng. Lận Chiêm lắng nghe, thủng thẳng đáp: “Đất đai ở kinh thành đắt đỏ lắm đấy.”

“Ta biết mà.” Tô Ngọc Dung rũ mắt, “Thế nên… ta cũng đâu có ý định mua đất ở kinh thành.”

Dạo gần đây, nàng vẫn luôn nung nấu ý định này. Nhớ lại hồi còn ở Lật Thành, nơi đó đúng chuẩn “mảnh đất cắm dùi”, non nước hữu tình, đất đai trù phú, giá cả lại bèo hơn kinh thành nhiều, cực kỳ lý tưởng để nuôi vịt.

Nhưng đó mới chỉ là dự định ấp ủ trong đầu, nàng chưa hề hé răng nửa lời với ai. Giờ đối mặt với Lận Chiêm đang ốm nhom ốm nhách, nàng cũng chỉ ậm ừ cho qua chuyện: “Thôi cứ… từ từ rồi tính sau vậy.”

Nàng ngước mắt nhìn sắc trời đang sụp tối dần, bỗng kêu “A” một tiếng rồi đứng bật dậy: “Thôi thôi, không tán gẫu nữa, trời sập tối thật rồi, ta phải đi đây!”

“Sao lại vội vàng thế?” Lận Chiêm ngẩn người, không hiểu nàng gấp gáp đi đâu, theo phản xạ cũng vội vàng ngồi thẳng dậy.

Tô Ngọc Dung phủi phủi vạt áo, miệng tía lia: “Ở hẻm Kỳ có một quán ăn, cứ đến xẩm tối là bánh nướng ế lại trong ngày sẽ được bán đại hạ giá phân nửa. Vì mấy thứ này để qua đêm là hỏng bét, không đi lẹ là hết phần ngay! Ta đi nhé, đệ nhớ ngoan ngoãn uống thuốc, ngủ sớm đi! Lần sau cấm có ăn mặc phong phanh như thế nữa, ốm đau lại tự rước khổ vào thân.” Dứt lời, nàng cúi người vội vã đắp lại chăn cho hắn cẩn thận.

Lận Chiêm cứ ngỡ có chuyện gì to tát lắm, nghe xong lý do thì không nhịn được cười.

Cũng phải, cái sự tính toán chi li này đặt lên người Tô Ngọc Dung thì quả thực chẳng có gì là lạ lùng.

“Biết rồi.” Hắn gật đầu, nhướng mày nhìn nàng, “Đợi ta khỏi ốm, ta sẽ đưa nàng đi cưỡi ngựa.”

Tô Ngọc Dung liếc hắn một cái, bĩu môi dặn dò: “Thế thì đệ nhớ mặc cho ấm vào, kẻo lại trúng gió đổ bệnh nữa đấy.”

Lận Chiêm: “…”

Rời khỏi khoảnh sân nhỏ, men theo dải hành lang dài thườn thượt, Tô Ngọc Dung chợt nghe thấy tiếng kêu cứu yếu ớt. Nàng khựng lại, dỏng tai nghe ngóng, quả thực có tiếng người đang kêu cứu. Có chuyện chẳng lành rồi sao?