🪷 Chương 82: Tề nhân chi phúc
🪷 Editor: Thảo Anh
Khi cưỡi trên lưng ngựa, thu vào tầm mắt hắn chỉ toàn là biển người nhấp nhô. Giữa đám đông chật chội ấy, hắn mỏi mắt kiếm tìm bóng dáng Tô Ngọc Dung, ôm ấp một tia hy vọng mỏng manh rằng nàng sẽ đến chung vui. Hắn khao khát được nàng nhìn thấy dáng vẻ của hắn lúc này, một dáng vẻ hoàn toàn khác so với những lúc cận kề bên nàng.
Đã là thiếu niên mang trong mình trái tim biết rung động, thì ai chẳng vậy. Khó khăn lắm mới có dịp diện mạo chỉnh tề, lộng lẫy, đương nhiên muốn người trong mộng được chiêm ngưỡng. Mọi lời tung hô, mọi ánh nhìn ngưỡng mộ của thiên hạ, với hắn mà nói, đều vô nghĩa. Hắn phấn đấu giành lấy vị trí độc tôn, vượt xa vạn người, chỉ vì một mục đích duy nhất: khi nàng ngước nhìn, người đầu tiên thu hút ánh mắt nàng nhất định phải là hắn. Hắn phải trở thành phiên bản hoàn mỹ nhất, chói sáng nhất, để ánh nhìn của nàng không bao giờ bị kẻ khác cướp mất.
Trái tim Tô Ngọc Dung khẽ rung lên một nhịp, tựa như có những chùm pháo hoa li ti nổ lách tách, dẫu ngắn ngủi, dẫu chỉ chớp mắt đã tan biến. Hắn sao lại ngốc nghếch thế này cơ chứ? Giờ phút này đáng lẽ hắn phải đang đắm mình trong những bữa tiệc chúc tụng linh đình, cớ sao lại lặn lội tìm đến nơi này của nàng, ngốc nghếch đến lạ, chỉ vì một bộ y phục, có nhất thiết phải khoe cho bằng được không? Việc nàng có nhìn thấy hay không thì có gì quan trọng đến thế cơ chứ. Nhưng tại sao khóe mắt nàng lại cay xè thế này.
Tô Ngọc Dung mường tượng lại hình ảnh ban ngày, thiếu niên chễm chệ trên lưng bạch mã, áo choàng đỏ rực, tuổi trẻ tài cao, khí phách ngút trời. Hắn hệt như cây trúc xanh thanh tao, vững chãi nhất giữa rừng, khí chất ngời ngời, chẳng ai bì kịp, rực rỡ đến mức khiến người ta phải chói mắt.
Những lời định nói vốn dĩ còn chần chừ, bỗng nhiên tìm được điểm tựa. Nàng cụp mi, chìm vào im lặng. Khoảng lặng kéo dài đến mức nụ cười trên môi Lận Chiêm dần tắt lịm. Hắn hoang mang nhìn nàng, ngỡ rằng dung mạo của mình chẳng hề xuất chúng như hắn vẫn tự mãn, chẳng đủ sức thu hút ánh nhìn của nàng.
Đúng lúc đó, Tô Ngọc Dung ngước lên, nở nụ cười rạng rỡ với hắn: “Tiểu thúc, hôm nay đệ… thật uy phong. Chúc mừng đệ rốt cuộc cũng đề tên trên bảng vàng, chặng đường sau này nhất định sẽ thuận buồm xuôi gió.” Nghe tiếng gọi ấy, sắc mặt Lận Chiêm cứng đờ. Từ bao giờ, Tô Ngọc Dung không còn gọi hắn là “Tiểu thúc” nữa? Chắc hẳn từ khi hai người mới bắt đầu bên nhau, nàng đã thôi dùng danh xưng ấy. Một tiếng gọi này phút chốc ném Lận Chiêm trở lại quá khứ, trở lại cái thời hắn chỉ có thể rúc trong góc tối, lén lút nhìn nàng và Lận Đàn ân ái.
Nụ cười trên mặt Lận Chiêm hoàn toàn vụt tắt. Hắn cố hết sức giữ vẻ bình thản, kìm nén cơn điên loạn chực chờ bùng nổ sợ làm nàng kinh hãi: “Sao nàng lại gọi ta như vậy, gọi lại tên ta đi.”
Tô Ngọc Dung cắn chặt phần thịt non trong má, ép mình bình tĩnh lại, lí nhí đáp: “Đệ là… là đệ đệ của Lận Đàn, ta đương nhiên… đương nhiên phải gọi đệ là ‘Tiểu thúc’…”
Lận Chiêm nhếch mép cười gằn: “Vậy ý nàng là, nàng với huynh ấy là phu thê, còn ta chỉ là kẻ ngoài, là đệ đệ của phu quân nàng, lại quay về như lúc trước, đúng không? Tô Ngọc Dung, nàng định vứt bỏ ta sao?”
Nghe vậy, Tô Ngọc Dung càng cúi gằm mặt, cằm gần như chạm ngực. Nàng muốn lên tiếng giải thích, nhưng tầm nhìn đã nhòe đi từ lúc nào.
Nàng vốn chẳng phải người yếu đuối hay khóc. Tô Ngọc Dung cực ghét việc khóc lóc, bởi nó chẳng giải quyết được bất cứ chuyện gì. Dù là cãi vã hay đối diện với chuyện gì đi nữa, kẻ rơi lệ trước luôn là kẻ yếu thế. Nàng không muốn như vậy, không muốn trông mình thật thảm hại. Nhưng nước mắt cứ tuôn trào không kiểm soát. Nàng ghét cay ghét đắng bản thân mình lúc này, chưa kịp nói được câu nào đã không kìm được mà rơi lệ.
Nàng không muốn khóc, thực sự không muốn, khóc vào lúc này thì có ích gì? Rõ ràng đã quyết định vạch rõ ranh giới, kết quả lại đỏ hoe hai mắt. Làm vậy trông thật giả tạo, chẳng khác nào tự nhận mình là kẻ yếu hèn, bất lực, đến cảm xúc của bản thân cũng không kiềm chế nổi. Tô Ngọc Dung liều mạng muốn kìm lại, cố chớp mắt để ép nước mắt chảy ngược vào trong, nhưng sống mũi vẫn cay xè. Mọi sự chuẩn bị, mọi cố gắng duy trì vẻ đoan trang, lạnh lùng, trước dòng nước mắt không mời mà đến này, nháy mắt sụp đổ hoàn toàn. Thật đáng ghét những giọt nước mắt ngang bướng, luôn phản bội nàng.
Lận Chiêm vốn đang buồn bực, những lời nàng nói như dồn thêm uất ức vào lồng ngực. Cảm xúc vốn có thể đè nén bỗng chốc sôi sục. Bàn tay trong tay áo siết chặt lại, thứ khao khát muốn hủy diệt tất cả lại trỗi dậy. Hắn do dự cái gì cơ chứ, đáng lẽ phải nhốt nàng lại ngay từ đầu, đem giấu vào một nơi không ai hay biết. Thế nhưng, khi nhìn thấy nước mắt của nàng, mọi oán hận, mọi bực dọc, thảy đều tan biến như bọt nước lúc thủy triều rút.
Tô Ngọc Dung cắn chặt môi, cố gắng nuốt nước mắt vào trong, muốn giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng. Nàng không dám nhìn nét mặt Lận Chiêm, chỉ thấy mình lúc này chắc chắn trông vô cùng thảm hại. Nhưng người đối diện lại khẽ thở dài một tiếng. Khắc tiếp theo, Tô Ngọc Dung cảm nhận được mình bị nâng bổng lên, đặt ngồi lên mặt bàn.
Nàng ngước đôi mắt đẫm lệ, tầm nhìn hãy còn nhòe nhoẹt. Lận Chiêm chống hai tay hai bên người nàng, nhìn sâu vào mắt nàng, khẽ nói: “Thật đáng thương.”
“Sao lại khóc?” Hắn hỏi: “Bởi vì không nỡ xa ta, bởi vì những lời đó không phải là lời thật lòng của nàng, đúng không?”
Tô Ngọc Dung nắm chặt vạt áo, bị hắn giam lỏng giữa hai cánh tay. Trong khoảng không chật hẹp này, dù nàng ngẩng lên, cúi xuống, hay quay mặt đi, đều không thể thoát khỏi ánh mắt đăm đăm của hắn, không chốn dung thân.
Lận Chiêm không gặng hỏi thêm, chỉ giơ tay lên, gập ngón tay lại, dùng phần thịt mềm mại nhất cẩn thận lau đi giọt nước mắt đọng trên hàng mi ướt át của nàng. Sự dịu dàng này càng khiến Tô Ngọc Dung thấy xấu hổ và tủi thân hơn. Nàng sụt sịt mũi, nước mắt lại tuôn rơi lả chả, nức nở: “Đệ bây giờ đang độ vinh quang tột đỉnh… tương lai nhất định sẽ rạng rỡ, không nên tiếp tục mập mờ với ta thế này nữa.”
Một khi đã mở lời, những lời tiếp theo cũng dễ dàng hơn. Tô Ngọc Dung nhìn Lận Chiêm, nói: “Đệ khó khăn lắm mới có được ngày hôm nay, nếu bị người ta phát hiện chuyện gian díu giữa chị dâu em chồng, thì tương lai đệ sẽ ra sao? Còn ta nữa…” Nàng nghẹn ngào, giọng nói đứt quãng: “Đệ nói đệ thích ta, thật ra chỉ là vì… đệ ít tiếp xúc với nữ giới, lầm tưởng sự nương tựa vào tẩu tẩu là tình cảm nam nữ. Chờ sau này đệ gặp được nhiều cô nương tốt hơn, đệ sẽ không còn thấy ta tốt đẹp nữa đâu.”
Lận Chiêm từ nhỏ đã cô độc, đâu có quen biết mấy cô nương. Có lẽ người phụ nữ hắn tiếp xúc nhiều nhất từ trước đến nay chính là nàng. Lại thêm việc nàng, vì nể tình trượng phu, luôn quan tâm, chăm sóc hắn, nên hắn mới ngộ nhận tình thân và sự ỷ lại đó là tình yêu nam nữ. Chắc chắn là vậy. Nàng chỉ đành tự nhủ như thế, để xoa dịu đi chút cảm giác tội lỗi khi quyết định rời xa hắn. Nàng nhớ lại cảnh tượng náo nhiệt ban ngày trên phố Ngự, những gia đình quyền quý chực chờ rước rể quý, những tiểu thư khuê các danh giá, những người mà nàng chẳng thể nào sánh bằng. Lúc đó Tô Ngọc Dung đã nghĩ, Lận Chiêm đáng lẽ ra có thể có một mối nhân duyên vô cùng hoàn hảo, nhưng ở bên nàng, hắn chẳng được gì, lại còn phải giấu giếm, lén lút. Một khi mối quan hệ sai trái này bị bại lộ, mọi thứ sẽ tan tành mây khói. Sự tung hô và ánh hào quang của nàng, dẫu giữa biển người bao la, cuối cùng cũng sẽ bị chôn vùi. Sự bắt đầu của hai người, vốn dĩ đã là một sai lầm.
Tô Ngọc Dung ngước đôi mắt ướt đẫm, khóc đến nghẹt mũi, nấc lên từng hồi: “Ta đã giao ước với Lận Đàn, sẽ mãi mãi ở bên nhau, nên ta không thể phụ lòng chàng ấy, nhưng ta cũng không thể ích kỷ thế này, cứ kéo đệ vào mối quan hệ này. Xin lỗi, ngay từ lúc Lận Đàn trở về, ta đáng lẽ phải dứt khoát với đệ, chứ không phải cứ mãi đón nhận tình cảm của đệ. Đáng lẽ… chúng ta không nên bắt đầu, lúc ở Lật Thành ta…”
Nàng chưa kịp nói hết, Lận Chiêm đột nhiên nhoài người tới, đặt một nụ hôn lên mí mắt nàng. Đầu lưỡi hắn khẽ vươn, nhấm nháp, l**m sạch những giọt nước mắt vương trên khóe mi.
Tô Ngọc Dung chết lặng.
“Cái miệng này của nàng… sao cứ thích nói những lời ta không muốn nghe thế hả?” Lận Chiêm nói: “Cái gì gọi là ta lầm tưởng sự nương tựa dành cho nàng thành tình yêu?”
Hắn vặn lại: “Tô Ngọc Dung, ta đâu phải trẻ con, ta tự biết rõ lòng mình đang nghĩ gì. Nếu đúng như lời nàng nói, vậy nàng giải thích cho ta nghe xem.” Lận Chiêm nắm chặt tay nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt hắn, gằn từng chữ: “Tại sao ta lại muốn hôn nàng, tại sao hễ gặp nàng là tim đập liên hồi, lại tại sao ngày nào cũng muốn ân ái với nàng? Muốn l**m nàng, làm nàng, nàng trả lời ta xem, đây là lý do gì, chẳng lẽ cũng là nương tựa sao?”
Giọng điệu hắn bình thản, khuôn mặt thanh tú ngời ngời chẳng gợn chút biểu cảm. Đôi mắt đen thăm thẳm không chớp lấy một cái nhìn nàng chằm chằm, rành rọt thốt ra từng chữ. Tô Ngọc Dung cứng đờ người, đến cả khóc cũng quên bẵng. Sao những lời lẽ tr*n tr** thế này hắn lại có thể thốt ra một cách nhẹ bẫng đến vậy? Hắn đang khoác trên mình bộ quan phục màu đỏ thẫm, đầu đội mũ ô sa, dáng dấp đoan chính, thẳng tắp tựa cây trúc. Vậy mà mở miệng lại toàn những lời th* t*c, hạ lưu. Đáng sợ hơn là hắn vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm, giọng điệu nhạt nhẽo, không chút nhấp nhô, hệt như đang tường thuật một sự việc hiển nhiên, giống như đang trả lời bài vở của tiên sinh, hay đang đàm đạo cùng bạn đồng học.
Ánh mắt Tô Ngọc Dung chao đảo, hoảng hốt khôn cùng: “Đệ đừng nói như vậy…”
“Sao lại không được.” Hắn nhìn chằm chằm nàng, hé môi, tựa hồ loài rắn độc đang thè lưỡi. Đứng ngược sáng, đôi mắt hắn tối sầm, chẳng thể nhìn thấu chút cảm xúc nào: “Đó đều là sự thật rành rành, lẽ nào chúng ta chưa từng ôm, chưa từng hôn, chưa từng chung chạ sao? Hay là nàng thật sự nghĩ có thể vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra. Tô Ngọc Dung, sau này khi nàng và Lận Đàn ân ái, nàng thực sự sẽ không nhớ tới ta sao?”
Tô Ngọc Dung mường tượng đến cảnh tượng đó, da đầu tê rần. Đôi mắt nàng đỏ hoe, cắn chặt môi, vô cùng bất lực, chẳng biết phải đáp trả thế nào. Thấy nàng im lặng, Lận Chiêm mệt mỏi vươn tay, v**t v* mái tóc nàng, rũ mắt thì thầm: “Ta rốt cuộc phải làm sao, nàng mới chịu tin vào tấm chân tình của ta, mới thôi đẩy ta ra xa?” Rõ ràng hắn đang đứng, cao hơn hẳn nàng đang ngồi trên bàn, vậy mà lại dùng ánh mắt ngước nhìn nàng: “Chỉ vì ta gặp nàng muộn hơn huynh ấy, nên ta mãi mãi chỉ là kẻ bị ruồng bỏ. Nàng nặng tình nặng nghĩa với huynh ấy, muốn nối lại duyên xưa, nên đành phải hy sinh ta.”
Tâm tư bị vạch trần, Tô Ngọc Dung càng thêm luống cuống, hai tay siết chặt lại.
“Đệ đâu phải là ta, sao đệ biết trong lòng ta nghĩ gì? Tại sao lại tùy tiện quyết định thay ta.”
Giọng Lận Chiêm nhẹ bẫng, tựa như cơn gió thoảng qua là tan biến: “Tô Ngọc Dung, ngoài nàng ra, ta chẳng thích ai cả. Đối với ta, chẳng có cô nương nào tốt hơn, bởi vì nàng là tuyệt vời nhất, chẳng ai sánh bằng. Con người ta từ lúc lọt lòng đã bị ghẻ lạnh, chẳng ai thương yêu, cũng chẳng ai thật lòng đối đãi. Nàng nghĩ bây giờ ta đỗ đạt, sẽ có nhiều người nịnh bợ, quan tâm ta sao, nhưng… đó là vì ta của hiện tại. Còn chỉ có nàng, Tô Ngọc Dung, chỉ có nàng mới xót thương cho ta của quá khứ, mới đối xử tốt với cái thằng Lận Chiêm ấy.”
Giọng hắn khản đặc: “Ta không cần những thứ phù phiếm đó, không màng những lời tán tụng của kẻ khác. Ta chỉ muốn nàng nhìn ta, khen ta, yêu ta. Nếu nàng cũng hắt hủi ta, thì ta thực sự chẳng còn nơi nào để đi nữa. Cầu xin nàng, đừng nhẫn tâm với ta như vậy, đừng bỏ rơi ta, đừng ruồng rẫy ta.” Lận Chiêm gục đầu xuống, ôm chặt lấy eo nàng.
Nghe những lời xé ruột xé gan ấy, tâm trí Tô Ngọc Dung cũng như chết lặng. Cuối cùng, nàng nghẹn ngào cất lời: “Nhưng… trong lòng ta vẫn còn hình bóng Lận Đàn, ta không thể rời xa huynh ấy. Nhưng… một người làm sao có thể chứa chấp hai người cùng lúc, A Chiêm, như vậy là sai trái, ta không thể… không thể làm thế…” Nàng nức nở khóc: “Ta không muốn có lỗi với Lận Đàn, cũng không muốn thấy đệ đau lòng, tất cả là tại ta.”
Trách sao định lực quá kém, trách sao không chống lại được cám dỗ của em chồng, đứng núi này trông núi nọ. Nếu đã quyết định đến với Lận Chiêm, cớ sao vẫn còn vương vấn Lận Đàn. Đều là lỗi của nàng, mới đẩy mọi chuyện đến cớ sự này.
Nàng lại chực khóc, nhưng Lận Chiêm đã đưa tay nâng khuôn mặt đang định cúi gằm của nàng lên, những giọt nước mắt nóng hổi rơi rớt trên đầu ngón tay hắn.
“Ta chỉ hỏi nàng một câu thôi.” Lận Chiêm nâng cằm nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt hắn. Lực tay hắn mạnh mẽ không cho phép kháng cự, nhưng lại mang theo vài phần run rẩy. Đôi mắt đen sâu thẳm ấy lúc này phản chiếu rõ mồn một khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt của nàng.
Giọng hắn trầm thấp, khản đặc sự liều lĩnh của kẻ bị dồn đến đường cùng, mỗi chữ đều nện thẳng vào trái tim Tô Ngọc Dung: “Tô Ngọc Dung, trong tim nàng có vị trí nào cho ta không? Suốt thời gian qua, đã bao giờ… dù chỉ một chút thôi, nàng có từng thích ta không?”
Tô Ngọc Dung nhìn vào ánh mắt tràn ngập khát khao và sự hèn mọn gần như van nài ấy, mọi lý lẽ ngụy biện, mọi toan tính lẩn tránh trong giây lát đều trở nên vô lực.
Nàng không thể trốn tránh ánh mắt của hắn, cũng chẳng thể dối gạt trái tim mình. Im lặng hồi lâu, Tô Ngọc Dung nhắm nghiền mắt, trên hàng mi dài vẫn còn đọng lại những giọt lệ. Nàng dồn hết sức bình sinh, khẽ gật đầu một cái thật nhẹ. “… Có.”
Dường như việc thốt ra chữ này đã vắt kiệt chút dũng khí cuối cùng của nàng.
Ngay khoảnh khắc lời nói vừa dứt, nàng cảm nhận rõ ràng đôi bàn tay đang nâng má mình khẽ siết chặt, rồi lập tức nới lỏng ra như sợ làm nàng đau. Nàng rụt rè mở mắt, Lận Chiêm đang nhìn nàng đăm đăm.
Trong đôi mắt đen lay láy tuyệt đẹp ấy thoáng qua một tia mờ mịt, rồi ngay sau đó, tựa như mặt hồ đóng băng bị cơn gió xuân thổi tung, băng tan tuyết lở, ánh mắt hắn khẽ rung động như ngọc vỡ. Chẳng hiểu vì sao, những ý niệm u ám, những sát khí cuồn cuộn trong lòng, chỉ nhờ một tiếng “Có” này, bỗng chốc tan thành mây khói. Con quái vật bò lên từ góc tối tăm, kẻ vốn không được ai mong đợi này, thứ duy nhất hắn khao khát, chỉ là một góc nhỏ trong tâm hồn nàng, một chốn dung thân bé xíu thuộc về riêng hắn.
Lận Chiêm bỗng bật cười trầm thấp. Chẳng phải nụ cười mang theo vẻ chế giễu hay lạnh lùng thường ngày, mà là sự sảng khoái như trút được gánh nặng ngàn cân. Hắn nhoài người tới, trán khẽ chạm vào trán nàng, v**t v* khuôn mặt đỏ bừng vì khóc, hai luồng hơi thở ấm nóng quấn lấy nhau.
“Đủ rồi.” Hắn thì thầm: “Tô Ngọc Dung, thế này là đủ rồi.”
Lận Chiêm dang rộng hai tay, ôm ghì nàng vào lòng. Hắn rúc mặt vào hõm cổ nàng, hít một hơi thật sâu, ngửi mùi hương thoang thoảng mang lại cho hắn cảm giác bình yên vô bờ bến: “Ta không tham lam nữa đâu. Những thứ khác, ta chẳng cần nữa.”
Hắn từng nghĩ, tình yêu là sự chiếm đoạt, hắn muốn biến nàng thành của riêng, dẫu có phải dùng đến những thủ đoạn tàn nhẫn làm tổn thương nàng. Nhưng đến giờ phút này, hắn lại không nỡ. Hắn vẫn muốn nhìn thấy nụ cười của nàng, muốn nghe nàng nói lời yêu hắn, không muốn thứ tình cảm trong sáng ấy, vì những toan tính điên rồ độc ác của hắn, mà biến thành nỗi khiếp sợ, không muốn thấy nàng héo mòn. Yêu một người, hóa ra cũng có thể khiến một con ác quỷ học cách khoác lên lớp da người, học cách chế ngự bản năng. Hắn cam tâm tình nguyện, một chút vị ngọt này, đủ để bù đắp cho mọi cay đắng, hoang tàn trong quá khứ của hắn.
Tô Ngọc Dung bị hắn ôm chặt, cảm nhận được nhịp tim rộn rã truyền tới từ lồng ngực hắn, nghe những lời thì thầm của hắn. Nàng cắn môi, cố nén dòng lệ, duy trì chút tỉnh táo cuối cùng: “Ta thừa nhận ta thích đệ, nhưng trong lòng ta, ta cũng yêu Lận Đàn. Ta không thể nào đưa ra quyết định giữa hai người. Ta không muốn, và cũng không nên như thế, ba tâm hai ý, lập lờ không dứt.”
Lận Chiêm hỏi vặn lại: “Ai nói trong lòng chỉ được chứa một người?”
Tô Ngọc Dung ngấn lệ, ngước mắt nhìn hắn.
“Đàn ông năm thê bảy thiếp, ôm ấp hết người này đến người khác, trong lòng chứa cả tá đàn bà, thiên hạ lại gọi đó là phong lưu. Vậy dựa vào đâu mà trong tim nàng lại không thể chứa cùng lúc hai người?” Lận Chiêm tỏ vẻ vô cùng nghiêm túc, mang theo một sự kiên nhẫn như đang dìu dắt: “Nàng xem, đám quan lại quyền quý kia, nào chính thê, nào trắc thất, nào di nương, nào thông phòng… Có kẻ nào trong lòng không chia thành năm bảy bận, dành cho mỗi người một ít? Bọn họ làm được, sao nàng lại không?”
Hắn đưa tay, dịu dàng gạt đi dòng nước mắt trên mặt nàng, giọng hạ thấp, mang theo sự dụ dỗ mê hoặc: “Nàng không việc gì phải thấy xấu hổ, không việc gì phải thấy mình đê tiện. Nàng có thể vừa nhung nhớ những điều tốt đẹp của huynh trưởng, lại vừa đón nhận tình cảm của ta.” Hắn nhìn xoáy vào đôi mắt ngỡ ngàng và rối bời của nàng, khóe môi từ từ nhếch lên: “Nàng có thể tận hưởng phúc phần của cả hai, chẳng cần phải chọn lựa. Ta và huynh ấy, đều đã chuẩn bị sẵn sàng cho điều này rồi.”
Tô Ngọc Dung á khẩu: “Nhưng mà…”
“Không có nhưng nhị gì hết.”
“Trong lòng nàng có huynh ấy, cũng có ta.” Hắn xích lại gần, hơi thở phả vào bên tai nàng: “Đó không phải là tội lỗi, Tô Ngọc Dung, đó là bản lĩnh của nàng. Lỗi là ở bọn ta, là do bọn ta… không thể sống thiếu nàng.” Lận Chiêm cười với nàng. Dưới ánh nến bập bùng, hắn khoác trên mình bộ hồng y, rực rỡ đến mị hoặc tựa một yêu nghiệt: “Xin nàng, xin hãy tiếp tục cứu rỗi ta, tiếp tục yêu ta đi, Tô Ngọc Dung.”
Tô Ngọc Dung vẫn cố vớt vát chút kháng cự cuối cùng. Cả đời nàng vốn sống thật thà, an phận, chuyện động trời nhường này, nhất thời nàng khó lòng chấp nhận.
“Nếu bị người ta phát hiện…” Tô Ngọc Dung rụt cổ lại, “Sẽ bị dìm lồng heo mất.”
“Vậy thì đừng để họ biết.” Lận Chiêm nghiêng đầu, kéo tay nàng, áp má mình vào lòng bàn tay nàng, nũng nịu cầu xin sự v**t v*. “Nàng đi đâu, ta theo đó. Đến cùng trời cuối đất, tìm một nơi chẳng ai biết chúng ta là ai.” Lận Chiêm ngước mắt lên, nhìn nàng đầy sùng kính: “Tô Ngọc Dung, ta là của nàng, là của riêng mình nàng thôi.”
Ánh mắt hắn rực lửa, trong đồng tử in đậm bóng hình nàng. Trái tim, tâm trí, thảy đều là nàng.
Tô Ngọc Dung ngây dại nhìn hắn, đóm lửa nhỏ đã tắt lịm trong ngực dường như lại được ánh nhìn rực rỡ này nhen nhóm, nổ lách tách, thiêu đốt trái tim nàng nóng rực. Ban ngày, hắn uy phong lẫm liệt đến nhường nào. Cưỡi ngựa cao lớn, áo lụa đỏ thắm, thắt lưng ngọc bích, ung dung bước đi giữa muôn vàn tiếng tung hô và ánh mắt ngưỡng mộ. Nét thanh cao, rạng ngời, khí chất ngút trời ấy, tựa như một áng mây hồng tình cờ rớt xuống trần gian, chói lòa đến mức không ai dám nhìn thẳng, chỉ có thể ngước nhìn từ xa. Thế mà giờ đây, bộ quan phục màu đỏ tượng trưng cho vinh quang tột đỉnh lại nằm lăn lóc trên mặt đất, vương bụi trần. Cậu thiếu niên kiêu hãnh, lạnh lùng đáng lẽ đang nhận lời chúc tụng tại bữa tiệc Quỳnh Lâm, nay lại mang dáng vẻ thần phục, say đắm, phủ phục dưới gối nàng. Ánh nến lung linh hắt những mảng sáng tối nhu hòa lên sườn mặt tuấn tú của hắn. Đôi mắt đen láy như viên ngọc bích được gột rửa bằng nước suối mùa xuân, sáng trong, trìu mến, chỉ chứa đựng mỗi mình nàng. Chỉ mình nàng thôi. Bộ dạng này, từ trời xuống đất, chỉ có duy nhất mình nàng được chiêm ngưỡng. Khác biệt một trời một vực với Lận Chiêm mà vạn người đã thấy ban ngày. Một thứ cảm xúc khó cất nên lời, hòa quyện giữa sự rung động, thương xót và một khao khát độc chiếm thầm kín, tựa như dải dây leo âm thầm siết chặt lấy trái tim nàng, ngày một thít chặt.
Hồi lâu sau, Tô Ngọc Dung khẽ đáp: “Ừm…”
Nàng cố gắng chấp nhận hai người, làm quen với mối quan hệ này. Như vậy, có phải sẽ không ai bị tổn thương nữa không? Cũng chẳng cần phải đắn đo lựa chọn nữa.
Khoảnh khắc nhận lời, Tô Ngọc Dung cảm nhận rõ rệt người đang được nàng v**t v* khẽ cứng đờ trong chớp mắt. Ngay sau đó, trong đôi mắt đang đăm đắm nhìn nàng như bừng sáng hàng vạn vì sao, ánh sáng lấp lánh lưu chuyển, tựa hồ muốn nhấn chìm nàng trong đó. Tô Ngọc Dung bị cuốn vào vòng xoáy trong ánh mắt hắn, bị câu nói “Ta là của nàng” mê hoặc. Nàng từ từ nhấc tay, đầu ngón tay chạm khẽ vào gò má ấm áp của Lận Chiêm. Rồi, Tô Ngọc Dung rướn người tới, ngập ngừng vài giây, cuối cùng lấy hết can đảm, chủ động đặt một nụ hôn lên môi hắn. Một nụ hôn phớt nhẹ, tưởng như chiếc lông vũ lướt qua, nhưng lại nóng rực như sắt nung, in hằn lên người hắn một dấu ấn độc quyền của nàng, đánh dấu rằng hắn thuộc về nàng, là sở hữu của riêng nàng.
Toàn thân Lận Chiêm run rẩy, dòng máu trong huyết quản sôi sục, thiêu đốt mãnh liệt. Không đợi Tô Ngọc Dung kịp lùi lại, hắn đã ôm ghì nàng vào lòng, đắm đuối m*t mát đôi môi mềm mại ấy. Tô Ngọc Dung có phần hoảng sợ trước nụ hôn cuồng nhiệt này, nhưng nàng không hề lảng tránh. Thay vào đó, nàng chủ động hé môi, đón nhận hắn xâm nhập. Đầu lưỡi bị cuốn lấy, từng hơi thở bị tước đoạt sạch sành sanh. Nàng chỉ biết yếu ớt bấu chặt lấy vạt áo hắn. Nhưng rồi sợ làm nhăn nhúm bộ quan phục, nàng lại buông tay. Cả người nàng mềm nhũn, chỉ còn biết dựa dẫm vào vòng tay Lận Chiêm để không bị tuột khỏi bàn.
Nụ hôn dài đằng đẵng, quấn quýt không rời. Lúc tách ra, cả hai đều thở hồng hộc. Lận Chiêm nâng khuôn mặt Tô Ngọc Dung lên, cọ cọ mũi vào mũi nàng, vừa th* d*c vừa cười rạng rỡ: “Thích nàng quá đi mất, yêu nàng.”
Tô Ngọc Dung thẹn thùng rũ mắt: “Đừng nói nữa…”
Hắn cố chấp: “Ta cứ thích nói đấy, ngày nào cũng phải nói.”
Nàng ngượng ngùng đánh mắt sang hướng khác. Bất chợt, nàng nhận ra trên bàn có một bọc đồ lạ hoắc. Lúc nãy mải trò chuyện với Lận Chiêm, nàng không hề để ý đến nó.
Chưa từng thấy bao giờ, chắc hẳn là do hắn mang tới. Lận Chiêm nương theo ánh nhìn của nàng, nghe nàng thắc mắc: “Đây là…”
Lận Chiêm ra hiệu: “Nàng mở ra xem đi.”
Tô Ngọc Dung đưa tay, ngập ngừng tháo nút thắt, mở lớp giấy bọc. Vừa nhìn thấy bên trong là một bộ y phục, nàng sững sờ. Trên nền lụa đỏ thắm là những đường thêu tinh xảo, lộng lẫy, lấp lánh dưới ánh nến. Từng đường kim mũi chỉ tuyệt mỹ đến nhường nào, khiến nàng say đắm không rời mắt. Tô Ngọc Dung chẳng dám chạm tay vào, sợ làm hỏng mất món đồ quý giá ấy. Nhưng Lận Chiêm lại nắm tay nàng, dắt nàng lôi bộ váy ra. Những sợi chỉ vàng óng ánh, ánh sáng như vụn vàng tuôn chảy, đẹp đến mức khiến tim nàng lỡ nhịp.
“Lần trước, ta bảo muốn tặng nàng một bộ y phục, thực ra đó là hỷ phục.” Lận Chiêm cười bẽn lẽn: “Sợ nói thẳng nàng sẽ không chịu, nên ta mới lén tìm thợ thêu may gấp. Tốn sạch cả gia tài ta mới làm xong đấy, chỉ muốn hôm nay mang cho nàng mặc. Nàng xem, hai ta giờ đều mặc đồ đỏ, có giống đang thành thân không?”
Tô Ngọc Dung v**t v* bộ hỷ phục, trong lòng xốn xang muôn vàn cảm xúc.
Lận Chiêm nhìn nàng, ánh mắt chan chứa hy vọng: “Tô Ngọc Dung, nàng và Lận Đàn đã qua tam môi lục sính, lạy thiên địa. Hôm nay, nàng cũng gả cho ta một lần được không? Mặc nó vào đi, cứ coi như chúng ta cũng đã thành thân rồi.”