🪷 Chương 74: ‘Chúng ta mãi mãi không rời xa.’
🪷 Editor: Thảo Anh
Đầu tháng Tư, một ngôi chùa cổ ở ngoại ô kinh thành vì nhiều năm không được tu sửa nên bị sập mất nửa bức tường, rường cột cũng lung lay chực đổ. Bên trong chùa còn thờ rất nhiều tượng Phật, các nhà sư bất đắc dĩ đành gửi công văn cầu cứu lên Công Bộ. Đồng liêu cũ của Lận Đàn nhờ chàng cùng đến xem xét tình hình.
Trời vừa tờ mờ sáng, Lận Đàn đã thức dậy. Chàng rón rén chuẩn bị bữa sáng, ủ ấm trên bếp, rồi bước đến trước cửa phòng Tô Ngọc Dung gõ nhẹ, hạ giọng dặn dò: “A Dung, điện thờ ở chùa Vân Tê ngoại ô kinh thành bị hư hại lâu năm, có nguy cơ sập đổ. Hôm nay ta phải đến đó xem sao. Bữa sáng ta để ấm trong nồi rồi, còn bữa trưa ta đã dặn Bích Vân Lâu mang tới cho nàng.”
Từ trong phòng vọng ra tiếng đáp mơ màng ngái ngủ của Tô Ngọc Dung: “Ưm… ta biết rồi, chàng đi đường cẩn thận nhé.”
Nghe tiếng nàng, Lận Đàn thấy lòng nhẹ bẫng, bấy giờ mới yên tâm quay lưng đi. Thương tích trên người chàng đã dần hồi phục, những dẻ xương sườn bị gãy cũng liền lại gần xong. Mấy ngày trước triều đình đã có lệnh hối thúc, chậm nhất nửa tháng nữa chàng phải quay lại làm việc.
Tô Ngọc Dung tỉnh giấc, trong nhà chỉ còn lại mình nàng. Nàng uể oải rời giường, ăn xong bữa sáng Lận Đàn chuẩn bị, rửa bát đũa sạch sẽ rồi cầm một cuốn sách ra hành lang ngồi đọc. Mỏi mắt, nàng đứng dậy cho bầy gà ăn, rồi rảo bước ra ngõ hàn huyên với mấy người hàng xóm láng giềng.
Hai ngày trước, Lý Cầm có ghé thăm nàng. Bách Vị Trai vẫn luôn muốn mời nàng về làm đầu bếp chính. Họ đưa ra mức thù lao rất hậu hĩnh, một con số mà trước đây Tô Ngọc Dung chẳng dám mơ tới, nhưng nàng đã từ chối. Nàng hiện đang có hai trăm lượng bạc trong tay, đối với người giàu có thì chẳng bõ bèn gì, nhưng Tô Ngọc Dung luôn nung nấu ý định dùng số tiền ấy làm vốn. Thật ra, nàng vẫn thích cái cảm giác làm chủ một sạp hàng nhỏ như trước đây, có thể không phải bán thịt lợn nữa, nàng muốn thử sức với những mặt hàng mới, chỉ là vẫn chưa quyết định được sẽ làm gì.
Trời đã ngả bóng trưa, quả nhiên tiểu nhị của Bích Vân Lâu mang cơm canh tới, toàn là những món Tô Ngọc Dung thích ăn.
Nàng rối rít cảm ơn: “Đa tạ tiểu ca cất công chạy tới, xin mời dùng chén trà.”
Nàng vốn sợ làm phiền người khác, nên từ lúc Lận Đàn dặn sẽ có người mang cơm đến, nàng đã tự tay pha sẵn một bình trà tía tô thơm mát để đón khách. Sự nhiệt tình ấy khiến cậu tiểu nhị có phần ngại ngùng, nhìn chén trà bốc khói mà lúng túng mãi mới dám nhận, gãi đầu cười bẽn lẽn: “Việc của tiểu nhân mà, phu nhân đừng khách sáo.”
Ăn xong bữa trưa, nhìn những món ăn còn thừa khá nhiều trên bàn, tâm trí Tô Ngọc Dung bất chợt trôi về phía Lận Đàn đang ở ngôi chùa trên núi kia. Chùa chiền vốn thanh đạm, chàng lại đi làm việc nặng nhọc, không biết liệu có cơm nước tử tế để ăn không. Những món chay nhạt nhẽo e rằng chẳng đủ sức làm việc. Đắn đo hồi lâu, Tô Ngọc Dung quyết định vào bếp. Dù sao cũng rảnh rỗi, nàng định làm mấy chiếc bánh nướng nhân rau củ mang đến cho chàng lót dạ.
Tuy nhiên, vừa mới rửa rau xong, bụng dưới chợt nhói đau. Ban đầu nàng chẳng mấy bận tâm, nhưng cơn đau không hề thuyên giảm mà mỗi lúc một dữ dội, tựa như có vô vàn mũi kim nhọn thi nhau đâm chọc, quặn thắt đến toát mồ hôi lạnh.
Nàng vịn tay vào thành bếp, gắng gượng lết về phòng kiểm tra, hóa ra là nguyệt sự đã đến. Thể trạng Tô Ngọc Dung xưa nay vốn khỏe mạnh, kỳ kinh nguyệt cũng rất đều đặn, lẽ ra phải còn vài ngày nữa mới đến kỳ. Chẳng ngờ lần này lại đến sớm hơn dự tính, cơn đau kéo đến dồn dập khiến khuôn mặt nàng nhợt nhạt, sức lực cạn kiệt, đừng nói là nấu nướng, ngay cả việc đứng thẳng cũng khó khăn.
Nàng chợt nhận ra, có lẽ do dạo trước liên tiếp bị ngã xuống nước nhiễm lạnh, cộng thêm trận ốm dai dẳng, nên kỳ nguyệt sự lần này mới đau đớn dữ dội đến thế.
Chẳng còn hơi sức để dọn dẹp đống đồ đang bày la liệt trên bếp, Tô Ngọc Dung qua loa vệ sinh cá nhân, thay bộ quần áo sạch rồi khó nhọc leo lên giường, thu mình thành một cuộn. Bụng dưới lạnh ngắt tựa như đang ôm một tảng băng, lại đau buốt như bị ai đó tàn nhẫn xé toạc, khiến cơ thể nàng run rẩy liên hồi, ý thức dần trở nên mơ hồ. Bộ áo lót dấp dính mồ hôi lạnh ướt đẫm áp sát vào da thịt, bức bối khó chịu khôn tả.
Mãi đến chập choạng tối, Lận Đàn mới trở về. Vừa đẩy cổng viện, thấy bên trong tối om không một ánh đèn, bước chân chàng khựng lại, tim thót lên tận cổ họng, nơm nớp lo sợ lại có chuyện chẳng lành xảy ra. Dẫu Tam phòng giờ đã lâm vào cảnh thê thảm, chẳng thể nào gây thêm sóng gió, hơn nữa trước khi đi chàng cũng đã cắt cử người luân phiên để mắt tới khu vực quanh nhà.
Lận Đàn hớt hải xông thẳng vào phòng ngủ. Căn phòng thiếu sáng, trên giường hiện lên bóng người đang nằm cuộn tròn trong chăn bông, chỉ ló ra nửa khuôn mặt tái nhợt lấm tấm mồ hôi lạnh, lọn tóc ướt bết dính vào gò má, nằm im lìm không một tiếng động.
“A Dung!” Lòng Lận Đàn chùng xuống, giọng nói run rẩy. Chàng loạng choạng lao đến bên giường, cúi rạp người xuống, run run chạm vào bờ vai nàng: “Nàng làm sao thế? Đau ở đâu?”
Tô Ngọc Dung mê mệt khó nhọc mở mắt, thấy ánh mắt lo lắng cực độ của chàng, nàng cố rặn một nụ cười an ủi, ngờ đâu cơn đau quặn thắt lại khiến khuôn mặt trở nên méo xệch.
“Để ta đi gọi đại phu.” Lận Đàn định lập tức quay lưng đi.
“Đừng…” Tô Ngọc Dung vội vàng đưa bàn tay lạnh toát yếu ớt nắm lấy vạt áo chàng, giọng nhỏ nhẹ như hơi thở: “Không… không cần gọi đại phu… Ta không ốm, chẳng có gì to tát đâu.”
“Sao lại không gọi đại phu được? Nàng nhìn xem nàng ra nông nỗi nào rồi.” Lận Đàn vừa gấp vừa xót xa: “Rốt cuộc là đau chỗ nào?”
Tô Ngọc Dung cụp mắt, lí nhí: “Là… là kỳ nguyệt sự tới.”
Lận Đàn sững người. “Sao nàng lại đau đến mức này?”
Chàng đưa tay sờ trán nàng, thấy mồ hôi lạnh vã ra như tắm, Lận Đàn vội vã lấy khăn tay lau cho nàng.
“Chắc là do di chứng từ đợt ngã xuống nước dạo trước.” Tô Ngọc Dung hít một hơi lạnh, mi mắt run rẩy: “Thế nên mới đau thế này, thực sự không sao đâu… Đừng gọi đại phu.”
Lận Đàn đứng lên, châm ngọn đèn dầu, căn phòng bỗng chốc sáng bừng. Chàng ngồi xổm bên giường, nhẹ nhàng đặt tay Tô Ngọc Dung vào trong chăn, cẩn thận ém kỹ mép chăn: “Nàng cứ nằm nghỉ đi, ta đi đun chút nước nóng, hầm bát canh thịt dê táo đỏ cho nàng, chịu không?”
Tô Ngọc Dung khẽ gật đầu: “Đa… đa tạ chàng…”
“Không có gì đâu.”
Chàng quay lưng bước ra ngoài, lúc đi vào bếp, thấy rổ rau đã rửa sạch cùng bát bột mới đánh dở dang đặt trên bệ, Lận Đàn thoáng ngẩn người. Chàng đã nhờ Bích Vân Lâu mang đồ ăn tới, toàn là món nàng thích cơ mà, lẽ nào nàng ngán rồi sao? Sao lại muốn tự mình xuống bếp, rõ ràng tay vẫn chưa khỏi hẳn.
Lận Đàn dọn dẹp qua loa rồi nhóm lửa đun nước. Lát sau, chàng bưng bát nước đường đỏ đến bên giường. Nước đã nguội bớt, vừa vặn uống được.
“Nước nguội rồi, nàng uống một chút đi.”
Lận Đàn cẩn trọng đỡ nàng ngồi dậy, từ từ đút cho nàng uống. Dòng nước ấm nóng trôi xuống cổ họng, mang theo hơi ấm hiếm hoi lan tỏa khắp dạ dày. Chàng còn chuẩn bị thêm hai cái lò sưởi tay, một cái nhét vào chân, một cái để nàng ủ trong lòng. Uống xong bát nước, Tô Ngọc Dung lại chui rúc vào chăn, bọc kín mít từ đầu đến chân, chỉ chừa lại mái đầu.
Gần nửa canh giờ trôi qua, bát canh hầm cũng đã xong. Thịt dê hầm nhừ tơi, bát canh nóng hổi khiến tứ chi nàng dần ấm áp trở lại. Lận Đàn nhẹ giọng hỏi: “Nàng đã thấy đỡ hơn chút nào chưa?”
“Vâng…” Tô Ngọc Dung gật đầu: “Chân tay đã ấm lên rồi.”
“Thế thì tốt.”
Lận Đàn thở phào nhẹ nhõm. Về nhà được một lúc lâu, chàng vẫn chưa kịp thay quần áo, giờ mới có thời gian cởi bộ đồ lấm lem bùn đất, thay một bộ sạch sẽ. Khi quay trở lại phòng ngủ, nhớ đến bát bột trên bệ bếp, chàng liền hỏi: “Lúc nãy vào bếp ta thấy bát bột, nàng định làm gì vậy? Cơm trưa không hợp khẩu vị sao?”
“Không phải, đồ ăn rất ngon, toàn là món thiếp thích cả.” Tô Ngọc Dung lắc đầu, co ro trong chăn, ấp úng nói: “Trưa nay… ta vốn định làm chút đồ ăn mang đến cho chàng, sợ ở chùa chỉ có đồ chay, chàng ăn không no, cũng sợ ở trên núi không có gì ăn. Ta định rán chút bánh chay mang cho chàng, thiếp dùng dầu mè, chắc là mang vào chùa được… nhưng mới làm được một nửa thì bụng đau quặn lên, kiệt sức quá nên đành bỏ dở, chưa kịp dọn dẹp bệ bếp, có phải bừa bộn lắm không? Làm phiền chàng rồi.”
Giọng nàng đầy vẻ hối lỗi. Chàng làm lụng vất vả cả ngày, về nhà cơm chưa kịp ăn, nước chưa kịp uống đã phải tất bật lo toan cho nàng. Lận Đàn đang vắt chiếc khăn ấm định lau mặt cho nàng, nghe vậy liền khựng lại, ngước lên nhìn. Chẳng ngờ Tô Ngọc Dung lại vất vả vì chàng, lòng chàng khẽ rung động, pha lẫn niềm vui sướng âm thầm, cất giọng dịu dàng: “Cảm ơn nàng, không bừa bộn đâu, ta cũng không thấy phiền chút nào.”
Trong lòng chàng quả thực có chút bất ngờ, lại không tránh khỏi sự mừng rỡ. Nhưng nghĩ đến cảnh nàng phải cực nhọc vì mình, chàng lại xót xa không đành lòng, bèn nói: “Trên chùa có cơm chay, tuy thanh đạm nhưng cũng đủ no bụng, mùi vị cũng không tệ đâu. Nàng không cần phải nhọc lòng thế, chẳng cần phải mang đồ ăn cho ta, giữ gìn sức khỏe mới là quan trọng nhất.” Giọng chàng ôn tồn, hoàn toàn không có ý trách móc, chỉ chân thành mong Tô Ngọc Dung được nghỉ ngơi.
Tuy nhiên, nghe vào tai Tô Ngọc Dung, những lời ấy lại mang vẻ xa cách, khách sáo đến lạnh lòng. Nghĩ đến thái độ của chàng dạo gần đây, trái tim nàng như bị vô vàn mũi kim đâm chích, đau nhói từng cơn. Dạo này chàng luôn vậy, bề ngoài thì ân cần chăm sóc, nhưng thực chất lại dựng lên một bức tường vô hình ngăn cách hai người, khách sáo và lạnh nhạt, chẳng còn chút dịu dàng như xưa. Quả nhiên, những lời nàng lỡ nói hôm ấy đã làm tổn thương chàng. Nàng mím chặt đôi môi nhợt nhạt, nỗi xót xa và hụt hẫng trào dâng, lặng lẽ vùi mặt sâu hơn vào chăn.
Thấy nàng có vẻ không vui, Lận Đàn tưởng cơn đau bụng lại tái phát, lòng càng thêm sốt sắng, chàng rướn người tới gần hơn, giọng nói càng thêm nhu hòa: “Sao thế? Vẫn còn đau nhiều lắm à?”
Từ trong chăn vọng ra tiếng trả lời rầu rĩ, nghèn nghẹt: “Không đau, ta không sao…”
Cơn đau thể xác đã thuyên giảm, nhưng nỗi đau trong lòng lại cuộn trào mãnh liệt. Nàng rất ghét bản thân mình lúc này, chỉ cần nói dăm ba câu là lại muốn rơi nước mắt, thế nên nàng mới muốn lẩn trốn, muốn giữ lại chút thể diện cuối cùng.
Lận Đàn nhìn bóng dáng nhỏ bé đang run rẩy cuộn tròn trong chăn, nhất thời bối rối không biết làm sao. Trong sách từng ghi chép, nữ nhân vào những ngày này thường vô cùng yếu đuối và nhạy cảm, chỉ một chút xíu xáo trộn cảm xúc cũng bị phóng đại lên gấp bội.
Rất lâu sau, lâu đến mức Tô Ngọc Dung tưởng chàng sẽ không đáp lại, cõi lòng nàng như vỡ vụn, xót xa thu mình lại thành một khối nhỏ.
“Thất lễ rồi.”
Giọng chàng đột nhiên vang lên từ đỉnh đầu. Tô Ngọc Dung ngẩn người, vừa mở mắt ra, còn chưa kịp định thần, khoảnh khắc tiếp theo, chỗ nệm bên cạnh khẽ lún xuống. Ngay lập tức, nàng bị cuốn vào một vòng tay ấm áp, vững chãi, cùng với cả chiếc chăn đang đắp. Nàng cứng đờ người.
Lận Đàn nằm sát bên nàng, ôm lấy nàng qua lớp chăn bông mềm mại. Một bàn tay chàng luồn vào trong chăn, nhẹ nhàng đặt lên vùng bụng dưới đang co thắt vì lạnh của nàng, xoa bóp một cách cực kỳ chậm rãi và chuyên tâm. Lòng bàn tay chàng nóng rực, khô ráo, tựa như một lò sưởi nhỏ, lực xoa bóp vừa vặn, từng chút một xua tan đi khí lạnh bên trong, làm dịu đi những cơn đau quặn thắt từng đợt. Bàn tay Lận Đàn to lớn, những ngón tay thon dài chỉ cần khum lại là gần như bao trọn cả vùng bụng mềm mại của cô gái nhỏ.
“Như thế này có dễ chịu hơn chút nào không?”
Cả người Tô Ngọc Dung cứng đờ, không dám nhúc nhích. Xung quanh ngập tràn hương thơm thanh khiết của chàng, bao bọc lấy nàng, khiến nàng không còn lối thoát trên chiếc giường chật hẹp này. Tư thế này, Tô Ngọc Dung chẳng còn xa lạ gì. Trước kia, mỗi lần đi ngủ, họ đều ôm nhau như vậy. Chàng luôn thích v**t v* phần thịt mềm trên bụng nàng, chỉ cần nắn nhẹ là biết ngay dạo này nàng có gầy đi hay không. Đã bao lâu rồi họ không gần gũi như vậy? Đến mức khi hơi thở của chàng phả gần đến thế, Tô Ngọc Dung còn cảm thấy hơi ngượng ngùng.
“Đỡ, đỡ hơn nhiều rồi.” Nàng lắp bắp trả lời.
“Ừ.” Lận Đàn đáp lại, “Ta xoa cho nàng thêm một lát nữa.”
Tô Ngọc Dung túm chặt góc chăn, hít thở thật khẽ khàng, cảm nhận hơi ấm từ người chàng. Ký ức dần trôi về quá khứ. Hồi nhỏ vì sống trong cảnh bần hàn, thường xuyên phải nhịn đói, nên vóc dáng Tô Ngọc Dung khá nhỏ nhắn. Dù cha mẹ nuôi thương yêu nàng hết mực, nhưng có lẽ những năm tháng tuổi thơ thiếu ăn thiếu mặc đã ảnh hưởng đến gốc rễ, mãi đến tận năm mười lăm tuổi nàng mới thấy tháng lần đầu tiên. Lúc ấy, cha mẹ nuôi đã không còn, thế giới của nàng chỉ còn lại một mình bóng dáng đơn côi. Những chuyện tế nhị của nữ nhi, nàng hoàn toàn mù tịt, chẳng có ai chỉ dạy.
Lận Đàn đến Nhạn Bắc nhận chức đã được một thời gian, mối quan hệ giữa hai người chưa thể gọi là thân thiết, nhưng nàng đã không còn sợ sệt mỗi khi giáp mặt chàng. Mùa xuân năm ấy, hoa đỗ quyên nở rộ đỏ rực cả một triền đồi ngoại thành. Lận Đàn ngỏ ý mời nàng cùng đi ngắm hoa. Tô Ngọc Dung ngại ngùng không nỡ từ chối. Đến ngày hẹn, trong lòng nàng khấp khởi hồi hộp xen lẫn niềm hân hoan khó tả, lén lút diện bộ váy màu nhạt đẹp nhất của mình. Hoa nở rực rỡ khắp núi đồi, tựa như những đám mây rực lửa. Hai người thong dong rảo bước ven sườn đồi một quãng khá dài.
Bỗng nhiên, Tô Ngọc Dung cảm thấy vùng bụng dưới truyền đến một cơn đau tức lạ lùng. Ban đầu nàng chẳng bận tâm, cho đến khi ánh mắt Lận Đàn vô tình lướt qua tà váy phía sau của nàng: “Tô cô nương…”
Tô Ngọc Dung ngoái đầu nhìn, tá hỏa khi thấy trên vạt váy mình đã loang lổ một mảng đỏ thẫm từ bao giờ. Nàng sợ đến tái mét mặt mày, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Bản năng mách bảo nàng khép chặt hai chân lại, nước mắt lưng tròng chực trào: “Sao lại thế này, ta bị thương rồi sao?”
Nhưng nàng chẳng hề cảm thấy đau đớn như bị vật nhọn đâm trúng. Nàng hoang mang hoảng sợ xách vạt váy lên, đôi mắt ngấn lệ, những giọt nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt.
Lận Đàn tuy xuất thân danh gia vọng tộc, làu thông kinh sử, nhưng lại hoàn toàn mờ mịt trước những chuyện thầm kín của nữ giới. Dẫu từng đọc qua đôi dòng trong sách về nguyệt sự, nhưng nhìn thấy máu thấm đẫm trên váy nàng, phản ứng đầu tiên của chàng cũng là nàng vô tình bị thương ở đâu đó. Tình thế cấp bách, chàng cũng chẳng còn thiết đến nam nữ thụ thụ bất thân hay quy củ lễ giáo gì nữa, vội vàng cởi phăng chiếc áo khoác ngoài choàng lên người nàng, rồi cõng nàng chạy như bay về nhà.
Tô Ngọc Dung vừa xấu hổ vừa kinh hãi, vùi mặt vào hõm vai chàng, nức nở không thành tiếng. Nước mắt nàng thấm ướt đẫm y phục của chàng. Nàng thực sự nghĩ mình sắp chết, nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây lấy tâm trí.
Khi đại phu được mời đến, ông bị bộ dạng cuống cuồng của Lận Đàn làm cho giật mình. Sau khi xem mạch kỹ lưỡng, lão đại phu vuốt chòm râu, trên gương mặt hiện lên nụ cười thấu hiểu xen lẫn vẻ buồn cười.
Ông quay sang vị quan huyện trẻ tuổi đang sốt sắng đến toát mồ hôi hột, trấn an: “Công tử chớ vội lo lắng, tiểu cô nương này không hề bị thương, mà là nguyệt sự lần đầu ghé thăm. Đây là chuyện thường tình của nữ giới khi đến tuổi trưởng thành, hoàn toàn không phải bệnh tật.”
Nữ tử nhị thất thiên quý chí, nhâm mạch thông, thái xung mạch thịnh, nguyệt sự dĩ thời hạ, cố hữu tử. (Trích “Hoàng Đế Nội Kinh”: Con gái mười bốn tuổi thì thiên quý đến, nhâm mạch thông, thái xung mạch thịnh, kinh nguyệt xuống theo kỳ, nên có con được.)
Câu nói ấy chàng từng đọc qua trong sách, con gái đến kỳ nguyệt sự là đã thành người lớn rồi. Lận Đàn thoáng ngẩn người, sau đó khuôn mặt tuấn tú lập tức đỏ bừng, vành tai cũng ửng hồng. Chàng lúng túng đứng đó, tay chân thừa thãi chẳng biết để đâu cho phải.
Tiễn đại phu ra về xong, Lận Đàn lập tức sai người đi tìm một ma ma dày dạn kinh nghiệm, dặn dò cẩn thận, nhờ bà sau này chiếu cố và chỉ bảo Tô Ngọc Dung những chuyện thầm kín của nữ nhi. Tô Ngọc Dung được ma ma dìu dậy, thay đồ sạch sẽ, húp một bát canh nóng hổi, cơn đau tức bụng dưới dịu đi nhiều, nhưng nỗi xấu hổ trong lòng vẫn chẳng chịu vơi. Một lát sau, Lận Đàn bước vào hỏi thăm xem nàng đã khá hơn chưa. Tô Ngọc Dung ngượng ngùng gật đầu, lấm lét ngước mắt nhìn trộm chàng. Ánh mắt chợt dừng lại trên vạt áo chàng, nơi vô tình vương lại một vệt đỏ nhạt từ lúc nào. Chàng thanh cao, nho nhã, sạch sẽ nhường ấy, nay lại phải mặc bộ y phục vương vết bẩn, chắc hẳn là khó chịu lắm phải không? Cảm giác áy náy trào dâng, Tô Ngọc Dung thẹn thùng lên tiếng: “Lận… Lận đại nhân… áo của ngài… xin lỗi, để… để ta giặt sạch cho ngài nhé…”
Lận Đàn nhìn ánh mắt rụt rè của nàng, rồi cúi xuống nhìn vạt áo, mỉm cười ôn hòa xoa dịu: “Không sao, chỉ là một chiếc áo thôi mà, nàng đừng bận tâm.”
Sau đó, Tô Ngọc Dung vẫn cố chấp xin lại chiếc áo khoác ấy, tỉ mỉ vò đi xát lại không biết bao nhiêu lần. Nhưng vết ố ấy cuối cùng vẫn để lại một dấu mờ nhạt, không sao gột sạch hoàn toàn.
Về sau có một lần, không rõ là chàng quên béng đi chuyện này, lại mặc chiếc áo đó đến gặp nàng. Thật ra vết ố đã mờ lắm rồi, không nhìn kỹ thì chẳng tài nào nhận ra, nhưng Tô Ngọc Dung vẫn đỏ mặt tía tai suốt cả ngày hôm đó.
Giờ phút này, được bàn tay Lận Đàn ân cần xoa bóp bụng dưới, hai má Tô Ngọc Dung vẫn bất giác nóng bừng, nhưng xen lẫn vào đó là muôn vàn xót xa. Nàng lén he hé mắt, nhìn trộm chàng qua khe hở của tấm chăn. Lận Đàn hơi rũ mi mắt, vẻ mặt chăm chú, không hề nhận ra ánh nhìn vụng trộm của nàng.
Được bao bọc trong vòng tay quen thuộc đã bấy lâu nay, những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu của Tô Ngọc Dung không thể kìm nén được nữa. Khóe mắt cay xè, nàng hít sâu một hơi, giọng nói nghẹn ngào tựa như hơi thở: “Xin lỗi chàng…”
Bàn tay đang xoa bóp của Lận Đàn khựng lại, chàng cúi nhìn nàng. Tô Ngọc Dung lấy hết dũng khí, nức nở nói tiếp: “Những lời ta nói lần trước… ta không cố ý đâu… Ta chưa từng có ý định rời bỏ chàng, thực sự không có…”
Từng lời ngắt quãng, chan chứa sự biện minh dồn dập cùng nỗi hối hận sâu sắc, như thể sợ chàng sẽ không tin.
“Chỉ là… ta không biết phải làm sao. Những ngày chàng không ở bên, A Chiêm quả thực đã bầu bạn với ta rất nhiều, nên ta không thể không nghĩ đến đệ ấy khi trả lời câu hỏi của chàng. Nhưng ta không hề nói… sẽ bỏ mặc chàng, không cần chàng nữa.”
Nước mắt nàng tuôn rơi, nấc lên từng hồi khi nhìn chàng: “Lần trước, lúc chàng bảo chàng vẫn còn thích ta, ta vui lắm. Thực ra… ta luôn nơm nớp lo sợ, sợ chàng mất trí nhớ rồi sẽ đem lòng yêu người khác. Ta đúng là kẻ hai lòng, bản thân không giữ được sự chung thủy, lại ích kỷ mong chàng luôn một lòng một dạ với thiếp.” Tô Ngọc Dung cắn chặt môi, lòng quặn thắt vì áy náy: “Ta chỉ là không biết phải đối diện với chàng của hiện tại ra sao, nhưng mà…” Nàng ngập ngừng, khẽ sụt sịt, ngước đôi mắt nhòa lệ lên nhìn chàng: “Nhưng ta vẫn rất thích chàng, ta vẫn muốn được ở bên chàng mãi mãi. Chàng đừng lờ ta đi được không, đừng…”
Nàng còn chưa nói dứt lời, Lận Đàn đã cúi xuống, phủ môi mình lên môi nàng. Chàng hôn nàng vồ vập, đôi cánh tay siết chặt, ôm ghì nàng vào lòng. Hơi thở bị tước đoạt, trên chiếc giường chật hẹp này, nàng chỉ còn biết nép mình vào vòng tay chàng. Phía sau là vách tường cứng ngắc, phía trước là v*m ng*c rắn rỏi không thể chối từ của chàng. Tô Ngọc Dung sững sờ, ánh mắt chao đảo. Những giọt nước mắt trên má đều bị chàng hôn sạch. Lòng bàn tay Lận Đàn càng lúc càng siết chặt, nhịp thở gấp gáp. Dường như những cảm xúc bị dồn nén bấy lâu nay bỗng chốc bùng nổ, xuyên qua lớp chăn dày, Tô Ngọc Dung vẫn cảm nhận được hơi ấm hừng hực lan tỏa từ cơ thể chàng.
Mãi đến khi cả hai đều thở hồng hộc, Lận Đàn mới từ từ lùi ra một chút, trán tựa vào trán nàng, chóp mũi khẽ cọ xát vào chóp mũi nàng, hơi thở quyện chặt lấy nhau.
“Không bao giờ lờ nàng đi.” Lận Đàn nhìn sâu vào mắt nàng, giọng nói khàn đặc, hơi thở phả vào mặt nàng nóng rực khiến mi mắt nàng khẽ run rẩy. Lận Đàn rút một tay ra, từng chút từng chút v**t v* gương mặt nàng: “Ta thực sự… ta thực sự đã nhịn rất lâu, rất lâu rồi, A Dung.”
Chàng đã sắp bị nỗi ghen tuông và sự chiếm hữu hành hạ đến phát điên. Hàng đêm soi mình trong gương, chàng thấy kẻ trong gương xa lạ đến đáng sợ, đôi mắt vốn dĩ ôn hòa nay chẳng còn lại gì ngoài sự hung tợn, vặn vẹo, đỏ ngầu vì ghen ghét.
Chàng đã bị những cảm xúc ấy dày vò biến thành một con quái vật. Không ra người, chẳng ra quỷ.
Chàng còn trụ được bao lâu nữa đây? Chàng cần sự thương hại của nàng để duy trì sự sống leo lét, chực chờ lụi tàn này. Lực tay chàng rất mạnh, Tô Ngọc Dung suýt bị siết đến tắt thở, đôi môi đến giờ vẫn còn tê rần.
Đáy mắt Lận Đàn ánh lên những giọt lệ chực trào, đuôi mắt đỏ hoe. Chàng nhìn nàng tha thiết: “Ta chỉ xin nàng một lời hứa, chỉ cần nàng nói nàng vẫn còn thích ta, cho phép ta tiếp tục ở lại bên cạnh nàng, được ngắm nhìn nàng, được chở che nàng là đủ rồi…” Giọng chàng mang theo sự cầu khẩn gần như tuyệt vọng, khao khát tình yêu của nàng, khao khát được nàng đón nhận, khao khát một sự ưng thuận để chàng có thể bám víu mà tồn tại.
“Những thứ khác, ta không màng đến, cũng không dám đòi hỏi thêm.” Lận Đàn cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ nàng, hơi thở ấm nóng mơn man trên da thịt: “Đừng để ta một mình nữa, A Dung…”
Cảm nhận được sự run rẩy của chàng, nghe những lời hoàn toàn trái ngược với tính cách thường ngày của chàng, trái tim Tô Ngọc Dung như bị ai đập mạnh. Chẳng ai có thể dửng dưng trước những lời lẽ ấy, huống hồ chàng lại là trượng phu cũ của nàng. Một người luôn lạnh lùng thanh cao như chàng, lại có thể thốt ra những lời cầu xin bất lực đến xé lòng như vậy. Bao nhiêu cay đắng nghẹn ngào dâng trào trong lồng ngực, nàng vươn tay, dùng hết sức bình sinh ôm chặt lấy chàng, gật đầu lia lịa: “Thích… ta luôn luôn thích chàng. Ta sẽ không bao giờ bỏ rơi chàng, mãi mãi không bao giờ. Ta muốn chàng ở bên ta mãi mãi, phu quân… chúng ta sẽ vĩnh viễn không chia lìa.”