Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Chương 72

🪷 Chương 72: ‘Bảo bối, xoay người lại.’

🪷 Editor: Thảo Anh


Trước khi về kinh, Lận Chiêm cũng từng năm lần bảy lượt gặng hỏi nàng, liệu sau khi hắn thi đỗ công danh, có thể tới cầu thân, để hai người kết làm phu thê thật sự hay không. Tô Ngọc Dung luôn ấp úng, nói lảng sang chuyện khác, hoặc tìm cớ qua loa cho xong chuyện, tóm lại chưa từng hé miệng ưng thuận.

Nàng không muốn lấy chồng nữa, huống hồ Lận Chiêm lại là đệ đệ của Lận Đàn. Gả cho hắn cũng đồng nghĩa với việc gả cho đệ tử quyền quý chốn kinh kỳ. Tô Ngọc Dung thực sự chán ghét chuỗi ngày tháng gò bó, chật vật tứ bề ấy. Dẫu cho ngọc ngà châu báu chất đầy nhà, làm quý phụ chẳng cần bận tâm kế sinh nhai, chỉ việc ngồi đó hưởng thụ vinh hoa phú quý dâng tận tay, nhưng nàng vẫn không hề thích thú. Tận sâu trong cốt tủy, nàng vẫn là người chuộng sự tự tại, dẫu có nghèo túng một chút cũng chẳng sao.

Những tháng ngày như thế, thoạt đầu quả thực mới mẻ. Tô Ngọc Dung cũng từng bị đống lụa là gấm vóc mặc mãi không hết, cùng trang sức vàng bạc đeo mãi không cùng làm cho lóa mắt. Chẳng một ai quanh năm sống trong cảnh bần hàn lại có thể dửng dưng trước thế giới hoa lệ nhường ấy, và nàng cũng không ngoại lệ.

Thế nhưng, ẩn dưới niềm vui sướng ấy, trái tim nàng luôn trong trạng thái lơ lửng, chẳng thể thực sự an yên. Giống như mang một đôi hài không vừa chân, vẻ ngoài hào nhoáng nhưng bên trong lại cọ xát đến tướp máu. Nàng chẳng học được thói xu nịnh bợ đỡ, chẳng biết nhìn mặt đoán ý, lại càng không thể ứng phó với những dòng sóng ngầm chốn thâm cung bí sử. Nếm trải một lần, Tô Ngọc Dung đã không muốn nếm trải thêm lần nào nữa. Nếu không vì trượng phu là Lận Đàn, nàng quyết chẳng bao giờ cam tâm tình nguyện tự nhốt mình trong cái lồng son gấm vóc ấy.

Giờ đây, người trượng phu ngỡ đã sớm qua đời lại trở về bên nàng, hỏi nàng liệu có thể nối lại tình xưa, làm lại đạo phu thê. Đáng lẽ Tô Ngọc Dung phải mừng rỡ như điên, gật đầu không chút do dự. Tự sâu thẳm cõi lòng, nàng cũng xót xa cho cuộc hôn nhân ngắn ngủi của hai người. Nhưng trớ trêu thay, chàng trở về quá muộn màng. Giá như ngay khi vừa mất tích chàng quay về hỏi nàng câu ấy, nàng nhất định sẽ nhào vào lòng chàng khóc nức nở mà ưng thuận.

Nhưng còn Lận Chiêm thì sao?

Lận Chiêm – người đã che chở, bầu bạn cùng nàng bao tháng ngày qua khi nàng bơ vơ, không nơi nương tựa nhất. Nàng không thể vờ như hắn không tồn tại, không thể hoàn toàn làm ngơ trước cảm nhận của hắn mà cứ thế vui vẻ nhận lời thành thân với Lận Đàn. Hơn nữa, một người phụ nữ làm sao có thể gả cho cả hai anh em? Chọn người này, ắt phải ruồng bỏ người kia. Chuyện này trái với luân thường đạo lý, truyền ra ngoài sẽ thành trò cười kinh thế hãi tục đến mức nào. Cửa ải trong lòng này, dù thế nào nàng cũng không vượt qua nổi.

Lận Đàn chằm chằm nhìn nàng, không bỏ sót bất kỳ biến chuyển nhỏ nhặt nào trên gương mặt ấy. Khi nàng nhắc đến cái tên Lận Chiêm, chàng cảm giác trái tim mình như bị một bàn tay vô hình thình lình bóp nghẹt, co rút dữ dội, đau đớn đến mức gần như không thở nổi.

Thế nào gọi là “Lận Chiêm phải làm sao”? Thành thân, kết làm phu thê chẳng phải là hai người họ sao? Có liên quan gì đến Lận Chiêm? Miệng chàng nói không bận tâm, nàng liền thực sự không màng đến tình xưa nghĩa cũ, hoàn toàn không để tâm đến cảm nhận của chàng nữa sao?

Lận Đàn từng tưởng mình có thể rộng lượng, nhưng đến nước này, chàng mới nhận ra bản thân chẳng hề thong dong bình thản như trong tưởng tượng, chẳng hề cam tâm tình nguyện san sẻ tình yêu của nàng, càng không cam lòng trở thành một kẻ bị bỏ rơi.

Giọng chàng khô khốc, mang theo một tia run rẩy: “Nếu… nếu lần này ta không trở về, nàng có theo đệ ấy về kinh, đợi đệ ấy công thành danh toại rồi… gả cho đệ ấy không?”

Mỗi một chữ thốt ra, đều hệt như đang lăng trì chính bản thân mình.

Tô Ngọc Dung bị câu hỏi của chàng làm cho sững sờ.

Nếu Lận Đàn thực sự vĩnh viễn không trở về, trong những tháng ngày vắng bóng chàng về sau, Lận Chiêm cứ mãi túc trực bên cạnh, liệu sự kiên định của nàng có dần bị làm cho tan chảy?

Thấy vẻ mặt lưỡng lự của nàng, ánh sáng trong đáy mắt Lận Đàn từng chút, từng chút vỡ vụn. Nếu nàng không có ý đó, nhất định sẽ trực tiếp lắc đầu phủ nhận. Do dự, đồng nghĩa với việc trong lòng nàng chí ít cũng có vài phần nghiêng về hướng ấy.

“Vậy còn ta thì sao?”

Chàng khẽ hít một hơi, nhìn đăm đăm vào nàng, lời nói gần như lạc điệu: “A Dung… vậy ta phải làm sao? Trong mắt nàng, ta rốt cuộc là cái thá gì? Nàng thực sự chỉ coi ta như một người… chồng cũ chẳng còn chút quan hệ nào nữa sao?”

“Ta…” Tô Ngọc Dung luống cuống, chân tay luýnh quýnh bước lên muốn giải thích: “Không phải vậy, nhưng A Chiêm đối xử với ta cũng rất tốt, ta không thể mặc kệ đệ ấy được, ta…”

Nàng còn chưa dứt lời, đã thấy ánh mắt Lận Đàn chao đảo. Chàng thất hồn lạc phách nhìn nàng một cái, chát chúa cất lời: “Cho nên… nàng liền chọn cách vứt bỏ ta, không cần ta nữa.”

Tô Ngọc Dung hé môi: “Không phải…”

Lận Đàn lại chẳng buồn đợi nàng nói hết câu, xoay người, bước chân loạng choạng lao nhanh ra khỏi phòng.

Cánh cửa phòng bị kéo lại cái “cạch” thật khẽ.

Tô Ngọc Dung đứng sững sờ, bàng hoàng nhận ra hình như mình đã lỡ lời.

Tự dưng không có việc gì lại đi nhắc tới Lận Chiêm làm chi cơ chứ! Tô Ngọc Dung thực sự cạn lời với cái miệng của mình, lúc nào cũng nói chuyện người này trước mặt người kia, rõ ràng muốn an ủi đối phương, rốt cuộc lại càng khoét sâu thêm vết thương lòng của họ.

Lúc Lận Đàn hỏi những lời ấy, nói bâng quơ câu nào đó đối phó cho qua chuyện không được sao? Giống như lúc Lận Chiêm hỏi khi nào thành thân, Tô Ngọc Dung toàn bảo đợi qua năm mới, đợi thi Tỉnh xong, đợi yết bảng rồi tính tiếp đấy thôi. Lúc Lận Đàn hỏi có thể nối lại tình xưa không, nàng cũng cứ đáp là đợi bầy gà con lớn lên biết đẻ trứng rồi tính tiếp chẳng phải là xong chuyện sao!

Tô Ngọc Dung luống cuống tột độ. Nàng đẩy cửa định đuổi theo, nhưng vừa mở cửa ra đã phát hiện Lận Đàn không hề đi xa. Chàng đang đứng ngay dưới hiên nhà, đưa lưng về phía nàng, đầu hơi cúi.

Bóng lưng chàng toát lên vẻ cô liêu vô ngần. Tô Ngọc Dung loáng thoáng thấy chàng nhấc tay, dùng mu bàn tay quệt vội qua gò má.

Lúc này, Lận Đàn dường như nghe thấy động tĩnh phía sau, liền quay người lại.

Bốn mắt nhìn nhau.

Tô Ngọc Dung nhìn rõ mồn một hốc mắt hơi hoe đỏ của chàng, cùng làn sương mỏng hãy còn ướt át chưa kịp tan đi nơi đáy mắt.

Chàng dường như không ngờ nàng sẽ đuổi theo, trên mặt xẹt qua một tia hoảng hốt và nhếch nhác.

“Lận Đàn…” Trái tim Tô Ngọc Dung như bị thứ gì đó siết chặt, lẩm bẩm gọi.

Lận Đàn vội vã quay mặt đi, né tránh ánh nhìn của nàng. Giọng chàng gắng gượng duy trì sự bình ổn, nhưng nghe ra vẫn vương nét khàn khàn: “… Bộ y phục nàng vừa tắm thay ra vẫn chưa giặt, ta đi giặt đây.”

Nói đoạn, chàng vọt thẳng vào trong phòng, ôm lấy một mớ quần áo trên giá rồi gần như chạy trối chết, để lại cho Tô Ngọc Dung một bóng lưng cố tỏ ra trấn định nhưng lại càng lộ rõ vẻ thảm hại.

Tô Ngọc Dung đứng ngây dại trước cửa phòng, đăm đăm nhìn bóng lưng ôm chậu gỗ lao ra khỏi cổng viện của chàng, đôi bàn chân như mọc rễ, không sao nhúc nhích nổi. Chàng chạy nhanh quá, đợi đến khi nàng phản ứng lại thì người đã khuất dạng khỏi con ngõ.

Tô Ngọc Dung rũ mắt, mím môi thầm nghĩ: Có phải ban nãy chàng đã khóc không?

Một luồng cảm giác tội lỗi cuồn cuộn dâng trào đánh úp lấy nàng. Tô Ngọc Dung dở khóc dở cười, vò vò vạt áo. Sao nàng lại có thể nói ra những lời lẽ tổn thương người khác đến thế cơ chứ.

Ngẫm nghĩ kỹ lại, Lận Đàn từ đầu chí cuối chẳng làm sai điều gì. Trong lòng Tô Ngọc Dung quả thực có oán hận chuyện chàng quên sạch mọi thứ, nhưng chàng chẳng qua cũng chỉ phụng chỉ đi trị thủy, làm trọn bổn phận của một thần tử, trọng thương mất trí nhớ đâu phải là điều chàng mong muốn. Khó khăn lắm mới trải qua cảnh thập tử nhất sinh để trở về bên thê tử, lại phát hiện thê tử đã sinh hai lòng, không còn coi mình là duy nhất, thậm chí ngay lúc chàng tràn trề kỳ vọng đề nghị nối lại tình xưa, trong lòng nàng lại đang tơ tưởng đến một nam nhân khác.

Tô Ngọc Dung chực trào nước mắt. Nàng ở lỳ trong nhà, đứng ngồi không yên, chốc chốc lại ngoái nhìn ra cửa. Chẳng biết bao lâu sau, rốt cuộc cũng nghe thấy tiếng đẩy cổng, nàng gần như bật dậy ngay tắp lự, xuyên qua chấn song cửa sổ căng thẳng nhìn ra ngoài.

Lận Đàn bưng chậu gỗ đựng quần áo đã giặt sạch trở về. Chàng đứng giữa sân, rũ từng bộ y phục, phơi lên sợi dây giăng ngang. Phơi đồ xong, Lận Đàn xắn tay áo, buộc dải băng xắn tay, đi thẳng vào bếp bắt đầu nhóm lửa nấu cơm.

Tô Ngọc Dung hệt như một cái đuôi nhỏ, rón rén bám sát theo sau chàng, cứ loanh quanh quẩn lại trước cửa bếp. Lấy hết can đảm mãi nàng mới dám cất lời: “Lận Đàn, chuyện lúc trước ta nói…”

“Cẩn thận một chút, đừng để mỡ bắn trúng người.” Chàng ngẩng đầu lên, ôn hòa ngắt lời nàng.

“Dạ…” Tô Ngọc Dung ấp úng đáp một tiếng, nuốt ngược những lời sắp tràn ra khỏi miệng vào trong.

Cơm nước rất nhanh đã nấu xong. Chàng bày biện bát đũa đàng hoàng, lại mang đĩa nho đã rửa sạch sẽ, tươi roi rói đặt ngay cạnh tay nàng.

“Nàng ăn trước đi, ta đi dọn dẹp lại bồn tắm trong phòng một chút.” Giọng điệu Lận Đàn tự nhiên, chẳng hề nghe ra chút khác lạ nào.

Tô Ngọc Dung nhìn góc nghiêng bình thản của chàng, trong lòng càng thêm hoảng hốt, lí nhí hỏi: “Chàng… chàng không ăn cùng sao? Lát nữa cơm canh nguội mất.”

“Ta không đói, nàng cứ dùng trước đi.” Lận Đàn mỉm cười. Nụ cười ấy vẫn dịu dàng như xưa, hệt như cuộc đối thoại một canh giờ trước giữa hai người chưa từng xảy ra. Nhưng Tô Ngọc Dung luôn cảm thấy kỳ quặc, thấy có chỗ nào đó không đúng.

Nói xong, Lận Đàn liền quay người đi vào gian trong, lau chùi sạch sẽ bồn gỗ rồi mang ra ngoài phơi cho ráo nước.

Tô Ngọc Dung lặng lẽ cầm đũa lên, và cơm vào miệng mà nhạt nhẽo vô vị, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về bóng dáng đang lúi húi trong phòng. Đợi đến khi nàng ăn xong một cách chậm chạp, Lận Đàn cũng đã dọn dẹp gian trong sạch bong không tì vết, ngay cả chăn đệm cũng được thay mới, tỏa ra hương nắng ấm áp. Chàng bước ra, dọn dẹp bát đũa Tô Ngọc Dung vừa ăn xong mang vào bếp rửa.

Tô Ngọc Dung đứng bên cạnh, ngượng ngùng vò hai bàn tay vào nhau.

Chập tối, đến lúc phải thay thuốc cho vết thương trên cánh tay nàng. Nếu là ngày thường, Lận Đàn nhất định sẽ tự tay làm lấy, cẩn thận giúp nàng lau rửa, bôi thuốc, băng bó. Nhưng lần này, chàng chỉ đặt thuốc mỡ và băng gạc sạch bên cạnh nàng, ôn tồn nói: “Ta đi mời Trương đại nương qua thay thuốc cho nàng, tay chân bà ấy nhẹ nhàng.”

Tô Ngọc Dung sửng sốt: “Không, không cần phiền Trương đại nương đâu, chẳng phải có chàng ở đây sao?”

“Dẫu sao ta cũng là nam nhân, có nhiều điều bất tiện.” Chàng khẽ đáp. Lý do vô cùng chính đáng và hợp tình hợp lý, khiến Tô Ngọc Dung nhất thời không thể phản bác. Nàng trơ mắt nhìn chàng bước ra cửa.

Đợi Trương đại nương tới, chàng liền tránh mặt ra ngoài sân. Mãi đến khi Trương đại nương giúp nàng thay thuốc xong xuôi rồi cáo từ, Lận Đàn mới bước vào nhà, nhưng cũng chỉ phụ dọn dẹp đồ đạc rồi lui ra ngoài: “Nghỉ ngơi sớm đi.”

Tô Ngọc Dung rầu rĩ bĩu môi, trèo lên giường cuốn mình thành một cái xác ướp, trằn trọc lăn lộn mãi rất khuya mới ngủ được.

Ngày hôm sau, vì tâm tư nặng nề nên tinh thần Tô Ngọc Dung có chút rã rời. Lúc nàng tỉnh dậy, Lận Đàn lại đi vắng rồi. Chàng để điểm tâm ấm nóng trên bệ bếp, kèm theo tờ giấy nhắn dặn nàng tỉnh dậy nhớ ăn, chàng đi vớt rong rêu rồi.

Tô Ngọc Dung ngồi thẫn thờ trong phòng. Đột nhiên, có tiếng gõ cổng. Nàng lập tức ngẩng phắt đầu lên, chạy ào ra mở cửa. Nào ngờ người đứng ngoài cửa lại là Lận Chiêm.

Vừa thấy nàng, Lận Chiêm liền nở nụ cười. Trên tay hắn là một chiếc hộp cơ quan bằng gỗ tinh xảo, chạm trổ hoa văn phức tạp. Nhìn thoáng qua cũng biết giá trị không nhỏ, tuyệt nhiên không phải món đồ chơi rẻ tiền chốn chợ búa.

“A Dung.” Lận Chiêm bước vào, liếc mắt đảo quanh sân viện một vòng, rồi theo chân nàng đi vào trong phòng, phát hiện trong nhà cũng trống trơn: “Huynh trưởng không có nhà sao?”

Hôm nay hắn tới, vốn dĩ cũng muốn báo cho Lận Đàn biết tin Tam phòng đã triệt để thất thế, chẳng còn là mối đe dọa nữa, không ngờ huynh ấy lại đi vắng.

“Chàng ấy… chàng ấy ra ngoài rồi.” Tô Ngọc Dung thất thần đáp. Nàng mời hắn ngồi, rót chén trà đưa qua, sau đó ánh mắt mới rơi vào chiếc hộp cơ quan kia, gắng gượng lấy lại chút tinh thần: “Đây là cái gì vậy?”

“Lúc nãy trên đường tới đây, ta thấy ở sạp hàng rong bán đồ chơi. Nghe đồn giải mã được thì bên trong có càn khôn. Nghĩ nàng sẽ thích nên mua về cho tẩu giải khuây.”

Tô Ngọc Dung nhận lấy, hộp gỗ cầm chắc tay, chất gỗ mịn màng. Nàng theo bản năng mân mê các chốt cơ quan, chiếc hộp liền biến đổi hình dạng. Cấu tạo tinh xảo này khiến nàng nảy sinh đôi chút tò mò.

Thấy nàng cúi đầu hí hoáy nghịch chiếc hộp, những ngón tay thon thả lần mò giữa các khe hở cơ quan, đôi mắt vốn dĩ luôn ngập ngừng e sợ lúc này lại ánh lên vẻ chăm chú và nghiêm túc. Quả nhiên, nàng rất có hứng thú. Lận Chiêm khẽ nhếch khóe môi, để lộ một nụ cười nhàn nhạt.

Thế nhưng, Tô Ngọc Dung chỉ nghịch được một lát, tâm trí lại trôi dạt phương nào.

Nàng nhớ tới những lời nói gây sát thương ngày hôm qua, nhớ tới việc làm Lận Đàn rơi lệ. Chàng đau lòng, cũng không thèm để ý đến nàng nữa. Trong lòng Tô Ngọc Dung vô cùng áy náy… Càng nghĩ, những ngón tay đang giữ chiếc hộp cơ quan càng siết chặt. Chút hứng thú vừa nhen nhóm lại bị sự tự trách và nỗi lo âu trĩu nặng đè bẹp.

Nàng ngẩng đầu lên, hướng mắt về phía cổng viện trống huơ trống hoác, trong ánh mắt ngập tràn sự hụt hẫng và nhung nhớ không tài nào giấu nổi.

Lận Chiêm nhìn bộ dạng này của nàng, nụ cười trên môi dần tắt lịm, ánh mắt cũng trở nên tĩnh mịch.

“Sao thế? Trông nàng có vẻ không vui.” Hắn giơ tay, đầu ngón tay khẽ miết qua đôi mày đang cau lại của nàng.

Tô Ngọc Dung vội vàng lắc đầu: “Không, không có không vui.” Nàng sợ Lận Chiêm nghĩ ngợi lung tung, bèn tìm một cái cớ: “Chắc là ốm mấy bữa nay, cứ quanh quẩn mãi trong phòng nên… nên hơi cuồng chân.”

Nghe nàng nói vậy, vẻ dò xét trong mắt Lận Chiêm dịu đi đôi chút. Hắn dang tay, hơi dùng lực một chút liền kéo nàng từ bên cạnh qua, ôm gọn vào lòng mình.

Sự tiếp xúc cơ thể đột ngột này khiến Tô Ngọc Dung cứng đờ người, nàng có chút mất tự nhiên cựa quậy, muốn giãn khoảng cách ra một chút.

“Đừng động.” Lận Chiêm lại siết chặt vòng tay hơn, thân mật cọ cọ vào chóp mũi nàng, giọng điệu dỗ dành: “Đợi nàng khỏi hẳn phong hàn, ta sẽ đưa nàng ra ngoài dạo chơi, chịu không?”

Hắn kề sát vào nàng, hơi thở ấm nóng phả qua vành tai lúc nói chuyện. Trái tim Tô Ngọc Dung lỡ một nhịp, hai má nóng rực. Cảm giác gượng gạo càng thêm nặng nề, nhưng nàng lại không dám cự tuyệt mạnh tay.

Lận Chiêm nhìn chằm chằm gò má e thẹn của nàng, khẽ cười. Bao lâu rồi mà da mặt Tô Ngọc Dung vẫn mỏng như thế. Rõ ràng hai người đã làm những chuyện thân mật hơn thế này gấp trăm vạn lần, cớ sao chỉ ôm một cái thôi mà nàng cũng đã ngượng ngùng đến vậy. Hắn cúi đầu rúc mặt vào hõm cổ nàng, hít một hơi thật sâu.

Cơ thể Tô Ngọc Dung càng thêm căng cứng. Nàng cảm nhận được đôi môi ướt át của nam nhân đang kề sát làn da mỏng manh của mình mà cọ xát. Thật kỳ lạ, trên người nàng luôn có một mùi hương độc đáo, chẳng giống bất kỳ loại son phấn nào bày bán ngoài chợ, mà là một mùi thơm ấm áp, sạch sẽ. Thứ mùi hương ấy khiến hắn thấy an lòng lạ thường, nhưng đồng thời cũng nhen nhóm một sự rạo rực âm ỉ.

“Nàng sống ở đây…” Giọng Lận Chiêm rầu rĩ vang lên từ hõm vai nàng, mang theo vài phần oán trách: “Còn ta thì phải ở lì trong phủ. Dạo này… nhiều việc quá, bận tối mắt tối mũi, chẳng thể ngày nào cũng ghé thăm nàng được. Có khi đêm đọc sách xong thì trời đã khuya, sợ nàng đã yên giấc nên ta lại không nỡ sang quấy rầy.”

Tô Ngọc Dung nói: “Hiện giờ đệ đang nổi như cồn, đương nhiên là phải bận rộn rồi.”

Lận Chiêm ngẩng đầu lên, ánh mắt nóng rực khóa chặt lấy đôi mắt hơi lảng tránh của nàng. Giọng hắn bỗng trở nên vô cùng nghiêm túc: “Mấy hôm trước, chuyện Tam thúc biển thủ tài sản trong họ suốt bao năm qua đã bị phanh phui, tang chứng vật chứng rành rành. Hiện tại ông ta đã bị tước quyền quản gia, bị giam lỏng rồi. Từ nay Tam phòng coi như lụi bại hoàn toàn, sẽ chẳng còn ai dám ức h**p nàng nữa.”

Tô Ngọc Dung ngẩn người. Nàng mới nằm bẹp ở tiểu viện có mấy hôm, sao bên ngoài bỗng chốc đã vật đổi sao dời. Chẳng phải mới cách đây không lâu, Lận gia Tam gia còn vênh váo, ngang ngược hống hách lắm sao?

Lận Chiêm đăm đăm nhìn nàng, gọi bộc tuệch tên nàng: “Tô Ngọc Dung.”

Bất thình lình bị réo cả họ lẫn tên, hai vai Tô Ngọc Dung giật thót. Nàng nhìn hắn: “Sao… sao thế?”

Hắn xoáy sâu vào mắt nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào mình, gằn từng chữ một: “Đợi ta thi đỗ Trạng nguyên, nàng gả cho ta có được không? Ta sẽ tổ chức cho nàng một hôn lễ thật phong quang, chúng ta sẽ đường đường chính chính sóng bước bên nhau.”

Tô Ngọc Dung chết trân tại chỗ, đầu óc “ong” lên một tiếng. Hôm qua Lận Đàn vừa hỏi nàng có thể nối lại tình xưa không, hôm nay Lận Chiêm lại trắng trợn cầu hôn… Nàng lập tức rối như tơ vò, gần như mất khả năng suy nghĩ. Chợt nhớ lại những lời mình vừa nói, nàng nửa vì lo lắng, nửa vì muốn đánh trống lảng, buột miệng thốt ra: “Vậy… vậy còn Ngũ đệ muội thì sao? Dẫu sao muội ấy cũng là con dâu của Tam phòng. Tam phòng sụp đổ, muội ấy có bị liên lụy không?”

Lời vừa dứt, nàng lại chuyển sang lo lắng thật sự, túm chặt lấy ống tay áo hắn mà gặng hỏi. Nghe vậy, sắc mặt Lận Chiêm tức thì sầm xuống, độ cong trên khóe môi cũng vụt tắt. Hắn chẳng thèm trả lời, chỉ cúi đầu, như để trừng phạt, cắn một cái không nặng không nhẹ lên môi dưới của nàng.

“Ưm…” Tô Ngọc Dung kêu khẽ vì đau. Nàng đưa tay sờ môi, nhìn hắn với ánh mắt mờ mịt xen lẫn tủi thân: “Sao đệ lại cắn ta?”

“Đang ở bên ta, sao trong lòng nàng cứ tơ tưởng tới kẻ khác thế hả?” Lận Chiêm trừng mắt nhìn nàng: “Còn nữa, cấm nàng gọi cô ta là Ngũ đệ muội nữa. Nàng đã hòa ly với Lận Đàn rồi, cô ta tính là Ngũ đệ muội cái nỗi gì của nàng hả?” Hắn ôm riết lấy eo nàng, ánh mắt cố chấp, nhất định đòi nàng một câu trả lời.

Tô Ngọc Dung bị cắn đau điếng, rụt cổ lại, yếu ớt đáp: “Ta… ta chỉ là quen miệng thôi mà…”

Lận Chiêm kề sát lại, chóp mũi chạm vào chóp mũi nàng: “Thế thì bỏ ngay cái thói quen xấu ấy đi. Nhà mẹ đẻ của cô ta là nhà họ Hạ, thiếu gì người chống lưng cho cô ta, nàng khỏi cần phải lo. Còn nữa, sau này không được gọi là Ngũ đệ muội nữa, xưng hô như thế là trái với lễ nghĩa. Nàng đã hòa ly với huynh trưởng, tức là chẳng còn dây dưa rễ má gì với các phòng của Lận gia nữa. Cứ gọi như thế, rước thêm lời đàm tiếu vào thân.”

Kiểu phụ nữ thật thà an phận như Tô Ngọc Dung sợ nhất mấy chữ “trái với lễ nghĩa”. Vừa nghe thấy thế, nàng như bị điểm trúng tử huyệt, vội gật đầu lia lịa: “Biết rồi, ta sửa, từ nay ta không gọi thế nữa.”

Lận Chiêm hài lòng: “Thế mới ngoan. Đừng gọi như vậy nữa. Nếu nàng không biết nên xưng hô thế nào, tẩu có thể gọi cô ta là…” Hắn ngập ngừng một thoáng, khóe môi nhếch lên nụ cười tà mị: “… Ngũ tẩu tẩu.”

Tô Ngọc Dung cạn lời. Ủa, gọi đệ muội thì trái với lễ nghĩa, thế gọi tẩu tẩu thì lại đúng lễ nghĩa chắc?

Lận Chiêm cứ hễ gặp nàng là tâm tình lại vui phơi phới. Huống hồ cái tên Lận Đàn chướng mắt kia lại còn vắng mặt. Đợi giải quyết êm xuôi mọi bề bộn ở Lận gia, hắn sẽ đường hoàng rước Tô Ngọc Dung về bên cạnh. Cớ sao phải chịu cảnh chui rúc trong cái chốn tồi tàn này cơ chứ. Mãn nguyện vì suy nghĩ ấy, hắn siết chặt cánh tay đang quấn quanh eo nàng, thậm chí còn cố tình xốc nhẹ đầu gối.

Tô Ngọc Dung bị hẫng bất ngờ, cơ thể mất thăng bằng. Cảm giác hệt như đang ngồi trên chiếc xích đu tròng trành, nàng buông tiếng kêu thất thanh. Sợ trượt ngã nhào, nàng vội quàng tay qua cổ hắn bám chặt. Cả người nàng gần như lọt thỏm trong lồng ngực hắn, nép sát vào hắn tựa như một con thú nhỏ đang hoảng loạn.

Cảm nhận được sự nương tựa tuyệt đối của nàng, Lận Chiêm càng được đà lấn tới, ôm riết lấy nàng chặt hơn nữa. Hắn khẽ tựa cằm l*n đ*nh đầu nàng cọ cọ, tham lam hít hà mùi hương quen thuộc. Lặng yên một lát, hắn mới hơi lùi ra, nhớ lại câu chuyện còn đang dang dở.

“Câu hỏi ban nãy của ta, nàng vẫn chưa trả lời đấy.” Đầu ngón tay hắn v**t v* nhè nhẹ sau gáy nàng, giọng điệu mang theo sự dỗ dành đầy mị hoặc: “Đợi ta thi đỗ Trạng nguyên rồi, gả cho ta nhé, được không?”

Tô Ngọc Dung liếc xéo hắn, vừa buồn cười trước sự tự tin thái quá của hắn, lại vừa có chút ấm ức, nàng lầm bầm: “Đệ… đệ còn chưa thi cơ mà. Thi đỗ rồi hẵng hay… Làm sao đệ dám chắc mẩm mình đậu Trạng nguyên thế?”

Lận Chiêm khẽ nhướng mày: “Sao ta lại không đỗ được? Nàng lo chuyện bao đồng làm gì?”

Tô Ngọc Dung cãi lại: “Trạng nguyên là nhân tài ngàn vạn người mới chọn được một cơ mà!” Bây giờ nàng đã rành rọt nhiều thứ lắm rồi nhé. Nào là thi Hương, thi Tỉnh, thi Điện, nàng đều tỏ tường đôi chút. Nàng còn biết thế nào là “Tam nguyên cập đệ” nữa cơ! Đó phải là bậc kỳ tài trăm năm hiếm gặp.

Cái dáng điệu cố ra vẻ ta đây hiểu biết nhiều nhưng lại không giấu nổi nét ngây thơ, nũng nịu của nàng khiến Lận Chiêm thấy đáng yêu hết sức. Hắn bật cười thành tiếng, lồng ngực rung rinh, không kiềm được lại sáp tới hôn chụt lên khóe môi nàng, giọng điệu nhơn nhơn: “Thế nàng nói nghe xem, nếu ta thi đậu, nàng có ưng gả cho ta không nào?”

Câu hỏi này lại một lần nữa khiến cõi lòng vừa mới nới lỏng đôi chút của Tô Ngọc Dung co rúm lại. Nàng rũ mắt, giọng nhỏ dần: “Ta từng là thê tử của ca ca đệ. Một người phụ nữ… sao có thể… sao có thể trước sau gả cho cả hai anh em ruột được chứ? Hơn nữa, ta… ta…”

Nàng “ta” nửa ngày trời mà chẳng biết phải diễn đạt mớ bòng bong trong lòng ra sao. Nàng sợ nếu nói rõ ngọn ngành sẽ làm tổn thương Lận Chiêm. Nàng sợ hắn cũng sẽ bị những lời vô tâm của nàng đâm trúng tim đen rồi lầm lũi rời đi như Lận Đàn. Sau cùng, nàng đành giở chiêu bài quen thuộc, dùng giọng điệu rụt rè xen lẫn khẩn cầu thỏ thẻ: “Hiện tại ta vẫn chưa nghĩ thông… Đợi về sau hẵng tính tiếp được không đệ?”

Lận Chiêm đăm đăm nhìn nàng một hồi lâu. Đôi mắt tĩnh mịch ấy tựa như có thể thấu thị nhân tâm, cố gắng chắt lọc ra những suy tư chân thực nhất giấu sau ánh nhìn lảng tránh và đôi mày nhíu lại của nàng. Bị hắn dán mắt nhìn như vậy, Tô Ngọc Dung thấy da đầu tê rân rân, gần như không trụ nổi nữa. Rất may, sau cùng Lận Chiêm chỉ khẽ thở dài một tiếng gần như không nghe thấy. Hắn gật đầu, thôi không dồn ép thêm, lại kéo nàng ôm vào lòng, vòng tay ôm trọn lấy vòng eo thon thả.

Không nhắc đến chuyện hỷ sự nữa, ôm một lát, những ngón tay của hắn bắt đầu không yên phận mà nắn nắn nhè nhẹ phần da thịt mềm mại nơi eo nàng. Tô Ngọc Dung không nhịn được uốn éo người: “Nhột quá.” Nàng thuộc tuýp người có máu buồn, động vào là nhột nhạt khó chịu ngay.

Lận Chiêm tựa cằm l*n đ*nh đầu nàng: “Mấy hôm trước ở tiệm vải ta có trông thấy một xấp lụa, thấy rất hợp với nàng. Ta muốn may cho tẩu một bộ váy mới.”

Tô Ngọc Dung xua tay: “Ta không thiếu quần áo mặc.”

Lận Chiêm lại bảo: “Nàng không thiếu là việc của nàng, đâu có cản trở việc ta muốn tặng. Với lại, trước kia… huynh trưởng chẳng phải cũng hay sắm sửa y phục, trâm cài cho nàng đó sao? Sao huynh ấy tặng thì được, còn ta tặng thì lại không?”

Câu nói này chặn họng khiến Tô Ngọc Dung cứng lưỡi. Nàng há miệng, quả thực chẳng bói ra được lý do gì để phản bác, đành hậm hực ưng thuận: “… Vậy… vậy cũng được.”

Thấy nàng bằng lòng, Lận Chiêm nới lỏng vòng tay đang ôm ấp, bất ngờ moi từ trong tay áo ra một dải thước dây mềm. Rõ ràng là đã có phòng bị từ trước. Hắn khẽ vỗ vỗ vào eo nàng, giọng điệu tự nhiên, thân mật: “Bảo bối, đứng dậy một lát nào, để ta đo kích thước cho nàng.”

Mặt Tô Ngọc Dung “bùng” lên một ngọn lửa, đỏ lựng tưng bừng. Đến cả hai tai cũng nhuộm một màu đỏ rực. Cái danh xưng vốn chỉ dành riêng cho những lúc kề cận gối chăn, cớ sao hắn lại dám trắng trợn gọi vào ban ngày ban mặt thế này.

Nhìn bộ dạng quẫn bách, thẹn thùng của nàng, nụ cười trên môi Lận Chiêm càng thêm sâu sắc. Nhưng hắn lại vờ sập mặt xuống, nghiêm trang huơ huơ dải thước dây trên tay: “Mau lên nào. Lỡ đo sai kích thước, váy may ra không vừa vặn thì có phải phí hoài một xấp lụa quý không?”

Bị hắn lấy lý do chính đáng để ép, Tô Ngọc Dung hết đường từ chối. Nàng ngoan ngoãn rời khỏi đùi hắn, đứng thẳng dậy, giang rộng hai cánh tay. Lận Chiêm bước tới, vòng tay ôm ngang eo nàng, dùng thước dây nghiêm túc đo đạc. Có điều, hành động của hắn thực sự chẳng đứng đắn cho cam. Thước dây luồn dưới nách nàng, vòng qua khuôn ngực. Hắn kẹp thước dây kéo căng, tay cầm một mẩu than chì, cúi đầu đánh dấu một đường. Hơi thở ấm nóng của nam nhân phả thẳng vào vùng da mỏng manh phía trên lớp áo yếm, gợi lên một luồng run rẩy nhè nhẹ. Tô Ngọc Dung ngượng ngập co rúm người lại, nhưng lập tức bị hắn giữ chặt: “Đừng cựa quậy. Đo thế này không chuẩn đâu. Đứng thẳng lên. Đúng rồi.”

“…” Nàng đành cắn chặt môi, giang tay đứng ngay ngắn. Cứ thấy kỳ quái làm sao ấy… Nhưng thấy vẻ mặt hắn đo đạc cẩn thận đến thế, nàng lại hồ nghi có phải do mình nghĩ ngợi lung tung hay không.

Tới vòng eo, thao tác của hắn càng thêm chậm rãi, từ tốn. Thước dây buông lơi, ngón tay hắn không sao tránh khỏi việc chạm vào phần eo non mềm của nàng. Tô Ngọc Dung vốn sợ nhột nhất đời. Bị hắn sờ vào, nàng không nhịn được khẽ kêu lên một tiếng ái chà. Vừa ngẩng mặt lên, bắt gặp ánh mắt đang chứa chan ý cười của hắn, Tô Ngọc Dung chợt bừng tỉnh. Nàng đỏ mặt tía tai trừng mắt lườm hắn: “Đệ chỉ giỏi giở trò trêu cợt ta thôi!”

Lận Chiêm bật cười trầm thấp. Nhìn bộ dạng vừa thẹn vừa giận của nàng, tiếng cười càng lúc càng sảng khoái. Sợ nàng nổi đóa, hắn bèn dỗ dành: “Thôi được rồi, thôi được rồi, không trêu nàng nữa. Chúng ta đo cho đàng hoàng nhé.”

Đo xong vòng ngực và vòng eo, Lận Chiêm khẽ vỗ vào tay nàng: “Bảo bối, xoay người lại, đo vai nào.”

Liên tục bị hắn réo gọi “Bảo bối”, trái tim Tô Ngọc Dung run rẩy từng hồi. Giọng hắn vốn đã trầm ấm êm tai, nay gọi cái tên ấy lại càng thêm phần ướt át dính dấp. Đầu óc Tô Ngọc Dung lùng bùng, mất hẳn khả năng suy nghĩ. Nàng ngoan ngoãn xoay người, đưa lưng về phía hắn.

Lúc quay lưng lại, tầm mắt vô tình sượt qua khung cửa sổ đang mở toang để đón gió.

Ánh mắt nàng bất chợt đông cứng. Dòng máu trong huyết quản như thể đóng băng, lạnh toát ngay tắp lự.

Trong khoảng sân trống, chẳng biết từ khi nào đã lù lù một bóng người đứng lặng thinh.

Là Lận Đàn. Chàng xách một mớ rong rêu tươi rói vừa vớt lên, nước vẫn còn rỏ ròng ròng. Giờ phút này, chàng đang đứng bất động giữa sân. Xuyên qua khung cửa sổ mở toang, ánh mắt tĩnh lặng của chàng phóng thẳng vào trong phòng. Và vừa vặn bắt gặp cảnh Tô Ngọc Dung vừa xoay người lại, trên mặt vẫn còn vương vãi ráng hồng e ấp.