🪷 Chương 67: Rốt cuộc ai mới là trượng phu của nàng
🪷 Editor: Thảo Anh
Sau khi tìm được xe ngựa, Lận Đàn ôm chặt Tô Ngọc Dung đang ướt sũng và lạnh ngắt như tảng băng, lao nhanh về tiểu viện. Từng bước đi của chàng đều vô cùng cẩn trọng, chỉ sợ một chút xóc nảy sẽ làm người trong lòng tổn thương thêm.
Về đến nơi, Lận Đàn nhẹ nhàng đặt nàng nằm xuống giường. Sắc mặt nàng tái nhợt, môi tím tái, cả người co rúm lại không ngừng run rẩy. Vết thương trên cánh tay bị nước ngâm đến trắng bệch, thịt da lật ra trông đến là xót xa.
Chàng toan mở tủ tìm y phục sạch, nhưng tay vươn ra nửa chừng lại khựng lại. Nam nữ thụ thụ bất thân, dẫu hai người từng là phu thê, nhưng với thân phận một kẻ đã mất trí nhớ như hiện tại, chàng không được phép làm càn. Lận Đàn dứt khoát quay người chạy đi, một lát sau đã mời được Trương đại nương nhà bên sang giúp.
“Ái chà trời đất ơi, tiểu Tô bị làm sao thế này? Sẩy chân ngã xuống sông à?” Trương đại nương vội vã chạy vào, nhìn thấy bộ dạng của nàng liền thất kinh kêu lên.
Lận Đàn nói nhanh: “Đại nương làm ơn mau c** đ* ướt ra, thay cho cô ấy bộ đồ sạch, ta đi nhóm lò than đây.” Nói đoạn, chàng vội vã bước ra ngoài. Nhớ mang máng trong bếp vẫn còn ít than củi chàng mang tới từ dạo đầu xuân.
Trong phòng, Trương đại nương đỡ Tô Ngọc Dung dậy, cởi bỏ bộ y phục ướt nhẹp và lấm lem bùn đất. Nhìn thấy trên người cô gái nhỏ chi chít những vết bầm tím cùng vết thương đáng sợ trên tay, bà lại giật thót mình, xót xa như chính con đẻ bị thương. Bà vẫn luôn coi Tô Ngọc Dung như con gái, thấy cảnh này không khỏi nghẹn ngào: “Chuyện này là sao cơ chứ…”
Vừa thút thít, bà vừa nhẹ nhàng dùng khăn ấm lau khô người cho Tô Ngọc Dung, thay bộ áo lót sạch sẽ rồi lấy chiếc chăn bông dày sụ quấn chặt lấy nàng. Tô Ngọc Dung vẫn đang chìm trong cơn mê man, hai hàm răng đánh bò cạp không kiểm soát, khuôn mặt trắng bệch không chút huyết sắc, khác hẳn với vẻ hồng hào khỏe khoắn ngày thường.
Đúng lúc này, Lận Chiêm dẫn theo đại phu hớt hải chạy vào.
Trương đại nương ngẩng lên, thấy một nam tử trẻ tuổi vóc dáng cao lớn, dung mạo lại giống hệt vị lang quân ban nãy xông vào thì sững sờ. Vị công tử này trông trẻ trung và tuấn tú hơn, có vẻ còn chưa đến tuổi nhược quán, nhưng gương mặt lại u ám hệt như bầu trời trước cơn bão lớn. Đôi môi mím chặt thành một đường lạnh lẽo, dường như đang cố đè nén một ngọn núi lửa cuộn trào sắp phun trào. Tuy chưa nổi trận lôi đình, nhưng cái luồng khí tức tỏa ra từ người hắn cũng đủ khiến người ta nghẹt thở, khiếp sợ.
Trương đại nương nín thở, chẳng dám ho he nửa lời.
Lúc này, Lận Đàn cũng vừa bưng chậu than hồng rực vào phòng. Trương đại nương đảo mắt nhìn đi nhìn lại hai người đàn ông, trong bụng thầm thắc mắc. Hai người này nhìn qua thì ngũ quan giống nhau như đúc, nhưng khí chất lại hoàn toàn trái ngược, chắc chắn là anh em ruột rồi. Vậy rốt cuộc ai mới là chồng của tiểu Tô? Không đúng, vị lang quân bà từng thấy từ xa tuy giống hai người này nhưng ôn hòa lễ độ hơn nhiều, chẳng đáng sợ như cậu thanh niên kia. Vậy rốt cuộc ai mới là chồng của con bé? Trương đại nương rối bời.
Đại phu không dám chậm trễ, vội vàng bước tới. Lận Đàn và Lận Chiêm đều túc trực hai bên giường, bốn con mắt chằm chằm nhìn vào từng cử động của đại phu và khuôn mặt nhợt nhạt của Tô Ngọc Dung. Đại phu toát mồ hôi hột, cảm giác như bị hàng ngàn mũi kim châm vào lưng, run rẩy đưa tay bắt mạch.
Sau khi bắt mạch xong, ông lão chậm rãi nói: “Cô nương bị hàn khí xâm nhập, lại mất máu quá nhiều nên mới suy nhược thế này. May mà gốc gác tốt. Lão phu sẽ kê một thang thuốc khu hàn hạ sốt, an thần bổ huyết. Bệnh này phải trị từ từ, cần tĩnh dưỡng một thời gian dài mới khỏi, tuyệt đối không được để chịu thêm kích động nào nữa.”
Đại phu lại chuyển hướng sang vết thương trên tay Tô Ngọc Dung. Miệng vết thương bị nước ngâm đến trắng bệch, trông thật kinh hãi. Ông nhíu chặt mày: “Vết thương rất sâu, lại dính nước lã, e là có nguy cơ nhiễm trùng lở loét, cần phải rửa sạch cẩn thận.”
Nói đoạn, ông mở hòm thuốc mang theo, lấy ra băng gạc sạch và rượu thuốc. Ông tẩm rượu thuốc vào gạc rồi nhẹ nhàng lau quanh vết thương. Vừa chạm vào rìa mép phần da thịt rách bươm, Tô Ngọc Dung đang hôn mê lập tức giãy giụa.
Nàng vô thức thút thít, cánh tay vốn đang để yên bỗng giật nảy lên, theo phản xạ muốn rụt lại. Đôi lông mày nhíu chặt, từ trong cổ họng phát ra tiếng r*n r* đau đớn.
Gần như cùng lúc, hai bàn tay từ hai hướng khác nhau cùng vươn tới.
Lận Đàn đứng gần hơn, phản ứng cực nhanh. Chàng lập tức cúi người, nhẹ nhàng giữ lấy vai Tô Ngọc Dung, rồi đưa tay v**t v* gò má ướt đẫm mồ hôi lạnh của nàng. Ngón tay cái khẽ khàng gạt đi giọt lệ vương nơi khóe mắt, giọng nói tràn ngập sự dỗ dành: “Không sao, không sao đâu… Ráng nhịn một chút là qua ngay.”
Lận Chiêm cũng nhoài người tới từ phía sau, nắm chặt lấy tay nàng, giữ yên không cho cựa quậy. Hắn mím chặt môi, rũ mắt trừng trừng nhìn vào vết thương đáng sợ kia, mặt lạnh như băng.
Bàn tay cầm băng gạc của đại phu khựng lại giữa không trung, ông há hốc mồm ngây ngốc.
Hai nam nhân trẻ tuổi dung mạo tựa nhau nhưng khí chất một trời một vực, kẻ thì v**t v* má dỗ dành, kẻ thì nắm chặt tay giữ chặt, cả hai đều tỏ rõ sự sốt sắng tột độ, hận không thể chịu đau thay cho cô gái nhỏ đang nằm đó.
Thế này… thế này là sao? Vị lão đại phu hành nghề y mấy chục năm, từng chứng kiến bao đôi phu thê mặn nồng, nhưng cảnh hai nam nhân cường tráng cùng vây quanh một nữ tử với thái độ như vậy thì… Rốt cuộc ai mới là chính phu của nàng?
Ông lão cảm thấy cái tuổi gần đất xa trời của mình có lẽ đã không theo kịp thế thái nhân tình của lớp trẻ nữa rồi. Lòng thầm lẩm bẩm, tay cũng đâm ra do dự.
“Đại phu, ta giữ cô ấy rồi, ngài cứ tiếp tục đi.” Lận Đàn lên tiếng nhắc nhở.
Lận Chiêm không hé nửa lời, chỉ hờ hững liếc lão đại phu một cái lạnh lùng.
Đại phu chẳng dám nghĩ ngợi mông lung nữa, vội vàng thu liễm tâm thần, cẩn thận dùng băng gạc rửa sạch vết thương. Cô gái trên giường vẫn không ngừng r*n r* thút thít, dẫu trong cơn mê sảng vẫn vùng vẫy muốn thoát ra. Nhưng nhờ có tiếng dỗ dành êm ái bên tai, sự chống cự của nàng cũng yếu dần, ngoan ngoãn để người ta xử lý.
Lau rửa xong xuôi, đắp thêm kim sang dược, cuối cùng dùng băng gạc trắng muốt quấn chặt vết thương thành nhiều vòng, công đoạn trị liệu mới hoàn tất.
Lận Đàn tiễn lão đại phu ra ngoài, rồi quay lại giục Lận Chiêm: “A Chiêm, đệ mau đi bốc thuốc theo toa này đi, nhanh lên!” Chàng phải tìm việc cho em trai làm để đánh lạc hướng, nếu không chàng thực sự e rằng Lận Chiêm sẽ mất khống chế ngay lập tức.
Đôi mắt thiếu niên đỏ sọng, hơi thở dồn dập, thân thể run lên bần bật vì đang phải dồn nén một thứ cảm xúc mãnh liệt nào đó. Nghe lời anh trai, Lận Chiêm mới ngước mắt lên, trút một hơi thở nặng nhọc rồi giật lấy toa thuốc, lao đi như một cơn gió.
Chẳng bao lâu sau, hắn xách bọc thuốc quay về. Hai người, một túc trực bên giường bệnh, một ngồi ngoài hiên sắc thuốc.
Trương đại nương đứng trong phòng, dẫu trong lòng lo lắng cho tiểu Tô nhưng cũng thấy mình ở lại thêm thừa thãi, vả lại không khí giữa hai anh em này có phần quỷ dị khiến bà cũng e dè. May mà trước khi đi, đại phu đã khẳng định tiểu Tô không nguy hiểm đến tính mạng, nên bà cũng an tâm xin phép ra về.
Thuốc được sắc xong rất nhanh. Lận Đàn cẩn thận đỡ Tô Ngọc Dung đang hôn mê nửa ngồi nửa nằm, từng chút một bón bát nước thuốc ấm áp cho nàng. Những lúc thế này nàng ngoan ngoãn lạ thường, dẫu thần trí mông lung vẫn cố gắng nuốt trọn. Sau khi uống hết thuốc, nhịp thở của nàng dần bình ổn trở lại, rồi chìm sâu vào giấc ngủ.
Trương đại nương thấy Tô Ngọc Dung đã qua cơn nguy kịch, lại nhìn hai anh em đang ngồi đó với bầu không khí nặng nề, liền ý tứ cáo từ.
Trong phòng chỉ còn lại tiếng than củi cháy lép bép. Tô Ngọc Dung đã say giấc, nhưng sự tĩnh lặng này lại càng khiến sự cuồng bạo đang kìm nén trong lòng Lận Chiêm sục sôi dữ dội. Hắn đứng giữa phòng, thân hình run lên vì phẫn nộ, ánh mắt đờ đẫn trân trân nhìn vào khoảng không vô định, những ngón tay co giật liên hồi. Cả người hắn hệt như một cánh cung căng hết cỡ, sẵn sàng đứt phựt bất cứ lúc nào.
Vết thương sâu hoắm lộ cả xương kia dường như vẫn cứ ám ảnh trước mắt hắn. Dù nhắm mắt hay mở mắt, hình ảnh duy nhất hiện lên chỉ là thân hình ướt sũng của Tô Ngọc Dung cùng cánh tay nhuốm đầy máu tươi. Lận Chiêm nắm chặt hai tay đang buông thõng, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức rướm máu.
Nàng bị thương rồi, nàng thực sự bị thương rồi…
Đáy mắt hắn cuộn trào sát khí không sao dập tắt. Tô Ngọc Dung vốn rất sợ đau, hơi tí là khóc. Để tự rạch cánh tay mình đến mức ấy, không biết nàng đã phải lấy dũng khí từ đâu. Máu chảy lênh láng suốt dọc đường, nếu hắn đến chậm một chút nữa, Lận Chiêm chẳng dám tưởng tượng hậu quả sẽ tồi tệ nhường nào.
Hắn hối hận. Hối hận vì đã tính toán chi li làm gì, sao không cứ thế châm một mồi lửa thiêu rụi cái Lận gia chết tiệt kia đi cho rảnh nợ. Bọn súc sinh bẩn thỉu ấy có tư cách gì mà sống đến tận bây giờ cơ chứ.
Phải giết sạch chúng, lột da rút gân, róc từng miếng thịt để lão già khốn khiếp kia nếm trải mùi vị dao cùn xẻo thịt là như thế nào.
Lận Chiêm xoay người, lạnh lùng sải bước về phía cửa viện, không thèm ngoảnh đầu lại.
Lận Đàn vừa thay chiếc khăn chườm trán cho Tô Ngọc Dung, quay lại đã thấy cậu em trai đằng đằng sát khí lao ra khỏi cửa.
“Lận Chiêm!” Chàng quát gọi.
Bóng dáng kia chẳng hề dừng bước, tay đã chạm vào then cửa. Lận Đàn gọi với theo không được, bèn lao như tên bắn tới, đè nghiến lấy vai Lận Chiêm, ép sát vào tường, hạ giọng rít lên: “Đệ định làm cái trò gì vậy?!”
“Ta phải đi giết hắn!” Lận Chiêm ngoắt đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu, dáng vẻ điên loạn, gương mặt gần như vặn vẹo, rít qua kẽ răng: “Ta không chỉ muốn giết hắn! Ta còn muốn thiêu rụi cái Lận gia này! Ta sẽ lăng trì từng đứa một!”
“Đệ điên rồi sao?” Lận Đàn thấp giọng quát, dùng hết sức lực kìm kẹp cơ thể đang giãy giụa của Lận Chiêm, “Nhìn lại bộ dạng của mình xem? Có khác gì kẻ điên không? Bình tĩnh lại đi! Nếu hôm nay ta không cản đệ ở bờ sông, đệ định b*p ch*t tam thúc ngay tại trận sao?”
“Lão ta đáng chết.” Gân xanh trên trán Lận Chiêm giật liên hồi, hắn hằn học thốt ra từng chữ. Hắn trợn trừng mắt nhìn Lận Đàn, ánh mắt tàn độc, nghiến răng nghiến lợi: “Huynh tưởng ta giống huynh sao? Lận Đàn, huynh đúng là đồ hèn nhát, lúc nào cũng bấu víu vào cái gọi là tình thân giả dối nực cười ấy. Nếu không phải huynh nhu nhược, do dự, thì nàng ấy đâu đến nỗi phải chịu nhục nhã, kinh hãi đến nông nỗi này? Hồi ở Lận gia, nàng ấy cũng từng phải chịu uất ức vì huynh rồi đấy. Tên vô dụng như huynh lấy tư cách gì mà cản ta?”
Lận Đàn sững sờ, lực tay đang đè trên vai Lận Chiêm bất chợt nới lỏng, trong mắt thoáng qua một tia mờ mịt.
Chàng không nhớ những chuyện trong quá khứ, nhưng từ lời nói của Lận Chiêm, chàng cũng có thể đoán được phần nào. Mấy vị thúc phụ luôn coi trọng thể diện, lại thích thao túng mọi chuyện. Việc hôn nhân của con cháu trong nhà đều phải môn đăng hộ đối, nhất nhất tuân theo sự sắp đặt. Vậy nên, Tô Ngọc Dung gả vào đó chắc chắn đã phải hứng chịu không ít tủi nhục. Còn chàng, có lẽ vì quá cố kỵ, không muốn xé rách mặt với những trưởng bối đã có công nuôi dưỡng mình, dẫu sau này đã đưa Tô Ngọc Dung ly khai tông tộc, nhưng… liệu trong khoảng thời gian trước đó, nàng đã phải một mình cắn răng chịu đựng bao nhiêu ấm ức?
Nhận thức này hệt như một cái gai nhọn, đâm phập vào tim chàng, khiến chàng cứng họng không thể thốt lên lời biện bạch.
Lận Chiêm hất tay chàng ra toan bước tiếp. Tâm trí Lận Đàn đang rối bời nhưng vẫn nhanh chóng phản ứng, vội vàng nắm chặt lấy tay em trai: “Đúng, lão ta quả thật đáng chết. Nhưng đệ có lường trước được hậu quả không? Lúc đó đâu chỉ có chúng ta ở đấy. Đệ giết ông ta, thanh danh của đệ tính sao? Ngày mai đã dán bảng vàng rồi, công danh tiền đồ của đệ thì sao! Gánh tội giết chú ruột, cả đời đệ coi như chấm hết!”
Lận Chiêm cười khẩy: “Ta đếch thèm quan tâm. Chấm hết thì chấm hết.” Những thứ đó có ý nghĩa gì chứ? Hắn không thể chờ đợi thêm một khắc nào nữa, hắn muốn b*p ch*t lão già khốn kiếp kia ngay bây giờ.
Lận Đàn hít một hơi thật sâu, cố làm dịu giọng điệu: “Đệ muốn làm gì, ta không cản được, cũng không muốn cản. Nhưng ta tuyệt đối không để đệ vì một phút bốc đồng mà khiến A Dung cả đời sống trong day dứt. Hôm nay đệ làm chuyện tày trời, giết người, mất đi công danh, khi nàng ấy tỉnh lại sẽ nghĩ mình là nguyên nhân hại đời đệ, đệ hiểu không?”
Đối với người em trai này, chàng thực sự vừa giận vừa ghét, nhưng cũng không thể đứng nhìn Lận Chiêm cứ thế phát rồ lao ra ngoài giết người. Quả thực làm vậy rất hả dạ, nhưng sau đó thì sao? Lận Đàn không muốn Tô Ngọc Dung bị liên lụy.
“…”
Nghe thấy tên Tô Ngọc Dung, động tác vùng vẫy của Lận Chiêm khựng lại. Hắn ngước nhìn Lận Đàn. Sự tàn độc đặc quánh như lửa đốt nơi đáy mắt dẫu chưa tan biến hẳn, nhưng rốt cuộc hắn không còn tiếp tục giãy giụa nữa.
Hắn không lao ra ngoài nữa, chỉ bồn chồn đi lại trong phòng, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Một lát sau, hai anh em kẻ trước người sau, lặng lẽ bước vào trong phòng.
Lận Đàn ngồi bên chậu than, cầm chiếc kẹp gắp vài cục than cho lửa đượm. Lận Chiêm đi thẳng tới bên giường, đưa tay chạm khẽ vào má Tô Ngọc Dung. May quá, nàng đã bớt nóng hơn lúc mới đưa về. Hắn quỳ một gối xuống sàn, rạp người bên mép giường, ánh mắt không chớp nhìn đăm đăm vào khuôn mặt Tô Ngọc Dung. Sau đó, hắn đưa tay ra, vô cùng nhẹ nhàng gạt những lọn tóc lòa xòa ướt đẫm mồ hôi trên trán nàng, động tác cẩn trọng, nâng niu hệt như một tín đồ ngoan đạo.
Khắc tiếp theo, Lận Chiêm cúi thấp người, áp hẳn một bên má cọ nhẹ vào mu bàn tay đang buông thõng của Tô Ngọc Dung. Hắn nhắm nghiền mắt, hàng mi rậm in bóng râm xuống gò má, khẽ rung rinh. Sống mũi cao thẳng khẽ tì vào làn da lành lạnh của nàng, rồi cứ thế, hắn chầm chậm, rụt rè cọ qua cọ lại.
Trái tim trong lồng ngực hắn tưởng chừng như sắp nổ tung, hai tai ù đi. Phải áp sát vào tay nàng, cảm nhận hơi ấm chân thật, ngửi được hương thơm ngòn ngọt nhè nhẹ thoảng ra từ người nàng, thì cơn sợ hãi và phẫn nộ tột độ kia mới dần lắng dịu.
Lận Đàn ngồi cách đó không xa, thu trọn từng cử chỉ của đệ đệ vào mắt. Động tác của Lận Chiêm mang vẻ thuần phục, thậm chí là hèn mọn, hoàn toàn đối lập với bản tính âm u, tàn bạo thường ngày. Trông hắn lúc này hệt như một con thú hoang đang tuyệt vọng bám víu vào hơi ấm và mùi hương của chủ nhân để tìm chút cảm giác an toàn.
Tay cầm kẹp gắp than của Lận Đàn siết chặt, trong lòng dâng lên vô vàn cảm xúc hỗn độn. Giữa hai anh em vốn dĩ đã có hiềm khích sâu nặng, nay lại có thể ngồi chung một phòng, duy trì sự tĩnh lặng mong manh và kỳ quái này.
Trong phòng chỉ còn tiếng than nổ lép bép, Lận Đàn cất giọng hơi khàn, phá tan sự tĩnh lặng: “Dạo này đệ qua lại mật thiết với ngũ thúc, rốt cuộc là có mưu đồ gì?”
Lận Chiêm không ngẩng đầu, vẫn chăm chú nhìn Tô Ngọc Dung. Rất lâu sau, hắn mới bật ra một tiếng cười khẩy: “Muốn mượn tay lão để phế truất Tam phòng.”
Lận Đàn ngoái đầu nhìn hắn: “Đệ định làm thế nào?”
Lận Chiêm chầm chậm xoay đầu lại, hai người nhìn nhau giây lát. “Trong tộc thiếu gì kẻ đã ngứa mắt với thói lộng quyền của lão già đó. Ta sẽ kích động để bọn chúng cắn xé lẫn nhau… Đợi thế lực Tam phòng suy yếu, cái kim trong bọc lòi ra… Phủ đệ tất sẽ đại loạn. Ngũ thúc muốn chớp thời cơ soán vị, nhưng…” Hắn ngừng lời, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt, “…Lão ta chỉ có mỗi mụn con trai ngớ ngẩn. Bao nhiêu năm nay, huynh có thấy lão dẫn đứa con đó về phủ bao giờ chưa?”
Ánh mắt Lận Đàn chùng xuống, hồi tưởng lại. Quả thực, ngũ thúc quanh năm ngược xuôi buôn bán. Lão có một đứa con trai, nhưng người trong nhà rất hiếm khi thấy mặt, họa chăng chỉ hồi còn ẵm ngửa, lúc chưa lộ rõ bệnh tật gì mới bế về Lận gia vài lần.
Trong tộc vẫn râm ran lời đồn ngũ thúc hiếm muộn, dẫu thê thiếp đầy nhà nhưng chỉ mót được một mụn con trai, lại còn là một kẻ ngốc nghếch. Ăn uống phải có người bón, đi vệ sinh cũng chẳng biết đường, lúc nào cũng phải có người túc trực hầu hạ, sểnh ra một cái là đâm đầu xuống hố phân. Năm ngoái nghe đâu tên ngốc đó cưới vợ, chẳng biết lại làm khổ con gái nhà ai.
Nếu ngũ thúc chết, gia sản của lão tất nhiên sẽ bị xâu xé sạch sẽ, chẳng còn gì để chống đỡ nữa. Lận Đàn đã rõ thâm ý của em trai. Chàng hiểu tâm cơ của đệ đệ sâu sắc đến nhường nào, từ thuở nhỏ đã rắp tâm sắp đặt g**t ch*t ba người trong nhà. Lận Đàn chưa từng hé môi về chuyện này, một phần là vì trong lòng chàng vẫn luôn mang nỗi day dứt đối với em trai. Do cuộc hôn nhân của cha mẹ đổ vỡ, Lận Chiêm sinh ra đã phải chịu sự ghẻ lạnh, chưa từng nhận được chút tình thương nào. Thân là huynh trưởng, để đứa em ruột lầm đường lạc lối, trở thành kẻ máu lạnh như vậy, lẽ nào chàng không có một phần trách nhiệm?
Huống hồ… Lận Đàn nhớ lại thời niên thiếu, khi hay tin cha và mẹ kế qua đời từ thư viện, lòng chàng dẫu chấn động và đau xót, nhưng ở nơi sâu thẳm nhất, u ám nhất của tâm hồn, dường như cũng có một sự nhẹ nhõm âm thầm len lỏi. Đối mặt với cái chết của họ, chàng thực sự đau buồn, hay là đang thở phào nhẹ nhõm? Thế nên khi mơ hồ nhận ra kẻ ra tay sát hại họ chính là đứa em trai luôn lầm lì, ít nói của mình, Lận Đàn đã chọn cách im lặng. Bởi sâu xa mà nói, Lận Chiêm đã thay chàng thực hiện những điều tăm tối nhất mà chàng từng nung nấu vô số lần trong mơ.
Lận Đàn trầm giọng hỏi: “Sau đó thì sao? Đệ định thâu tóm quyền hành à?”
Lận Chiêm bật cười khinh miệt, ánh mắt tràn ngập sự chán ghét: “Cái Lận gia này vốn là một vũng bùn nhơ nhớp, ai thích thì nhảy vào. Nhưng nếu không khuấy tung nó lên, không chặt đứt từng cái móng vuốt dơ bẩn của bọn chúng, thì sẽ chẳng bao giờ được yên thân.” Nói đoạn, hắn đưa mắt nhìn người huynh trưởng: “Sao nào, lẽ nào huynh chưa từng có suy nghĩ đó?”
“Ta…” Lận Đàn tự vấn lương tâm. Kìm nén quá lâu nên đâm ra muốn trốn tránh, chàng quả thực là kẻ hèn nhát. Nếu là Lận Đàn của ngày xưa, tuyệt đối không thể giống Lận Chiêm, liều lĩnh muốn đập nát tất cả. Nhưng giờ đây, dường như mọi chuyện đã khác. Những góc tối tăm bị đè nén, che giấu bấy lâu, có lẽ ngay từ lúc ban đầu lầm tưởng Tô Ngọc Dung là thê tử của đệ đệ mà nảy sinh ý đồ cướp đoạt, thì đã bị phơi bày toàn bộ rồi.
Chàng vốn dĩ đã là một kẻ hèn hạ như vậy, chẳng phải sao?
Lận Đàn đứng dậy nhìn em trai: “Với bản tính của tam thúc, đệ chỉ cần về chịu tội là có thể xoa dịu sự đề phòng của ông ta. Hãy sớm ra tay đi, đừng trì hoãn nữa.”
“Còn nữa,” Lận Đàn ngập ngừng, “Mai là ngày yết bảng, thi Điện đã cận kề, không thể lơ là. Đệ đừng quanh quẩn ở đây nữa, mau về nhà ôn thi đi.”
Lận Chiêm im lặng: “Ta muốn túc trực bên nàng.”
“Giờ không phải lúc, đệ về đi.” Lận Đàn nhíu mày, “Lần sau đừng bốc đồng như vậy nữa. Trăm sự phải tính toán kỹ lưỡng, chí ít cũng phải nghĩ cho nàng ấy chứ.” Dù Lận Đàn chẳng hề muốn gắn kết Tô Ngọc Dung với Lận Chiêm, nhưng lúc này cũng đành lôi nàng ra làm lý do: “Nếu nàng tỉnh lại, biết đệ vì nàng mà lỡ dở kỳ thi, nàng ấy sẽ tự dằn vặt mình đến chết mất. Đệ còn lạ gì tính nàng nữa, lúc nào cũng biết nghĩ cho người khác, dễ sinh lòng áy náy vô cùng.”
Nghe đến Tô Ngọc Dung, trái tim Lận Chiêm mềm nhũn, chút gai góc cũng được vuốt phẳng. Hắn dời mắt liếc nhìn Lận Đàn, chẳng đáp lời. Hắn thừa hiểu mấy lời đạo mạo của anh trai nghe thì như đang lo nghĩ cho hắn, cho Tô Ngọc Dung, có lẽ cũng có một phần sự thật, nhưng thâm ý giấu bên dưới thì hắn lạ gì. Lận Đàn chẳng qua chỉ thấy hắn chướng mắt, muốn tống khứ hắn đi thật nhanh để tiện bề riêng tư với Tô Ngọc Dung mà thôi.
Hắn cười khẩy trong bụng, nhưng ngoài mặt không lộ chút cảm xúc. Hắn chẳng thèm nhìn Lận Đàn nữa, xoay người hướng ánh mắt về phía Tô Ngọc Dung đang say ngủ. Hắn rạp người xuống, áp nhẹ má vào mu bàn tay nàng, cọ xát đầy quyến luyến, hệt như đang mong mỏi nàng v**t v*, dỗ dành và trò chuyện cùng hắn.
Lận Chiêm nhoài người tới, ngón tay khẽ khàng lướt qua gò má Tô Ngọc Dung, nâng niu như thể chạm vào đồ sứ mỏng manh, tuyệt nhiên không dám dùng sức. Tiếp đó, hắn cúi đầu, đặt môi mình lên bờ môi nhợt nhạt khô nẻ của nàng, m*t mát thật dịu dàng. Một nụ hôn lướt qua rất nhanh, không nhuốm màu nh*c d*c.
“Ta về đây.” Hắn ngước nhìn Tô Ngọc Dung dẫu còn đang bất tỉnh, thì thầm: “Không phải bỏ mặc nàng… mà là ta muốn nhanh chóng dọn sạch những chướng ngại vật kia.” Vừa nói, ngón tay hắn vừa lướt nhẹ qua đường nét trên khuôn mặt nàng: “Xin lỗi, từ nay… tuyệt đối không để nàng phải chịu bất kỳ tổn thương nào nữa.”
Ngắm nhìn thêm một lúc lâu, Lận Chiêm mới đứng dậy, chẳng thèm đếm xỉa đến Lận Đàn đang đứng trơ như tượng gỗ bên cạnh, đẩy cửa bước ra ngoài.
Lận Đàn vẫn ngồi bên chậu than, xương quai hàm bạnh ra căng cứng. Nụ hôn ban nãy Lận Chiêm dành cho Tô Ngọc Dung hệt như một mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào tim chàng, đau đớn đến mức nghẹt thở. Tận mắt chứng kiến còn tàn nhẫn gấp vạn lần việc nghe trộm qua vách tường hay cánh cửa tủ. Các khớp ngón tay chàng bấu chặt đến tái nhợt, một sự thôi thúc điên cuồng muốn lôi cổ Lận Chiêm lại và tẩn cho một trận nhừ tử đang gào thét trong lồng ngực.
Đó là thê tử của chàng, là của riêng chàng.
Nhưng rồi, nắm đấm siết chặt ấy lại từ từ buông thõng. Chàng không thể tranh giành. Ít nhất là ngay lúc này. Nếu bây giờ lật mặt hoàn toàn với Lận Chiêm, làm ầm ĩ lên, người phải chịu đựng sự dằn vặt, mệt mỏi nhất lại chính là Tô Ngọc Dung ở giữa. Nếu chàng thực sự muốn hàn gắn, muốn chinh phục lại trái tim nàng, thì phải biết nhẫn nhịn. Càng tranh giành, chỉ càng đẩy nàng ra xa, lợi bất cập hại.
Chỉ là… cái tư vị nhẫn nhịn, trơ mắt nhìn kẻ khác hôn thê tử của mình, nó giống hệt như nuốt phải viên than hồng, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng đến quặn thắt.
Sáng hôm sau, ánh ban mai bừng sáng, hắt những vệt nắng lung linh qua bậc thềm cửa sổ. Mí mắt Tô Ngọc Dung nặng trĩu chớp động vài cái, khó nhọc mở hé ra.
Đầu óc nàng váng vất. Cơn sốt suốt một đêm dài khiến cả người đau nhức như bị xé vụn. Nàng chỉ vừa khẽ cựa ngón tay, người đang canh gác bên giường đã lập tức nhận ra và sáp lại gần.
Lận Đàn dường như đã thức trắng cả đêm, dưới khóe mắt hằn lên những tia máu đỏ. Thấy nàng tỉnh lại, đôi mắt vốn u sầu rốt cuộc cũng bừng sáng, nở một nụ cười hiền hậu pha lẫn chút mừng rỡ: “Cô tỉnh rồi, có thấy khó chịu ở đâu không? Đã đỡ hơn chút nào chưa?”
Giọng điệu thật nhẹ nhàng, ấm áp như gió xuân. Tô Ngọc Dung ngây ngốc nhìn chàng, môi mấp máy nhưng chẳng thốt nổi thành lời, cổ họng khô khốc ran rát. Hàng tá cảm xúc rối rắm cuộn trào trong lòng, nàng nín lặng, không biết phải đối diện với chàng ra sao.
Thấy nàng chỉ mở to mắt nhìn mình mà không nói, trong mắt Lận Đàn xẹt qua một tia hụt hẫng khó mà nhận ra. Không biết so với chàng, người nàng mong muốn nhìn thấy nhất khi vừa tỉnh dậy khỏi cơn thập tử nhất sinh, có phải là Lận Chiêm hay không?
“Chắc là khát nước rồi phải không? Để ta rót cho cô chén nước nhé?” Chàng vội vàng xoay người lấy nước. Chén nước vẫn luôn được ủ ấm, chỉ chực chờ nàng tỉnh giấc là có thể uống ngay. Rót xong, Lận Đàn cẩn trọng đỡ nàng ngồi dậy, dâng chén nước lên tận môi. Tô Ngọc Dung ngoan ngoãn uống từng ngụm nhỏ, dòng nước ấm len lỏi xuống xoa dịu cái cổ họng khô nẻ, đồng thời đánh thức chút ý thức còn đang mơ màng.
“Đầu còn nhức không?”
Nàng lắc đầu.
“Cơ thể có chỗ nào không khỏe nữa không?”
Nàng vẫn lắc đầu.
“Vậy… đói bụng chưa?” Lận Đàn khẽ hỏi: “Ta có nấu cháo, uống một bát cho ấm bụng nhé?”
Chàng trò chuyện với nàng bằng giọng điệu hệt như đang dỗ dành một đứa trẻ. Tô Ngọc Dung cúi gằm mặt, nhè nhẹ gật đầu. Lận Đàn lập tức vui vẻ đứng lên múc cháo. Cháo kê nấu nhừ tơi xốp, chàng thổi nguội rồi cẩn thận bón từng muỗng cho nàng. Tô Ngọc Dung im lặng tựa lưng vào gối, từ tốn ăn sạch bát cháo thanh đạm. Bộ dạng nàng tĩnh lặng và phục tùng đến kỳ lạ, chẳng rõ có phải do ảnh hưởng của cơn ốm đau hay không.
“Nằm xuống nghỉ ngơi thêm đi.” Lận Đàn cẩn thận tém lại mép chăn cho nàng, giọng điệu càng thêm dịu dàng: “Có lạnh không, cần lấy thêm chăn không?”
Tô Ngọc Dung lắc đầu từ chối, chậm rãi nằm xuống theo lời chàng, xoay lưng lại, quay mặt vào vách tường, co rúm người lại.
Lận Đàn nhìn dáng lưng mỏng manh của nàng, lòng đau thắt, khẽ nói: “Được rồi, cô cứ ngủ thêm đi, ta ở ngay ngoài này, có việc gì thì cứ gọi.”
Chàng bước lại gần bàn, thu dọn bát đũa định mang đi rửa. Thế nhưng, khi vừa định nhấc chân rời khỏi, chàng chợt nhận ra bờ vai nhỏ bé cuộn tròn trong chăn trên giường đang run lên bần bật. Tim Lận Đàn thót lại. Chàng khựng bước, bỏ vội đống bát đĩa xuống, tiến lại gần giường. Đến sát bên cạnh, dường như nghe thấy cả tiếng thút thít bị kìm nén.
Lưỡng lự một hồi, Lận Đàn mím môi, cúi người đặt tay lên vai nàng, nhẹ nhàng xoay người nàng lại.
Khuôn mặt Tô Ngọc Dung đầm đìa nước mắt, gò má vốn đã nhợt nhạt nay càng thêm ướt át, đôi mắt sưng húp, môi dưới bị cắn đến trắng bệch. Nàng nhắm nghiền mắt, hàng mi dài bết dính nước mắt không ngừng run rẩy, cố sống cố chết kìm nén tiếng khóc nấc lên thành tiếng.
Lận Đàn hít thở không thông: “Tô cô nương…”
Nghe tiếng gọi của chàng, Tô Ngọc Dung không tài nào nhịn thêm được nữa, nước mắt vỡ òa, bờ vai run rẩy dữ dội, những tiếng nức nở đau xót bật ra từ cổ họng.
“Cô… sao vậy? Chỗ vết thương lại đau à?” Lận Đàn hoảng hốt nhìn nàng, ánh mắt ngập tràn vẻ đau xót, lóng ngóng tay chân.
Tô Ngọc Dung chỉ lắc đầu, cảm giác hổ thẹn tột độ như một tảng đá đè nặng, khiến nàng sắp sửa ngạt thở. Trước khi hôn mê, nàng đã nghe rõ mồn một lời chàng nói với Lận Tam gia, rằng nàng là thê tử của chàng. Lời nói ấy hệt như một câu thần chú cứ quẩn quanh bám riết lấy nàng trong lúc mê sảng.
Chàng biết từ bao giờ vậy? Tô Ngọc Dung chẳng biết phải giáp mặt chàng thế nào, chẳng biết trong mắt chàng, hình ảnh nàng tồi tệ, thảm hại đến mức nào. Những cố gắng duy trì sự bình yên giả tạo của nàng phút chốc tan thành mây khói. Thực ra nàng đáng lẽ phải lường trước được điều này, chuyện tày đình như vậy làm sao giấu diếm mãi được. Cho dù nàng không hé môi, thì cũng thiếu gì người sẵn sàng nói cho Lận Đàn biết rằng chàng từng có một người vợ tên là Tô Ngọc Dung.
Một người vợ, chồng vừa mất chưa đầy trăm ngày, đã dan díu với chính em chồng của mình. Thế thì suốt thời gian qua, nàng ra vẻ không quen biết chàng, cái điệu bộ giả tạo ấy lọt vào mắt chàng sẽ trở nên buồn nôn, tởm lợm đến mức nào?
Thấy nàng khóc, trái tim Lận Đàn cũng như thắt lại. Chàng quýnh quáng lấy tay lau nước mắt cho nàng, nhưng lau mãi cũng không cạn, nước mắt cứ tuôn trào không ngớt.
“Tô cô nương…”
“Rốt cuộc… huynh biết chuyện từ khi nào vậy?” Tô Ngọc Dung cuối cùng cũng ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn chàng, nàng gượng ngồi dậy, giọng nói vỡ nát, chất chứa sự tuyệt vọng: “Huynh nhớ lại từ lâu rồi đúng không? Cứ đứng nhìn ta như một con ngốc cố giấu giếm… Huynh đang coi ta như một trò cười phải không?”
Lận Đàn ngớ người, bấy giờ mới vỡ lẽ nguyên do nàng khóc. Nàng là người lương thiện, gặp chuyện gì cũng quen nhận lỗi về mình, đó chính là lý do khiến Lận Đàn luôn chần chừ không dám thú nhận mình đã biết tất cả, vì chàng thừa hiểu Tô Ngọc Dung sẽ suy sụp, sẽ vô cùng đau đớn.
Chàng trầm ngâm một lúc, cuối cùng khẽ lắc đầu, ánh mắt chân thành đan xen một nỗi buồn bất đắc dĩ: “Không có, ta chưa hề nhớ lại quá khứ. Suốt thời gian qua, ta đã cố gắng rất nhiều, mong mỏi tìm lại ký ức, nhưng quãng thời gian đó đối với ta vẫn chỉ là một mảng trắng xóa. Ta thực sự không thể nhớ ra.”
Chàng ngừng một nhịp, giọng chùng xuống: “Thế nhưng, quả thực… ngay từ tháng trước, ta đã nghe người ngoài kể lại chuyện chúng ta từng kết nghĩa phu thê.”
Tháng trước… Tô Ngọc Dung khẽ nấc lên, hóa ra chàng biết từ sớm như vậy. Thế thì hôm nọ chàng trốn trong tủ, nghe thấy những âm thanh kia, chẳng phải là lúc ấy chàng đã tường tận mọi chuyện rồi sao?
Tô Ngọc Dung sững sờ, cảm giác hổ thẹn sâu sắc đánh gục nàng. Nàng không dám hình dung lúc đó Lận Đàn đã trốn trong tủ với tâm trạng thế nào khi lắng nghe tiếng r*n r* ân ái giữa nàng và Lận Chiêm. Nàng không kìm được nữa, gục mặt khóc nức nở, đưa cánh tay lành lặn lên ôm chặt mặt, như thể làm vậy sẽ che giấu đi sự hiện diện của mình, trốn tránh ánh mắt khiến nàng không biết chui vào đâu cho bớt nhục của chàng.
“Đừng nhìn ta, xin huynh đừng nhìn ta nữa…” Giọng nàng nghẹn ngào, nấc lên từng hồi, “Ta là một người xấu xa, tồi tệ lắm…”
Tô Ngọc Dung khóc càng lúc càng thảm thương, nức nở: “Ta đã phản bội quá khứ của chúng ta, ta không xứng đáng làm chị dâu, ta đã gây ra tội nghiệt…” Rõ ràng tâm nguyện ban đầu là thay người chồng quá cố chăm sóc em trai, vậy mà cuối cùng lại “chăm sóc” đến tận trên giường.
Nàng không còn mặt mũi nào để đối diện với Lận Đàn. Cái vết nhơ loạn luân giữa chị dâu em chồng, chỉ cần nhắc đến thôi nàng cũng thấy mình đã làm vấy bẩn một người thanh cao, thuần khiết như Lận Đàn.
Tô Ngọc Dung cúi gầm mặt, khóc lóc tự dằn vặt những sai lầm của bản thân.
Bất chợt, một vòng tay ấm áp, dịu dàng ôm trọn lấy nàng. Tiếng khóc của Tô Ngọc Dung ngừng bặt. Lận Đàn không gỡ tay nàng ra, cũng chẳng ép nàng phải nhìn vào mắt mình, chàng chỉ chầm chậm, nâng niu ôm lấy thân thể đang co rúm lại của nàng.
Một tiếng thở dài thật khẽ vang lên. Sau đó, hơi ấm quen thuộc của chàng bủa vây lấy nàng, giọng nói dịu dàng thân thuộc vang lên bên tai:
“Đừng khóc, ta chưa bao giờ oán trách nàng, ngốc ạ, chuyện này sao có thể là lỗi của nàng được?”
“Kẻ phản bội thực sự, là ta mới đúng.” Lận Đàn nói chậm rãi, rõ ràng từng chữ, giọng nói tựa gió mát lướt nhẹ qua nàng: “Là do ta bất tài, không bảo vệ được nàng, bỏ lại nàng lẻ loi một mình chống chọi với bão táp. Còn ta, lại ích kỷ và dễ dàng quên bẵng đi tất cả quá khứ của chúng ta, quên đi lời thề hứa, rũ bỏ trách nhiệm của một người làm chồng…”
Giọng chàng pha lẫn nỗi ân hận tột cùng, rành rọt và trang nghiêm: “Thế nên… A Dung à, người đáng nói lời xin lỗi, phải là ta. Kẻ đáng thấy nhục nhã, cũng chính là ta đây.”