🪷 Chương 52: Rung động
🪷 Editor: Thảo Anh
Khi ngả lưng nằm xuống trong căn phòng ngủ vừa quen thuộc vừa xa cách này, Tô Ngọc Dung vẫn còn đôi chút bàng hoàng, chẳng hiểu sao mình lại nhận lời Lận Đàn mà dọn về đây.
Càng nghĩ nàng càng thấy hối hận. Vốn dĩ dự tính rằng Lận Đàn đã quên sạch mọi chuyện, vả lại hai người đã hòa ly, thì chẳng nên tiếp tục dây dưa làm gì. Thế nhưng đối diện với gương mặt ấy của chàng, nàng lại chẳng thể nào thốt ra lời khước từ.
Tô Ngọc Dung phiền muộn không yên, nhẩm tính từng ngày xem bao giờ Lận Chiêm mới trở về. Kỳ thi Tỉnh kéo dài, phải mất gần nửa tháng, sau đó còn đợi bảng vàng, rồi lại đến thi Điện, phiền toái vô cùng. Tính tới tính lui, ít nhất cũng phải ở lại kinh thành hai tháng ròng.
Nếu suốt mấy tháng ấy cứ ở quán trọ thì quả là một khoản chi phí không nhỏ. Dù không dùng tiền của mình, nhưng cứ nghĩ đến là Tô Ngọc Dung lại thấy xót xa. Nàng đành tự trấn an mình rằng, vì để tiết kiệm bạc nên mới đồng ý với đề nghị của Lận Đàn. Có như vậy, nàng mới có thể tự lừa dối bản thân để tiếp tục chung sống bình thản trong sân viện này.
Khi Lận Đàn trở về Lận phủ, phố xá đã lên đèn.
Sau khi tắm rửa thay y phục, chàng ngồi trước thư án, gọi gã tiểu sai trong viện tới. Gã tiểu sai tiến lên khom mình chờ lệnh, bỗng nghe thấy vị công tử nhà mình hỏi với giọng điệu vô cùng nghiêm túc: “Ngươi có biết ở đâu bán gà con không?”
“Cái gì cơ?” Gã tiểu sai ngẩng phắt đầu lên, mặt mũi ngơ ngác, tưởng mình nghe nhầm. “Lang quân sao lại hỏi chuyện này? Việc thu mua trong phủ xưa nay đều có người chuyên trách, gà vịt cá thịt đều được làm sạch sẽ rồi mới đưa vào bếp ạ.”
Lận Đàn bảo: “Ngươi cứ nói cho ta biết, loại gà con vừa mới nở thì ở đâu bán?”
Nghe chàng hỏi lại lần nữa, gã tiểu sai bấy giờ mới tin mình không nghe lầm. Tuy bụng đầy nghi hoặc, gã vẫn vội vàng đáp: “Dạ, ở chợ Ngõa bên ngoài phía Nam thành, cứ mùng ba, mùng sáu, mùng chín hàng tháng là có phiên đại tập. Ở đó có khu chợ gia cầm riêng, chắc chắn là mua được ạ.”
Gã dè dặt nói thêm: “Lang quân nếu muốn ăn gà, cứ dặn nhà bếp một tiếng là được…”
“Chẳng phải để ăn.” Lận Đàn ngắt lời, “Được rồi, ta biết rồi, ngươi lui xuống đi.”
“Dạ.”
Sáng sớm hôm sau, trời vừa hửng sáng, Lận Đàn đã ra khỏi cửa, thẳng hướng chợ Ngõa phía Nam thành. Nghe đám hạ nhân bảo, khu chợ gia cầm này mở rất sớm, đi muộn là tiểu thương bán hết hàng về nhà mất.
Chợ Ngõa là một trong những khu chợ lớn nhất ngoại thành kinh đô, tiếng người huyên náo, đủ mọi hạng người tụ hội. Không khí đặc quánh mùi phân súc vật, mùi bùn đất và mùi thức ăn trộn lẫn, quả thực chẳng mấy dễ ngửi.
Lận Đàn vận một bộ cẩm bào thanh nhã, khí chất cao quý, bước đi giữa dòng người chen chúc trông có phần lạc lõng, thu hút không ít ánh nhìn tò mò. Chàng vừa đi vừa đảo mắt tìm kiếm, vất vả lắm mới tìm thấy khu chợ gia cầm. Còn chưa kịp lại gần đã nghe thấy một tràng tiếng chiếp chiếp, quàng quạc ầm ĩ.
Ven đường la liệt tiểu thương xách lồng bán gà, vịt, ngỗng. Có người còn dắt cả trâu bò. Cạnh đó là chợ hoa chim, người qua kẻ lại tấp nập, mang đậm hơi thở phố thị nhộn nhịp.
Lận Đàn hiếu kỳ quan sát. Bước tới gần, chàng thấy những chiếc lồng tre xếp tầng tầng lớp lớp, bên trong nhung nhúc những sinh linh nhỏ bé mềm mại. Chúng có đủ chủng loại, con thì vàng ươm, con thì nâu sẫm, lại có con lông vằn vện. Đứa nào đứa nấy như những nắm bông nhỏ, cứ rướn cổ nhìn láo liên, kêu chiếp chiếp không ngớt.
Đây là lần đầu tiên Lận Đàn được nhìn ngắm nhiều sinh vật sống động thế này ở cự ly gần. Chàng dừng chân trước một sạp hàng, hơi cúi người xuống hứng thú quan sát. Đám gà con lông tơ bồng bềnh, đôi mắt như hạt đỗ đen tròn xoe xoay tít, trông vô cùng lanh lợi.
Chủ sạp là một nông phụ nước da ngăm đen. Thấy một vị công tử áo quần sang trọng ghé thăm, bà ta thoáng ngẩn người rồi lập tức niềm nở: “Vị gia này muốn mua gà con sao? Ngài nhìn xem, toàn bộ đều mới nở vài ngày thôi, khỏe mạnh lắm! Mua về cực kỳ dễ nuôi!”
Lận Đàn chẳng rõ nhìn thế nào mới biết chúng khỏe mạnh, chỉ thấy con nào cũng như con nấy. Chàng nhẩm tính diện tích sân viện của Tô Ngọc Dung và khả năng chăm sóc của nàng, rồi đắn đo bảo: “Làm phiền bà… chọn cho ta hai mươi con.”
Chủ sạp nhanh thoăn thoắt bắt đầu lựa chọn, miệng không ngớt lời: “Gia cứ yên tâm, tôi chọn cho ngài những con lanh nhất, ngài xem cái chân này, lực lắm!”
Nhìn bà ta thành thục túm lấy từng con gà để kiểm tra rồi giơ lên cho xem, Lận Đàn không kìm được nhắc nhở: “Nhẹ tay thôi, đừng làm chúng đau.”
Bà chủ cười hì hì: “Ái chà, ngài cứ yên tâm, tôi làm có chừng mực mà!”
Bà chọn đủ hai mươi con gà con, chia vào hai chiếc giỏ tre có lót rơm khô. Lận Đàn mỗi tay xách một chiếc giỏ. Chàng cũng chẳng biết giá cả thị trường ra sao, bèn lấy ra một thỏi bạc: “Ngần này đủ chứ?”
Mụ bán hàng vừa thấy bạc liền mắt sáng rỡ: “Đủ, đủ quá đi chứ!” Nói đoạn, mụ lại nhanh tay vơ thêm mấy con từ trong lồng ra: “Tặng ngài thêm hai con vịt nữa, loại này cũng dễ nuôi lắm, cho ăn ít bèo tây là được!”
Mụ ôm thỏi bạc, mừng húm, thấy chưa đủ lại nhiệt tình chào mời: “Gia có muốn lấy chim bồ câu không? Chỗ tôi có cả bồ câu béo mầm, hầm canh là nhất đấy!”
Lận Đàn nghĩ một hồi rồi gật đầu: “Vậy lấy cho ta hai con bồ câu.”
“Có ngay!”
Lận Đàn mỗi tay xách một lồng, lách ra khỏi chợ Ngõa. Chàng đi rất chậm, chỉ sợ xóc nảy sẽ làm kinh động đến những sinh linh nhỏ bé mỏng manh bên trong. Thế nên đoạn đường từ chợ Ngõa về đến sân nhỏ tuy không quá xa mà cũng khiến trán chàng lấm tấm mồ hôi.
Vừa đến gần sân viện, Lận Đàn bỗng ngửi thấy một mùi vị lạ lùng. Cúi đầu nhìn xuống, mùi phân gà nồng nặc đến phát khiếp. Chàng vội vàng gồng người lên, chỉ sợ dây bẩn vào y phục. Bộ y bào này là chàng đặc biệt chọn lựa từ đêm qua, dặn hạ nhân treo lên giá huân hương xông trầm suốt một đêm, sáng ra mặc vào vẫn còn thoang thoảng mùi hương thanh khiết, tuyệt đối không được để bẩn.
Lúc Tô Ngọc Dung mở cửa, vừa vặn thấy chàng đang đứng ở cổng với tư thế kỳ quặc, hơi khom lưng, đôi mày khẽ nhíu lại. Nàng đang bưng chậu gỗ trên tay, định bụng ra bờ mương giặt giũ.
Bấy giờ trời còn rất sớm, phía chân trời vẫn còn vương chút sắc xanh mờ ảo của rạng đông. Thấy Lận Đàn, nàng không khỏi kinh ngạc, chẳng ngờ chàng lại tới đây từ sớm thế này.
“Huynh trưởng?” Nàng ngạc nhiên hỏi: “Sao huynh lại tới đây?”
“Ta mang đồ cho cô.” Lận Đàn mỉm cười, hơi nhấc hai chiếc giỏ lên cao một chút, “Nghe người ta bảo đi chợ gia cầm phải đi sớm chứ muộn là hết, nên ta vừa mua xong đã mang sang ngay cho cô đây.”
Tô Ngọc Dung cúi đầu nhìn vào trong giỏ. Thấy những cục bông nhỏ xíu đang thò đầu ra ngó nghiêng, cõi lòng nàng chợt mềm nhũn, khẽ khàng bảo: “Hàng rào của ta còn chưa dựng xong nữa.” Nàng làm một mình nên chậm, định bụng giặt xong quần áo về mới dựng nốt.
“Không sao! Ta giúp cô.” Lận Đàn nhìn nàng, rồi lại dời mắt xuống cái chậu gỗ: “Cô định đi giặt quần áo sao?”
“Vâng.”
“Vậy cô cứ đi đi, để ta dựng hàng rào giúp cho.”
Quanh mương nước người đông lắm, không đi sớm là mất chỗ ngay. Tô Ngọc Dung ngập ngừng: “Thế này… thật làm phiền huynh trưởng quá.”
“Có gì đâu, chuyện nhỏ mà. A Chiêm không có nhà, ta giúp cô là lẽ đương nhiên.” Chàng mỉm cười nhìn nàng, giọng điệu vô cùng ôn nhu.
Phải rồi, người làm anh trai, thay mặt đứa em vắng nhà mà săn sóc người đệ muội lẻ bóng, xem chừng cũng chẳng phải chuyện gì kỳ quái. Tô Ngọc Dung mím môi, đành gật đầu.
Nàng bưng chậu gỗ đi về phía mương nước. Ở đó đã có vài phụ nhân đang vừa giặt vừa cười nói rôm rả. Thấy Tô Ngọc Dung bước tới, có người ngẩng đầu lên nhìn rồi reo vui: “Tô nương tử!”
Mọi người đều sống chung một khu phố, dẫu Tô Ngọc Dung ở sân viện này không lâu nhưng ấn tượng nàng để lại trong lòng láng giềng rất sâu đậm. Tô Ngọc Dung nghe tiếng ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt dò hỏi xen lẫn quan tâm của người phụ nữ, nàng khẽ gật đầu chào: “Trương thẩm.”
Tiếng chào ấy thu hút sự chú ý của những người xung quanh. Sau một thoáng im lặng, mọi người liền vây lấy nàng hỏi han: “Tô nương tử về lúc nào vậy? Dạo trước cô đi vội quá, chúng tôi chẳng biết cô đi đâu.”
Họ chỉ biết chồng nàng hình như làm quan, nhưng cụ thể là ai thì chẳng rõ. Suy cho cùng Lận Đàn công vụ bận rộn, đi sớm về khuya, sân viện này lại hẻo lánh, cách xa khu phố hội, nên mọi người cứ ngỡ chàng chỉ là một viên quan nhỏ. Về sau nghe tin chồng nàng qua đời, Tô Ngọc Dung cũng rời kinh, căn nhà lại bỏ trống. Cứ ngỡ sẽ không còn ai ở nữa, nào ngờ bẵng đi mấy tháng lại thấy bóng dáng nàng xuất hiện.
“Ta mới về được vài hôm thôi ạ.”
Mọi người vây quanh nàng trò chuyện hồi lâu, hỏi han nàng đã đi đâu, sau này có định ở lại đây lâu dài không. Tô Ngọc Dung đáp: “Ta cũng chưa rõ, ta… chỉ là về kinh xử lý chút việc, chưa biết sẽ ở lại bao lâu.”
Vị thẩm đầu tiên nhận ra nàng lên tiếng: “Căn nhà đó bỏ không bấy lâu, chắc là vừa lạnh vừa ẩm thấp rồi. Có thiếu thốn thứ gì thì cứ bảo một tiếng, hàng xóm láng giềng cả, đừng có khách sáo.”
Một nàng dâu họ Vương ngồi cạnh cũng góp lời, giọng điệu hiền hòa: “Đúng đấy Tô nương tử, đợt mưa trước ta thấy tường bao nhà cô hình như mọc cỏ rồi, để hôm nào ta bảo nhà ta rảnh tay sang ngó nghiêng xem có chỗ nào bị thấm dột không nhé.”
Mọi người vẫn nhiệt tình như xưa, khiến Tô Ngọc Dung cảm thấy ấm lòng vô cùng, nàng gật đầu nhận lời. Họ không gặng hỏi sâu xa, điều này làm nàng trút được gánh nặng tâm lý. Nàng cúi đầu tiếp tục vò quần áo, giọng nhỏ nhẹ: “Cảm ơn mọi người, ta vẫn ổn cả, sân viện cứ thong thả dọn dẹp là được.”
“Cần gì là phải nói đấy nhé!”
“Phải đấy, cứ bảo chúng tôi một tiếng, đừng có giữ trong lòng.”
Hồi chồng nàng mất, hàng xóm cứ lo lắng mãi, sợ nàng một mình không chống chọi nổi. Nhưng giờ nhìn qua, thấy Tô Ngọc Dung có vẻ vẫn sống tốt, mấy tháng không gặp mà dáng người chẳng hề tiều tụy, vẫn tròn trịa khỏe mạnh, xem chừng đã vượt qua được nỗi đau. Như vậy là tốt rồi, người chết thì đã chết, người sống vẫn phải tiếp tục cuộc đời của mình.
Hàn huyên thêm một lát, quần áo đã giặt xong, Tô Ngọc Dung bưng chậu nước về nhà.
Lúc nàng vắng nhà, trong sân chỉ còn mình Lận Đàn. Đây mới là dịp để chàng quan sát kỹ cái sân nhỏ đã được Tô Ngọc Dung tươm tất dọn dẹp. Cạnh giếng nước sạch bong, xô múc nước xếp ngay ngắn, luống rau vốn hoang tàn nay đã được xới tơi xốp, chỉ chờ nắng xuân về là gieo hạt. Cửa kính cửa sổ sạch sẽ, ngay cả những chỗ giấy dán bị rách cũng được dán lại cẩn thận.
Chàng ngắm nhìn một hồi rồi xắn tay áo lên, nhặt mấy thanh gỗ phù hợp ở góc tường, tiếp tục dựng nốt hàng rào mà Tô Ngọc Dung mới làm được một nửa. Hàng rào này nằm ở góc sân, cạnh đó xếp sẵn mấy tấm bạt dầu chắc là để che chắn. Tô Ngọc Dung làm việc rất chỉn chu, hàng rào bao quanh khá đẹp. Lận Đàn chỉ việc bịt nốt đoạn hở cuối cùng. Chàng còn khéo léo làm một chiếc cửa gỗ nhỏ để tiện ra vào, ở giữa dùng dây thép móc lại cho chắc chắn.
Làm xong, chàng đứng dậy định bụng mang lồng gà vào thả. Nào ngờ ngồi xổm lâu quá nên chân bị tê, lúc đứng lên chàng lảo đảo một cái, vô tình quệt trúng chiếc giỏ tre đặt bên cạnh. Chiếc giỏ đổ nghiêng, mười mấy cục bông vàng óng ả lập tức “vượt ngục”, kêu chiếp chiếp chạy loạn xạ khắp sân. Con thì chui vào đống củi, con thì toan nhảy lên bồn hoa thấp, có mấy con còn dạn dĩ lao thẳng ra cửa viện đang mở toang.
Lận Đàn giật mình, chẳng màng đến phong thái gì nữa, vội vàng chạy đi chặn đường, lò cò đuổi theo bắt gà. Một người như chàng làm sao đã từng kinh qua việc này, tay chân luống cuống cố vây bắt. Đám gà con lanh lẹ vô cùng, cứ luồn lách dưới chân khiến chàng chẳng biết đường nào mà lần. Một con chui tọt vào gầm bếp, chàng cúi người toan tóm lấy thì bị nó vỗ đôi cánh chưa mọc đủ lông tung một nắm bụi vào đầy mặt, rồi vèo một cái lách qua tay chàng chạy mất, chỉ để lại vài sợi lông tơ bay lơ lửng.
“Khụ khụ khụ…” Lận Đàn bị sặc bụi, vội bịt miệng ho sặc sụa, rồi lại xoay người tìm những con khác. Chàng bắt được vài con nhét vào giỏ rồi phủ bạt dầu lên, sau đó mới đi lùng sục nốt mấy con còn lại.
Giữa lúc chàng đang bất lực trước đám gà con chạy loạn khắp sân thì Tô Ngọc Dung vừa hay giặt đồ trở về. Nàng đẩy cánh cửa viện khép hờ, đập vào mắt là hình ảnh vị tiền phu quân vốn lạnh lùng đoan trang của mình lúc này đang xắn tay áo, hớt hải chạy đuổi theo bầy gà. Bộ y phục lúc đến sạch tinh tươm giờ đã lấm lem bụi bặm, tay chân mặt mũi đều nhem nhuốc.
Tô Ngọc Dung sững sờ. Lận Đàn thoáng thấy bóng nàng, lập tức ngượng chín cả mặt. Sao mà nhọ thế không biết, lại để Tô cô nương bắt gặp cái bộ dạng nhếch nhác này, hình tượng ôn hòa dày công giữ gìn bấy lâu nay phút chốc sụp đổ hoàn toàn. Chàng đứng thẳng dậy, lòng như đã chết lặng, lí nhí giải thích: “Chúng… chúng chạy ra ngoài mất rồi.”
Chàng cúi gằm mặt, gương mặt tuấn tú như ngọc lấm lem tro bụi, đứng chôn chân tại chỗ đầy luống cuống. Tô Ngọc Dung hiếm khi thấy người vốn luôn điềm tĩnh, chững chạc như chàng lại lộ ra vẻ mặt hoảng loạn đến vậy.
Tô Ngọc Dung định thần lại, rồi một tia ý cười rốt cuộc không nén nổi, khẽ thoát ra từ khóe môi.
Nàng chợt nhớ về một chuyện cũ. Hồi ấy còn ở Nhạn Bắc, sinh nhật nàng vào tháng Chạp lạnh giá. Khi đó hai người vẫn chưa thành thân, Lận Đàn nghe nói tập tục ở quê nàng là sinh nhật nhất định phải ăn một bát mì trường thọ để cầu chúc phúc thọ dài lâu, thế là chàng ghi tạc vào lòng, định bụng đến ngày sinh nhật sẽ tự tay nấu mì cho nàng ăn.
Trưa hôm ấy, Lận Đàn đội mũ trùm mịch ly, cứ lảng vảng ngoài cổng viện nhà nàng. Nàng thắc mắc ra mở cửa, thấy là chàng, không hiểu chàng ăn vận thế này là có ý gì.
“Tô cô nương…” Giọng chàng nghèn nghẹn vang lên sau lớp mịch ly.
Chưa kịp để nàng hỏi han, tên tiểu sai theo sau Lận Đàn đã nhịn cười không nổi, nhanh nhảu lên tiếng trêu chọc: “Tô cô nương cô không biết đâu! Đại nhân nhà chúng tôi muốn tự tay nấu mì trường thọ cho cô, kết quả suýt nữa làm cháy luôn gian bếp nha môn. Lửa trong lò bùng lên, suýt thì thiêu cháy cả lông mày, tóc tai cũng cháy sém một mảng rồi kìa!”
“Cấm nói càn!” Lận Đàn gắt lên một tiếng. Gió thổi qua làm rèm mịch ly hé mở một góc, để lộ nửa khuôn mặt chàng. Quả nhiên thấy mấy lọn tóc dài xoăn tít một cách bất thường. Chàng thẹn đến đỏ bừng tai, quát khẽ tên tiểu sai kia.
Tên tiểu sai biết tính chàng ôn hòa nên chẳng hề sợ hãi. Còn Lận Đàn thì ngượng ngùng vô cùng, cứ cúi gằm mặt, che kín bưng lấy khuôn mặt mình. Tô Ngọc Dung nhìn bộ dạng ấy của chàng, khẽ hỏi đầy lo lắng: “Huynh có bị bỏng không?”
“Không có…” Nàng vẫn không yên tâm: “Huynh bỏ cái này ra cho ta xem chút nào.”
Lận Đàn ngượng nghịu hồi lâu mới chịu bỏ mịch ly xuống. Tóc chàng bị cháy mất một mảng, thái dương cũng đỏ ửng vì nóng, may mà né kịp nên không bị bỏng nặng. Về sau khi hai người đã thành hôn, có lần Lận Đàn nhắc lại chuyện này, bảo lúc đó ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu là: May mà không bị hủy dung, chứ nếu biến thành xấu xí thì chẳng còn mặt mũi nào mà bám lấy nàng nữa.
Tô Ngọc Dung kiểm tra thấy không có gì đáng ngại mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng ngửa mặt nhìn chàng, giọng mềm mỏng hỏi: “Vậy… mì đâu rồi ạ?”
Lận Đàn ngẩn người vì câu hỏi của nàng, mặt càng thêm vẻ không tự nhiên, ánh mắt lảng tránh, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy: “Ta làm thực sự rất xấu, sợi mì to nhỏ không đều, nước dùng cũng bị mặn quá, nhìn qua… nhìn qua là thấy không ngon rồi. Ta không muốn đưa cho cô…” Chàng càng nói giọng càng nhỏ dần, đầu cũng gục xuống.
Tô Ngọc Dung nhìn dáng vẻ ấy của chàng, cõi lòng mềm nhũn đến tột cùng. Nàng tiến lên một bước, khẽ khàng nắm lấy ống tay áo hơi lạnh của chàng: “Không sao mà.” Nàng ngước nhìn chàng mỉm cười: “Huynh cứ mang qua đây đi, ta muốn ăn.”
Lận Đàn ngẩng đầu lên, chàng đắn đo một hồi, cuối cùng vẫn không thắng nổi nàng, đỏ mặt ra hiệu cho tên tiểu sai lấy bát mì trông có vẻ tầm thường được giấu dưới đáy lồng cơm ra. Sợi mì đúng như lời chàng nói, chỗ to chỗ nhỏ, nát bấy trong bát, trông quả thực chẳng hấp dẫn chút nào. Thế nhưng Tô Ngọc Dung vẫn đón lấy, cầm đũa ăn một cách vô cùng ngon lành.
Nhìn khuôn mặt nàng, Lận Đàn vô thức đưa tay lên, dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi vết nước lèo bên khóe môi nàng. Lau xong, nhận ra mình vừa làm gì, chàng lại ngượng nghịu rụt tay về. Hai người cứ thế ngây ngốc nhìn nhau rồi bật cười.
Tình cảnh hiện tại quả thực có nét tương đồng đến lạ kỳ.
Tô Ngọc Dung mím môi nén cười, đem quần áo đã giặt sạch vắt lên sào tre, dịu dàng bảo: “Để ta làm cho.”
Nàng xoay người bước vào bếp, bốc một nắm kê vàng ươm đi ra. Nàng chẳng buồn đuổi theo bầy gà, chỉ rải đều kê xuống khoảng đất trống giữa sân, rồi khẽ gọi “cúc c*” vài tiếng.
Đám gà con nãy còn chạy tán loạn, ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức liền lập tức đổi hướng, kêu chiếp chiếp ùa về phía chỗ rải kê, chẳng mấy chốc đã vây thành một vòng tròn nhỏ. Tô Ngọc Dung đứng giữa đám bông xù nhỏ bé ấy, gấu váy vây quanh bởi những bóng dáng vàng ươm. Nàng ngẩng đầu mỉm cười với Lận Đàn đang đứng ngẩn ngơ một bên, ánh mắt sáng ngời, giọng nói ấm áp: “Huynh xem, thế này là được rồi mà.”
Nắng sớm lờ mờ rải nhẹ khắp sân viện. Nàng hơi khom lưng, tà váy quệt nhẹ trên mặt đất. Những cục bông vàng nhỏ xíu âu yếm vây quanh chân nàng, phát ra những tiếng kêu nhỏ nhẹ vui tai. Tô Ngọc Dung cúi nhìn chúng, khóe môi khẽ cong lên một nét dịu dàng, rồi lần lượt bắt từng con một bỏ lại vào giỏ tre.
Ánh nắng khắc họa nên đường nét khuôn mặt tròn trịa, nhu hòa của nàng. Những đường nét dẫu không rạng rỡ lóa mắt, nhưng lúc này đây lại toát ra một thứ hào quang thanh tĩnh và ấm áp khó tả.
Trái tim Lận Đàn bất chợt lỡ nhịp không báo trước. Ngay sau đó, nhịp tim chàng đập dồn dập hệt như trống trận, từng nhịp một, nặng nề và rõ rệt va đập vào lồng ngực, khiến tai chàng cũng hơi ù đi. Chàng vô thức nâng tay lên, những ngón tay khẽ cuộn lại áp chặt vào tim mình, hòng dằn xuống sự rung động bướng bỉnh ấy.
Thế nhưng chàng chẳng thể làm được. Chàng cứ đờ đẫn nhìn bóng hình giữa sân, đôi chân vô thức bước theo nàng thêm hai bước.
Tô Ngọc Dung đã bắt hết bầy gà vào giỏ. Nàng đứng cạnh hàng rào, cúi người nhẹ nhàng đặt chúng xuống. Đợi đến khi đủ hai mươi chú gà con và hai chú vịt nhỏ đều đã yên vị bên trong, nàng mới cẩn thận gài chiếc cửa gỗ lại, đoan chắc chúng sẽ không thể lẻn ra ngoài được nữa.
Nàng đứng thẳng dậy, vỗ vỗ tay cho sạch lớp cám gạo dính trên tay, ngoảnh đầu lại thì bất ngờ chạm ngay phải đôi mắt sâu thẳm hệt như mặt hồ.
Lận Đàn đứng ngay phía sau lưng nàng, lặng thinh, bất động đăm đắm nhìn nàng. Ánh nắng ban mai phác họa nên dáng người cao ráo của chàng. Ánh nhìn của chàng có phần quá đỗi chú mục, thậm chí còn vương chút si mê. Ánh mắt rực cháy như hiện hữu thành thực thể, khóa chặt lấy khuôn mặt nàng.
Tim Tô Ngọc Dung bỗng run lên bần bật. Nàng lúng túng cụp mi mắt xuống, chẳng biết để tầm nhìn vào đâu, đôi bàn tay vô thức vò nát vạt áo: “Huynh… huynh trưởng…”
Lận Đàn giật mình bừng tỉnh, nhận ra sự thất thố của mình ban nãy, khuôn mặt thoáng vẻ bối rối.
“Hửm?” Chàng ậm ừ đáp lại một tiếng, dời mắt sang hướng khác: “Sao thế?”
Tô Ngọc Dung hé đôi mi mắt, chẳng biết phải nói gì, trong lòng thấy bồn chồn khó tả, đành nhỏ giọng nhắc nhở: “Trên mặt huynh… bị dính bụi rồi.”
Lận Đàn sững người, theo bản năng đưa tay lên quệt mặt. Tâm trí chàng lúc này vẫn chưa bình ổn, động tác có phần vội vã, đến cả khăn tay cũng quên lấy ra, cứ thế dùng mu bàn tay lau bừa lên má. Chàng càng cuống, vết tro bụi lại càng bị bôi rộng ra, hiện rõ mồn một trên làn da trắng trẻo.
Lận Đàn luống cuống: “Xin lỗi, ta…” Chàng cũng chẳng rõ bản thân mình bị làm sao nữa, sao lại cứ lúng túng hoảng hốt thế này.
Tô Ngọc Dung nhìn điệu bộ của chàng, khẽ thở dài một tiếng. Giọng nàng còn nhỏ hơn cả lúc nãy, nàng chỉ tay lên mặt mình: “Ở chỗ này này.”
Lận Đàn theo lời lấy mu bàn tay lau vào chỗ nàng chỉ, nhưng vẫn không sạch được. Thấy chàng lóng ngóng, Tô Ngọc Dung đắn đo giây lát, đành bước tới: “Đừng động đậy.”
Nàng nâng tay lên, dùng chiếc khăn tay nhẹ nhàng chạm vào má chàng. Chiếc khăn mang theo hơi ấm lành lạnh từ đầu ngón tay nàng cùng mùi hương bồ kết thanh khiết.
Ngay khoảnh khắc nàng xích lại gần, cả người Lận Đàn cứng đờ hệt như một khúc gỗ, hơi thở nghẹn ứ. Chàng rũ mắt, có thể nhìn thấy rõ những sợi lông tơ mịn màng trên mặt nàng, hơi thở ấm nóng khẽ phả qua cằm chàng.
Nàng đứng rất gần. Hương thơm thanh nhã từ mái tóc thiếu nữ lập tức bủa vây lấy chàng. Lận Đàn quên cả hít thở, chỉ cảm thấy mảng da thịt vừa được nàng lau qua dường như bị châm lửa, nóng hâm hấp. Nhịp tim giữa khoảng sân tĩnh lặng nghe rành rọt vô cùng, từng nhịp, từng nhịp một nện vào lồng ngực. Chàng thầm nhủ: Thôi hỏng rồi, sao tiếng đập lại lớn thế này, liệu Tô cô nương có nghe thấy không?
Tô Ngọc Dung tỉ mỉ lau vài bận, thấy đã sạch bong mới rụt tay về, lùi lại nửa bước. Đợi đến lúc cất khăn đi, nàng mới sực nhận ra hành động của mình có phần quá trớn. Chỉ là nàng đã quen rồi, ngày xưa hai người còn là vợ chồng, những chuyện thân mật hơn thế này cũng làm nhiều rồi, nên ban nãy nàng chẳng mảy may suy nghĩ mà cứ thế tự nhiên lau mặt cho chàng.
Nghĩ kỹ lại thì, làm vậy là không đúng. Trong mắt chàng, nàng là đệ muội, cần phải giữ khoảng cách mới phải. Lận Đàn vốn là người trọng lễ nghĩa, hành động này của nàng rơi vào mắt chàng liệu có bị xem là quá lẳng lơ không?
Tô Ngọc Dung cụp mắt, lúng túng khôn tả, nàng vò chặt chiếc khăn trong lòng bàn tay, lí nhí: “Ta… xin lỗi, lúc nãy ta không suy nghĩ nhiều, không phải cố ý mạo phạm đâu ạ.”
Lận Đàn vội vàng xua tay: “Không phải, không có… Ta không hề thấy mạo phạm gì cả, ta…”
Chưa bao giờ chàng thấy mình cứng họng đến thế. Ngày trước ở thư viện, đối diện với những câu hỏi hóc búa của tiên sinh, chàng có thể trích dẫn kinh điển, phân tích rành rọt, đàm đạo với các văn nhân mặc khách cũng vô cùng ung dung tự tại. Thế mà lúc này, đứng trước Tô Ngọc Dung, đầu lưỡi chàng cứ như bị thắt nút. Những áng văn chương rực rỡ, những lời hay ý đẹp trong đầu bỗng chốc tan biến sạch sành sanh, chỉ còn lại một khoảng trống hoang mang lo sợ.
Chàng chẳng hiểu nổi bản thân mình bị làm sao nữa. Cứ đứng trước Tô cô nương là chàng lại chẳng còn là chính mình. Máu trong người như sôi sùng sục, khiến tâm thần chàng bồn chồn không yên.
Lận Đàn hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh lại tâm trí đang rối bời. Chàng rũ mắt, không dám nhìn thẳng vào nàng, đành dời tầm nhìn sang đám gà con đang kêu chiếp chiếp bên cạnh: “Chỉ là không ngờ lũ gà con này lại nghịch ngợm thế, nhất thời ta có hơi… luống cuống, làm Tô cô nương chê cười rồi.” Chàng gượng gạo kéo chủ đề quay lại bầy gà, hòng che giấu sự thất thố vừa rồi của mình.
Tô Ngọc Dung cũng cúi gằm mặt, khẽ “vâng” một tiếng, hùa theo lời chàng: “Mấy con vật nhỏ này mới đổi chỗ ở nên chắc còn sợ hãi, huynh trưởng đừng bận tâm làm gì.”
Thấy nàng dường như không truy cứu vẻ thất thần của mình, Lận Đàn thầm thở phào, nhưng lại thoáng dâng lên một nỗi hụt hẫng vô cớ. Thà rằng nàng cứ vặn hỏi, dẫu chàng có lúng túng chẳng nên lời, cũng còn hơn là để nhịp tim lạc nhịp vừa rồi chỉ là ảo giác của riêng chàng.
Lận Đàn ép mình phải bình tĩnh lại, chỉnh trang lại tay áo hơi xộc xệch, lấy lại giọng điệu thường ngày. Chàng nhếch môi nặn ra một nụ cười, nhưng điều đó trái lại càng làm chàng thấy gượng gạo hơn: “Hàng rào đã xong rồi, Tô cô nương xem xem có chắc chắn không? Nếu có chỗ nào chưa ổn, ta sẽ sửa lại.”
Tô Ngọc Dung bước tới kiểm tra qua loa một lượt, gật đầu: “Rất chắc chắn ạ, đa tạ huynh trưởng.”
“Đừng khách sáo, đó là việc nên làm mà.”
Hai người đứng đối diện nhau, rơi vào im lặng.
Lận Đàn đắn đo hồi lâu mới mở lời: “Sau này… nếu có việc gì nặng nhọc, hay cần giúp một tay, Tô cô nương cứ việc bảo ta, đừng khách sáo. A Chiêm vắng nhà, ta chăm sóc cô là lẽ đương nhiên.”
Tô Ngọc Dung ngước lên, chạm phải ánh mắt ôn hòa của chàng, lòng nàng thấy ấm áp nhưng cũng đượm vẻ chua xót. Nàng biết chàng có ý tốt, cũng biết ơn sự quan tâm của chàng, nhưng chung quy cũng là vì Lận Chiêm, vì nàng là đệ muội của chàng, nên chàng mới dành cho nàng thêm vài phần chiếu cố, có phải vậy không?
Tô Ngọc Dung khẽ mím môi: “Đa tạ ý tốt của huynh trưởng, ta tự mình lo liệu được, không tiện cứ làm phiền huynh mãi.”
Chàng đáp: “Tô cô nương nói quá lời rồi, có gì mà làm phiền đâu.”
Dứt lời, hai người lại chẳng biết nói gì thêm. Lận Đàn biết mình nên cáo từ thôi. Phận làm anh chồng mà cứ nán lại mãi chỗ ở của em dâu thì còn ra thể thống gì nữa? Châm ngôn lễ giáo chàng thuộc làu làu, nhưng chẳng hiểu sao cứ vờ như điếc như mù. Nếu thực sự lo cho đệ muội ở một mình, thì phận làm anh chồng như chàng càng nên tránh hiềm nghi, sai hạ nhân đến đưa đồ là được rồi.
Trong thâm tâm Lận Đàn cũng thầm tự khinh bỉ những hành động này của chính mình. Chàng nắm chặt đôi bàn tay giấu trong ống tay áo: “Vậy… nếu Tô cô nương không còn việc gì cần giúp nữa, ta xin phép về trước.”
Tô Ngọc Dung gật đầu: “Vâng.”
Trong lòng chàng có chút hụt hẫng, lẳng lặng quay bước đi. Tô Ngọc Dung tiễn chàng ra tận cổng viện. Lận Đàn đi được vài bước lại không kìm được mà ngoái đầu nhìn lại. Thấy nàng vẫn đứng đó dõi theo mình. Bắt gặp ánh mắt chàng, nàng dường như sững lại một nhịp, rồi lập tức né tránh ánh nhìn, cúi đầu khép cửa viện lại.
Tầm nhìn bị ngăn cách, không còn thấy bóng dáng nàng đâu nữa, Lận Đàn thất thần bước thấp bước cao về nhà.