Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Chương 25

🪷 Chương 25: Thoát ly tông tộc

🪷 Editor: Thảo Anh


Mùa hạ oi bức khó chịu, ngồi trong đình cho cá ăn mà gió thổi tới cũng hầm hập hơi nóng.

Tiết trời oi ả, ai nấy đều lười ra khỏi cửa. Một đám chị em dâu tụ tập trong phòng cắn hạt dưa, hay đánh bài cửu. Lâu dần, chẳng còn ai buông lời mỉa mai, châm chọc Tô Ngọc Dung như thuở ban đầu nữa.

Dù sao thì Nhị công tử cũng đã được thăng chức. Tình thế hiện tại, v**t v*, lấy lòng nương tử của chàng còn không kịp, ai rảnh rỗi mà nghĩ đến chuyện ức h**p nàng.

Tô Ngọc Dung từ vị trí bị hắt hủi bỗng chốc trở thành nhân vật trung tâm mà ai cũng muốn lôi kéo trong những buổi tụ tập.

Nàng vốn ít nói. Hạ Dao Đình thấu hiểu tính tình nàng nên lần nào cũng chuẩn bị sẵn vài đĩa điểm tâm, mứt hoa quả, để Tô Ngọc Dung ngồi ngoan ngoãn một góc nhâm nhi.

Tô Ngọc Dung lại rất tận hưởng điều đó. Người khác mải mê trò chuyện, nàng chỉ ngồi bên cạnh ăn mứt, bóc hạt thông, xem họ đánh bài cửu.

Kỳ thi mùa thu sắp đến. Năm nay đệ đệ của Hạ Dao Đình cũng tham gia khoa cử. Phận làm tỷ tỷ, nàng ấy sầu lo đến mức mép nổi hai vết rộp, ngay cả hạt dưa cũng chẳng nuốt trôi.

“Đệ đệ ta là người cùng một mẹ sinh ra. Tính tình nó vốn lười biếng, học hành lại chẳng tinh thông. Ngày trước khi ta còn chưa xuất giá, mẫu thân và ta ngày ngày đôn đốc nó khổ luyện. Khổ nỗi mẫu thân ta chỉ có một mụn con trai, còn phụ thân lại có lắm thứ tử. Nó mà không nên người, sớm muộn gì cũng bị bọn họ đè đầu cưỡi cổ.”

Hạ Dao Đình buồn bã nói: “Chỉ mong nó sớm ngày rạng rỡ tổ tông, giành lại chút thể diện cho ta và mẫu thân.”

Trong chốn trạch viện rộng lớn, những cuộc tranh đấu ngầm chưa bao giờ ngơi nghỉ. Một đích tử không có tiền đồ sẽ chỉ bị các chi thứ khinh thường, giẫm đạp. Còn huynh đệ nhà mẹ đẻ càng có tiền đồ, các cô nương xuất giá ở nhà chồng mới càng có chỗ dựa vững chắc.

Bấy lâu nay, Tô Ngọc Dung cũng dần hiểu ra khoa cử là chuyện vô cùng trọng đại đối với các sĩ tử. Triều đình dựa vào đó để tuyển chọn nhân tài, học trò dựa vào đó để mở ra con đường làm quan, thi thố tài năng, thực hiện hoài bão.

“Hai ngày nữa ta định đến đạo quán xin bùa bình an cho đệ đệ. Tĩnh Thiện Quán linh nghiệm lắm, hy vọng Văn Xương Đế Quân sẽ phù hộ cho đệ đệ ta thi đỗ bảng vàng.” Hạ Dao Đình chắp tay trước ngực, nét mặt vô cùng thành kính.

Tô Ngọc Dung tò mò: “Xin bùa sao?”

“Đúng vậy.” Hạ Dao Đình đáp, “Nhị tẩu mới đến kinh thành nửa năm, e là chưa biết Tĩnh Thiện Quán. Đây là đạo quán do Tiên đế hạ lệnh xây dựng. Dù là cầu quan vận hay cầu nhân duyên, nghe đồn đều rất linh nghiệm, lúc nào cũng tấp nập người đến dâng hương.”

Tô Ngọc Dung bấy giờ mới vỡ lẽ.

Hạ Dao Đình đột nhiên tủm tỉm cười, liếc nhìn nàng: “Nhị tẩu có muốn đi cùng không? Nghe nói Tĩnh Thiện Quán cầu tự cũng rất thiêng đấy.”

Nếu nàng sớm ngày sinh được một mụn con nối dõi, vị thế trong gia đình sẽ càng thêm vững chắc.

Tô Ngọc Dung ngẩn người, chớp chớp mắt, nhỏ giọng nói: “Nói gì vậy chứ… Ta và phu quân còn chưa tính đến chuyện đó đâu.”

“Chuyện con cái, càng sớm càng tốt.”

Hạ Dao Đình bất giác đưa tay xoa bụng. Nàng ấy gả vào Lận gia đã ngót hai năm, vậy mà bụng dạ vẫn bặt vô âm tín. Bà mẫu đối với việc này có chút không hài lòng. Dù bình thường Viên Kỳ tỏ ra hòa nhã, nhưng nghe đâu lén lút đã bắt đầu đánh tiếng muốn nạp thêm hai người thiếp vào viện cho nhi tử.

Tô Ngọc Dung thấu hiểu nỗi niềm của nàng ấy, liền nhẹ nhàng an ủi: “Ngũ đệ muội, muội còn trẻ mà, không cần phải vội.”

Hạ Dao Đình chỉ biết cười gượng.

Tuy Tô Ngọc Dung chưa có ý định cầu tự, nhưng lời của Hạ Dao Đình lại khiến nàng động lòng, cân nhắc xem có nên đi cùng đến Tĩnh Thiện Quán hay không. Chẳng những đệ đệ của Hạ Dao Đình mà cả tiểu thúc tử Lận Chiêm cũng chuẩn bị tham gia khoa cử. Làm tẩu tẩu, nàng chẳng am hiểu nhiều, không thể giúp hắn lo liệu trước sau, nhưng chí ít cũng có thể đi xin cho hắn một lá bùa bình an.

“Ngũ đệ muội, khi nào muội đến Tĩnh Thiện Quán, cho ta đi cùng được không?”

“Được chứ.” Hạ Dao Đình nhìn nàng, “Tẩu muốn cầu gì sao?”

Tô Ngọc Dung khẽ mỉm cười: “Xin một lá bùa cho Thất đệ, mong đệ ấy được bảng vàng đề tên.”

Nghe vậy, sắc mặt Hạ Dao Đình thoáng chốc trở nên kỳ lạ, khóe môi khẽ giật giật: “Vậy sao…”

Nàng ấy ngập ngừng một lát, không kìm được bèn nói: “Nhị tẩu, tỷ không biết sao? Thất đệ… con người đệ ấy, có chút quái gở đấy.”

Tô Ngọc Dung nhìn nàng ấy.

Hạ Dao Đình ghé sát lại, hạ giọng: “Ta cũng chỉ nghe người ta đồn đại thôi, đệ ấy mang mệnh sát tinh, lục thân duyên bạc. Mới về Lận gia chưa bao lâu, đại bá và đại bá mẫu đều lần lượt qua đời. Tẩu xem, bình thường đệ ấy cứ âm trầm, âm u, cũng chẳng mấy khi trò chuyện cùng ai.”

“Vậy lấy gì để chứng minh, phụ thân và mẫu thân đệ ấy chắc chắn là do đệ ấy khắc chết?” Tô Ngọc Dung vặn lại, “Đó cũng chỉ là những lời đồn đại vô căn cứ mà thôi.”

Phụ mẫu đẻ ra nàng cũng luôn miệng trách mắng nàng đã khắc chết nhi tử của bọn họ. Đã có một dạo, Tô Ngọc Dung cũng đinh ninh mình thực sự là một mầm họa.

Nhưng trong ký ức của nàng, trưởng tỷ khi ấy bụng mang dạ chửa, nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng nói: “A Tiểu, mặc kệ người ta nói gì, mạng sống là của chính mình, dù thế nào cũng phải dốc hết sức mà sống, muội hiểu không?”

Lúc đó nàng vẫn chưa có tên, vì là con út trong nhà, nên trưởng tỷ cứ gọi nàng như vậy.

Sau này trưởng tỷ khó sinh mà qua đời, cha mẹ ruột nhẫn tâm vứt bỏ nàng, nàng lại được Tô đồ tể nhặt về nuôi dưỡng.

Thực ra nàng luôn cảm thấy mình là người rất may mắn. Dù có lẽ đã trải qua vài chuyện chẳng mấy tốt đẹp, nhưng Tô Ngọc Dung vẫn luôn tin rằng mình được ông trời ưu ái.

Nàng quả thực là đứa trẻ không được cha mẹ ruột yêu thương, nhưng tỷ tỷ lại thương nàng hết mực. Cha mẹ nuôi coi nàng như con đẻ, dành cho nàng tình yêu thương mà nàng chưa từng có được. Nàng cũng đã có một cái tên cho riêng mình. Về sau, gặp được Lận Đàn, nàng được học chữ, học tính toán, lại còn kết giao được với những người bằng hữu tốt.

Tô Ngọc Dung là một người rất dễ hài lòng. Hồi nhỏ, nếu có ai bảo nàng là mầm họa, nàng sẽ buồn bã, trốn vào một góc lén lút lau nước mắt. Lớn lên, ai mà dám nói như vậy, nàng sẽ lập tức phản bác lại. Mặc dù giọng điệu vẫn mềm mỏng, chẳng có chút uy nghiêm nào, nhưng nàng nhất quyết không chấp nhận những lời buộc tội vô căn cứ như vậy.

Vì thế, đối với chuyện tiểu thúc tử bị đồn là tai tinh, khắc chết cha mẹ, Tô Ngọc Dung thực sự chẳng mảy may bận tâm.

Nàng quả thực e ngại Lận Chiêm, nhưng sự e ngại ấy xuất phát từ tính tình lạnh nhạt của hắn. Tô Ngọc Dung vốn dĩ rất sợ những người mang khí tràng lãnh đạm như vậy, chứ hoàn toàn không phải vì mấy lời đồn đại hư ảo kia.

Thậm chí, đôi lúc Tô Ngọc Dung còn cảm thấy Lận Chiêm có chút đáng thương. Dù hắn luôn giữ thái độ lạnh lùng với nàng, nhưng đa phần thời gian, Tô Ngọc Dung đều nghĩ hắn chỉ là một đệ đệ tội nghiệp, không nhận được sự quan tâm yêu thương, nên tính tình có chút quái gở cũng là điều dễ hiểu.

Hạ Dao Đình nghe nàng nói vậy, mím môi. Nàng ấy quả thực không nghĩ ra được bằng chứng nào xác thực chuyện Lận Chiêm khắc chết cha mẹ. Nhưng những chuyện huyền hoặc như thế này, ai có thể nói cho rõ được. Nàng ấy cũng chỉ nghe người ta đồn thổi, mà những chuyện được thêu dệt, truyền miệng mãi thì nghiễm nhiên biến thành sự thật.

Hạ Dao Đình xua tay: “Mặc kệ vậy, tẩu muốn đi thì cứ đi.”

“Ừm ừm.”

Ngày hôm sau, Tô Ngọc Dung cùng Hạ Dao Đình xuất phát từ rất sớm. Trời vừa hửng sáng, tay xách theo chút điểm tâm và mứt quả mang theo trên đường, khi đi ngang qua tiền sảnh, Tô Ngọc Dung bắt gặp không ít những gương mặt xa lạ.

Hạ Dao Đình lộ vẻ ngạc nhiên: “Sao các vị trưởng bối trong tộc lại đến đây?”

Nàng ấy quay sang nhìn Tô Ngọc Dung: “Lát nữa ta gọi thế nào, tẩu cứ gọi theo thế ấy nhé.”

“À, ừm.”

Hạ Dao Đình bước lên phía trước, hành lễ với mấy người kia: “Tứ thúc công, Ngũ thúc công.”

Tô Ngọc Dung cũng ngoan ngoãn làm theo, tiến lên phía trước, hơi khuỵu gối hành lễ: “Tứ… Tứ thúc công, Ngũ thúc công…”

Họ không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

Tô Ngọc Dung không hiểu sao trong lòng lại dâng lên một cỗ bất an.

Chào hỏi xong, Hạ Dao Đình liền vội vã kéo nàng rời đi, trong lòng vẫn không thôi thắc mắc: “Vừa nãy ta thấy mấy vị trưởng lão trong tộc đều đã đến cả rồi. Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì mà ta lại không hề hay biết một chút nào vậy?”

Sáng nay lúc đến vấn an bà mẫu, Viên Kỳ cũng chẳng hề đả động gì đến chuyện các vị trưởng lão sẽ đến.

Chắc hẳn cũng chẳng có đại sự gì xảy ra, bằng không Viên Kỳ nhất định đã phải nhắc đến.

Hạ Dao Đình tạm gác chuyện này sang một bên, hai người cùng nhau lên xe ngựa rời khỏi thành.

Tĩnh Thiện Quán nằm ở khá xa, xuất phát từ lúc trời vừa sáng mà cũng phải đến gần trưa mới tới nơi.

Hạ Dao Đình xin bùa bình an cho đệ đệ, sau đó lại đến điện Tống Tử Nương Nương quỳ lạy hồi lâu, dâng lên hoa tươi và nhang đèn.

Lúc bước ra, Tô Ngọc Dung cầm trên tay lá bùa Văn Xương vừa xin được, cẩn thận gấp gọn gàng rồi cất vào một chiếc túi gấm màu đỏ.

Hôm nay e là không kịp mang đến cho tiểu thúc rồi. Nàng còn chưa biết Lận Chiêm đang theo học ở thư viện nào, tối nay về phải dò hỏi kỹ càng, sáng mai mới mang đến cho hắn.

Chiếc xe ngựa tròng trành, lắc lư tiến vào thành, hướng thẳng về phía Lận phủ.

Hạ Dao Đình tựa đầu vào thành xe, mơ màng chìm vào giấc ngủ. Khi đến nơi, mấy tỳ nữ vội vã chạy ra đón chủ tử. Trông nét mặt ai nấy đều vô cùng căng thẳng, nghiêm trọng. Hạ Dao Đình lờ mờ nhận ra điều bất thường, cơn buồn ngủ lập tức bay biến. Nàng ấy hạ giọng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Một tỳ nữ lén lút liếc nhìn Tô Ngọc Dung đang đứng bên cạnh Hạ Dao Đình, vẻ mặt ấp úng, muốn nói lại thôi.

Vừa bước xuống khỏi xe ngựa, còn chưa kịp đứng vững, Chu ma ma đột nhiên dẫn theo một đám người tiến lên phía trước, giọng nói trầm tĩnh, dứt khoát: “Mời Nhị thiếu phu nhân theo lão nô đến từ đường một chuyến.”

Tô Ngọc Dung sững người, nhận ra lời bà ta nói là đang nhắm vào mình.

“Từ đường?”

Hạ Dao Đình vội vã hỏi chen vào: “Đến từ đường làm gì? Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì mà phải đến tận từ đường?”

Chu ma ma không hề để tâm đến nàng ấy, ánh mắt vẫn dán chặt vào Tô Ngọc Dung: “Nhị thiếu phu nhân, mời.”

Tô Ngọc Dung đành ngoan ngoãn cất bước theo sau, trong lòng hoang mang, bối rối không thôi.

Nhìn cái điệu bộ nghiêm trọng của Chu ma ma, chắc chắn là đã xảy ra chuyện lớn. Mấy vị trưởng bối xa lạ ban sáng đến đây, liệu có phải cũng vì chuyện này mà đến?

Tô Ngọc Dung vừa đi, vừa kiểm điểm lại những hành động của bản thân trong thời gian gần đây. Nàng đã rất cố gắng học hỏi quy củ, học thêu thùa, cũng chưa từng ra ngoài chạy lung tung. Từ cách đi đứng, ăn nói, cười không hở răng, bước đi không để lộ mũi giày, nàng đều đã nắm rõ.

Nàng không tài nào nhớ ra mình đã làm sai điều gì, hai bàn tay giấu dưới tay áo bất giác nắm chặt lại vì căng thẳng.

Hạ Dao Đình toan bước theo, nhưng vừa đi được vài bước, nàng ấy bỗng cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Nàng ấy lập tức quay ngoắt lại, kéo tay một tâm phúc, đồng thời gọi cả nha hoàn thân cận của Tô Ngọc Dung là Thanh Dữu lại gần: “Hai người các ngươi mau đến nha môn Công bộ, báo với Nhị ca là Nhị tẩu đã xảy ra chuyện, bảo huynh ấy lập tức trở về ngay!”

Thanh Dữu nghe vậy, sắc mặt lập tức biến đổi, nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc. Nàng ta vội vã cùng với tên hạ nhân kia quay người chạy như bay ra ngoài.

Từ đường của Lận gia là nơi thờ phụng bài vị của các bậc liệt tổ liệt tông. Cái oi bức, ngột ngạt của mùa hè dường như bị ngăn cách hoàn toàn bởi cánh cửa gỗ dày cộp. Vừa bước chân vào, Tô Ngọc Dung đã cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo, uy nghiêm phả thẳng vào mặt.

Trên bàn thờ, những bài vị được xếp hàng san sát, khói nhang nghi ngút quyện cùng mùi gỗ đàn hương lâu năm tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, trầm mặc đến bức bối.

Tô Ngọc Dung bước theo sau Chu ma ma, nhịp tim đập liên hồi như đánh trống, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh. Vừa bước vào, nàng đã trông thấy mấy vị trưởng bối quen mặt ban sáng đang ngồi trang nghiêm trên những chiếc ghế thái sư xếp thành hai hàng, sắc mặt ai nấy đều vô cùng ngưng trọng.

Lận Tam gia tay cầm vài nén nhang đang cháy dở, cúi đầu lẩm nhẩm điều gì đó. Nghe tiếng bước chân, ông ta quay đầu lại, sắc mặt âm u tựa như bầu trời trước cơn bão giông.

Tam thẩm Viên Kỳ đứng ngay bên cạnh, ánh mắt phức tạp lướt qua Tô Ngọc Dung rồi nhanh chóng dời đi.

Tô Ngọc Dung trong lòng hoang mang tột độ, tay chân luống cuống, rụt rè bước tới hành lễ.

“Quỳ xuống.”

Giọng Lận Tam gia không quá lớn, nhưng lại mang theo vẻ uy nghiêm không thể chối cãi, vang vọng khắp từ đường rộng lớn.

Tô Ngọc Dung hai chân bủn rủn, gần như theo bản năng mà khuỵu gối quỳ xuống. Nàng hoàn toàn không hiểu, rốt cuộc mình đã phạm phải tội lỗi tày đình gì mà kinh động đến cả các vị trưởng bối trong tộc.

“Tô thị.”

Lận Tam gia cất lời, giọng điệu lạnh lùng, dứt khoát: “Ngươi xuất thân thấp hèn, không biết lễ nghĩa, không xứng đáng gánh vác trọng trách tông phụ. Gả vào Lận gia gần một năm, đến nay dưới gối vẫn trống trơn, không sinh được con nối dõi, đã vi phạm luật thất xuất. Ngươi có hiểu không?”

Sắc mặt Tô Ngọc Dung thoắt cái trắng bệch, trong mắt ánh lên vài phần hoảng hốt và mờ mịt. Nàng hé môi, cố gắng biện bạch: “Tam thúc, điệt tức vẫn luôn nỗ lực học hỏi quy củ, chưa từng dám lười biếng. Điệt tức và phu quân tuổi tác còn trẻ, chuyện con cái…”

Nàng còn chưa nói dứt câu, trước bầu không khí ngột ngạt và vô vàn ánh mắt sắc lẹm như dao đang chĩa thẳng vào mình, cổ họng Tô Ngọc Dung nghẹn lại, giọng nói mỗi lúc một yếu ớt. Nàng vốn dĩ rất dễ khóc mỗi khi hoảng sợ, dù đã tự nhủ không được rơi nước mắt, nhưng hốc mắt vẫn cay xè không sao kiềm chế nổi: “Điệt tức thực sự đã rất cố gắng…”

Những lời giải thích của nàng chẳng có ai buồn nghe. Lận Tam gia giơ tay lên, cắt ngang lời nàng: “Đủ rồi, sau khi đã bàn bạc kỹ lưỡng cùng các vị trưởng bối trong tộc.”

Lận Tam gia ném một tờ giấy xuống trước mặt nàng: “Vì thanh danh của Lận gia, vì tiền đồ của con cháu mai sau, hôm nay ta sẽ thay mặt gia tộc, chấm dứt cuộc hôn nhân giữa ngươi và Nhị lang. Hưu thư đã được chuẩn bị sẵn, ngươi chỉ việc điểm chỉ vào là xong.”

Tô Ngọc Dung mờ mịt, hoảng loạn, không thể ngờ rằng thứ đang chờ đợi mình lại là kết cục này. Nàng kiên quyết không nhận, chỉ liên tục lắc đầu: “Không, điệt tức không thể…”

Giọng nàng run rẩy, nhỏ nhẹ nhưng lại đầy vẻ kiên quyết: “Điệt tức phải đợi phu quân trở về. Dám hỏi các vị trưởng bối, chuyện này… phu quân Lận Đàn của điệt tức đã biết hay chưa? Nếu chàng chưa biết, điệt tức tuyệt đối sẽ không điểm chỉ.”

“Hừ!”

Một vị tộc lão chống mạnh gậy xuống đất: “Chuyện này là do gia tộc quyết định, đâu đến lượt một nữ nhân như ngươi được quyền xen vào! Về phần Nhị lang, chúng ta sẽ tự có cách giải thích!”

Khuôn mặt Tô Ngọc Dung đầm đìa nước mắt. Nàng tuy khóc, đôi vai run rẩy, nhưng vẫn nhất quyết không chịu điểm chỉ.

Nàng gả cho Lận Đàn chứ không phải gả cho Lận gia. Dù có muốn từ thê, nàng cũng phải chính tai nghe Lận Đàn mở miệng nói ra điều đó.

Thấy nàng vẫn ngoan cố, Lận Tam gia nổi giận lôi đình, sải bước dài tiến đến: “Ngươi…”

Ngay lúc đó, bên ngoài từ đường bỗng vang lên những tiếng bước chân dồn dập.

“Nhị công tử, ngài không thể vào trong, Tam gia đã căn dặn…”

“Tránh ra!”

Cánh cửa từ đường bị đẩy mạnh từ bên ngoài. Lận Đàn phong trần mệt mỏi bước vào, bộ quan phục trên người còn chưa kịp thay, rõ ràng là vừa nhận được tin báo đã vội vã chạy về.

Nghe thấy giọng nói quen thuộc của trượng phu, Tô Ngọc Dung quay đầu lại, tủi thân cắn chặt môi dưới.

Sắc mặt Lận Đàn tái mét. Ánh mắt chàng dừng lại trên hình dáng mỏng manh đang quỳ gối dưới đất của Tô Ngọc Dung. Ngay cả việc hành lễ với các bậc trưởng bối cũng không màng, chàng đi thẳng tới trước mặt nàng.

Mặc kệ những ánh mắt của mọi người xung quanh, chàng đưa tay đỡ Tô Ngọc Dung đứng dậy, cúi người phủi đi những hạt bụi vương trên vạt váy nàng.

Tô Ngọc Dung nghẹn ngào cất tiếng: “Phu quân…”

“Không sao.” Giọng Lận Đàn ấm áp, dịu dàng: “Đừng sợ.”

Chàng đưa tay lên, dùng khăn tay lau đi những giọt nước mắt lăn dài trên má nàng, rồi kéo nàng ra phía sau lưng mình.

Vẻ mặt uy nghiêm của Lận Tam gia không còn giữ được nữa, khóe miệng ông ta giật giật: “Hi Yến, sao cháu lại về đây?”

Sau khi lau sạch nước mắt cho thê tử, Lận Đàn mới quay người lại. Sắc mặt chàng vô cùng nghiêm trọng, chàng khom người hành lễ rồi nói: “Tam thúc, các vị thúc công, xin phép cho vãn bối được mạn phép hỏi một câu, chuyện hôm nay rốt cuộc là có ý gì?”

Cảm nhận được hơi ấm truyền đến từ lòng bàn tay trượng phu, Tô Ngọc Dung sụt sịt mũi, nép sát vào lưng chàng, lẩn tránh những ánh mắt giận dữ của các trưởng bối Lận gia.

Lận Tam gia không ngờ Lận Đàn lại về nhanh như vậy, thái độ lại vô cùng cứng rắn. Sắc mặt ông ta càng thêm khó coi: “Hi Yến, đây là quyết định của cả gia tộc, không được phép vô lễ. Tiện tỳ này vô đức, vô xuất, xuất thân hèn kém, không xứng đáng với vị trí tông phụ. Hơn nữa, hai đứa ngay từ đầu đã không được mai mối đàng hoàng, hôn sự này vốn không được công nhận. Cho ả một tờ hưu thư đã là nhân từ lắm rồi.”

Lận Đàn nhìn thẳng vào mắt ông ta, gằn từng chữ: “A Dung là thê tử do chính tay cháu dùng tam thư lục lễ, bái đường thành thân rước về. Chúng cháu thành thân ở Nhạn Bắc, có quan phủ làm chứng. Nàng tốt hay xấu, trong lòng cháu tự có đánh giá, không phiền các vị trưởng bối phải bận tâm! Về chuyện con cái…” Chàng ngừng một lát, giọng điệu càng thêm kiên quyết, “Cháu và A Dung tuổi còn trẻ, tương lai còn dài, không cần phải vội vàng.”

“Cháu!”

Vị Tộc trưởng nãy giờ vẫn ngồi im bỗng chống gậy đứng phắt dậy, tức giận chỉ tay vào mặt Lận Đàn: “Nhị lang, cháu dám dùng những lời lẽ xấc xược như vậy để phản bác trưởng bối sao? Trong mắt cháu còn có các vị trưởng bối nữa không? Còn có lễ nghĩa phép tắc gì nữa không?!”

“Trong mắt chất nhi đương nhiên là có trưởng bối, có phép tắc!”

Lận Đàn không hề chùn bước: “Nhưng đấng nam nhi đại trượng phu sống ở đời, điều quan trọng nhất là phải phân biệt rõ trắng đen, đúng sai. Phu nhân cháu từ khi bước chân vào cửa Lận gia, luôn cẩn trọng từng li từng tí, phụng dưỡng bề trên chu đáo, học hỏi lễ nghi phép tắc chưa từng dám lơ là. Nàng ấy có lỗi lầm gì? Chỉ vì xuất thân thấp hèn mà phải chịu sự sỉ nhục, bị đuổi khỏi nhà như vậy sao? Lẽ nào đây chính là gia phong của Lận gia, là những phép tắc, quy củ trong mắt các vị thúc công sao?”

Tô Ngọc Dung cũng bị khí thế sắc bén, lạnh lùng của chàng làm cho kinh ngạc: “Phu quân…”

“Không sao.” Lận Đàn vòng tay che chở cho nàng ở phía sau lưng, hạ giọng thì thầm: “Nàng cứ đứng đó, không được quỳ, mọi việc để ta lo liệu.”

Hốc mắt Tô Ngọc Dung cay xè, nàng nắm chặt lấy tay chàng: “Vâng.”

“Phản rồi! Đúng là phản rồi!”

Lận Tam gia tức đến mức râu tóc dựng ngược, chỉ thẳng mặt Lận Đàn, ngón tay run rẩy: “Vì một con ả nhà quê thô lỗ, cháu dám to gan ngỗ nghịch với trưởng bối. Sự giáo dưỡng của cháu để đâu rồi? Mấy năm nay bao nhiêu sách thánh hiền đều đọc uổng phí hết rồi sao!”

Lận Đàn trầm giọng đáp trả: “Cháu đọc sách là để khai sáng trí tuệ, hiểu rõ đạo lý làm người. Cháu không cảm thấy mình làm sai điều gì cả.”

Hôm nay khi chàng đang xử lý công vụ tại nha môn, nha hoàn thân cận của thê tử bỗng nhiên xin gặp, đi cùng còn có một bà tử ở viện của Ngũ đệ muội. Hai người bọn họ nói là phụng mệnh Ngũ đệ muội, khẩn khoản xin chàng lập tức quay về phủ.

Bọn họ không nói rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ nói rằng Nhị thiếu phu nhân đang gặp nguy hiểm, trong phủ xuất hiện rất nhiều vị trưởng bối có máu mặt trong tộc, không biết là định giở trò gì.

Lận Đàn giao lại công vụ cho đồng liêu, vội vàng dặn dò thuộc cấp vài câu rồi lập tức phóng ngựa về phủ. Cổ áo quan phục của chàng cũng vì cưỡi ngựa gấp gáp mà xộc xệch.

Vừa bước chân về đến nhà, đã nghe Hạ Dao Đình hốt hoảng báo tin Tô Ngọc Dung đã bị Chu ma ma đưa đến từ đường. Chàng lao thẳng tới, vừa đẩy cửa vào đã nhìn thấy cảnh tượng thê tử đang quỳ gối dưới đất, lửa giận trong lòng lập tức bùng lên ngùn ngụt.

Một vị thúc công cười khẩy, mỉa mai: “Hi Yến, cháu cãi lời trưởng bối là tội bất hiếu. Liệt tổ liệt tông đang chứng giám ở trên cao kia kìa. Nếu trong mắt cháu còn có những trưởng bối chúng ta, thì mau quỳ xuống nhận lỗi đi.”

Bất trung bất hiếu là đại kỵ của kẻ làm quan. Một khi chuyện này bị đồn thổi ra ngoài, sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ, là một vết nhơ đeo bám cả đời.

Một gia tộc phải tốn biết bao nhiêu năm tâm huyết mới có thể bồi dưỡng ra một hậu bối tài giỏi, có triển vọng. Điều họ mong muốn là chàng phải luôn ngoan ngoãn, phục tùng, vì vinh quang của gia tộc mà kết hôn với một nữ nhi môn đăng hộ đối, để con đường quan lộ thêm phần rộng mở, rạng rỡ tổ tông.

Giới quan lại ngày đêm đèn sách, điều sợ hãi nhất là tiền đồ bị ảnh hưởng. Việc đối đầu với tông tộc rất dễ bị gán cho cái mác “bất trung bất hiếu”. Lễ pháp sinh ra vốn dĩ là những viên gạch xây nên quyền lực. Những sĩ tử dám ngang nhiên chống lại tông tộc, phần lớn đều phải nhận lấy kết cục thân bại danh liệt.

Mang lễ pháp ra để gây áp lực, chính là muốn ép Lận Đàn phải cúi đầu. Dù gì đi chăng nữa, chàng cũng phải xót thương cho công lao đèn sách chục năm trời, cho cái công danh khó khăn lắm mới giành được.

Lận Đàn nắm chặt tay Tô Ngọc Dung. Chàng hiểu rõ ẩn ý sâu xa của các vị trưởng bối. Họ cho rằng lông cánh chàng đã cứng cáp, không còn muốn tuân theo sự sắp đặt của họ nữa, nên mới lôi lễ pháp ra để đe dọa, uy h**p chàng.

Cảm nhận được sự run rẩy từ cơ thể thê tử, chàng khẽ bóp nhẹ lòng bàn tay nàng, rồi ngẩng cao đầu, ánh mắt không hề nao núng trước những ánh nhìn giận dữ của các thúc phụ. Từng câu từng chữ, chàng thốt ra một cách rõ ràng, rành mạch: “Nếu các vị trưởng bối không thể dung nạp được thê tử của cháu, vậy thì cũng có nghĩa là không thể dung nạp được cháu.”

Khóe miệng Lận Tam gia giật giật: “Cháu có ý gì?”

Lận Đàn hít một hơi thật sâu, dõng dạc nói: “Cháu vẫn xin nhắc lại câu nói vừa nãy. A Dung là thê tử của cháu, là người vợ duy nhất trong cuộc đời này. Cháu tuyệt đối sẽ không bao giờ phụ lòng nàng. Nếu các vị trưởng bối vẫn quyết tâm dồn ép…”

Ánh mắt chàng toát lên vẻ quyết tuyệt, giọng nói trầm hùng, vang vọng: “Cháu xin tự nguyện gạch tên khỏi gia phả, rời khỏi tông tộc, tự lập môn hộ!”

Lời vừa dứt, cả từ đường bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng. Sắc mặt mọi người biến đổi khôn lường. Vài giây sau, một vị tộc lão kinh hãi thốt lên: “Hi Yến, cháu điên rồi sao? Công danh sự nghiệp cháu không màng tới nữa sao?”

Gạch tên khỏi gia phả, hành động này chẳng khác nào tuyên bố cắt đứt mọi mối quan hệ với tông tộc. Người đời vốn dĩ coi trọng đạo hiếu. Bất kể nguyên nhân đằng sau là gì, việc bị tông tộc ruồng bỏ, trục xuất cũng sẽ bị xem là hành vi bất hiếu, bất nghĩa, sẽ bị người đời lên án, chê cười, và con đường quan lộ cũng sẽ chấm dứt từ đây.

Tô Ngọc Dung sững sờ, đưa tay níu nhẹ vạt áo chàng: “Phu quân, chàng đừng nói những lời tức giận như vậy.”

“Không phải là lời tức giận, ta cũng không hề điên.” Lận Đàn lắc đầu, “Ta đang rất nghiêm túc. Ta hoàn toàn ý thức được mình đang nói gì. Ta không thể nào khoanh tay đứng nhìn thê tử của mình liên tục phải chịu đựng sự tủi nhục, uất ức trong cái gia đình này.”

Lận Đàn nắm chặt tay Tô Ngọc Dung, phớt lờ những gương mặt đang trợn tròn mắt kinh ngạc của đám người xung quanh: “Chuyện gạch tên của điệt nhi, xin nhờ thúc phụ lo liệu giúp. Xin cáo từ.”

Nói xong, Lận Đàn không hề nán lại thêm một giây phút nào, kéo tay Tô Ngọc Dung bước ra khỏi từ đường. Những hạ nhân đứng canh cửa sợ hãi cúi gầm mặt, không dám ho he nửa lời.

Về đến viện của mình, Lận Đàn lập tức sai Thanh Dữu thu dọn đồ đạc, còn bản thân thì đỡ Tô Ngọc Dung ngồi xuống giường: “Nàng quỳ có lâu không, đầu gối có đau lắm không? Để ta xem thử.”

“Cũng không lâu lắm.” Do vừa mới khóc xong, giọng Tô Ngọc Dung vẫn còn nghèn nghẹn, “Ta không sao đâu.”

Lận Đàn cẩn thận vén vạt váy nàng lên một chút, cởi bỏ giày tất. Đầu gối Tô Ngọc Dung hơi ửng đỏ, nhưng may mắn là chưa bị bầm tím.

Chàng lục tìm lọ thuốc mỡ trong tủ, quỳ một gối bên mép giường, cúi đầu tỉ mỉ bôi một lớp thuốc mỏng lên đầu gối nàng, rồi nhẹ nhàng thổi cho thuốc khô.

Tô Ngọc Dung nhìn những lọn tóc hơi rối của hắn. Cổ áo chàng đã bị xô lệch, khóe môi mím chặt. Nàng chưa bao giờ thấy chàng mang vẻ mặt nghiêm túc, căng thẳng đến vậy. Trong lòng trào dâng vô vàn cảm xúc hỗn độn, sống mũi cay xè: “Phu quân, ta xin lỗi.”

Lận Đàn ngẩng đầu lên: “Sao nàng lại phải xin lỗi ta?”

“Vì ta mà chàng không được gia đình yêu mến, lại còn làm liên lụy đến chàng nữa.”

Tô Ngọc Dung cúi gầm mặt, cằm gần như chạm ngực, ủ rũ lên tiếng.

Nàng tuy không được học hành, hiểu biết lễ nghĩa quy củ như người khác, nhưng nàng cũng hiểu rõ ràng, việc tự ý rời khỏi tông tộc đối với một vị quan là một chuyện vô cùng nghiêm trọng. Chàng sẽ bị thiên hạ chê cười, sỉ nhục, không thể ngẩng mặt lên nhìn ai được nữa.

“Là ta làm liên lụy đến nàng mới đúng.” Lận Đàn lắc đầu, giọng nói vô cùng nghiêm túc, pha lẫn vài phần áy náy: “Đáng lẽ ra ta nên giải quyết ổn thỏa mọi chuyện trong nhà trước khi đưa nàng về kinh. Là do ta làm việc thiếu chu toàn, khiến nàng phải chịu nhiều ủy khuất. Nàng đừng tự trách mình, chỉ cần hai chúng ta ở bên nhau, thì dù có ở đâu cũng đều như nhau cả.”

Tô Ngọc Dung khẽ gật đầu. Nàng vốn là người dễ mau nước mắt, đôi mắt đã cay xè. Nhưng nàng tự nhủ bản thân phải cố gắng kìm nén, không được để nước mắt rơi. Lận Đàn đã vì nàng mà dám đứng lên chống lại cả gia tộc, nàng cũng phải trở nên mạnh mẽ, dũng cảm hơn, không thể lúc nào cũng chỉ biết khóc lóc, yếu đuối như vậy được.

Đa phần tài sản đều thuộc về Lận gia, nên cũng chẳng mang theo được gì nhiều, chỉ gói ghém vài món hành lý đơn giản. Lận Đàn có một khu viện nhỏ đứng tên mình ở ngoại ô kinh thành. Tuy không lớn lắm, nhưng cũng đủ để hai phu thê tạm thời nương tựa vào nhau.

Từ đường lúc này đèn đuốc sáng rực, mọi thứ vẫn đang rối tung rối mù. Viên Kỳ bận rộn khuyên giải người này, lại quay sang khuyên nhủ người kia. Lận Tam gia tức đến mức đầu óc váng vất. Các vị tộc lão khác cũng mang vẻ mặt vô cùng căng thẳng, không ai ngờ rằng sự việc lại đi đến bước đường tồi tệ này.

Người hầu được sai đi dò la tin tức vừa chạy về bẩm báo, nói rằng Nhị công tử và Nhị thiếu phu nhân đang thu dọn hành lý chuẩn bị rời đi. Lận Tam gia nghe xong lại càng thêm phẫn nộ: “Cái thằng nghịch tử này thực sự dám cắt đứt quan hệ với gia đình sao? Nó đúng là đủ lông đủ cánh rồi, bị cái con tiện nhân kia mê hoặc đến mức không còn biết phân biệt nặng nhẹ nữa.”

“Không được, chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra.” Tộc trưởng lo lắng bước tới lui, “Không thể để Nhị lang rời đi được.”

Nếu chỉ vì ép buộc phải từ bỏ một nữ nhân không mấy quan trọng như Tô thị, mà đánh mất đi đứa con cháu có triển vọng nhất trong gia tộc, thì đó không chỉ là một tổn thất vô cùng to lớn đối với Lận gia, mà còn biến Lận gia thành trò cười cho thiên hạ.

Hoặc là phải chấp nhận thân phận của Tô Ngọc Dung, ngừng gây áp lực, hoặc là trơ mắt nhìn Lận Đàn từ bỏ con đường công danh, tự hủy hoại tương lai của chính mình.

Lận Tam gia đau đầu xoa xoa thái dương, lảo đảo suýt ngã, may mà có người bên cạnh kịp thời đỡ lấy. Ông ta trầm ngâm một lát rồi lên tiếng: “Trước tiên hãy ra lệnh cho mọi người, tuyệt đối không được để lộ chuyện ngày hôm nay ra bên ngoài!”

Viên Kỳ gật đầu đồng ý, lập tức lui ra sắp xếp.

Thanh Dữu đã thu dọn xong hành lý. Sự việc xảy ra quá đỗi bất ngờ, sau một hồi tất bật lo toan, sắc trời đã dần chuyển sang chạng vạng. Lận Đàn cho người gọi một cỗ xe ngựa, đưa hành lý lên xe. Khi hai người chuẩn bị rời đi, Tô Ngọc Dung bỗng dừng bước, nói: “Phu quân, ta vẫn còn một việc chưa hoàn thành.”

Lận Đàn quay sang nhìn nàng: “Chuyện gì vậy? Để ta đi cùng nàng.”

“Không cần đâu.” Tô Ngọc Dung mím môi, vẻ mặt vô cùng quyết tâm, “Tự ta đi là được rồi.”

Chuyện này, nàng nhất định phải tự mình giải quyết. Nàng không thể cứ mãi ỷ lại, nhu nhược, hở chút là lại cầu cứu người khác ra mặt thay mình. Nàng cũng phải học cách trở nên mạnh mẽ, tự giành lấy công bằng cho bản thân.

Lận Đàn tuy không biết nàng định làm gì, nhưng vẫn gật đầu đồng ý, buông tay nàng ra.

Tô Ngọc Dung hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Trái tim nàng đập loạn nhịp, mỗi bước chân đều nặng trĩu những do dự, lo lắng. Nàng đã có ý định bỏ cuộc, nhưng cuối cùng vẫn kiên quyết bước tiếp.

Viên Kỳ vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy nàng. Trong mắt bà ta, đứa cháu dâu hờ này là một kẻ vô cùng nhu nhược, hèn nhát, hễ gặp chuyện là lại khóc lóc ỉ ôi, chẳng thể làm nên trò trống gì. Lúc nào cũng chỉ biết núp sau lưng trượng phu, xúi giục nam nhân đứng ra giải quyết thay mình.

Thế nhưng lúc này đây, gương mặt thiếu nữ tuy vẫn còn lộ rõ sự căng thẳng, đôi bàn tay thậm chí còn đang run rẩy, nhưng nàng không hề có ý định lùi bước. Sau vài giây ngập ngừng, nàng bước thẳng về phía trước.

“Phu nhân.” Nàng gọi Viên Kỳ như vậy, “Ta muốn lấy lại một món đồ.”

Viên Kỳ nhíu mày, không hiểu ý nàng: “Ngươi nói gì cơ?”

Tô Ngọc Dung nuốt nước bọt, lấy hết can đảm ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào mắt vị quý phụ uy nghiêm trước mặt, “Dao của ta, ta muốn lấy lại nó.”

Con dao ấy được làm từ khối sắt do chính tay nàng tỉ mỉ lựa chọn, nàng đã tự mình giám sát thợ rèn tạo ra nó. Nó là con dao mổ lợn đã đồng hành cùng nàng suốt quãng đường dài đằng đẵng từ Nhạn Bắc đến nơi xứ người này. Vậy mà, ngay trong ngày đầu tiên bước chân vào Lận phủ, nó đã bị tịch thu không thương tiếc.

Chu ma ma từng nói với nàng rằng, một vật dụng hạ đẳng, không phù hợp với thân phận như vậy tuyệt đối không được phép xuất hiện. Nàng phải học cách tuân thủ quy củ, phải luôn ghi nhớ rõ thân phận của mình.

Nàng luôn ghi nhớ. Trước khi gả cho Lận Đàn, trước khi trở thành Nhị thiếu phu nhân của Lận gia, nàng chỉ là một cô nương làm nghề mổ lợn. Đó là một sự thật chẳng có gì đáng để xấu hổ hay che giấu.

Khóe mắt Viên Kỳ khẽ giật giật, trong mắt bà ta tràn ngập sự ngạc nhiên đến mức khó tin.

Tô Ngọc Dung vẫn luôn cảm thấy sợ hãi theo bản năng, đó là do tính cách có phần yếu đuối của nàng tạo nên. Nhưng sợ hãi là một chuyện, nàng vẫn kiên quyết không lùi bước. Nàng ngẩng cao đầu, ánh mắt ánh lên sự kiên định, giọng nói cũng trở nên dứt khoát hơn: “Phu nhân, ta muốn lấy lại con dao của mình, xin hãy trả nó cho ta.”

Viên Kỳ hoàn toàn bối rối, không biết phải phản ứng thế nào trước tình huống bất ngờ này. Sự việc náo loạn ở từ đường ban nãy vốn đã khiến bà ta đau đầu nhức óc rồi.

Bà ta thực sự không biết phải nói gì, im lặng một lúc rồi gạt tay đi, giọng điệu có phần khó chịu: “Chu ma ma, bà đi lấy ra cho nó đi.”

“Vâng thưa phu nhân.”

Một lúc sau, Chu ma ma quay lại, trên tay bưng một chiếc hộp gỗ được chạm trổ hoa văn mạ vàng tinh xảo, chậm rãi bước tới.

Tô Ngọc Dung vừa nhìn thấy chiếc hộp, đôi mắt liền sáng rực lên. Nàng vội vàng đưa tay đón lấy, ôm khư khư vào lòng.

Lận Đàn đứng đợi ở cổng, từ xa đã nhìn thấy bóng dáng thê tử đang bước tới, trên tay ôm khư khư một chiếc hộp. Chàng chợt nhớ ra bên trong chứa thứ gì. Đó chính là con dao mổ lợn mà Tô Ngọc Dung cưng chiều nhất. Trên chuyến hành trình dài dằng dặc lên kinh thành, mỗi khi nhớ nhà, nàng lại lôi nó ra mài đi mài lại.

Tô Ngọc Dung bước đến bên chàng, giống hệt như khoảnh khắc hai người chuẩn bị khởi hành từ Nhạn Bắc. Nàng ôm trọn món đồ quý giá nhất của mình, nở nụ cười rạng rỡ với chàng: “Chúng ta đi thôi.”

Lúc này đây cũng vậy, Tô Ngọc Dung tiến lại gần chàng: “Phu quân, ta xong việc rồi, chúng ta đi thôi.”