Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Chương 14

🪷 Chương 14: Cảm giác được nàng yêu thương sẽ như thế nào?

🪷 Editor: Thảo Anh


Chuyện nàng xuất thân hàn vi, lớn lên ở chốn hương dã bần hàn, cả kinh thành này ai mà chẳng rõ mười mươi.

Ánh mắt của Trần tiểu thư cũng bắt đầu nhuốm màu dò xét. Nàng ta bước đến trước mặt Tô Ngọc Dung, cố kìm nén giọng điệu: “Nhị thiếu phu nhân, lúc nãy… ngài có nhìn thấy ngọc bội của ta đâu không?”

Tô Ngọc Dung vẫn đang lúi húi tìm giúp, nghe vậy liền ngẩn người, vội vàng xua tay: “Không có, ta không thấy. Nhưng lúc sáng ra khỏi cửa, ta còn thấy muội đeo nó bên hông cơ mà.”

“Đúng vậy, ta chắc chắn là có đeo, nhưng giờ thì biến mất rồi. Vậy Nhị thiếu phu nhân… ngài có tình cờ nhặt được thứ gì không?”

“Cũng không có.”

“Ngài chắc chứ?”

Một vị đệ muội khác chen lời, giọng điệu the thé, đanh đá: “Nhị tẩu, miếng ngọc bội đó quý giá lắm, là báu vật gia truyền của Trần gia đấy. Nếu tẩu nhất thời thấy đẹp mà lỡ cầm đi, thì bây giờ lấy ra trả lại cũng không sao. Chúng ta sẽ giữ kín chuyện này, coi như chỉ là một trò đùa thôi.”

“Ta không có!”

Tô Ngọc Dung cuối cùng cũng hiểu ra cơ sự. Bọn họ đang đổ vấy cho nàng tội ăn cắp ngọc bội.

Bao nhiêu người ở đây, cớ sao họ chỉ chăm chăm nghi ngờ mỗi mình nàng? Chẳng lẽ chỉ vì nàng xuất thân từ chốn quê mùa, không cùng một giuộc với đám thiên kim tiểu thư các nàng? Vì nàng nhà nghèo nên mới nổi lòng tham, thấy hơi đồng là mờ mắt? Còn đám Hạ Dao Đình đều là khuê nữ danh gia vọng tộc, sao có thể làm ra cái loại chuyện thương phong bại tục ấy được? Phải rồi, trong mắt họ, chỉ có nàng mới có cái “động cơ” để đi ăn cắp.

Mặt Tô Ngọc Dung đỏ bừng bừng vì tức giận: “Ta không lấy! Ta đúng là sinh ra trong gia đình thấp kém, nhưng… nhưng ta tuyệt đối không bao giờ động đến đồ của người khác!”

Thói tắt mắt trộm cắp là hành vi của bọn tiểu nhân đê tiện. Nàng tuy ít học, nhưng nào phải loại người vô giáo dục, không biết thế nào là lễ nghĩa liêm sỉ.

Tô Ngọc Dung đưa mắt nhìn Hạ Dao Đình, người thường ngày vẫn đối xử khá hòa nhã với nàng, ánh mắt tràn ngập vẻ cầu cứu, hoảng loạn: “Ngũ đệ muội, ta thực sự không lấy, đệ muội phải tin ta. Lúc nãy ta cứ đi sát ngay bên cạnh muội mà, ta…”

Trên mặt Hạ Dao Đình xẹt qua tia bối rối, khó xử. Thâm tâm nàng ta cũng không dám chắc Tô Ngọc Dung có lấy hay không, nhưng để rũ bỏ mọi nghi ngờ về phía mình và hùa theo số đông, nàng ta lạnh lùng dời mắt đi, buông một câu ráo hoảnh: “Nhị tẩu à, nếu tẩu lỡ cầm rồi thì mau trả lại cho Trần muội muội đi, hà cớ gì phải làm lớn chuyện khiến tất cả cùng khó xử chứ.”

Câu nói ấy như một lưỡi dao sắc lẹm, tàn nhẫn đâm phập vào trái tim Tô Ngọc Dung. Tia hy vọng mong manh trong mắt nàng vụt tắt lịm, chỉ còn lại sự ngỡ ngàng và nỗi oan ức tột cùng.

“Ta không hề ăn trộm.” Tô Ngọc Dung cắn chặt môi, nước mắt rưng rưng chực trào. Trong lúc hoảng loạn, bế tắc, nàng quẫn bách đến mức đưa tay lên cởi khuy áo, “Nếu không tin, mọi người cứ việc soát người ta đi.”

Đối với những bậc phu nhân, tiểu thư đài các, việc bị lột y phục, soát người ngay giữa chốn đông người là một nỗi nhục nhã ê chề. Dẫu sau đó có chứng minh được sự trong sạch, thì danh dự cũng đã tan tành mây khói. Sự sỉ nhục này quá đỗi nặng nề, đổi lại là nữ nhân khác, thà chết vinh còn hơn sống nhục.

Hành động của nàng khiến tất cả những người có mặt đều chết khiếp.

“Nhị tẩu, tỷ làm cái gì vậy…”

Khăn tay, túi thơm của Tô Ngọc Dung rơi lả tả xuống đất. Nàng với tay lên cổ áo, định kéo bung ra.

Đúng lúc cục diện đang căng thẳng tột độ, một giọng nói lạnh lẽo, hờ hững vang lên từ phía xa.

“Nàng ấy quả thực không lấy.”

Mọi người kinh ngạc ngoái đầu nhìn lại. Người vừa lên tiếng chính là Thất lang Lận Chiêm – kẻ xưa nay vốn chẳng được ai hoan nghênh trong Lận gia. Chẳng biết hắn đã đứng đó từ lúc nào, sắc mặt trắng bệch, ốm yếu, nhưng ánh mắt lại sắc như dao cạo.

Hắn chầm chậm bước tới, xòe lòng bàn tay ra. Nằm gọn trong đó chính là miếng ngọc bội sáng bóng, mướt mát kia.

“Ngọc bội rơi trên sân mã cầu, bị đám cỏ dại che lấp, đúng là khó tìm. Nhưng nếu các vị chịu khó kiên nhẫn một chút, cả đám người đông thế kia chẳng lẽ lại không bới ra được một miếng ngọc?”

Mọi người vừa từ sân mã cầu trở về, Tô Ngọc Dung luôn đi cùng họ, làm sao có cơ hội mà ra tay trộm cắp.

Ánh mắt Lận Chiêm tĩnh mịch, lướt qua đám người vừa nãy còn xúm vào hạch sách Tô Ngọc Dung: “Không lo đi tìm kỹ, lại vội vàng vu oan giáng họa cho người nhà mình?”

Đám người sửng sốt một lúc, khi hoàn hồn lại thì ai nấy đều đỏ mặt tía tai vì xấu hổ. Trần tiểu thư vội vàng bước lên nhận lại ngọc bội, miệng ấp úng xin lỗi Tô Ngọc Dung: “Xin… xin lỗi Tô tỷ tỷ. Ta… ta sốt ruột quá, nên mới trách nhầm tỷ…”

Tô Ngọc Dung nhìn miếng ngọc bội châu về hợp phố, lại nhìn biểu cảm phong phú trên mặt từng người, cõi lòng vẫn trĩu nặng, chẳng hề thấy nhẹ nhõm chút nào. Nàng túm chặt vạt áo, cúi gằm mặt, lí nhí đáp: “…Không sao.”

Một vị phu nhân đứng tuổi lật đật lên tiếng hòa giải: “Thôi nào, thôi nào, chỉ là hiểu lầm thôi. Giải thích rõ ràng là tốt rồi.”

Tô Ngọc Dung vẫn cúi đầu, trong lòng chua xót nghĩ thầm, đây đâu chỉ đơn thuần là một sự hiểu lầm.

Hễ có chuyện chẳng lành xảy ra, bọn họ không chút do dự mà chĩa mũi dùi vào nàng. Suy cho cùng, bản chất vẫn là vì họ không ưa nàng, chán ghét nàng, chẳng thèm tìm hiểu nàng. Chính vì vậy, họ mới dễ dàng chà đạp lên lòng tự tôn của nàng không thương tiếc.

Tô Ngọc Dung cảm thấy máu trong người lạnh toát. Dẫu y phục vẫn còn nguyên vẹn trên người, nhưng cảm giác nhục nhã lại chẳng khác nào bị l*t tr*n trước thanh thiên bạch nhật. Sự chà đạp danh dự này còn đau đớn, xót xa gấp ngàn vạn lần những lời chế giễu cay độc.

Sau đó họ nói những gì, Tô Ngọc Dung hoàn toàn không nghe lọt tai chữ nào. Nàng cứ ngỡ mình có thể vờ như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục tươi cười vui vẻ cùng mọi người. Nhưng mới đi được vài bước, nàng đã lên tiếng: “Ngũ đệ muội, Trần muội muội, ta thấy hơi mệt, muốn về nghỉ ngơi trước.”

Hạ Dao Đình há miệng định nói gì đó, nét mặt chần chừ, ánh mắt lảng tránh, dường như không dám nhìn thẳng vào Tô Ngọc Dung.

Trần tiểu thư bước lên, nắm lấy tay Tô Ngọc Dung rối rít tạ lỗi. Đuôi mắt nàng ta đỏ hoe, giọng nghẹn ngào chực khóc: “Tô tỷ tỷ, ta thực sự không cố ý đâu. Chỉ là miếng ngọc đó là do tổ mẫu quá cố để lại, đối với ta vô cùng quý giá. Tự nhiên không thấy đâu, ta cuống cuồng lên nên mới…”

Tô Ngọc Dung vốn là người mềm lòng. Dẫu bản thân vừa phải chịu một vố oan ức tày đình, nhưng chỉ cần đối phương chịu xuống nước một chút, nàng liền không nỡ buông lời trách cứ. Huống hồ, Trần tiểu thư lại còn khóc lóc rơi lệ, khiến nàng càng thêm luống cuống, cứ như thể người làm sai là mình vậy. Nàng mấp máy môi, nhỏ giọng an ủi: “Không sao đâu, chỉ là hiểu lầm thôi mà, muội đừng khóc nữa.”

Nàng đã quen với việc bị ức h**p. Hễ phải chịu uất ức, nàng lại vội vàng tìm cớ bao biện cho người khác, tự tìm lối thoát cho họ. Tô Ngọc Dung luôn canh cánh nỗi sợ hãi về những hậu quả nếu nói ra nỗi oan ức của mình, nó còn lớn hơn cả cái giá phải trả khi nuốt trái đắng vào trong.

“Ta thực sự chỉ hơi mệt thôi, không hề có ý trách móc gì muội đâu.”

Tô Ngọc Dung rủ mi, dịu dàng thanh minh.

Trần tiểu thư lúc này mới buông tay ra: “Vậy… Tô tỷ tỷ, tỷ về nghỉ ngơi đi. Để ta sai người đưa tỷ về viện.”

“Không cần đâu.” Tô Ngọc Dung khẽ từ chối: “Ta tự về được rồi, có nha hoàn đi cùng mà.”

Nàng kiên quyết khước từ, bọn họ đành để nàng đi.

Tô Ngọc Dung bước đi vô định, chẳng biết mình đang hướng về nơi nào.

Thanh Dữu định dắt nàng về viện, nhưng Tô Ngọc Dung không chịu: “Ta muốn đi dạo một mình một lát. Thanh Dữu, em xuống nhà bếp dặn họ làm cho ta chút bánh gạo Giang Ninh được không?”

Thanh Dữu lo lắng nhìn nương tử nhà mình, nhưng không nỡ chối từ thỉnh cầu của nàng: “Vâng, nô tỳ đi ngay đây ạ.”

Đợi nha hoàn đi khuất, Tô Ngọc Dung thất thểu trốn chạy khỏi nơi đó. Chẳng hiểu sao, nàng cảm thấy không còn mặt mũi nào để nhìn ai nữa. Con đường mòn xuống núi nhòa dần đi trong tầm mắt, nỗi tủi thân và đau buồn dâng lên ngập ngụa cõi lòng.

Nàng chỉ muốn tìm đến bên Lận Đàn. Đó là nơi nương tựa duy nhất mà nàng có thể nghĩ đến lúc này. Cái ý nghĩ mãnh liệt ấy thôi thúc nàng cứ thế cắm cúi bước đi. Chỉ đến khi ra khỏi biệt trang, đến nơi không còn bóng người nào nữa, Tô Ngọc Dung mới dám để những giọt nước mắt tuôn rơi.

Nàng cắn chặt môi, cố kìm những tiếng nức nở. Một khi ý muốn tìm phu quân để khóc lóc, kể lể đã nảy sinh, thì nàng chẳng còn tâm trí đâu để quan tâm đến chuyện khác nữa.

Nàng nhớ mang máng Lận Đàn từng nhắc đến việc dạo này đang bận rộn khơi thông dòng chảy, gia cố đê điều ở một nơi nào đó vùng ngoại ô kinh thành. Dù không rõ vị trí chính xác, nhưng ít nhất cũng biết là ở ngoại ô. Biệt trang này cũng nằm ở ngoại ô, cứ xuống núi rồi tìm hỏi quanh quất, chắc chắn sẽ thấy thôi. Bị sự tủi thân và xốc nổi làm cho mờ mắt, Tô Ngọc Dung đưa tay quệt ngang dòng lệ, nhắm bừa một hướng rồi xiêu vẹo bước xuống núi.

Nàng chỉ muốn lập tức nhìn thấy người duy nhất có thể mang lại cho nàng hơi ấm và cảm giác an toàn.

Thế nhưng, vùng ngoại ô kinh thành đất rộng người thưa, đường núi lại chằng chịt ngã rẽ. Chẳng bao lâu sau, Tô Ngọc Dung đã hoàn toàn lạc đường. Trời tối sầm lại, bốn bề hoang vu, tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió rít qua những tán cây nghe xào xạc, rợn người.

Sự sợ hãi và cái lạnh lẽo thấu xương dần dần lấn át nỗi tủi hờn. Nàng nhận ra mình vừa làm một việc vô cùng ngu ngốc. Lỡ như đi lạc thật, chẳng những không tìm thấy phu quân, mà còn gây ra phiền toái lớn cho tất cả mọi người. Hơn nữa, phu quân đang bận trăm công nghìn việc quan, nàng cứ thế xông đến tìm chàng thì giải quyết được gì? Chỉ tổ làm chàng thêm lo lắng, lại còn bị đám đồng liêu chê cười.

Nàng đúng là chẳng được tích sự gì, đụng đâu hỏng đấy, làm gì cũng sai.

Cảm giác lạc lõng, bơ vơ nơi đất khách quê người như một cơn sóng lạnh buốt, từ từ nuốt trọn lấy Tô Ngọc Dung. Nàng ngồi sụp xuống, ôm chặt lấy hai cánh tay, không thể kìm nén được nữa mà bật khóc thút thít. Thiên địa bao la rộng lớn thế này, dường như chẳng có lấy một chốn dung thân cho nàng.

Trời tối đen như mực.

Khi Lận Chiêm tìm thấy vị tẩu tẩu của mình, nàng đang cuộn tròn người trong bụi cỏ ven đường, khóc đến mức toàn thân run lẩy bẩy, hệt như một con nai nhỏ đang hoảng loạn tột độ.

Nàng lấy cớ sai nha hoàn đi chỗ khác, bảo là muốn đi dạo một mình cho khuây khỏa, nhưng lại cắm đầu cắm cổ đi thẳng xuống núi. Nhìn theo bóng dáng mỏng manh của nàng khuất dần sau khúc quanh trên đường núi, chút kh*** c*m hả hê vì vạch trần được thói đạo đức giả của đám người kia trong lòng Lận Chiêm bỗng chốc bị thay thế bởi một thứ cảm xúc phức tạp, khó gọi tên.

Dáng vẻ bi thương, sầu thảm của tẩu tẩu lúc đó, tuyệt nhiên không phải là diễn kịch.

Hắn cau mày, đứng chôn chân tại chỗ một lúc lâu, cuối cùng vẫn quyết định cất bước đi theo. Lận Chiêm tự nhủ với lòng, hắn chỉ sợ nàng chạy lung tung rồi lại gây thêm phiền phức cho mình mà thôi.

Tìm kiếm mỏi mắt mới thấy nàng đang lang thang như người mất hồn trên đường núi. Khi đã đi xa khỏi đám đông, những giọt nước mắt mới bắt đầu thi nhau lã chã tuôn rơi. Gấu váy của nàng bị những cành cây gai góc cào rách tươm, dẫu có thêu thêm bao nhiêu đóa hoa trà đi chăng nữa cũng chẳng thể che lấp được.

Khi trời sập tối hoàn toàn, sự bất lực, hoang mang hiện rõ trên khuôn mặt nàng. Và rồi, hắn nghe thấy tiếng khóc kìm nén, đầy ấm ức của tẩu tẩu.

Tiếng khóc ấy không lớn, nghẹn ngào ứ trong cổ họng, nghe vô cùng yếu ớt, mỏng manh.

Lận Chiêm dễ dàng đoán được, nàng bỏ đi bất chấp hậu quả như vậy là muốn đi đâu.

Đại ca đang lo việc khơi thông dòng chảy ở vùng ngoại ô.

Nhưng cụ thể là ở đâu thì chẳng ai biết chắc. Có thể là ở hồ Mục Dương, cũng có thể là ở sông Lộc.

Quanh vùng này ruộng đồng ao chuôm chằng chịt. Hôm nay đắp đê chỗ này, mai lại phải đi khảo sát chỗ khác.

Chắc hẳn nàng cũng lờ mờ nhận ra điều đó, nên bước chân mới dần chậm lại, rồi dừng hẳn, không tiếp tục đi mù quáng nữa.

Trong lúc tuyệt vọng và bơ vơ nhất, người đầu tiên nàng nghĩ đến là phu quân sao?

Hắn từng chứng kiến biết bao nhiêu bộ dạng của nàng: vụng về, nhút nhát, ôn hòa, nhẫn nhịn. Nhưng chưa bao giờ hắn thấy nàng yếu đuối, mỏng manh đến nhường này. Trong đầu Lận Chiêm bỗng dưng nảy sinh một sự tò mò kỳ lạ: Cảm giác được nàng dựa dẫm trọn vẹn, không toan tính sẽ như thế nào? Cảm giác được một người như nàng yêu thương sẽ ra sao?

Lận Chiêm đứng im lìm trong bóng tối, lặng lẽ quan sát cái bóng cuộn tròn, run rẩy cầm cập của tẩu tẩu. Có kẻ tâm cơ thâm trầm nào lại tự đẩy bản thân vào cái hoàn cảnh nhếch nhác, đáng thương đến mức này chứ.

Tô Ngọc Dung khóc đến mức nước mắt cạn kiệt. Có lẽ Tam thẩm và những người kia thậm chí còn chưa phát hiện ra nàng đã mất tích. Ngoài phu quân ra, trên cõi đời này còn ai để tâm đến sự tồn tại hay biến mất của nàng? Nhiều khi, sự hiện diện của nàng đối với người khác, rõ ràng chỉ là một gánh nặng, một sự vướng víu.

Nàng ngồi thừ ra đó, ánh mắt trống rỗng, vô hồn, tự nhủ cứ ngồi đây đến khi trời sáng rồi sẽ tìm đường về.

Cho đến khi tiếng bước chân loạt soạt ngày một gần hơn.

Tô Ngọc Dung giật mình ngẩng phắt đầu lên.

Khuôn mặt ốm yếu, trắng bệch của thiếu niên ẩn hiện dưới ánh trăng mờ ảo, trông chẳng khác nào quỷ mị hồn nhiên.

Trong cơn hoảng loạn, Tô Ngọc Dung lại một lần nữa nhìn nhầm hắn thành Lận Đàn.

Đôi mắt nàng lóe lên tia sáng rạng rỡ trong tích tắc, nhưng khi nhìn rõ người đến là ai, thứ ánh sáng ấy lại lập tức vụt tắt lịm.

Không phải là phu quân.

[Lời tác giả]

Lận Đệ (Lận Chiêm): Được tẩu tẩu yêu thương là cảm giác gì nhỉ?

Đại Ca (Lận Đàn): Này… đây đâu phải là chuyện đệ nên tò mò.