Ánh bình minh còn lẫn trong màn sương nhạt, Tĩnh Đường vẫn vắng lặng như mọi ngày, chỉ có tiếng gió nhẹ xào xạc bên song. Trịnh Diễm Khanh ngồi trước gương, đôi mắt thăm thẳm phản chiếu nỗi bất an không lời. Những gì diễn ra đêm qua vẫn còn đọng lại trong tâm trí nàng, mỗi một chi tiết đều như một mũi kim cắm sâu vào trí nhớ. Ngoài cửa, Lục Linh nhẹ nhàng bước vào, khay trà ngọc bích trên tay, ánh mắt lo lắng nhìn về phía chủ nhân.
– Tiểu chủ, sáng nay Hoàng hậu cho người truyền tin, bảo tất cả phi tần phải dự yến ở Ngự Hoa Đường. Nô tỳ vừa nhận được thiếp, dặn phải đến sớm để chọn chỗ.
Diễm Khanh khẽ gật đầu, không nói gì. Nàng hiểu rõ, bữa tiệc này không chỉ đơn thuần là một buổi tụ họp. Mảnh giấy bí ẩn đêm qua còn chưa kịp xem xét, nàng đã bị cuốn vào một ván cờ mới, nơi mỗi quân cờ đều ẩn chứa sát khí.
Nàng chọn cho mình bộ xiêm y màu xanh nhạt, giản dị mà trang nhã, cài trâm ngọc trai mẹ để lại lên mái tóc. Dù là ai muốn biến nàng thành quân cờ, nàng cũng phải giữ lấy phẩm hạnh và sự kiêu hãnh cuối cùng của mình.
*
Ngự Hoa Đường được trang hoàng lộng lẫy, cổng mở rộng đón từng đoàn cung nữ, thái giám tất bật qua lại, hương hoa quyện với mùi trầm thoang thoảng trong không khí. Các phi tần lần lượt xuất hiện, mỗi người một vẻ, xiêm áo rực rỡ, trang điểm cầu kỳ, ai cũng mong mình nổi bật nhất.
Hoàng hậu Tạ Ngọc Dao ngồi trên ghế chủ vị, ánh mắt sắc như dao liếc qua từng người, nụ cười dịu dàng đóng băng trên môi. Quý phi Vương Yến Nhi đến sau, áo hồng phấn nhẹ nhàng, ánh mắt long lanh như nước, chỉ bước vào đã khiến hàng cung nữ cúi rạp. Thục phi Triệu Diễm Ngọc im lặng ngồi cạnh, nụ cười nhàn nhạt lướt qua khóe môi. Đỗ Nhược Lan, Hà Thục Uyên, Dương Tuyết Mai… từng người an vị đúng thứ bậc, không khí vừa náo nhiệt vừa căng thẳng, như một vườn hoa rực rỡ mà mỗi bông đều giấu mũi gai độc.
Diễm Khanh chọn một góc kín đáo, an tĩnh ngồi xuống, ánh mắt kín đáo quan sát mọi động tĩnh. Lục Linh đứng sau lưng, giữ đúng khoảng cách, luôn cảnh giác.
Tiệc rượu chưa dọn xong, Tôn Tĩnh xuất hiện, tay bưng khay ngọc, giọng the thé vang lên:
– Hoàng hậu nương nương ban thưởng ngọc quả cho các vị phi tần, mong các vị cùng vui vẻ, hòa thuận.
Cung nữ bưng mâm trái cây quý hiếm, vừa bày ra đã khiến mọi người trầm trồ. Nhưng những ai từng trải trong cung đều hiểu, mỗi món ăn, mỗi chén rượu đều có thể là một bẫy ngầm.
Hoàng hậu dịu giọng:
– Hôm nay là ngày tốt, bổn cung muốn mọi người cùng nhau thể hiện tài nghệ, vừa kết giao, vừa vui vẻ. Quý phi, ý muội thế nào?
Vương Yến Nhi nở nụ cười mềm mại:
– Hoàng hậu thật biết chiều lòng các tỷ muội. Chỉ e hoa trong vườn quá nhiều, không biết chọn bông nào tươi nhất thôi.
Tiếng cười rộ lên, nhưng ánh mắt ai cũng lóe lên sự cảnh giác. Mỗi lời nói, mỗi nụ cười đều ẩn giấu toan tính.
Hoàng hậu hướng ánh nhìn về phía Diễm Khanh:
– Nghe nói Trịnh tài nhân tinh thông cầm kỳ thi họa, hôm nay chi bằng ra mắt mọi người, cho bổn cung được thưởng thức.
Mọi ánh nhìn đổ dồn về phía nàng, có khích lệ, có ngờ vực, có cả ghen tỵ. Diễm Khanh đứng dậy, cúi đầu lễ phép:
– Thần thiếp chỉ là chút tài mọn quê mùa, mong các tỷ muội rộng lòng bỏ qua.
Hoàng hậu dịu dàng:
– Khiêm nhường quá rồi. Đàn đã chuẩn bị sẵn, mời Trịnh tài nhân.
Một cung nữ bưng đàn tỳ bà tới, đặt trước mặt nàng. Không khí chùng xuống, mọi tiếng cười nói đều im bặt.
Diễm Khanh vuốt nhẹ dây đàn, hít sâu một hơi. Tiếng đàn vang lên, trong trẻo mà trầm lắng, như gió thu lướt qua mặt hồ lặng sóng. Từng nốt nhạc rót vào lòng người, khiến cả đại điện lặng đi, ngay cả Hoàng hậu cũng phải khẽ chau mày kinh ngạc.
Khi bản nhạc kết thúc, Vương Yến Nhi là người vỗ tay đầu tiên:
– Hay lắm! Khó trách hoàng thượng từng khen tài nhân là người hiểu nhạc nhất hậu cung.
Lời vừa dứt, ánh mắt các phi tần lại đổi sắc, ghen tỵ, dè chừng xen lẫn thán phục.
Hoàng hậu khẽ nhếch môi, ánh mắt lướt qua Quý phi rồi dừng lại trên Diễm Khanh:
– Người tài cần được thưởng, không nên giấu mình. Bổn cung ban cho Trịnh tài nhân một trâm ngọc, mong người giữ vững bản tâm.
Thái giám dâng trâm ngọc, Diễm Khanh cúi đầu nhận lấy, trong lòng hiểu rõ: phần thưởng này cũng là dấu hiệu nàng đã bị dán nhãn “người đáng chú ý”.
Vương Yến Nhi liếc nhìn Hoàng hậu, giọng ngọt như mật:
– Hoàng hậu rộng lượng, nhưng thiếp nghe nói Thục phi cũng là bậc kỳ nữ. Thục phi, hôm nay tỷ không thể giấu tài rồi.
Triệu Diễm Ngọc cười nhạt:
– Thiếp chỉ biết chút dược lý, đâu dám múa rìu qua mắt thợ.
Vương Yến Nhi cười tươi:
– Dược lý cũng là tài. Biết đâu hoàng thượng lại thích.
Hoàng hậu khẽ gật đầu:
– Đúng vậy, Thục phi, chi bằng mang chút gì đó thú vị cho mọi người mở rộng tầm mắt.
Triệu Diễm Ngọc gọi cung nữ mang tới một hộp gỗ nhỏ, mở nắp, bên trong là mấy nhánh thảo dược sấy khô, mùi hương dìu dịu mà cay nồng khó tả.
– Đây là “Túy linh chi”, dược liệu quý hiếm, nếu phối hợp đúng cách, có thể giải độc, làm đẹp da, chữa vết thương ngoài da.
Đỗ Nhược Lan chen vào:
– Thục phi thật tinh thông, không biết thần thiếp có thể thử không?
Triệu Diễm Ngọc mỉm cười, đưa cho Nhược Lan một nhánh nhỏ. Nhược Lan ngửi thử, nhăn mặt, ho khan:
– Mùi lạ thật, cay ở cuống họng.
Thục phi cười nhạt:
– Dược liệu quý, không phải ai cũng hợp. Nếu cơ địa yếu, nên cẩn trọng.
Đám đông xì xào, ánh mắt Hoàng hậu thoáng lộ vẻ không hài lòng.
Tiệc tiếp tục, rượu tràn ly, không khí dần nóng lên, lời nói cũng sắc bén hơn.
Vương Yến Nhi bất ngờ quay sang Diễm Khanh, cười dịu dàng:
– Trịnh tài nhân tài sắc vẹn toàn, lại là con gái danh y nổi tiếng. Hay hôm nay tỷ muội mình cùng luận một ván cờ? Ai thua phải uống một chén rượu do người thắng rót.
Ánh mắt nàng ta long lanh, ngỡ như là trò vui, nhưng Diễm Khanh hiểu rõ: đây là thử thách công khai, từ chối sẽ bị coi là yếu đuối, nhận lời sẽ rơi vào thế khó.
Nàng gật đầu:
– Được thôi. Mong Quý phi chỉ giáo.
Bàn cờ nhỏ được mang tới, các phi tần xúm lại xem, tiếng thì thầm rì rầm.
Ván cờ bắt đầu, hai người đi quân chậm rãi. Vương Yến Nhi khởi đầu nhẹ nhàng, càng về sau càng sắc sảo. Diễm Khanh vững vàng, từng bước thận trọng, ánh mắt như xuyên thấu tâm tư đối thủ.
Cuối cùng, Diễm Khanh nhấc một quân cờ, mỉm cười đặt xuống:
– Xin nhận thua.
Vương Yến Nhi ngỡ ngàng, chưa kịp phản ứng thì Diễm Khanh đã nâng chén rượu:
– Tài mọn khó địch cao thủ. Thua phải nhận, xin kính Quý phi một ly.
Nàng uống cạn, động tác dứt khoát khiến không ít người ngạc nhiên. Đôi mắt Hoàng hậu ánh lên tia lạnh lẽo.
Vương Yến Nhi cười rạng rỡ, nhưng môi mím chặt. Nàng biết Diễm Khanh cố ý nhận thua để tránh thành tâm điểm, nhưng cũng vì thế mà càng không thể xem thường.
Hoàng hậu cười, phá tan không khí căng thẳng:
– Các vị tỷ muội đều có phong thái riêng. Nhưng hậu cung không chỉ cầm kỳ thi họa, còn phải biết kính trên nhường dưới, giữ hòa khí. Hôm nay ai cũng biểu lộ tài năng, bổn cung rất hài lòng.
Bà nhìn sang Đỗ Nhược Lan:
– Chiêu nghi, nghe nói ngươi am hiểu ám hiệu trong cung, có thể biểu diễn cho mọi người xem không?
Đỗ Nhược Lan đỏ mặt, ngập ngừng:
– Thần thiếp chỉ biết chút tiểu xảo, không dám múa may trước mặt các tỷ muội.
Hoàng hậu mỉm cười:
– Đã vào cung thì ai cũng có sở trường. Đừng để mọi người thất vọng.
Đỗ Nhược Lan miễn cưỡng đứng lên, lấy ra chiếc quạt giấy vẽ ký hiệu lạ mắt, lướt qua từng phi tần, mỗi người đều nhận được một cái liếc mắt, một nụ cười ngụ ý.
Hoàng hậu chuyển ánh nhìn sang Lục phi Dương Tuyết Mai:
– Lục phi, nghe nói ngươi giỏi chế độc, hôm nay thử làm một trò vui, cho mọi người mở rộng tầm mắt.
Dương Tuyết Mai lạnh lùng đáp:
– Thần thiếp chỉ biết chút độc dược phòng thân, không tiện mang ra chốn đông người.
Hoàng hậu không hài lòng, nhưng chỉ gật đầu:
– Ai cũng có bí mật riêng, miễn là không gây họa cho hậu cung.
Không khí trong điện lại dậy lên làn sóng ngầm.
Giữa buổi, Hoàng đế Lý Trường Phong bất ngờ xuất hiện, dáng người cao lớn, ánh mắt sâu thẳm. Cả điện lập tức im phăng phắc.
Hoàng hậu đứng dậy, dịu dàng:
– Hoàng thượng vất vả quốc sự, hôm nay ghé qua hậu cung, thật là vinh hạnh cho các phi tần.
Hoàng đế mỉm cười nhạt, ánh mắt đảo quanh, dừng lại trên Diễm Khanh một thoáng, rồi nhìn sang Quý phi, Hoàng hậu. Không khí càng thêm căng thẳng.
Vương Yến Nhi tiến lên:
– Hoàng thượng, thiếp vừa thua Trịnh tài nhân một ván cờ, xin mạn phép mời người một ly rượu.
Nàng nâng ly rượu, mắt long lanh ẩn ý. Hoàng đế đón lấy, nhấp môi, ánh mắt như xuyên qua lớp mặt nạ dịu dàng của nàng. Ông đặt ly xuống, cười nhạt:
– Hôm nay chỉ thưởng tài nghệ, kẻ dối trá sớm muộn cũng lộ chân tướng.
Câu nói như lưỡi dao lạnh, ai nấy đều rùng mình.
Thái hậu Trịnh Từ Dung cũng đã tới, được cung nữ dìu vào, dáng vẻ uy nghiêm. Bà ngồi trên ghế cao, ánh mắt lạnh lẽo quét qua mọi người:
– Hậu cung phải trong sạch, ai dùng thủ đoạn bẩn thỉu, sớm muộn cũng chuốc họa.
Bà dừng lại, nhìn thẳng vào Hoàng hậu, Quý phi, Thục phi, rồi liếc sang Diễm Khanh, khóe môi nhếch nhẹ.
Bữa tiệc đang êm đềm, bỗng một cung nữ bưng mâm trà tiến lên, chưa kịp đặt xuống thì ngã quỵ, nước trà đổ lên váy áo Đỗ Nhược Lan. Nhược Lan hét lên, quạt rơi xuống đất, mặt tái nhợt.
Các phi tần nhốn nháo, Hoàng hậu cau mày:
– Còn ra thể thống gì nữa!
Thái giám vội đưa cung nữ lui ra. Đỗ Nhược Lan run rẩy cúi người nhặt quạt, phát hiện trên quạt có vết ố màu xanh đen, ánh mắt hoảng hốt nhìn sang Thục phi.
Triệu Diễm Ngọc điềm nhiên:
– Chắc do nước trà, không có gì đâu.
Nhưng Đỗ Nhược Lan vẫn chưa hết sợ. Hoàng hậu ra hiệu cho Tôn Tĩnh kiểm tra. Hắn ngửi quạt, thì thầm:
– Mùi này… giống dược liệu giải độc hơn là độc dược.
Hoàng hậu gượng cười:
– Đều là trò trẻ con, không đáng nhắc.Bữa tiệc tiếp tục, nhưng sát khí mơ hồ đã lan tỏa.
Vương Yến Nhi lại tìm cơ hội, dịu dàng mời rượu Hoàng đế, bàn tay lướt nhẹ qua cổ tay áo ông, giọng thì thầm:
– Hoàng thượng còn nhớ lời hẹn dưới hoa lê không?
Hoàng đế tối mặt, chỉ nhàn nhạt đáp:
– Chuyện cũ đã qua, người phải biết nhìn về phía trước.
Quý phi cắn môi, ánh mắt sắc lạnh. Hoàng hậu thấy vậy, khẽ nhếch môi, quay sang Diễm Khanh:
– Trịnh tài nhân, nghe nói cha ngươi từng chữa khỏi bệnh hiểm nghèo cho nhiều người trong cung. Nếu hôm nay có người trúng độc, ngươi dám chữa không?
Một cái bẫy rõ ràng. Diễm Khanh bình thản:
– Nếu là bệnh, thần thiếp không dám. Nhưng nếu là độc, thần thiếp nguyện hết sức.
Hoàng hậu cười nhạt:
– Vậy bổn cung muốn thử. Tôn Tĩnh, mang “Thanh linh đan” ra đây.
Lọ dược màu xanh được đặt trước mặt Diễm Khanh. Hoàng hậu nhìn nàng, giọng châm biếm:
– Nghe nói đây là độc dược của Thục phi, nếu giải được sẽ ban thưởng hậu hĩnh, nếu không sẽ bị trách phạt.
Mọi ánh mắt dồn về phía nàng. Thục phi khoanh tay, ánh mắt sâu thẳm.
Diễm Khanh cầm lọ dược, lặng lẽ ngửi, lấy chút bột rắc lên giấy, nhỏ nước trà vào. Màu sắc chuyển sang vàng nhạt.
Nàng ngẩng đầu, điềm đạm:
– Loại độc này gặp nước trà sẽ hóa giải phần lớn độc tính. Nếu lỡ uống phải, chỉ cần pha loãng trà xanh, nghỉ ngơi vài canh giờ là khỏi.
Hoàng hậu sững lại, rồi cười:
– Không hổ danh con gái Trịnh đại phu. Bổn cung phải học hỏi nhiều.
Nhưng ánh mắt bà ta lạnh đi, ý cười chỉ còn trên môi.
Thái hậu nhìn Diễm Khanh, ánh mắt sâu thẳm:
– Người tài như vậy nên giữ mình cho tốt. Hậu cung này… không dung nổi hai mặt trời.
Cả đại điện lặng đi. Ai cũng hiểu, hôm nay chỉ là một trò vui, nhưng đã có người bị đánh dấu là cái gai trong mắt quyền lực.
*
Tiệc tàn, các phi tần lần lượt lui ra. Diễm Khanh chậm lại ở hành lang vắng, bất chợt gặp trưởng công chúa Lý Thanh Loan.
Thanh Loan nhìn nàng, giọng trầm:
– Đừng để mình bị cuốn vào cuộc chơi của họ. Họ muốn dùng cô để thử nhau.
Diễm Khanh cười nhạt:
– Ta biết. Nhưng nếu không bước vào, sẽ bị đẩy ra ngoài còn nhanh hơn.
Thanh Loan lặng lẽ:
– Đêm nay, kho dược cũ sẽ có biến. Có người muốn lấy mạng cô. Đừng đi một mình.
Diễm Khanh kiên định:
– Nếu sợ, ta đã không sống tới hôm nay.
Thanh Loan nhìn nàng, ánh mắt dịu đi:
– Ta sẽ cho người lặng lẽ bảo vệ.
Nói rồi, nàng quay bước, bóng dáng cao gầy khuất sau khóm trúc.
*
Về tới Tĩnh Đường, Lục Linh bồn chồn đi lại:
– Tiểu chủ, vừa rồi có người gửi một bọc giấy, nói là cho người. Trong đó có khăn tay thêu chỉ vàng, mùi hương lạ.
Diễm Khanh mở ra, thấy bông lan thêu tinh xảo, bên cạnh dòng chữ mờ: “Đêm nay, kho dược – cửa ngầm phía tây.”
Nàng gấp khăn lại, ánh mắt lạnh lẽo. Ai đó đang lôi nàng vào ván cờ sinh tử. Dù biết nguy hiểm, nàng không thể quay đầu.
*
Chạng vạng, trời đổ mưa nhỏ, từng giọt lăn dài trên mái ngói. Kho dược cũ nằm ở góc xa hậu cung, rêu phủ đầy bậc đá. Diễm Khanh khoác áo choàng, cùng Lục Linh lặng lẽ tiến về cửa ngầm.
Gió thốc qua hành lang, trong bóng tối, một bóng người thấp thoáng. Lục Linh thì thào:
– Có người phía trước.
Diễm Khanh ra hiệu im lặng, ép sát tường, lắng nghe. Một tiếng động khẽ vang lên từ cửa ngầm, như tiếng then cài bị tháo.
Nàng tiến tới, vén rèm cỏ úa. Một bóng áo trắng lướt qua, rồi biến mất. Trong kho dược, mùi thuốc ngai ngái lẫn hương hoa lạ.
Bỗng một bàn tay lạnh ngắt chụp lấy cổ tay nàng. Diễm Khanh không giật mình, chỉ xoay người, rút kim bạc thủ sẵn trong tay áo.
Tiếng thì thầm:
– Đừng động. Là ta, Lý Cảnh Vũ.
Nàng thả lỏng, nhận ra gương mặt gầy gò của vị thái y trung thành. Cảnh Vũ cúi sát, thì thào:
– Có người vào trước, đang lục soát các kệ dược. Ta nghe nói họ định bày độc thủ tối nay.
Diễm Khanh thì thào:
– Họ muốn ta chết ở đây, rồi đổ tội cho ai đó.
Lục Linh bám sát phía sau, run rẩy. Ba người lặng lẽ lẩn vào góc tối, quan sát. Trong kho, một bóng người áo sẫm đang bới tung các hũ thuốc, lục tìm thứ gì đó. Diễm Khanh nhận ra đó là Tần Hàn – cung nữ gián điệp của Quý phi.
Tần Hàn lôi ra bình ngọc nhỏ, rót vào hai lọ thuốc khác rồi cất đi. Đúng lúc ấy, một bóng áo đỏ xuất hiện – Đỗ Nhược Lan.
Nhược Lan nhìn quanh, giọng run:
– Ngươi làm gì ở đây?
Tần Hàn cười nhạt:
– Lệnh của Quý phi, không tới lượt ngươi hỏi.
Hai người giằng co. Đột nhiên, tiếng động nhỏ vang lên ngoài cửa, bóng áo đen lao vào, bịt miệng Nhược Lan, kéo cô ta ra ngoài.
Diễm Khanh siết chặt kim bạc, ra hiệu cho Cảnh Vũ và Lục Linh lùi sâu hơn. Một mảnh giấy rơi từ tay Tần Hàn, bị gió cuốn tới chân nàng. Nàng cúi nhặt, đọc lướt: “Kẻ giữ Ngọc Ấn từng sát hại người vô tội. Bằng chứng giấu trong hộp ngọc – đáy hai lớp.”
Tiếng bước chân vội vã vang lên ngoài cửa. Tôn Tĩnh xuất hiện cùng hai tên thị vệ, quát lớn:
– Ai ở trong đó? Mau ra đây!
Cảnh Vũ kéo Diễm Khanh lùi sâu vào bóng tối, thì thầm:
– Đừng để bị phát hiện. Nếu không, tất cả sẽ bị ghép tội mưu phản.
Tiếng bước chân tiến gần. Lục Linh run lên, bàn tay nắm chặt vạt áo Diễm Khanh. Nàng giữ bình tĩnh, tìm khe nhỏ giữa các kệ dược, ép mình sát xuống.
Tôn Tĩnh đi quanh, mắt láo liên. Hắn dừng lại trước kệ thuốc nơi Diễm Khanh ẩn náu, nhíu mày:
– Mùi gì đây? Sao lại có mùi thuốc giải độc?
Một thị vệ đáp:
– Có thể do lọ thuốc cũ đổ ra.
Tôn Tĩnh lạnh giọng:
– Đêm nay phải canh nghiêm. Ai vào đây phá hoại, bổn công công sẽ không tha.
Hắn kéo đám thị vệ rời khỏi kho dược. Diễm Khanh thở phào, nhưng lòng vẫn nặng trĩu.
Cảnh Vũ thì thầm:
– Đêm nay đã có người bày sẵn cạm bẫy. Không cẩn thận sẽ có người mất mạng.
Diễm Khanh kiên quyết:
– Kẻ chủ mưu sợ ta biết bí mật trong Ngọc Ấn. Chỉ cần tìm được đáy hai lớp của hộp ngọc, có thể lật ngược thế cờ.
Cảnh Vũ nhìn nàng, lặng lẽ:
– Ta sẽ giúp cô, nhưng phải cẩn trọng. Mạng sống của cô không chỉ là của riêng cô.
Nàng gật đầu. Cả ba lặng lẽ rời kho dược, hòa vào màn đêm ẩm ướt, mỗi người nặng trĩu tâm tư.
*
Trở về Tĩnh Đường, Diễm Khanh ngồi trước bàn, trải mảnh giấy vừa nhặt. Nét chữ run rẩy, từng câu như lưỡi dao sắc lạnh.
Lục Linh pha trà, thì thào:
– Tiểu chủ, người có nghĩ… ai là kẻ đã giết cha người không?
Diễm Khanh lặng đi, đáp khẽ:
– Kẻ đó… có lẽ đang ở rất gần ta rồi.
Ngoài kia, trời vẫn mưa. Trong bóng tối, phía xa vọng lại tiếng đàn ai oán, như có người đang khóc thầm giữa cung điện vàng son.
Ở một góc khác, Tạ Ngọc Dao ngồi trước gương, tay vuốt nhẹ hộp ngọc trên bàn. Ánh mắt bà lạnh như băng, khóe môi nhếch lên hiểm độc.
Bên ngoài, Tôn Tĩnh cúi đầu, thì thầm:
– Bẩm nương nương, mọi chuyện đã sắp đặt xong. Nếu ai dám động vào hộp ngọc, lập tức sẽ lộ cơ quan.
Tạ Ngọc Dao liếc nhìn hắn, giọng lạnh lẽo:
– Kẻ nào thò tay vào bí mật của ta, phải chết không toàn thây.
Bà cầm viên ngọc nhỏ, nhét vào đáy hộp. Đáy hộp khẽ rung, lộ ra một khe hở mờ nhạt.
Bà nhìn qua cửa sổ, ánh mắt xuyên màn mưa, hướng về Tĩnh Đường, nơi Diễm Khanh ngồi lặng lẽ.
*
Đêm càng sâu, từng bóng người lặng lẽ dịch chuyển giữa cung vàng son. Mặt nạ hoa lệ đã rạn nứt, chỉ chờ khoảnh khắc cuối cùng để rơi xuống, phơi bày tất cả những gì xấu xa nhất.
Diễm Khanh siết chặt mảnh giấy, ánh mắt không còn run rẩy. Bên ngoài, tiếng mưa rơi không ngớt, như giục giã cho trận cuồng phong sắp bùng lên.
Ở nơi nào đó, một cánh cửa bí mật khẽ mở, gió lạnh ùa vào. Đêm nay, Đại Dục sẽ không còn yên bình.