Ngọc Nát Vàng Phai

Chương 5: Lưới Trời Lồng Lộng

Tĩnh Đường chìm trong màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn tiếng mưa rả rích trên mái ngói cũ. Diễm Khanh ngồi trước án thư, đôi mắt trầm tư dõi theo từng vệt sáng lấp lóa ngoài song cửa. Những sự kiện dồn dập mấy ngày qua như lớp sóng ngầm, dồn nén trong lòng nàng thành một tấm lưới chằng chịt nghi ngờ. Lục Linh lặng lẽ sắp xếp lại mấy vật dụng, mỗi động tác đều dè chừng, sợ làm phiền đến sự tĩnh lặng của chủ nhân.

Bất chợt, tiếng chân vội vã vang lên ngoài hành lang. Một bóng người nhỏ nhắn khép nép xuất hiện, gương mặt bầu bĩnh, đôi má lúm đồng tiền nổi bật ngay cả trong ánh sáng lờ mờ. Cung nữ ấy quỳ xuống, giọng lạc đi vì hồi hộp:

– Nô tì là Hà Thục Uyên, tài nhân mới đến. Xin được ra mắt tiểu chủ.

Diễm Khanh gật đầu nhẹ, ra hiệu cho Lục Linh lui ra, ánh mắt dịu lại:

– Có chuyện gì khiến cô phải đến vội vàng lúc đêm khuya thế này?

Thục Uyên ngẩng đầu, đôi mắt ánh lên vẻ lo lắng:

– Nô tì nghe nói tiểu chủ gần đây bị hãm hại. Hôm nay, khi mang khăn thêu đến kho hương liệu, nô tì nhìn thấy một cung nữ lạ mặt quanh quẩn gần phòng tiểu chủ, lại đánh rơi chiếc trâm bạc này. Sợ có chuyện chẳng lành nên vội đem đến trình báo.

Nàng mở bọc vải, để lộ chiếc trâm bạc khắc hoa mai, chóp trâm vương vết bột xám mờ. Diễm Khanh lặng lẽ đón lấy, ngón tay miết nhẹ, cảm nhận lớp bột lợn cợn quen thuộc.

– Cô có nhớ rõ mặt người đó không?

Thục Uyên lắc đầu:

– Nô tì chỉ nhìn thấy dáng người thấp, tóc búi lệch, áo có thêu hình cánh bướm. Nghe nói là người mới của điện Chiêu Hoa.

Điện Chiêu Hoa – nơi Quý phi Vương Yến Nhi ở. Một ý nghĩ vụt lóe lên trong đầu Diễm Khanh, nhưng nàng không lộ ra ngoài. Thục Uyên dè dặt nói tiếp:

– Nếu tiểu chủ cần giúp đỡ, xin cứ sai bảo. Nô tì yếu đuối, nhưng tuyệt đối không sợ liên lụy.

Diễm Khanh nhìn sâu vào mắt nàng, cảm nhận rõ sự chân thành không chút vụ lợi. Ở chốn này, một đồng minh như vậy quý giá hơn vàng ngọc.

– Cảm ơn cô. Nếu phát hiện điều gì bất thường quanh đây, phiền cô báo cho ta biết. Ta cũng sẽ tìm cách giúp cô được an toàn.

Thục Uyên cúi đầu, lúm đồng tiền thoáng hiện trên má, để lại chút ấm áp giữa những ngày u ám.

*

Đêm dần sâu, ngoài vườn sau, gió lạnh rít qua từng nhành liễu. Lục Linh lặng lẽ đặt đèn, ánh mắt đầy cảnh giác. Trong phòng, Diễm Khanh nghiền chút bột trên trâm bạc, nhỏ lên tờ giấy thử. Sắc xanh đen lập tức hiện rõ, hệt như thứ độc từng phát hiện trước đó.

Lục Linh thì thầm:

– Nếu trâm này thực sự của người bên điện Quý phi, thì mọi chuyện chưa kết thúc.

Diễm Khanh gật đầu, ánh mắt càng trầm hơn:

– Kẻ chủ mưu không chỉ muốn ta chết, mà còn cố tình lôi kéo nhiều phe phái vào cuộc, khiến mọi người nghi ngờ lẫn nhau, chân tướng càng khó lộ diện.

Lục Linh lo lắng:

– Tiểu thư có nên xin chuyển sang nơi khác không? Ở lại đây nguy hiểm quá.

– Không. Nếu ta rút lui lúc này, chẳng khác nào tự nhận yếu thế. Hơn nữa, mọi chứng cứ sẽ bị xóa sạch.

Nàng vừa dứt lời, bên ngoài lại vang lên tiếng động nhẹ. Cửa khẽ mở, một bóng người lực lưỡng lặng lẽ bước vào – thị vệ trưởng Trình Văn Lương. Áo choàng sẫm ướt mưa, ánh mắt trung hậu.

– Tiểu chủ, đêm nay thuộc hạ tuần tra quanh điện, phát hiện hai bóng đen lẻn vào vườn. Một người chạy về phía điện Quý phi, người kia mất hút ở gần nhà bếp.

Diễm Khanh hỏi khẽ:

– Có nhận ra ai không?

– Chỉ thấy vóc dáng, không rõ mặt. Thuộc hạ đã cho người canh giữ tất cả lối ra vào. Nếu tiểu chủ cần đi đâu, xin báo trước, thuộc hạ sẽ âm thầm bảo vệ.

Diễm Khanh nhìn vào ánh mắt kiên định ấy, cảm thấy một lớp bảo hộ vô hình bao quanh mình.

– Ta không muốn liên lụy đến thị vệ trưởng. Nếu bị phát hiện…

– Thuộc hạ chỉ làm tròn bổn phận. Huống hồ, từng được tiểu chủ cứu mạng, dù bị trách phạt cũng cam lòng.

Lục Linh nén tiếng thở dài, cảm giác vừa lo lắng vừa yên tâm hơn trước.

*

Sáng hôm sau, tin về chiếc trâm bạc tẩm độc lan khắp hậu cung. Điện Quý phi rối như tơ vò, các cung nữ bị tra hỏi tới tấp. Quý phi Vương Yến Nhi đứng giữa điện, môi đỏ rực, ánh mắt lạnh như băng:

– Ai dám động đến vật của bản cung? Nếu tìm được thủ phạm, nhất định không tha!

Thái giám tổng quản Tôn Tĩnh cười giả lả:

– Quý phi bớt giận, đã cho người lục soát toàn bộ điện. Chỉ có cung nữ Tần Hàn vắng mặt từ tối qua, nói là bệnh, nghỉ ở phòng riêng.

Quý phi nhíu mày:

– Bệnh đúng lúc thật. Gọi nàng ta đến.

Tần Hàn được dẫn vào, mặt tái nhợt, dáng vẻ khép nép. Quý phi lạnh lùng:

– Ngươi giải thích thế nào? Trâm bạc đâu?

– Nô tì… đêm qua sốt cao, không dám quấy rầy chủ tử. Trâm bạc… để quên ở kho hương liệu.

Quý phi liếc nhanh qua Tôn Tĩnh, không hỏi thêm, chỉ lạnh lùng phẩy tay:

– Đưa về phòng, cho người giám sát.

Tôn Tĩnh vội cúi đầu, đưa Tần Hàn ra. Quý phi ngồi xuống, ngón tay miết nhẹ lên chén trà, ánh mắt đăm chiêu.

*

Tin đồn về trâm bạc, về kho dược bị lấy trộm, những cái tên như Xuân Diệp, Tần Hàn, Quảng Sinh… trở thành đề tài bàn tán khắp cung. Ai cũng nơm nớp lo sợ, dè dặt từng lời ăn tiếng nói.

Chiều ấy, Thục Uyên lại đến Tĩnh Đường, mang theo một hộp hương liệu nhỏ:

– Tiểu chủ, đây là hương an thần do nô tì tự pha. Mong giúp ngài dễ ngủ.

Diễm Khanh nhận lấy, mùi thơm dịu dàng lan khắp phòng. Nàng xúc động:

– Cảm ơn cô. Ở nơi này, có người quan tâm thật hiếm hoi.

Thục Uyên cười nhẹ, đôi mắt ánh lên vẻ kiên định hiếm thấy:

– Ở chốn này, chỉ có người yếu thế mới hiểu nỗi khổ của nhau. Nếu không nương tựa, chỉ e sớm muộn bị vùi dập.

Diễm Khanh gật đầu, trong lòng dâng lên cảm giác đồng cảm sâu sắc. Lục Linh rụt rè hỏi:

– Thục Uyên tỷ, gần đây ai hay qua lại điện Quý phi nhất?

Thục Uyên trầm ngâm:

– Ngoài Tần Hàn, còn Xuân Diệp – cung nữ ít nói, hay lén lút mang dược liệu. Có người bảo, Xuân Diệp từng bị bắt gặp lục lọi phòng Thục phi.

Diễm Khanh ghi nhớ, cẩn thận xâu chuỗi mọi chi tiết. Nàng hỏi thêm:

– Những người giữ kho dược có gì lạ không?

– Có thái giám trẻ tên Quảng Sinh, dạo này lúc nào cũng thấp thỏm, gặp ai cũng né tránh.

Một mắt xích nữa hiện ra trong đầu Diễm Khanh. Những kẻ thấp cổ bé họng trong cung, tưởng nhỏ bé nhưng lại nắm giữ vô số bí mật.

*

Chiều muộn, Trình Văn Lương xuất hiện ở lối nhỏ, trao cho Diễm Khanh một tờ giấy gập vội:

– Có người nhờ chuyển cho tiểu chủ.

Nàng mở ra: “Khi trăng lên cao, gặp nhau cổng sau Thái y viện. Kẻ nắm bí mật kho dược sẽ đến.”

Diễm Khanh nhìn Văn Lương dò hỏi. Chàng thấp giọng:

– Thuộc hạ đã cho người bố trí quanh Thái y viện, nếu có biến sẽ ứng cứu kịp thời.

Nàng gật đầu, lòng vừa hồi hộp vừa lo lắng.

*

Khi trăng lên, Diễm Khanh khoác áo choàng tối màu, cùng Lục Linh lặng lẽ ra cổng sau Thái y viện. Dưới bóng cây, một người dáng gầy gò, khuôn mặt khuất sau vành nón rộng, chờ sẵn. Đến gần, hắn khẽ gọi:– Tiểu chủ Trịnh?

– Là ta. Ngươi là ai?

– Nô tài là Quảng Sinh, giữ kho dược. Nô tài bị ép giao chìa khóa kho cho người điện Quý phi. Nếu không nghe, cả nhà sẽ chết.

Giọng hắn run rẩy. Diễm Khanh hỏi:

– Ngươi giao cho ai?

– Xuân Diệp. Đêm qua nàng ấy cùng một người áo choàng đen lấy dược liệu. Nô tài không dám cãi. Sau nghe chuyện trâm bạc, nô tài sợ lắm, chỉ mong giữ mạng.

– Họ lấy những gì?

– Một lọ phấn mai, túi bột xám, mấy bình thuốc ngủ. Tất cả ghi sổ theo lệnh Quý phi.

– Ngươi đã nói thật, từ nay cứ kín miệng. Nếu bị phát hiện, nguy hiểm cho cả nhà.

Quảng Sinh vâng dạ, vội vã rút vào bóng tối. Diễm Khanh quay sang Lục Linh:

– Quý phi rõ ràng đứng sau, nhưng lại để lại dấu vết. Chẳng lẽ muốn ai đó gánh tội thay?

Lục Linh thì thầm:

– Hay có kẻ khác điều khiển mọi việc? Quý phi chỉ là bề ngoài?

Trong đầu Diễm Khanh, bóng dáng Thái hậu Trịnh Từ Dung hiện lên. Nếu mọi việc bị bại lộ, ai sẽ là người hưởng lợi lớn nhất?

*

Sáng hôm sau, không khí trong cung căng như dây đàn. Đỗ Nhược Lan, sắc mặt nhợt nhạt, tìm đến Tĩnh Đường, giọng thì thào:

– Diễm Khanh, nghe nói Quý phi sắp điều tra các phi tần từng ra vào kho dược. Nếu ai dính líu, sẽ bị xử nghiêm.

Diễm Khanh hỏi thẳng:

– Ngươi sợ điều gì? Có lấy dược liệu không?

Nhược Lan vội lắc đầu, ánh mắt lấp lánh nét hoang mang:

– Ta… chỉ sợ bị liên lụy. Mấy hôm nay ai cũng nhìn ta với ánh mắt lạ. Nếu bị nghi ngờ, chẳng ai cứu nổi.

Diễm Khanh dịu giọng:

– Nếu vô can, cứ bình tĩnh. Đừng để ai lợi dụng điểm yếu của mình.

Nhược Lan cắn môi, lặng lẽ rời đi, dáng vẻ nhỏ bé lọt thỏm giữa dãy hành lang dài.

*

Buổi trưa, Thục Uyên lại ghé qua, lần này mang theo gói bánh đậu xanh:

– Tiểu chủ, đây là bánh mẹ nô tì dạy làm. Mong ngài dùng thử.

Diễm Khanh nếm thử, vị ngọt dịu lan khắp đầu lưỡi. Nàng hỏi nhỏ:

– Thục Uyên, cô từng bị ai đe dọa trong cung chưa?

Thục Uyên thoáng sững người, rồi khẽ gật đầu:

– Có. Hai tháng trước, một cung nữ lạ ép nô tì chuyển lời cho Thục phi, nếu không sẽ tố cáo tội ăn cắp lụa. Nô tì sợ quá, đành nghe theo. Sau việc ấy, mọi chuyện lắng xuống, nhưng nỗi sợ vẫn còn.

Diễm Khanh nắm tay nàng, cảm nhận bàn tay lạnh buốt:

– Từ nay, cô ở lại Tĩnh Đường với ta. Nếu có chuyện, ít ra cũng có người bên cạnh.

Thục Uyên mắt hoe đỏ, cảm động gật đầu.

– Nô tì sẽ hết lòng giúp tiểu chủ, dù có chuyện gì cũng không rời đi.

Lục Linh nhẹ giọng:

– Thêm người, thêm sức mạnh. Tỷ muội cùng nương tựa, còn hơn đơn độc.

*

Đêm ấy, ba người ngồi quây quần bên ánh nến. Diễm Khanh lật lại từng chi tiết: trâm bạc, phấn độc, cung nữ lạ, kho dược, Quý phi, Thái hậu, những bóng dáng mờ ảo như Quảng Sinh, Xuân Diệp. Mỗi mắt xích dần hiện rõ, lưới trời như đang khép lại, nhưng ai mới là kẻ điều khiển thực sự?

Tiếng chân ngoài hiên khiến không khí càng thêm căng thẳng. Trình Văn Lương bước vào, tay cầm mảnh vải rách thêu ba cánh hoa mai:

– Thuộc hạ nhặt được gần nhà bếp. Có lẽ là ám hiệu giao liên trong cung.

Diễm Khanh chăm chú nhìn, mắt sáng lên:

– Hoa mai ba cánh… đã từng thấy trong mật thư của Thục phi. Phe Thục phi cũng đã nhúng tay vào chuyện này.

Lục Linh run rẩy:

– Vậy không chỉ Quý phi, mà Thục phi cũng lôi kéo tay chân?

– Không chỉ thế – Diễm Khanh trầm giọng – Có thể họ lợi dụng nhau để triệt hạ những kẻ yếu thế. Chỉ có chúng ta, những kẻ không quyền thế, mới hiểu nỗi bất lực trong cung này.

Trình Văn Lương nhẹ gật đầu:

– Nếu tiểu chủ cho phép, thuộc hạ sẽ bí mật liên hệ với thị vệ trung thành, lập vòng bảo vệ quanh Tĩnh Đường.

Diễm Khanh cân nhắc rồi dứt khoát:

– Được. Nhưng mọi việc phải tuyệt đối kín đáo.

*

Những ngày sau, không khí trong cung càng nặng nề. Cung nữ, thái giám đều cúi gằm mặt, mỗi bước đi như giẫm lên mây mỏng. Tin đồn về trâm bạc, kho dược, người mất tích, truyền đi khắp nơi.

Một buổi sáng, trưởng công chúa Lý Thanh Loan ghé qua Tĩnh Đường. Nàng lặng lẽ uống trà, ánh mắt lạnh lùng lướt qua Diễm Khanh và các cung nữ.

– Gần đây, Tĩnh Đường không yên ổn nhỉ?

Diễm Khanh điềm tĩnh:

– Cảm tạ công chúa quan tâm. Nơi này chỉ là nơi của những kẻ yếu thế, chẳng đáng để ai để mắt.

Lý Thanh Loan nhếch môi:

– Đừng xem thường những kẻ yếu. Ở nơi này, chỉ một cơn gió cũng có thể làm đổ cả cung điện lớn.

Nàng rời đi, để lại dư âm lạnh lẽo. Diễm Khanh nhìn theo bóng dáng ấy, trong lòng dấy lên dự cảm rằng chính những người tưởng chừng yếu đuối sẽ trở thành mắt xích then chốt trong trận thế ngầm.

*

Chiều xuống, Lục Linh len lén đưa cho Diễm Khanh một lá thư nhét dưới gốc cây mai:

– Có người để lại thư, tiểu chủ.

Diễm Khanh mở ra, nét chữ nghiêng nghiêng: “Đêm nay, người của Thái hậu sẽ âm thầm kiểm tra phòng các phi tần. Ai bị phát hiện giữ vật khả nghi sẽ chịu tội thay vụ đầu độc. Xin tiểu chủ đề phòng.”

Nàng siết chặt lá thư, ánh mắt lóe lên tia lạnh lùng. Lưới trời lồng lộng, mọi ngả đều bị vây bủa. Nhưng giờ đây, nàng không còn đơn độc. Thục Uyên, Văn Lương, Lục Linh, những kẻ nhỏ bé như Quảng Sinh, Xuân Diệp… Tất cả, dù bị cuốn vào vòng xoáy, cũng chính là mắt xích nối thành liên minh âm thầm giữa những người không tiếng nói.

Trong đêm tối, Diễm Khanh lặng lẽ kiểm tra từng vật dụng, cất giấu kỹ mọi bằng chứng liên quan vụ đầu độc. Nàng dặn Lục Linh, Thục Uyên tuyệt đối không rời khỏi phòng nửa bước. Ngoài cửa, Trình Văn Lương cùng hai thị vệ thân tín âm thầm canh gác.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt. Ở đâu đó trong cung, tiếng bước chân vội vã hòa trong tiếng thì thầm toan tính dưới mái ngói ướt. Lưới trời đang thu hẹp, mọi số phận đều bị cuốn vào, chẳng ai biết ngày mai sẽ ra sao.

Bên ngoài song cửa, ánh chớp lóe sáng, soi rõ bóng một người áo choàng đen lẩn vào góc vườn, đôi mắt sắc lạnh hướng về phía Tĩnh Đường.

Tiếng mưa rơi dồn dập. Trong căn phòng nhỏ, Diễm Khanh ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên nghị, bàn tay siết chặt. Nàng hiểu, trận chiến thực sự chỉ vừa mới bắt đầu. Lưới trời, dù thưa, cũng không để ai lọt lưới.

Một tia sét xé ngang bầu trời. Ngoài cửa, bóng người áo đen dừng lại, ánh mắt lạnh lẽo liếc qua khung cửa sáng đèn, rồi biến mất vào màn đêm đặc quánh.

Khoảnh khắc ấy, Diễm Khanh cảm nhận rõ cơn bão lớn sắp ập đến, cuốn phăng mọi thứ yếu ớt còn sót lại. Nhưng nàng không còn đơn độc. Liên minh những kẻ thấp cổ bé họng đã thành hình trong lặng thầm, sẵn sàng đối đầu với thế lực đen tối nhất của hậu cung Đại Dục.

Bên ngoài, tiếng mưa hòa cùng tiếng thì thầm của bóng tối, báo hiệu một đêm dài không yên ả, và một ngày mai đầy bất trắc đang chờ đợi tất cả.