Ngọc Nát Vàng Phai

Chương 24: Dư Âm Vàng Phai

Bóng đêm mịt mù vẫn đè nặng lên mái y quán, chỉ có tiếng mưa phùn khe khẽ rơi trên mái lá, lẫn trong gió lạnh lùa qua khe cửa. Trong gian phòng nhỏ, Diễm Khanh ngồi bất động bên bàn, ánh mắt u tịch nhìn ra màn đêm đặc quánh. Đầu ngón tay nàng lặng lẽ lướt trên chuôi dao, đôi mắt sáng lóe lên vẻ cảnh giác. Đêm nay, mọi giác quan đều căng ra như dây đàn – nàng biết, những ngày yên bình chỉ là lớp sương mỏng, có thể tan biến bất cứ lúc nào.

Ngoài hiên, Lục Linh say ngủ, hơi thở đều đều, không hay biết những bóng tối đang lặng lẽ kéo đến. Đã nhiều đêm, Diễm Khanh ngồi như thế, lắng nghe tiếng động khẽ của đêm sâu – bước chân ai đó, tiếng thở dồn dập, hay chỉ là ảo giác từ nỗi bất an lặng lẽ lớn dần trong lòng.

Gần nửa đêm, một âm thanh rất nhỏ vang lên bên ngoài cửa sổ. Diễm Khanh lập tức nín thở, nghiêng người lắng nghe. Tiếng bước chân cực nhẹ, chậm rãi, như kẻ đã quá quen thuộc với bóng tối và sự chết chóc. Một bàn tay thận trọng gõ nhẹ lên khung cửa. Nàng đưa mắt nhìn sang, bình tĩnh lên tiếng:

– Ai ngoài đó?

Im lặng kéo dài, rồi một giọng nam trầm thấp vang lên, vừa quen vừa xa lạ:

– Là ta… người cũ.

Từng chữ rơi xuống, như đụng chạm vào lớp ký ức đã bị vùi lấp dưới bao lớp bụi thời gian. Diễm Khanh khựng lại giây lát, rồi mới hé cửa. Dưới màn mưa lất phất, một người đàn ông áo choàng xám, dáng gầy, mái tóc rối, ánh mắt thăm thẳm không giấu nổi nỗi buồn.

– Phan Chấn? – Nàng khẽ gọi.

Hắn gật đầu, ánh mắt dừng lại thật lâu trên khuôn mặt nàng, dường như muốn khắc sâu từng đường nét vào lòng. Không cần nhiều lời, Chấn đặt lên bàn một chiếc hộp gỗ nhỏ:

– Trong này có thứ nàng cần. Nếu gặp nguy hiểm, hãy mở ra.

Nàng nhận lấy, cảm nhận rõ sức nặng không chỉ của vật trong hộp, mà còn của những điều chưa nói. Phan Chấn cúi đầu, giọng khàn đặc:

– Nơi này không còn an toàn. Có kẻ đã theo dõi nàng nhiều ngày nay. Bóng tối lần này không chỉ có một phe.

– Ta biết. Đã rời cung, cũng đã chấp nhận tất cả hệ quả. – Nàng đáp nhẹ, ánh mắt kiên định.

Phan Chấn muốn nói điều gì, cuối cùng chỉ lặng lẽ nhìn nàng thật lâu, rồi quay đi, bóng áo xám tan vào mưa đêm, như chưa từng xuất hiện.

Khi cánh cửa khép lại, Diễm Khanh ôm chiếc hộp gỗ sát ngực. Lòng nàng không hẳn nhẹ nhõm, chỉ cảm thấy một dòng hơi ấm mong manh len lỏi qua màn cô độc. Đôi khi, chỉ cần một người nhớ đến mình, đã là đủ sức mạnh để đối diện với những ngày bão giông phía trước.

*

Sáng sớm, Lục Linh tất bật sắc thuốc, ánh mắt lo lắng nhìn Diễm Khanh vẫn thất thần bên cửa sổ. Đã lâu rồi, tiểu thư không ngủ trọn giấc nào. Linh cắn môi, muốn hỏi điều gì nhưng lại thôi. Dạo này, nàng cũng nhiều lần bắt gặp bóng người lạ lảng vảng quanh làng, những câu hỏi dò xét về “bà lang họ Trịnh” khiến Linh nơm nớp lo sợ.

*

Trưa ấy, tiếng kêu cứu vang lên ngoài cổng y quán. Một thiếu phụ bế đứa con nhỏ, mặt trắng bệch, cánh tay bê bết máu. Diễm Khanh lập tức chạy ra, đưa vào nhà, nhanh nhẹn cầm máu, băng bó vết thương. Vừa làm, nàng vừa hỏi:

– Ai làm chị bị thương?

Thiếu phụ run rẩy đáp:

– Có người lạ mặt rượt đuổi, ta ngã xuống thì bị cứa trúng tay…

Diễm Khanh quan sát vết thương, nhận ra không phải vết ngã thông thường mà là vết dao sắc cứa ngang. Nàng bôi thuốc, khẽ hỏi tiếp:

– Kẻ đó trông thế nào?

Thiếu phụ chỉ biết lắc đầu, nước mắt ròng ròng:

– Ta chỉ thấy bóng đen, tay cầm vật gì, sợ quá chẳng dám nhìn kỹ.

Diễm Khanh đưa mắt cho Lục Linh, ra hiệu kiểm tra quanh nhà. Trước khi tiễn thiếu phụ đi, nàng dúi cho chị ta một túi thuốc:

– Nếu có gì lạ, quay lại báo ta ngay.

*

Buổi chiều, không khí trong làng trở nên căng thẳng. Dân chúng đóng cửa sớm, xôn xao bàn tán về bóng đen rình rập. Lục Linh lo lắng:

– Tiểu thư, hay chúng ta tạm lánh đi? Ở lại e nguy hiểm.

– Tránh mãi không phải cách. Ta muốn biết chúng là ai. – Diễm Khanh nói, giọng bình thản.

Nàng mở hộp gỗ Phan Chấn để lại. Bên trong là mảnh ngọc bội cũ, dưới ngọc có mẩu giấy với nét chữ thân quen: “Nếu nguy, đến gốc đa đầu làng, dưới rễ cây có thứ sẽ giúp nàng một lần cuối.”

Diễm Khanh cất kỹ, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi nhớ xa xăm về những ngày chưa vướng bụi trần. Thời gian như cuốn trôi tất cả, chỉ để lại những mối dây không thể dứt.

*

Đêm đó, trời trở gió, mây xám phủ kín. Diễm Khanh ngồi lặng bên bàn, nghiền ngẫm các vị thuốc, lòng thấp thỏm khó yên. Ngoài hiên, tiếng động nhẹ như ai lướt qua bụi tre. Nàng khẽ hé cửa sổ, quan sát. Một bóng người lạ lướt qua hàng rào, rồi biến mất sau bụi cây rậm.

Bỗng tiếng động mạnh vang lên phía sau nhà. Lục Linh hốt hoảng chạy đến thì thầm:

– Có người vào bếp!

Diễm Khanh ra hiệu giữ im lặng, cầm lọ độc dược đã chuẩn bị. Nàng tiến về phía bếp, từng bước vững chãi, hơi thở đều đặn. Đến gần, nàng nghe tiếng thì thầm khẽ:

– Chắc chắn nó ở đây.

– Đêm nay phải lấy đầu nó, không để lại dấu vết.

Không do dự, Diễm Khanh ném lọ độc vào giữa hai bóng người, quát lớn:

– Ai dám xông vào y quán Trịnh gia?

Khói độc bốc lên, hai kẻ ho sặc sụa, mắt đỏ ngầu. Nhân lúc hỗn loạn, nàng lao tới, điểm huyệt tay nữ nhân, giật tấm vải che mặt: chính là Tần Hàn – cung nữ từng hầu Vương Yến Nhi, ánh mắt rực lửa căm hờn.

Tần Hàn gằn giọng:

– Ngươi tưởng trốn được sao? Đại Dục này đâu cũng có người của chúng ta!

Nam nhân đi cùng định lao tới, nhưng Lục Linh đã kịp phang gậy vào gáy, hắn ngã vật xuống đất bất tỉnh. Diễm Khanh ghé sát tai Tần Hàn:

– Gửi lời cho chủ ngươi, còn động đến ta, chớ mong yên thân.

Tần Hàn nhếch môi cười độc địa:

– Rồi sẽ có ngày ngươi quỳ dưới chân Vương Yến Nhi mà cầu xin mạng sống.

Diễm Khanh không đáp, trói cả hai lại, nhốt vào kho. Nàng nhìn Lục Linh, ánh mắt trầm tư:

– Sóng gió lại nổi lên rồi.

*

Sáng hôm sau, tin y quán bị kẻ lạ đột nhập lan khắp làng. Dân tình kéo đến hỏi han, Diễm Khanh trấn an, dặn không được tiết lộ về hai kẻ bị bắt.

Buổi trưa, một đoàn ngựa dừng trước cổng y quán. Trưởng công chúa Lý Thanh Loan khoác áo choàng lấm bụi, ánh mắt lạnh lùng. Nàng bước vào, nhìn Diễm Khanh thật lâu:

– Ta nghe tin, biết chắc ngươi không thể yên ổn lâu. Đại Dục đang đổi thay, nhưng lòng người thì khó lường hơn bao giờ hết.

– Cảm ơn công chúa. Ta có thể tự lo liệu. – Diễm Khanh mỉm cười.

Thanh Loan rót trà, giọng đều đều:

– Ngươi vẫn như xưa, thích gánh hết mọi thứ một mình. Nhưng không ai mãi mạnh mẽ được. Thái hậu đã lui về phủ, Tạ Ngọc Dao bị giáng chức, Vương Yến Nhi vẫn chưa chịu dừng. Ngoài cung, tay chân họ còn nhiều lắm.

– Ta không còn liên quan đến triều đình, chỉ muốn sống bình lặng.

Thanh Loan nhếch môi:

– Bình lặng là thứ xa xỉ nhất ở Đại Dục. Đêm qua, người của Đỗ Tấn cũng bị phục kích ngoài trấn, nghe nói có kẻ đang truy tìm tung tích ngươi.

Lục Linh nghe vậy, mặt tái xanh:

– Tiểu thư, chúng ta đi thôi!

Diễm Khanh trầm ngâm:

– Nếu hôm nay đi, ngày mai nơi khác lại bị xáo trộn. Ta không muốn kéo thêm người vô tội vào vòng xoáy này.

Thanh Loan nhìn nàng thật lâu:

– Ngươi định làm gì tiếp?

– Ta sẽ chờ. Khi mọi chuyện lắng xuống, ta sẽ rời đi. Nhưng trước đó, ta muốn gặp lại một người.

Thanh Loan không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ nhìn bóng nàng in dài trên nền đất.

*

Cuối chiều, Trình Văn Lương xuất hiện trước cổng y quán, áo choàng dính bùn, mặt mày hốc hác. Vừa thấy Diễm Khanh, hắn quỳ xuống:

– Tiểu thư, thuộc hạ đến chậm, xin trách phạt!

– Đừng như vậy. Ta không còn là chủ nhân của ai nữa. – Diễm Khanh đỡ hắn dậy.

Văn Lương cúi đầu, mắt đỏ hoe:

– Dù người ở đâu, thuộc hạ cũng sẽ bảo vệ. Trong cung đã đổi thay, nhưng ngoài cung sóng gió chưa dứt. Đêm qua, nghe tin có người định ám sát tiểu thư, ta lập tức chạy tới.

Diễm Khanh dịu giọng:

– Văn Lương, nếu sau này ta đi rất xa, ngươi hãy ở lại Đại Dục, sống một đời bình thường. Đừng vì ta mà đánh đổi tất cả.

Văn Lương nắm chặt tay, giọng nghẹn ngào:

– Nếu không có người, thuộc hạ sống cũng vô nghĩa. Nhưng thuộc hạ hiểu, có những điều không thể cưỡng cầu.

Ánh mắt Diễm Khanh dịu lại, nàng biết, trong lòng người đàn ông này chất chứa những điều chưa từng nói ra. Nhưng mỗi người đều có con đường riêng phải đi.

*

Đêm xuống, trong kho nhỏ phía sau y quán, Tần Hàn tỉnh lại, phát hiện Diễm Khanh ngồi đối diện, ánh đèn dầu hắt lên gương mặt bình thản.– Ngươi muốn gì? – Tần Hàn hỏi, giọng gắt.

– Chỉ muốn biết, ai sai ngươi đến đây? – Diễm Khanh nhẹ nhàng.

Tần Hàn cười nhạt:

– Ngươi tưởng bọn ta chỉ là cờ thí? Đằng sau còn nhiều người nữa, không ai thoát được.

– Nếu ngươi nói thật, ta có thể tha cho một con đường sống.

Tần Hàn nhìn nàng, ánh mắt rực lửa, rồi bất ngờ cắn nát vật gì trong miệng, phun ra ngụm máu đen. Thân hình co giật, miệng thì thào:

– Vàng… đã phai… ngọc… cũng nát…

Nàng ngã vật xuống, đôi mắt mở trừng trừng, hơi thở tắt lịm. Diễm Khanh khẽ khép mắt cho Tần Hàn, thở dài – có những bí mật, vĩnh viễn theo người xuống mồ.

*

Sáng sớm, Diễm Khanh ra gốc đa đầu làng, mảnh ngọc bội trong tay. Nàng đào nhẹ dưới rễ cây, tìm thấy một túi vải nhỏ. Bên trong là xấp thư cũ, một bức họa nàng năm mười bốn tuổi, nét bút mềm mại, nụ cười hồn nhiên của tuổi thơ.

Nàng đọc thư, từng dòng chữ run rẩy:

“Diễm Khanh, nếu một ngày nàng rời cung, đừng quên mình từng là cô bé bên bờ suối nhỏ, không vướng bụi trần, không vướng ân oán. Nếu còn có thể, hãy tha thứ cho ta – kẻ bất lực trước số phận, chỉ biết đứng nhìn nàng chịu tổn thương.”

Nước mắt thấm ướt giấy, nhưng nàng chỉ lặng lẽ gấp lại, cất đi như cất một phần đời không thể trở lại.

*

Buổi chiều, Hà Thục Uyên đến y quán, tay ôm giỏ thảo dược, má lúm đồng tiền khẽ nhấp nhô:

– Nghe nói y quán có chuyện, ta mang ít lá thuốc sang giúp. Tiểu thư cần gì, cứ gọi ta.

Diễm Khanh siết tay Thục Uyên:

– Ở nơi này, chỉ có tình người mới giữ nhau qua ngày giông bão.

Họ ngồi bên nhau, nhắc lại chuyện cũ, về những lần bị phi tần chèn ép, về những bữa cơm lặng lẽ trong cung lạnh. Thục Uyên hỏi khẽ:

– Nếu làm lại, chị có vào cung nữa không?

– Không. Ta thà làm người bình thường, còn hơn sống trong lồng son, suốt đời phòng bị.

Thục Uyên gật đầu, mắt hoe đỏ. Có những điều ai cũng biết, chỉ chẳng ai dám nói ra.

*

Khi hoàng hôn buông bóng đỏ lên mái ngói, Lý Cảnh Vũ xuất hiện, áo xanh bạc màu, dáng gầy gò. Ông cúi đầu:

– Ta đến để từ biệt.

– Thái y định đi đâu? – Diễm Khanh hỏi.

– Trong cung đã đổi thay, ta không còn chỗ đứng. Định về quê làm thầy thuốc cho dân nghèo. Trước khi đi, ta muốn giao cho con thứ này.

Ông trao cuốn sổ dày, bìa sờn cũ:

– Ghi chép y thuật của phụ thân con, có cả những bài thuốc giải độc chưa từng công bố. Giữ lấy, phòng khi cần.

Diễm Khanh nhận, hai tay run run. Nỗi nhớ cha trào dâng, nghẹn ở cổ họng. Cảnh Vũ vỗ vai nàng:

– Có những nỗi đau, chỉ thời gian mới xoa dịu. Hãy sống tiếp, vì những người đã khuất.

Nàng gật đầu, nước mắt lăn dài.

*

Đêm ấy, nàng ngồi một mình, giở từng trang sổ cũ. Mỗi nét chữ như bóng dáng cha hiện về, giọng nói trầm lắng, ánh mắt dịu dàng. Dù sóng gió cuốn đi tất cả, ký ức này không ai xóa nhòa nổi.

Mưa lại rơi, tiếng mưa gõ lên mái nhà như tiếng ru của mẹ. Nàng nhìn ra cửa sổ, lòng nhẹ hơn một phần, nhưng biết ngày mai thử thách mới lại tới.

*

Sáng sớm, tiếng vó ngựa dồn dập ngoài cổng. Một đoàn người áo gấm dừng lại, người dẫn đầu tháo mũ, lộ ra khuôn mặt sắc lạnh của Thái hậu Trịnh Từ Dung.

Bà nhìn Diễm Khanh, ánh mắt sâu như vực tối:

– Ngươi tưởng rời cung là thoát sao? Đại Dục này, dù ở đâu tay ta cũng với tới được. Ta không đe dọa, chỉ cảnh báo: Đừng biến mình thành cái gai của triều đình nữa.

Diễm Khanh đáp bình thản:

– Nếu Thái hậu muốn lấy mạng ta, xin cứ ra tay. Nhưng nên nhớ, những bí mật của người ta chưa từng tiết lộ. Chỉ cần ta còn sống, chúng vẫn an toàn.

Trịnh Từ Dung nhếch môi:

– Ngươi thông minh hơn ta nghĩ. Nhưng trí thông minh là con dao hai lưỡi. Nếu một ngày ngươi phản bội, đừng trách ta tuyệt tình.

Bà quay đi, đoàn người biến vào màn mưa bụi. Diễm Khanh đứng lặng, biết cuộc chiến này sẽ chẳng bao giờ thật sự kết thúc.

*

Chiều, Lục Linh đi chợ về, mặt tái nhợt:

– Tiểu thư, ngoài cung truyền tin: Quý phi Vương Yến Nhi đã kết lại phe cũ, liên minh với Đỗ Nhược Lan và Lục phi Dương Tuyết Mai. Họ đang truy tìm tung tích của người.

Diễm Khanh mỉm cười:

– Đã đến lúc ta phải đi rồi.

Lục Linh òa khóc:

– Tiểu thư đi đâu, cho Linh theo với!

– Ở lại giữ y quán, cứu giúp dân làng. Nếu ta còn sống, nhất định trở lại.

Nàng đóng gói hành lý, chỉ mang theo sổ y thuật, mảnh ngọc bội, bộ kim châm. Nhìn quanh căn nhà, mọi kỷ niệm ùa về, từng góc bàn, từng chậu hoa ngoài hiên như chào tiễn biệt.

Ngoài sân, Trình Văn Lương đã chờ sẵn:

– Thuộc hạ hộ tống tiểu thư lên đường.

Nàng gật đầu, không nói thêm.

Cổng y quán đóng lại. Nàng quay lại nhìn Lục Linh, ánh mắt dịu dàng:

– Ở lại mạnh khỏe. Nếu ai hỏi, cứ nói ta đã đi xa, không hẹn ngày về.

Lục Linh nước mắt lưng tròng, ôm chặt lấy nàng, nức nở:

– Linh sẽ chờ, dù bao lâu cũng chờ.

*

Đoàn người rời làng khi hoàng hôn vừa buông. Bóng họ kéo dài trên con đường đất đỏ. Diễm Khanh không ngoảnh lại, lòng mang theo bao dở dang chưa kịp nói, tiếng cười và nước mắt hòa lẫn, chẳng phân biệt được nữa.

Phía sau, mưa rơi lất phất, tiễn biệt một đoạn đời đã khép.

*

Đêm ấy, trong một gian phòng tối ở kinh thành, Vương Yến Nhi ngồi trước bàn, ngón tay lướt trên tấm bản đồ Đại Dục. Bên cạnh, Đỗ Nhược Lan thì thào:

– Tin mới nhất, Trịnh Diễm Khanh đã rời làng, mang theo sổ y thuật của cha. Có truy sát không?

Vương Yến Nhi cười nhạt:

– Cứ để nàng ta chạy. Càng chạy, càng lộ sơ hở. Đến lúc thích hợp, ta sẽ tự tay kết thúc mọi chuyện.

Ngoài cửa, Dương Tuyết Mai lặng lẽ quan sát, mắt như ẩn chứa một cơn bão ngầm. Trong góc tối, Thục phi Triệu Diễm Ngọc nghiền ngẫm lọ độc dược mới, ánh mắt sắc lạnh.

*

Giữa những toan tính ngầm, tình người vẫn le lói như ánh đèn leo lét đêm dài. Đoàn người Diễm Khanh lặng lẽ đi trong mưa, trước mặt là những ngã rẽ chưa biết đâu là lối về.

Ở một góc kinh thành, Hoàng đế Lý Trường Phong ngồi trầm ngâm bên án thư, nhìn lá thư cũ của Diễm Khanh. Ngoài kia, tiếng mưa rơi lộp độp, vọng vào lòng người một nỗi trống trải không tên.

– Ngọc đã nát, vàng đã phai, chỉ còn dư âm không nguôi. – Hoàng đế thở dài, ánh mắt xa xăm.

Cửa phòng bật mở, Thái hậu Trịnh Từ Dung bước vào, giọng lạnh như sương:

– Bệ hạ còn lưu luyến gì nữa? Mọi thứ đã an bài rồi.

Lý Trường Phong không đáp, lặng lẽ cất lá thư vào ngăn kéo, khép lại một thời mộng tưởng.

*

Đêm khuya, trên con đường núi vắng, Diễm Khanh dừng chân dưới tán cây cổ thụ. Trình Văn Lương nhóm lửa, ánh lửa hắt lên gương mặt nàng, vừa thanh thản, vừa u uẩn.

– Tiểu thư, người có hối hận không?

– Không. Mỗi người đều có con đường riêng. Chỉ là, có những thứ mãi mãi không thể quay lại.

Gió thổi qua rừng, lá xào xạc như tiếng thì thầm của quá khứ. Trong bóng tối, có những ánh mắt bí hiểm vẫn dõi theo từng bước chân nàng, chờ thời cơ, chuẩn bị cho ván cờ tiếp theo.

Bầu trời phía đông dần hửng sáng, báo hiệu một ngày mới. Nhưng dư âm của vàng phai, ngọc nát, tình người và thù hận, vẫn chưa thể tan vào hư vô.