Canh năm, tiếng mõ vọng xa như gõ nhịp cho số phận mới. Diễm Khanh mở mắt, lặng lẽ chống tay ngồi dậy. Trong ánh sáng nhạt của bình minh, gương mặt nàng trắng bệch, đôi mắt sâu không đáy, phảng phất vẻ ưu tư khó tả. Căn phòng nhỏ lạnh lẽo, hơi sương bám trên song cửa, chỉ có tiếng chân Lục Linh rón rén ngoài cửa phá tan tĩnh mịch.
Lục Linh bưng chậu nước, nụ cười tươi tắn hiện lên gương mặt lanh lợi. Nàng đặt chậu xuống, cúi đầu chào khẽ:
– Tiểu thư tỉnh rồi ạ? Sáng nay phải chuẩn bị sớm, hôm nay là ngày đầu nhập cung chính thức, mọi sự đều phải thật cẩn trọng.
Diễm Khanh gật đầu, tự tay vén tóc, rồi rửa mặt trong nước lạnh. Động tác của nàng chậm rãi, khép kín, như muốn giấu đi mọi xúc cảm. Bàn tay thoáng run, nàng cũng không rõ là do lạnh hay do dự cảm về cơn sóng ngầm sắp sửa cuốn mình đi xa khỏi thế giới yên bình ngày cũ.
Lục Linh loay hoay lựa xiêm áo, lén liếc nhìn Diễm Khanh, thì thầm:
– Ở đây, ăn mặc quá đẹp thì bị dòm ngó, quá giản dị lại bị khinh chê. Tiểu thư cứ để ta chọn cho, đừng để ai bắt lỗi. Cái gì cũng phải vừa đủ thôi, lỡ lạc một bước là thành trò cười ngay.
Nàng chọn bộ áo lụa màu nhạt, viền tay thanh mảnh, không hoa văn nổi bật. Diễm Khanh mặc vào, chỉnh lại vạt áo, rồi khẽ cười cảm ơn. Nụ cười ấy, dù nhạt nhòa, cũng khiến Lục Linh ấm lòng. Giữa chốn hậu cung lạnh lẽo, chỉ có đôi mắt chân thành của Lục Linh là thứ duy nhất Diễm Khanh còn dám tin.
Rời khỏi phòng, hai người lặng lẽ men theo hành lang lát đá. Cung thành buổi sớm vắng ngắt, chỉ có tiếng gió thổi qua những tán cây già và tiếng bước chân dè dặt của những người mới tới. Đến điện lớn, cửa còn khép hờ, mấy hàng cung nữ đã xếp hàng chờ kiểm tra. Thái giám, cung nữ cũ đứng dọc hai bên, ánh mắt thăm dò không che giấu sự soi xét lẫn khinh miệt.
Lục Linh len lỏi dẫn đường, vừa đi vừa thì thào:
– Kia là quản sự Thái Hồng, người của quý phi Vương Yến Nhi. Còn nhóm sát bên cột là của Tần Hàn, nghe nói ai động vào cũng rước họa. Tiểu thư ghi nhớ mặt họ, chớ dại mà lạc vào ổ hổ.
Diễm Khanh liếc nhanh, ghi vào trí nhớ từng gương mặt, từng dáng điệu. Nàng biết, ở đây, nhìn nhầm một người, nói sai một câu, cũng đủ khiến bản thân tan nát.
Bên ngoài, hàng cung nữ mới tuyển run rẩy đứng đợi. Người thì tò mò ngó nghiêng, người cúi đầu lặng lẽ, người lại chốc chốc nuốt nước bọt vì sợ. Chỉ có Diễm Khanh, dáng đứng thẳng lưng, đôi mắt trầm lặng mà tỉnh táo, dường như mọi thứ đều được nàng ghi nhớ trong tích tắc.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên. Tôn Tĩnh – thái giám tổng quản – xuất hiện, người thấp lùn, thân hình tròn trịa, nụ cười nhếch mép như vết dao. Hắn đảo mắt quanh một lượt, dừng lại trước mặt Diễm Khanh, cười nửa miệng:
– Đây là tiểu thư Trịnh gia mới vào cung? Thấy cũng đoan trang đấy, nhưng nhớ lấy, giả vờ thanh cao ở đây là chết sớm. Ai không biết điều, ta không ngại dạy dỗ.
Hắn khua quạt, giọng chua ngoa:
– Lục Linh, dẫn người mới đi học lễ nghi. Đứa nào không thuộc, tối nay tự chịu phạt!
Lục Linh cúi đầu, khẽ đáp, rồi kéo Diễm Khanh rời khỏi đám đông. Đến một khúc quanh vắng, nàng hạ giọng:
– Thái giám tổng quản chẳng vừa đâu, tiểu thư càng ít chạm mặt càng tốt. Ở đây, lời nói là họa, im lặng là vàng.
Họ tiến đến phòng dạy lễ nghi. Bên trong, bà quản lễ tóc bạc, mặt nghiêm như tượng đá, tay cầm thước gỗ. Mấy cung nữ cũ đứng thành hàng, thái giám trẻ chen lấn phía sau. Bà quản lễ liếc qua, giọng sắc lạnh:
– Nơi này không có mẹ cha nào cứu các ngươi đâu. Ai không thuộc quy củ, quỳ ngoài sân cho đến khi nhớ thì thôi!
Bắt đầu buổi học, từng động tác chào hỏi, từng câu xưng hô, cách đi đứng, cầm bát, dâng trà… đều phải thuộc nằm lòng. Bà quản lễ đi lại, mắt cú vọ, thước gỗ cứ điểm từng khớp tay, chỉnh từng dáng đứng, từng ánh mắt. Lỡ sai một động tác, lập tức bị phạt quỳ ngoài sân hoặc bưng chậu nước đi vòng quanh cho đến khi chân tê dại. Tiếng khóc thút thít vang lên xen lẫn tiếng cười khẩy của những người cũ, tạo nên không khí căng thẳng đến ngạt thở.
Diễm Khanh không dám lơ là, ánh mắt luôn dán xuống nền gạch, động tác không thừa không thiếu, miệng lẩm nhẩm đọc quy tắc. Có lúc bà quản lễ lướt qua, ánh mắt lạnh băng xoáy vào nàng, Diễm Khanh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, không để lộ một khe hở nào.
Bất chợt, một cung nữ mới do dự, làm rơi chậu nước xuống chân bà quản lễ. Nước bắn lên tà áo trắng, bà trợn mắt quát:
– Đồ vô dụng! Quỳ xuống ngay!
Cung nữ ấy sợ đến phát khóc, vừa quỳ vừa lắp bắp xin lỗi. Mấy người bên cạnh thì che miệng cười, ánh mắt châm biếm. Diễm Khanh nhìn cảnh ấy, lòng se lại – ở đây, nước mắt không phải để thương cảm, mà là trò tiêu khiển cho kẻ mạnh hơn.
Lục Linh khẽ ghé tai Diễm Khanh, thì thào:
– Bà này dữ ngoài miệng thôi, tiểu thư chỉ cần làm đúng, chẳng ai bắt bẻ được đâu.
Buổi học kết thúc, trời đã đứng bóng. Cả đám được phép nghỉ ngơi một lát, nhưng không ai dám đi xa. Nhóm cung nữ túm tụm lại, rì rầm:
– Nghe nói tối qua có người bị phạt quỳ suốt đêm vì dám nhìn trộm quý phi.
– Dám nhìn quý phi? Còn sống không?
– Sống, nhưng giờ nằm liệt trong phòng, chân sưng như gốc cây ấy.
Tin đồn lan ra như lửa gặp gió. Diễm Khanh nghe, không nói gì, chỉ càng thêm cẩn trọng. Ở nơi này, một cái liếc mắt cũng có thể là tội chết.
Buổi chiều, Lục Linh dẫn Diễm Khanh đi vòng quanh cung. Nàng chỉ từng lối đi, cánh cửa, vách tường, nơi đặt nước, nơi tụ tập của các phi tần. Vừa chỉ vừa kể:
– Kia là đường tắt sang Từ An Cung, nhưng có gác canh ngày đêm, đừng dại mà qua. Đằng xa là vườn thược dược của hoàng hậu, hoa đẹp nhưng ai vô ý giẫm một gốc cũng đủ rước họa vào thân.
– Vì sao lại phải kiêng dè đến thế? – Diễm Khanh hỏi nhỏ.
– Trong cung này, mọi thứ đều có chủ. Từ hòn sỏi, chiếc lá, chạm nhầm là rước họa. Không ai cứu nổi đâu.
Diễm Khanh lặng lẽ ghi nhớ, ánh mắt quét qua từng mái ngói cong, từng góc khuất. Ở đây, tường cao không ngăn nổi tai mắt, mà còn như bức màn che giấu hiểm họa bốn bề.
Rẽ qua vườn hoa, họ gặp Hà Thục Uyên – tài nhân nhỏ nhắn, gương mặt tròn, má lúm đồng tiền, đang ngồi thêu bên khóm mẫu đơn. Hà Thục Uyên ngẩng đầu, nở nụ cười dịu dàng:
– Tiểu thư Trịnh gia mới vào cung? Nếu cần giúp đỡ, cứ tìm ta. Ở đây, ai cũng phải tự giữ mình, nhưng đôi khi cũng cần có người bên cạnh.
Diễm Khanh cảm ơn, lòng ấm lại một chút. Lục Linh thì thầm:
– Cô ấy hiền lành, dễ bị bắt nạt lắm. Ở đây, ai hiền đều bị ép phải mạnh mẽ lên thôi.
Họ đi tiếp, bắt gặp nhóm cung nữ tụm lại, trong đó có Tần Hàn – mắt một mí, môi mỏng, dáng vẻ bí hiểm. Tần Hàn liếc Diễm Khanh, môi nhếch cười:
– Kìa, tiểu thư Trịnh gia, nghe nói y thuật giỏi lắm, chắc sớm được sủng ái thôi.
Mấy người bên cạnh cười khúc khích. Diễm Khanh không đáp, chỉ cúi đầu bước nhanh. Lục Linh kéo tay nàng, nén giận:
– Đừng để ý, bọn họ quen nịnh bợ kẻ mạnh, thấy người mới thì trêu ghẹo cho thỏa miệng thôi.
Trở về phòng, Diễm Khanh ngồi bên cửa sổ, ánh chiều vàng nhạt phủ lên mái tóc. Nàng nghĩ lại từng lời, từng ánh mắt, từng động tác ban sáng. Mỗi câu nói, mỗi nụ cười ở đây đều như lưỡi dao giấu kín, chỉ chờ lúc đâm vào người sơ ý.
Khi ăn tối, Lục Linh đưa bát cháo loãng, lại thì thào:
– Ngày mai là kiểm tra nghi lễ. Nếu ai làm sai, bị ghi sổ thì cả phòng cũng bị liên lụy. Tiểu thư có nhớ hết chưa, ta giúp ôn lại nhé?– Được. Linh đọc, ta làm theo.
Lục Linh cầm quyển lễ nghi, đọc từng câu, từng động tác, thỉnh thoảng chen vào mấy câu đùa để làm Diễm Khanh bớt căng thẳng:
– Cúi chào phải mềm mại như liễu, nhưng đầu không được cao quá, kẻo bị bảo kiêu ngạo. Đi thì không được nhanh như chạy, cũng không được lề mề như rùa bò. Ở đây, việc gì cũng phải vừa đủ thôi.
Diễm Khanh bật cười, nỗi lo trong lòng dịu bớt. Khi ôn xong, Lục Linh nhìn quanh, ghé sát tai nàng:
– Tiểu thư, tối nay ta thấy có người lạ lảng vảng quanh phòng mình. Chắc là người của quý phi hoặc ai đó muốn dò xét. Đêm nay, để ta canh, người cứ nghỉ ngơi.
Diễm Khanh gật đầu, trong lòng dấy lên dự cảm chẳng lành. Sự bất an lan dần như màn đêm phủ xuống cung thành.
Đêm xuống, gió rít qua khe cửa. Diễm Khanh thao thức, trong đầu hiện lên khuôn mặt cha, những uẩn khúc chưa lời giải. Nàng biết, ở đây, phải học cách giấu mọi yếu mềm, không được để lộ nhược điểm trước bất cứ ai. Đặt tay lên ngực, nàng thầm nhủ: “Ngày mai, dù sóng gió thế nào, cũng không được gục ngã.”
Sáng hôm sau, trời u ám, sương mù dày đặc. Tiếng trống điểm giờ vang lên, cung nữ, phi tần tề tựu trước điện lớn. Không khí căng như dây đàn, từng hơi thở đều phải dè chừng.
Quý phi Vương Yến Nhi xuất hiện, áo đỏ rực, môi son, ánh mắt tinh ranh. Bên cạnh là chiêu nghi Đỗ Nhược Lan nhỏ nhắn, mặt tròn bầu bĩnh, nụ cười ngọt như mật. Phía xa, hoàng hậu Tạ Ngọc Dao đứng lặng lẽ, ánh mắt lạnh lùng, dáng vẻ kiêu kỳ. Trên cao, tất cả đều ngồi như quan sát món đồ chơi mới, ánh mắt lạnh tanh.
Tôn Tĩnh quát lớn:
– Bắt đầu kiểm tra lễ nghi! Ai làm sai, tự biết hậu quả.
Từng người lên thực hiện động tác chào hỏi, đọc quy tắc, ai sai lập tức bị bà quản lễ gõ thước lên bàn, ánh mắt lạnh lùng không chút khoan dung.
Đến lượt Diễm Khanh, nàng bước ra, dáng điềm tĩnh, cúi đầu chào, động tác chuẩn mực không thừa không thiếu. Quý phi liếc mắt, giọng pha chút chế giễu:
– Khá lắm, khí chất hơn người. Nhưng nghe nói tiểu thư Trịnh gia y thuật tinh thông, không biết lễ nghi có bằng tài chữa bệnh không?
Mấy người phía sau cười rúc rích. Diễm Khanh bình thản đáp:
– Thần thiếp chỉ là người mới, còn nhiều điều chưa biết. Nếu có sai sót, mong được chỉ dạy.
Hoàng hậu không biểu lộ cảm xúc, chỉ gật đầu nhàn nhạt. Đỗ Nhược Lan lườm nàng, môi mím lại đầy khó chịu. Bà quản lễ cho qua, không bình luận thêm.
Kiểm tra xong, Diễm Khanh được gọi vào một phòng nhỏ. Hoàng hậu, quý phi, chiêu nghi và cả Thái hậu đều có mặt. Không khí nặng nề, ánh mắt ai cũng sắc như dao.
Thái hậu lên tiếng trước, giọng lạnh như băng:
– Ngươi là con gái Trịnh Đạo, vào cung phải biết giữ mình. Nếu để lộ điều gì bất thường, bản cung không tha.
Hoàng hậu tiếp lời, nhẹ nhàng nhưng không kém phần uy lực:
– Chốn hậu cung, không ai đơn giản. Ngươi muốn sống, phải biết chọn bạn mà chơi, chọn lời mà nói.
Quý phi cười, mắt long lanh:
– Cô nương Trịnh gia, nếu cần giúp đỡ, cứ tìm bản cung. Bản cung quý người có tài.
Chiêu nghi Đỗ Nhược Lan liếc xéo, giọng sắc lạnh:
– Chỉ mong tiểu thư đừng để người khác vì mình mà gặp họa.
Diễm Khanh đáp lễ, lòng ngổn ngang. Mỗi người một vẻ, một lời nói, tất cả đều là phép thử. Nàng hiểu, chỉ cần sơ sẩy, sẽ trở thành con mồi.
Ra ngoài, Lục Linh chờ sẵn, mặt căng thẳng:
– Tiểu thư không sao chứ? Ta nghe nói vừa rồi có mấy người bị phạt chỉ vì nói sai một câu.
– Ta không sao. Nhưng mọi chuyện không đơn giản như vẻ ngoài đâu.
Lục Linh gật đầu, dẫn nàng về phòng. Trên đường, họ gặp trưởng công chúa Lý Thanh Loan – dáng cao gầy, ánh mắt lạnh lùng. Công chúa dừng lại, nhìn Diễm Khanh:
– Cô nương Trịnh gia, nếu đã vào cung, phải biết tự bảo vệ mình. Đừng tin ai hoàn toàn, kể cả ta.
Nói rồi quay đi, dáng lưng thẳng tắp không ngoảnh lại. Lục Linh lí nhí:
– Công chúa vốn chính trực, không thích dây vào chuyện hậu cung. Nhưng đã lên tiếng nhắc nhở, chắc là có ý tốt.
Diễm Khanh trầm ngâm, lòng càng thêm thận trọng.
Tối đến, Diễm Khanh ngồi dưới ánh đèn dầu, cùng Lục Linh ôn lại mọi sự trong ngày. Tiếng gió lạnh ngoài sân rít qua khe cửa. Bỗng có tiếng động nhẹ ngoài hành lang. Lục Linh chạy ra xem, lát sau quay vào, mặt tái xanh:
– Tiểu thư, có ai đó để vật này ngoài cửa.
Trên bàn là một đóa ngọc lan nhỏ, kẹp tờ giấy gấp gọn. Mở ra, dòng chữ run rẩy: “Có người muốn lấy mạng cô. Đêm nay, đừng ngủ say.”
Diễm Khanh siết chặt tờ giấy, tim đập mạnh. Lục Linh hoảng hốt:
– Tiểu thư, phải làm sao bây giờ?
Nàng trấn tĩnh:
– Đêm nay, ngươi cứ giả vờ ngủ, ta sẽ canh. Ai muốn hại ta, phải bước qua xác ta trước.
Lục Linh rưng rưng nước mắt, nắm lấy tay Diễm Khanh:
– Ta không sợ, chỉ mong người an toàn. Ta nợ người một mạng, dù chết cũng không tiếc.
Đêm ấy, hai người tựa lưng vào nhau, mắt không rời cửa. Bóng tối trùm lên căn phòng, tiếng gió rít từng hồi. Mỗi tiếng động nhỏ đều khiến tim họ thắt lại. Bên ngoài, tiếng chân ai đó lướt qua, rồi im bặt.
Gần sáng, trời chưa kịp hửng, ngoài sân bỗng vang lên tiếng hét thất thanh. Một cung nữ nằm gục bên thềm, áo đẫm máu, mắt trợn trừng. Quản sự, thái giám, phi tần ùa ra, hỗn loạn. Diễm Khanh nhìn cảnh ấy, bàn tay siết chặt. Ánh mắt nàng lạnh đi, trong đầu hiện lên một suy nghĩ: “Cuộc chơi đã thực sự bắt đầu. Nếu không mạnh lên, chính mình sẽ là người tiếp theo.”
Bên ngoài, ánh bình minh vừa le lói trên mái ngói, nhưng trong lòng Diễm Khanh, bóng tối vẫn chưa tan. Cánh cửa cấm gió đã hé mở, dẫn nàng vào giữa vòng xoáy tranh đấu không lối thoát. Phía sau mỗi nụ cười, mỗi lời chào, là lưỡi dao giấu kín, là âm mưu chưa kịp lộ mặt. Đường đến chân tướng còn dài, và nàng chỉ có thể dựa vào bản thân cùng chút lòng trung thành còn sót lại giữa biển người xa lạ.
Mặt trời lên, ánh sáng mới phủ khắp cung thành, nhưng giữa những bức tường nguy nga ấy, bóng tối vẫn âm thầm bủa vây.