Ngọc Nát Thành Vân

Chương 2


“Ta không tài nào nhớ nổi.”

Bởi vì ta vốn dĩ đâu phải là Vân Cẩm.

Nhưng ta không thể thốt ra lời này được.

Ta đặt bát xuống, đứng thẳng dậy.

“Ta đi."

Trong chính sảnh đã ngồi chật kín người.

Lão phu nhân ngồi ở vị trí chính giữa, hai bên tả hữu là nhị phòng thái thái và đại phòng thái thái, cùng với mấy vị thân thích mà ta chưa từng mặt biết tên.

Nha hoàn, bà v.ú đứng dàn thành hai hàng dài.

Thẩm Ngọc Thiền đứng ở ngay giữa đại sảnh, gương mặt tràn ngập nụ cười tươi tắn.

Hôm nay nàng ta mặc một chiếc áo khoác màu đỏ thắm như hoa thạch lựu, tôn lên dáng vẻ rực rỡ như một ngọn lửa.

Còn ta thì mặc bộ y phục cũ do quả phụ sửa lại cho, màu sắc xám xịt, trông chẳng khác nào một con chuột nhắt nhút nhát.

“Vân Cẩm muội muội đến rồi đó à."

Giọng nói của nàng ta ngọt sớt.

“Mau lại đây đi, các vị trưởng bối đều đang đợi muội cả đấy."

Ta bước từng bước tiến về phía đó.

Mỗi một bước đi như thể đang giẫm trên bàn chông nhọn hoắt.

“Ta nghe nói muội muội ở quê nhà cũng từng được học qua thơ phú."

Thẩm Ngọc Thiền nghiêng đầu nhìn ta với vẻ giễu cợt.

“Hôm nay các vị trưởng bối đều có mặt đông đủ ở đây, hay là muội muội ngâm một bài cho mọi người cùng thưởng thức xem sao?"

Nàng ta cố ý ngừng lại một chút.

“Chẳng lẽ……

đến cả cuốn Tam Tự Kinh muội cũng không đọc thuộc nổi sao?"

Xung quanh có vài người khẽ bật cười.

Tiếng cười tuy rất nhỏ, nhưng lọt vào tai ta lại vô cùng ch.ói tai.

M/áu trong người ta đột nhiên xông thẳng l*n đ*nh đầu.

Nhưng rồi cũng ngay trong nháy mắt ấy, nó lại lạnh toát đi.

Giống như bị người ta dội thẳng một gục nước đá từ trên đầu xuống vậy.

Trong l.ồ.ng ng/ực cồn cào từng hồi, những ngón tay giấu trong ống tay áo siết c.h.ặ.t lại thành nắm đ.ấ.m.

Ta có thể nghe thấy rõ mồn một tiếng tim đập thình thịch của chính mình.

Giống như có ai đó đang đập cửa dồn dập vậy.

Nhưng ta tự nhủ bản thân không được hoảng loạn.

Nếu là tẩu t.ử, nàng sẽ làm thế nào? Không — nếu là Thẩm Vân Cẩm thật sự, nàng sẽ đối phó ra sao?

Nàng nhất định sẽ không khóc lóc.

Sẽ không cầu xin tha thứ.

Càng không bao giờ cúi đầu khuất phục trước mặt những con người này.

Ta hít một hơi thật sâu.

Ngẩng cao đầu lên.

Cố gắng giữ cho giọng điệu của mình thật sự bình tĩnh gãy gọn.

“Tấm chân tình của tỷ tỷ, muội muội xin tâm lĩnh."

Ta nhìn thẳng vào đôi mắt của Thẩm Ngọc Thiền.

“Chỉ là ba năm chạy nạn phong ba bão táp, nhiều bài thơ từ quả thực muội muội đã lãng quên ít nhiều.

Liệu có thể dung thứ cho muội suy nghĩ một chút được chăng?"

Thẩm Ngọc Thiền nghe vậy liền bật cười.

Nàng ta cười vô cùng đắc ý, khoái chí.

“Dĩ nhiên là có thể cho muội suy nghĩ rồi.

Có điều —"

Nàng ta đưa mắt nhìn quanh một lượt khắp bốn phía.

“Các vị trưởng bối ngồi đây ai nấy đều bận rộn trăm công nghìn việc, tổng không thể bắt mọi người phải ngồi đây chờ đợi muội quá lâu được đâu nhỉ?"

Lông mày của lão phu nhân khẽ nhíu lại một cái.

Nhưng bà vẫn im lặng không lên tiếng.

Nhị phòng thái thái nâng chén trà lên, khẽ thổi nhẹ cho bọt trà tan ra, rồi mới thong thả hớp một ngụm nhỏ.

Đại phòng thái thái thì cúi đầu nhìn chăm chú vào chiếc khăn tay của mình, giống như đang mải miết tìm kiếm hoa văn gì trên đó vậy.

Chẳng có một ai đứng ra nói đỡ cho ta.

Chẳng có một ai thèm đưa tay ra giúp đỡ ta cả.

Thẩm Ngọc Thiền lại tiếp tục lên tiếng mỉa mai.

“Chao ôi, nghĩ lại thì cũng thật khó trách."

Nàng ta làm bộ thở dài một tiếng thườn thượt.

“Trên con đường chạy nạn đầu đường xó chợ ấy, e là đến miếng cơm ăn còn chẳng đủ no bụng, thì làm gì còn tâm trí đâu mà đọc sách thánh hiền cơ chứ?"

Nàng ta lấy tay che miệng cười khẩy một tiếng.

“Chỉ là —"

Giọng của nàng ta hạ thấp xuống một chút, nhưng vừa vặn đủ để cho tất cả mọi người trong sảnh đều nghe thấy rõ ràng.

“Đừng làm bôi tro trát trấu vào thể diện của Thẩm gia chúng ta là được rồi."

Lời nói này chẳng khác nào một cái tát trời giáng giáng thẳng vào mặt ta.

Ta có thể cảm nhận được ánh mắt của tất cả những người xung quanh đang đổ dồn về phía mình.

Có kẻ cảm thông thương hại.

Có kẻ hả hê khi thấy người khác gặp họa.

Cũng có kẻ lạnh lùng thờ ơ.

Gương mặt ta nóng bừng lên như lửa đốt, móng tay bấu c.h.ặ.t vào lòng bàn tay đau điếng.

Nhưng ta tự nhủ tuyệt đối không được khóc.

Khóc nghĩa là ta đã thua cuộc rồi.

“Tỷ tỷ nói rất phải."

Ta nghe thấy giọng nói của chính mình vang lên, bình thản đến mức chính ta cũng cảm thấy xa lạ.

“Muội muội quả thực đã làm mất mặt Thẩm gia rồi."

Thẩm Ngọc Thiền ngẩn người ra một chốc.

Nàng ta hoàn toàn không ngờ tới việc ta lại thẳng thắn thừa nhận như vậy.

“Có điều —"

Ta ngước mắt lên nhìn nàng ta.

“Muội muội vẫn luôn ghi nhớ, gia huấn của Thẩm gia ta vốn là 'Trung hiếu truyền gia, thi thư kế thế'.

Tỷ tỷ ở ngay trước mặt bao người lại buông lời sỉ nhục, lăng mạ tỷ muội trong nhà, vậy bài thơ này —"

Ta nhìn chằm chằm vào đôi mắt của nàng ta.

“Nên phải đối lại như thế nào đây?"

Gian đại sảnh đột nhiên chìm vào bầu không khí im phăng phắc trong khoảnh khắc.

Nụ cười trên môi Thẩm Ngọc Thiền bỗng chốc cứng đờ lại.

Chén trà trên tay nhị phòng thái thái cũng dừng khựng lại giữa chừng không trung.

Chân mày của lão phu nhân lại càng nhíu c.h.ặ.t hơn nữa.

“Ngọc Thiền."

Giọng nói của lão phu nhân tuy không lớn, nhưng nghe vô cùng uy nghiêm, trầm mặc.

“Đủ rồi đó."

Sắc mặt Thẩm Ngọc Thiền lập tức thay đổi.

“Tổ mẫu, tôn nữ không có ý sỉ nhục nàng ta, tôn nữ chỉ là —"

“Ta bảo đủ rồi."

Lão phu nhân thẳng thừng ngắt lời nàng ta.

“Vân Cẩm nó vừa mới trở về, thân thể còn chưa được tẩm bổ hồi phục cho tốt, ngươi có cái gì mà phải nôn nóng như thế?"

Thẩm Ngọc Thiền c.ắ.n c.h.ặ.t môi, không dám hé răng thêm nửa lời.

Nhưng trong ánh mắt của nàng ta như đang phun ra lửa giận.

Nàng ta lườm ta một cái cháy mắt.

Ánh mắt ấy như muốn cảnh cáo rằng — ngươi cứ đợi đấy cho ta.

Ta cứ ngỡ chuyện này đến đây là kết thúc ổn thỏa rồi.

Nhưng Thẩm Ngọc Thiền lại không cam tâm dừng lại ở đó.

Nàng ta quay người lại, cung kính nói với lão phu nhân:

“Tổ mẫu dạy bảo rất phải, là do tôn nữ đã quá nóng lòng rồi.

Có điều —"

Nàng ta vỗ vỗ hai lòng bàn tay vào nhau.

Một vị bà v.ú từ bên ngoài cửa thong thả bước vào trong sảnh.

Ta nhận ra bà ta.

Bà ta chính là quản sự ma ma của ba năm về trước, được Thẩm Ngọc Thiền cất công tìm kiếm từ trang trại mang về đây.

Bà ta đã từng có khoảng thời gian dạy dỗ Thẩm Vân Cẩm thật sự.

“Đây là Triệu ma ma, năm xưa từng ở bên cạnh hầu hạ tam thẩm."

Thẩm Ngọc Thiền cười tủm tỉm nhìn ta đầy ẩn ý.

“Muội muội, Triệu ma ma ngày đêm mong nhớ muội, hay là để bà ta nhìn kỹ muội một chút nhé?"

Tròng lòng ta lập tức chùng xuống.

Triệu ma ma bước đến đứng ngay trước mặt ta.

Ánh mắt bà ta soi mói nhìn ta từ trên xuống dưới.

Ánh mắt ấy giống như một chiếc đòn cân vậy, muốn đo lường xem ta rốt cuộc nặng nhẹ bao nhiêu cân lượng.

“Tiểu thư, người còn nhớ rõ lão nô này chăng?"

“Nhớ rõ chứ."

Ta đáp lời.