Ngọc Hoàng Hậu

Chương 5: Âm mưu từ Hoàng hậu

Ngọc bước ra khỏi khu vực thi đấu, lòng đầy phấn khích nhưng cũng không kém phần lo lắng. Trận đấu vừa qua đã mang lại cho cô một chiến thắng quan trọng, nhưng Ngọc biết rằng cuộc chiến trong cung điện này còn nhiều điều phức tạp hơn thế. Từng bước chân của cô vang lên trong hành lang vắng lặng, như những hồi chuông cảnh báo về sự nguy hiểm đang rình rập.

Khi đến nơi ở của mình, Ngọc thấy Lâm Hoa đang ngồi bên bàn, vẻ mặt trầm ngâm. Cô gái nông dân ngẩng lên, ánh mắt lo lắng. “Cô có thấy không? Hoàng hậu đang để mắt đến chúng ta,” Hoa nói, giọng thì thầm. “Tôi cảm thấy có điều gì không ổn.”

Ngọc khẽ gật đầu. Cảm giác đó không chỉ đến từ Hoa. Cô cũng đã nhận ra ánh mắt lạnh lùng của Hoàng hậu Thái Bình trong suốt trận đấu. Hơi thở nặng nề của sự đe dọa đang bao trùm, như một tấm màn đen kịt che phủ mọi thứ. “Chúng ta phải chuẩn bị,” Ngọc quyết định. “Cần phải có kế hoạch đối phó với bà ta.”

“Nhưng làm thế nào?” Hoa hỏi, đôi tay nắm chặt lại. “Bà ấy rất quyền lực, có thể làm mọi thứ.”

“Chúng ta cần tìm hiểu về Hoàng hậu và những mối quan hệ xung quanh bà ấy,” Ngọc đáp, ánh mắt sắc bén. “Cần khai thác những thông tin đó để tạo lợi thế.”

Bên ngoài, tiếng bước chân vang lên, kéo Ngọc khỏi suy nghĩ. Cô nhìn ra cửa sổ, thấy Liễu Nguyệt đang đi lại với vẻ mặt ngây thơ, nhưng Ngọc biết rõ bản chất của cô ta. “Cô ta không phải là người bạn,” Ngọc nói, giọng kiên quyết. “Cần phải cẩn thận.”

“Cô nghĩ cô ta sẽ làm gì?” Hoa hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.

“Chắc chắn sẽ có âm mưu,” Ngọc đáp. “Chúng ta phải tìm cách phòng ngừa trước khi bị tấn công.”

Trong khi họ bàn bạc, một bức thư được gửi đến, mang theo dấu ấn của Hoàng hậu. Ngọc mở ra, đọc nội dung bên trong. Lời lẽ ngọt ngào nhưng lại đầy ẩn ý. Hoàng hậu mời cô tham gia một buổi tiệc tối tại cung điện, điều này khiến Ngọc cảm thấy bất an. “Đây là cái bẫy,” cô nói, ánh mắt ánh lên sự quyết tâm.

“Cô không thể từ chối,” Hoa nói, vẻ mặt hoảng hốt. “Nếu từ chối, bà ấy sẽ càng nghi ngờ.”

Ngọc thở dài, biết rằng mình không thể trốn tránh. “Chúng ta sẽ tham gia, nhưng phải chuẩn bị kỹ càng.” Cô nhìn Hoa, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ không để bà ta thao túng.”

Khi buổi tiệc đến gần, Ngọc cảm nhận được sự hồi hộp trong lòng. Cô tự nhắc nhở bản thân rằng cần phải tỉnh táo, không để Hoàng hậu có cơ hội tấn công. Trong bộ trang phục lộng lẫy, Ngọc bước vào cung điện, nơi ánh đèn lung linh phản chiếu trên những bức tường vàng. Nhưng không khí lại lạnh lẽo, như một cái bẫy chờ đợi con mồi.

Hoàng hậu đứng giữa đại sảnh, nụ cười trên môi nhưng ánh mắt lại toát lên sự lạnh lẽo. “Chào mừng Ngọc đến với buổi tiệc của ta,” bà ta nói, giọng ngọt ngào như mật nhưng lại khiến Ngọc rùng mình. “Ta rất vui khi thấy con.”Ngọc cúi đầu, cố gắng giữ bình tĩnh. “Cảm ơn Hoàng hậu đã mời.” Cô cảm nhận được những ánh mắt dõi theo, sự ganh ghét và sự thù địch từ những phi tần khác. Đây không chỉ là một buổi tiệc, mà là một cuộc chiến tâm lý.

Từng ly rượu được rót ra, tiếng cười nói vang lên nhưng Ngọc không thể vui vẻ. Cô nhìn quanh, bắt gặp ánh mắt của Quân Vân đang theo dõi mình từ xa. Cô ta mỉm cười, nhưng Ngọc biết đó là sự thách thức. “Cô sẽ không dễ dàng chiến thắng đâu,” Vân thì thầm khi Ngọc đi ngang qua.

“Cứ chờ xem,” Ngọc đáp lại, giọng đầy quyết tâm. Cô không thể để những kẻ thù này làm mình chao đảo.

Buổi tiệc tiếp tục diễn ra, nhưng Ngọc không thể tập trung. Cô lắng nghe từng câu chuyện, từng mảnh thông tin. Có điều gì đó đang diễn ra, và Ngọc cảm thấy sự căng thẳng trong không khí. Bỗng, một tiếng vỗ tay vang lên, đánh thức cô khỏi dòng suy nghĩ.

Hoàng hậu đứng lên, ánh mắt lấp lánh. “Hãy cùng nhau chúc mừng cho sự khởi đầu mới,” bà ta nói. “Tôi muốn mời tất cả các phi tần tham gia một trò chơi nho nhỏ.”

Cả đại sảnh im lặng, ánh mắt dồn về phía Hoàng hậu. “Trò chơi này sẽ kiểm tra sự nhanh nhạy và trí tuệ của các con. Ai thắng sẽ nhận được phần thưởng lớn.” Bà ta dừng lại, nụ cười bí ẩn hiện lên. “Nhưng ai thua… sẽ phải trả giá.”

Ngọc chợt cảm thấy lạnh gáy. Đây chính là cách Hoàng hậu muốn loại bỏ những kẻ đối đầu. “Cô không thể tham gia,” Hoa thì thầm bên cạnh.

“Chúng ta không thể từ chối,” Ngọc đáp, ánh mắt kiên quyết. “Đây là cơ hội để chúng ta chứng tỏ bản thân.”

Khi trò chơi bắt đầu, Ngọc cảm nhận được sự căng thẳng trong từng lượt chơi. Những câu hỏi khó và những thử thách thử thách trí tuệ từng phi tần. Ánh mắt của Hoàng hậu như những lưỡi dao, chờ đợi để cắt đứt những giấc mơ của người khác.

Ngọc cố gắng giữ bình tĩnh, từng câu trả lời được đưa ra đều mang theo sự suy tính cẩn thận. Nhưng trong lúc đó, một điều bất ngờ xảy ra. Một âm thanh lớn vang lên từ phía sau, khiến mọi người quay lại.

Liễu Nguyệt, với vẻ mặt ngây thơ, đột ngột ngã xuống, làm cho không khí trở nên hỗn loạn. “Cô ta đã bị trúng độc!” Một phi tần kêu lên, khiến tất cả mọi người đứng hình.

Ngọc đứng im, lòng cảm thấy một sự rợn gáy. Đây không chỉ là một trò chơi, mà là một cuộc chiến sinh tử. Ánh mắt Hoàng hậu không hề lay chuyển, như thể mọi thứ chỉ là một phần trong kế hoạch của bà ta. Ngọc biết rằng, từ giây phút này, cuộc chiến đã chính thức bắt đầu.

Từng nhịp tim đập dồn dập, Ngọc cảm nhận được sự căng thẳng tăng cao. Cô phải tìm cách thoát khỏi cái bẫy này và bảo vệ bản thân. Trong lòng, một ý chí mạnh mẽ trỗi dậy. Cô sẽ không để bản thân trở thành nạn nhân trong cuộc chiến này.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn