Ngọc ngồi bên bàn, ánh nến le lói phản chiếu trong đôi mắt cô. Những suy nghĩ quay cuồng trong đầu khiến cô không thể tập trung. Lâm Hoa đã trở về từ nông trại, nhưng sự phấn khởi trong lòng cô đã bị che lấp bởi một bí mật động trời mà cô vừa phát hiện.
“Ngọc, có chuyện gì không ổn sao?” Lâm Hoa hỏi, giọng cô nhẹ nhàng nhưng cũng đầy lo lắng.
Ngọc chậm rãi lắc đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi những trang giấy lộn xộn trên bàn. Những thông tin mà cô vừa thu thập được, một phần trong số đó khiến cô cảm thấy như đất dưới chân đang sụp đổ. “Hoa, tôi vừa nghe được điều gì đó từ một cung nữ. Nó liên quan đến nguồn gốc của tôi.”
“Cô nói gì? Nguồn gốc?” Lâm Hoa nhíu mày, bước lại gần hơn.
Ngọc hít một hơi thật sâu, quyết định rằng đã đến lúc phải nói ra. “Có tin đồn rằng tôi không phải là con gái của gia đình quý tộc mà tôi đã lớn lên cùng. Họ nói tôi là con của một người đàn bà hạ lưu, bị bán vào cung để phục vụ.”
Sự im lặng kéo dài giữa hai người, chỉ có tiếng th* d*c của Lâm Hoa vang lên. “Điều đó không thể nào. Cô là Tần Ngọc, một người có tài năng và thông minh. Không thể để một điều như vậy xác định giá trị của cô.”
“Nhưng nếu điều đó là thật?” Ngọc nói, giọng cô chùng xuống. “Nếu tôi thực sự không có nguồn gốc gì đặc biệt, thì tất cả những gì tôi đã làm có ý nghĩa gì? Tôi có thể trở thành Ngọc Hoàng Hậu, nhưng liệu tôi có xứng đáng với vị trí đó?”
Lâm Hoa nắm lấy tay Ngọc, ánh mắt cô kiên định. “Cô xứng đáng, bất kể nguồn gốc của cô như thế nào. Sự thông minh, tài năng của cô đã chứng minh điều đó. Đừng để một bí mật làm cô mất phương hướng.”
Ngọc mỉm cười yếu ớt, nhưng trong lòng cô vẫn nặng trĩu. Những suy nghĩ về danh phận, về quyền lực, và cả những kẻ thù trong cung vẫn đang rình rập khiến cô không thể dễ dàng chấp nhận sự an ủi.
“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm,” Ngọc quyết định. “Tôi sẽ không để bí mật này làm chủ cuộc đời mình. Tôi sẽ tự xác định vị trí của mình trong cung điện này.”
Hai người bắt đầu lên kế hoạch. Ngọc quyết định sẽ điều tra về nguồn gốc của mình, không chỉ để tìm ra sự thật mà còn để đối phó với bất kỳ âm mưu nào có thể xảy ra. Họ sẽ bắt đầu từ những cung nữ đã từng làm việc bên cạnh gia đình cô.
Ngày hôm sau, Ngọc và Lâm Hoa lén lút đến khu vực dành cho cung nữ. Họ tìm thấy Liễu Nguyệt, cô cung nữ mà Ngọc đã gặp trước đó. Liễu Nguyệt có vẻ rất vui khi thấy họ, nhưng ánh mắt cô vẫn sắc lạnh.
“Các cô tìm tôi có việc gì?” Liễu Nguyệt hỏi, giả vờ ngây thơ.
Ngọc cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng tôi muốn biết về gia đình tôi. Có tin đồn rằng tôi không phải là con của gia đình quý tộc mà tôi đã lớn lên cùng.”
Liễu Nguyệt nhếch môi cười, nhưng nụ cười ấy không ấm áp. “Ồ, tôi không biết nhiều về điều đó. Nhưng có những chuyện trong cung không phải lúc nào cũng đúng như vẻ bề ngoài.”
Ngọc không dễ dàng từ bỏ. “Cô có biết ai là người đã bán tôi vào cung không? Tôi cần biết sự thật.”
Liễu Nguyệt ngập ngừng một chút, rồi nói. “Có người từng nói rằng cô là con của một người phụ nữ nghèo, nhưng không ai biết rõ. Họ chỉ đoán mò.”
“Đoán mò?” Ngọc cảm thấy cơn giận dâng lên. “Cô không có thông tin gì cụ thể hơn sao?”
“Xin lỗi, Ngọc,” Liễu Nguyệt nói, giọng điệu trở nên lạnh lùng. “Chuyện này quá nhạy cảm. Tôi không thể nói thêm.”
Ngọc cảm thấy thất vọng, nhưng Lâm Hoa lại không dễ dàng chấp nhận. “Nếu cô không giúp chúng tôi, thì chúng tôi sẽ tìm cách khác để biết sự thật.”
Liễu Nguyệt nhún vai, vẻ mặt chẳng mảy may quan tâm. “Đó là việc của các cô. Tôi chỉ làm việc của mình.”Sau khi rời khỏi khu vực cung nữ, Ngọc cảm thấy bế tắc. Cô cần một manh mối, một thông tin có thể giúp cô tìm ra nguồn gốc thật sự của mình. Cô không thể để bí mật này làm mờ đi mục tiêu của mình.
“Có thể chúng ta cần tìm một người có thể tin cậy hơn,” Lâm Hoa gợi ý. “Có những người trong cung đã sống lâu năm, họ có thể biết điều gì đó.”
Ngọc gật đầu, quyết tâm sẽ không từ bỏ. “Chúng ta sẽ tìm cách để có được những thông tin đó.”
Đêm đến, Ngọc không thể chợp mắt. Những suy nghĩ về nguồn gốc của mình, về những âm mưu trong cung, và cả hình ảnh của Hoàng hậu Thái Bình luôn hiện hữu trong tâm trí cô. Ngọc biết rằng, nếu muốn vươn lên và khẳng định bản thân, cô phải tìm ra sự thật.
Ngày hôm sau, cô quyết định sẽ gặp Thái giám Vũ Quân, người được biết đến với khả năng thu thập tin tức. Có thể ông ta sẽ có thông tin mà Ngọc cần.
“Ngọc, cô thật sự nghĩ ông ta sẽ giúp chúng ta?” Lâm Hoa lo lắng hỏi.
“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Ngọc đáp. “Nếu không hỏi, chúng ta sẽ mãi mãi ở trong bóng tối.”
Khi Ngọc đến gặp Vũ Quân, ông ta đang ngồi bên bàn, ánh mắt sắc lạnh như thường lệ. “Cô có chuyện gì cần nói?”
“Tôi cần biết về nguồn gốc của mình,” Ngọc thẳng thắn nói. “Có người nói tôi không phải là con gái của gia đình quý tộc mà tôi đã lớn lên cùng.”
Vũ Quân nhìn Ngọc với sự chú ý. “Cô muốn biết sự thật? Điều đó không dễ dàng. Có những bí mật mà người ta không muốn phơi bày.”
“Nhưng tôi cần biết. Tôi không thể sống trong sự nghi ngờ,” Ngọc kiên quyết.
Ông ta im lặng một lúc, rồi nói. “Có một người có thể biết điều đó. Nhưng cô phải rất cẩn thận. Người đó không dễ dàng tiếp cận và có thể sẽ yêu cầu một cái giá.”
Ngọc cảm thấy hồi hộp. “Ai vậy?”
“Cô phải đến gặp Tống Huyền,” Vũ Quân đáp, ánh mắt ông ta trở nên nghiêm nghị. “Cô ta là người biết nhiều điều về những bí mật trong cung. Nhưng hãy nhớ, cô không thể hoàn toàn tin tưởng vào cô ta.”
Ngọc cảm thấy trái tim mình đập nhanh. Tống Huyền, một người đầy mưu mô và tham vọng. Nhưng nếu cô muốn biết sự thật, cô không còn lựa chọn nào khác.
“Cảm ơn ông,” Ngọc nói, lòng đầy quyết tâm. “Tôi sẽ tìm cách gặp Tống Huyền.”
Khi bước ra khỏi phòng, Lâm Hoa chờ đợi bên ngoài. “Cô có tin gì không?”
Ngọc gật đầu. “Tôi đã có manh mối. Nhưng tôi sẽ phải đối mặt với Tống Huyền.”
“Cô có chắc chắn không? Cô ta không phải là người dễ đối phó,” Lâm Hoa cảnh báo.
“Tôi không còn lựa chọn nào khác,” Ngọc đáp, ánh mắt kiên định. “Tôi sẽ không để bí mật này đánh bại mình.”
Và như vậy, cuộc hành trình tìm kiếm sự thật về nguồn gốc của Ngọc bắt đầu. Cô biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng cô không thể quay lại. Quyền lực, tình yêu và danh dự đang chờ đợi cô, và cô sẽ không để bất cứ điều gì ngăn cản mình tiến bước.