Ngọc Hoàng Đao

Chương 3: Gặp gỡ Thạch Hạo

Lạc Tâm bước ra khỏi hang động, ánh sáng mặt trời ban mai len lỏi qua những tán cây, chiếu rọi lên khuôn mặt cô. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành, nhưng trong lòng lại dấy lên những lo âu. Thạch Hạo đứng bên cạnh, vẻ mặt đầy quyết tâm.

“Chúng ta nên tìm đến Thạch Hạo,” Lạc Tâm nói, giọng điệu vẫn chắc nịch. “Anh ấy có thể giúp ta trong việc này.”

“Còn Bạch Huyền thì sao?” Thạch Hạo hỏi, ánh mắt lo lắng. “Cô ấy đã đi tìm hiểu thông tin từ những người trong giang hồ. Nếu có bất kỳ tin tức gì, cô ấy sẽ biết.”

“Chúng ta không thể chờ đợi,” Lạc Tâm đáp. “Mỗi phút trôi qua, Độc Cô Bạch càng có thêm thời gian để thực hiện âm mưu của hắn.”

Thạch Hạo gật đầu, hai người nhanh chóng rời khỏi chỗ trú ẩn, quyết tâm tìm kiếm Thạch Hạo. Họ đi qua những con đường mòn, nơi mà mùi hương của cây cỏ hòa quyện với không khí trong lành. Dù vậy, lòng họ không yên, bởi họ biết rằng nguy hiểm luôn rình rập.

Sau một lúc, họ đến một ngôi làng nhỏ, nơi mà Thạch Hạo thường lui tới. Lạc Tâm nắm chặt tay, ánh mắt dò xét xung quanh. “Chúng ta hỏi xem có ai biết thông tin về anh ấy không.”

“Đợi đã,” Thạch Hạo ngăn lại. “Có vẻ có điều gì không ổn.”

Một đám đông đang tụ tập ở giữa làng, những tiếng xì xầm bàn tán vang lên. Họ tiến lại gần, và Lạc Tâm cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Một người đàn ông đứng trên một cái bục, gương mặt bặm trợn, đang hô hào:

“Độc Cô Bạch đã đến đây! Hắn đang tìm kiếm Ngọc Hoàng Đao, và hắn sẽ không tha cho ai cản đường!”

Lạc Tâm cảm thấy nhói lòng. “Chúng ta phải tìm Thạch Hạo ngay,” cô nói. “Nếu anh ấy rơi vào tay Độc Cô Bạch, mọi chuyện sẽ rất nghiêm trọng.”

Thạch Hạo gật đầu, quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt. Họ chen lấn qua đám đông, tìm kiếm dấu vết của Thạch Hạo. Cảm giác lo âu dâng lên trong lòng, khi mà mỗi giây trôi qua có thể là cơ hội cuối cùng để cứu người bạn thân.

Cuối cùng, họ tìm thấy một người già trong làng. “Ông có thấy Thạch Hạo không?” Lạc Tâm hỏi, giọng khẩn trương.

Người đàn ông nhìn họ với ánh mắt bồn chồn. “Thạch Hạo? Hắn đã đến đây, nhưng không lâu sau đã bị một nhóm người của Độc Cô Bạch bắt đi.”

Lạc Tâm cảm thấy như trời đất sụp đổ. “Ông có biết họ đi đâu không?”

“Nghe nói họ đã rời khỏi làng, hướng về phía núi Đá Màu,” ông lão đáp. “Nhưng cẩn thận, nơi đó có nhiều cạm bẫy.”“Chúng ta không thể chần chừ,” Lạc Tâm nói, quyết tâm trong giọng nói. “Chúng ta phải cứu anh ấy.”

Thạch Hạo nhìn Lạc Tâm, gương mặt anh tràn đầy sự kiên định. “Tôi sẽ đi cùng em. Anh ấy là bạn của chúng ta, chúng ta không thể bỏ rơi anh ấy.”

Họ bắt đầu hành trình về phía núi Đá Màu, lòng tràn đầy lo lắng nhưng cũng không thiếu quyết tâm. Trên đường đi, Lạc Tâm cảm nhận được sự gắn bó giữa họ ngày càng sâu sắc hơn. Thạch Hạo không chỉ là một người bạn, mà còn là một phần quan trọng trong hành trình của cô.

Khi đến chân núi, họ thấy dấu vết của một cuộc chiến. Những vết máu vẫn còn hằn trên mặt đất, và không khí nặng nề như chứa đựng những âm thanh đau thương. Lạc Tâm cảm thấy nỗi lo lắng dâng trào.

“Chúng ta phải cẩn thận,” Thạch Hạo nhắc nhở. “Có thể họ đang ở gần đây.”

Họ lén lút di chuyển lên núi, từng bước một, lắng nghe mọi âm thanh xung quanh. Từ trên cao, họ nhìn thấy một nhóm người đang tụ tập quanh một ngọn lửa, giữa những tiếng cười nói ầm ĩ. Trong số đó, một dáng người quen thuộc xuất hiện.

“Thạch Hạo!” Lạc Tâm thì thầm, vừa mừng vừa lo. “Đó là anh ấy!”

Nhưng ngay lập tức, nỗi sợ hãi ập đến. Thạch Hạo đang bị trói, gương mặt anh nhợt nhạt. Một người đàn ông cao lớn, với mái tóc trắng xóa, đứng bên cạnh, chính là Độc Cô Bạch.

“Hắn ta không chỉ muốn Ngọc Hoàng Đao,” Lạc Tâm nói, giọng run run. “Hắn muốn tiêu diệt tất cả những ai cản đường hắn.”

“Chúng ta phải cứu anh ấy,” Thạch Hạo nói, ánh mắt rực lửa. “Không thể để hắn ta thực hiện âm mưu của mình.”

Lạc Tâm gật đầu, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để ai phải chịu khổ. Hãy lên kế hoạch.”

Cả hai người lén lút tiếp cận, sử dụng những kỹ năng võ thuật của mình để tránh bị phát hiện. Họ biết rằng đây không chỉ là cuộc chiến vì Thạch Hạo, mà còn là cuộc chiến vì công lý, vì danh dự của gia tộc Lạc Tâm.

Khi họ gần đến nơi, một tiếng động lớn vang lên. Độc Cô Bạch quay lại, ánh mắt hắn sắc bén như dao. “Ai đó?” Hắn quát lớn.

Lạc Tâm và Thạch Hạo nhanh chóng ẩn mình, trái tim họ đập mạnh. Họ biết rằng thời gian không còn nhiều, và cuộc chiến sắp sửa bắt đầu. Họ phải hành động ngay, nếu không, Thạch Hạo sẽ rơi vào tay kẻ thù.

Lạc Tâm nắm chặt tay, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không lùi bước.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn