Ngọc Hoàng Đao

Chương 20: Giải quyết mâu thuẫn

Ánh sáng từ Ngọc Hoàng Đao rực rỡ như một ngọn đuốc giữa màn đêm tăm tối. Lạc Tâm đứng vững, tâm trí cô như một mũi tên, nhắm thẳng vào Độc Cô Bạch đang lạnh lùng tiến tới. Hắn không chỉ là kẻ thù, mà còn là một phần ký ức đau thương, là hình bóng của những gì đã bị tước đoạt khỏi cô.

“Ngươi không thể thoát khỏi số phận này, Lạc Tâm,” Độc Cô Bạch nói, giọng điệu trầm bổng, pha chút chế giễu. Hắn tiến gần, từng bước chân như nhấn mạnh sự áp đảo. “Ta sẽ không để ngươi cản trở kế hoạch của ta.”

“Ta sẽ không để ngươi tiếp tục tàn phá nữa!” Lạc Tâm quát, giọng cô vang lên như một lời thề. Cô lao về phía hắn, Ngọc Hoàng Đao rực sáng trong tay, vung lên với sức mạnh của cả lòng căm phẫn lẫn niềm hy vọng.

Hắn tránh được đòn đầu tiên, nhưng Lạc Tâm không ngừng lại. Mỗi nhát chém đều mang theo nỗi đau của gia tộc, của những người đã mất. Độc Cô Bạch phản công, sử dụng độc dược trong những cú đánh của hắn, nhưng Lạc Tâm đã học được cách né tránh và phản ứng nhanh chóng.

“Ngươi chỉ là một con rối trong trò chơi của ta,” hắn cười nhạt, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào cô. “Chẳng có ai sẽ đứng về phía ngươi.”

“Ta có Thạch Hạo và Bạch Huyền!” Lạc Tâm gầm lên, đồng đội của cô từ phía sau đã sẵn sàng tham gia cuộc chiến. Thạch Hạo, với sức mạnh thể chất, lao vào tấn công Độc Cô Bạch từ bên trái, trong khi Bạch Huyền lướt như một bóng ma, tấn công từ phía sau.

Cuộc chiến trở nên hỗn loạn. Lạc Tâm cảm nhận được sức mạnh dâng trào, nhưng sự mệt mỏi cũng bắt đầu len lỏi. Cô cần phải tìm ra cách để kết thúc trận chiến này. Tống Viễn, với sự tham lam và mưu mô, bất ngờ xuất hiện bên cạnh Độc Cô Bạch, khiến tình hình càng thêm nguy hiểm.

“Chúng ta cần phải hợp tác, Độc Cô Bạch,” hắn nói, ánh mắt sắc lạnh. “Nếu không, cả hai sẽ thất bại.”

“Ngươi đang làm gì vậy?” Lạc Tâm hỏi, cảm giác nỗi lo lắng dâng lên. “Hắn không đáng tin cậy!”

“Đừng lo lắng về ta,” Độc Cô Bạch nói, giọng điệu kiên định. “Ta sẽ giết ngươi trước, rồi tính tiếp.”

Cuộc chiến trở nên khốc liệt hơn khi cả hai bên bắt đầu tấn công mạnh mẽ. Lạc Tâm cảm nhận được sức mạnh của Ngọc Hoàng Đao đang dần yếu đi, nhưng cô không thể lùi bước. “Chúng ta phải tìm ra điểm yếu của họ!” cô hét lên với Thạch Hạo và Bạch Huyền.

Bạch Huyền, với khả năng phân tích tình huống sắc bén, đã phát hiện ra một lỗ hổng trong phòng thủ của Độc Cô Bạch. “Hãy tấn công vào đó!” cô chỉ ra, ánh mắt đầy quyết tâm. “Đó là cơ hội của chúng ta!”

Lạc Tâm gật đầu, quyết tâm dâng trào trong lòng. Cô dồn mọi sức lực vào cú chém quyết định. “Chúng ta sẽ không để kẻ thù chiếm ưu thế!” Cô lao vào, ánh sáng từ Ngọc Hoàng Đao như một ngọn lửa thiêng liêng, hòa quyện cùng ý chí của cô.Cú chém mạnh mẽ, nhưng Độc Cô Bạch nhanh chóng né tránh. Hắn phản công, đòn đánh của hắn sắc bén như dao, nhưng Lạc Tâm đã kịp thời nghiêng người, tránh khỏi cú đâm chí mạng. Sự căng thẳng trong không khí ngày càng dâng cao, như một sợi dây đàn đang bị kéo căng.

“Ngươi không thể thoát khỏi số phận này, Lạc Tâm!” Độc Cô Bạch lại nói, nhưng lần này, giọng hắn có phần lo lắng. Hắn không ngờ rằng Lạc Tâm lại mạnh mẽ đến vậy.

“Ta không sợ ngươi!” cô trả lời, quyết tâm không lay chuyển. “Ngươi không thể làm chủ cuộc đời của ta!”

Giữa cuộc chiến, những ký ức đau thương của gia tộc bỗng hiện về, khiến Lạc Tâm càng thêm mạnh mẽ. Cô nhớ đến cha mẹ, nhớ đến những người đã hy sinh vì một lý tưởng. Đó chính là động lực để cô tiếp tục chiến đấu.

Độc Cô Bạch thở hổn hển, hắn nhận ra rằng Lạc Tâm không còn là cô bé yếu đuối ngày xưa. Hắn bắt đầu hoảng sợ. “Ngươi không thể thắng, ta sẽ không để điều đó xảy ra!” Hắn ra sức tấn công, nhưng Lạc Tâm đã sẵn sàng.

Một đòn quyết định, Ngọc Hoàng Đao vung lên, chiếu sáng cả không gian. Lạc Tâm cảm nhận được sức mạnh từ thanh kiếm, cảm giác như nó đang hồi sinh những ký ức và khát vọng của cô. Cô chém xuống, một cú chém mạnh mẽ, nhưng một điều không ngờ đã xảy ra.

Độc Cô Bạch, với sự tàn nhẫn của mình, sử dụng độc dược, và trong giây phút quyết định đó, hắn đã chuẩn bị một âm mưu bất ngờ. Một làn khói độc phả ra, bao trùm cả khu vực. Lạc Tâm hoảng hốt, nhưng cô không thể dừng lại. “Thạch Hạo! Bạch Huyền!” cô hét lên, mắt nhắm chặt để tránh làn khói.

“Chạy đi!” Thạch Hạo quát, nhưng Lạc Tâm đã cảm nhận được điều gì đó khác thường. Độc Cô Bạch đang lợi dụng tình huống này để tạo ra một thế trận bất lợi cho họ. Cô biết rằng nếu không hành động ngay lập tức, tất cả sẽ mất đi.

Cô hít một hơi thật sâu, dồn hết sức lực vào Ngọc Hoàng Đao. “Chúng ta không thể thất bại!” cô tự nhủ, và rồi lao vào làn khói. Ánh sáng từ thanh kiếm như một ngọn hải đăng dẫn lối cho cô.

Độc Cô Bạch hoảng sợ khi thấy Lạc Tâm không ngần ngại lao vào làn khói. Hắn thầm nghĩ, “Không thể nào!” Hắn không thể để cô sống sót, không thể để cô trở thành mối đe dọa.

Cuộc chiến giữa họ không chỉ là sức mạnh, mà còn là cuộc đấu trí. Lạc Tâm cảm nhận được từng nhịp tim của mình đập mạnh, cô phải lựa chọn giữa phục thù và tha thứ. Trong giây phút này, mọi thứ xung quanh như ngưng lại. Cô đã tìm thấy sức mạnh không chỉ từ Ngọc Hoàng Đao, mà còn từ chính lòng quyết tâm của mình.

“Ta sẽ không để ngươi chiến thắng!” cô thét lên, lao về phía Độc Cô Bạch, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu cảm xúc cuối cùng, nơi mà mọi thứ sẽ được quyết định.

Sự căng thẳng trong không khí dâng cao, như một ngọn sóng chuẩn bị vỡ òa. Câu chuyện chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu đi vào cao trào.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn