Bước chân người lạ in vệt nước dài trên nền đá lạnh. Khi cánh cửa khép lại, cả phòng chỉ còn tiếng thở dồn nén. Đó là một nam nhân trạc ngũ tuần, dáng vẻ khắc khổ, áo choàng sẫm màu đã sờn vai, tay ôm chặt một vật gì đó được quấn trong lụa vàng. Ánh đèn lay động, phản chiếu đôi mắt như ẩn sâu những tầng bí mật không thể gọi tên.
Ngọc Cẩn nhấc cằm, giọng trầm thấp:
– Ngươi là ai? Đến đây với mục đích gì?
Người kia cúi đầu, giọng khàn khàn vì lạnh:
– Tiểu nhân là Tôn quản sự, năm xưa từng hầu hạ Lục tướng quân. Nay mạo muội tìm tới, mong tiểu thư minh xét.
Trinh Nhi nghe đến hai chữ “Lục tướng quân”, tim bỗng chùng xuống, mắt ngời lên vẻ cảnh giác lẫn mong đợi:
– Phụ thân ta… ông còn nhớ những gì?
Tôn quản sự siết chặt chiếc bọc, khom lưng dâng lên:
– Đây là vật cuối cùng tướng quân để lại, từng dặn phải trao tận tay tiểu thư khi đại sự nguy nan. Tiểu nhân sợ hãi, mấy năm nay luôn lẩn trốn, nay nghe nói có người muốn diệt khẩu, đành bất chấp nguy hiểm đến đây.
Bàn tay Trinh Nhi run lên khi nhận lấy bọc lụa. Lớp vải mở ra, bên trong là một bức họa cuộn tròn, giấy đã ngả màu thời gian. Nàng trải tranh trên bàn, ánh nến soi tỏ từng nét bút sắc sảo, tỉ mỉ khác thường. Trên nền giấy, cảnh một đêm mưa u ám, bóng một nam nhân áo giáp bạc gục dưới gốc tùng cổ, máu loang thành vệt dài, còn phía xa là bóng dáng một nữ tử áo phấn hồng, khuôn mặt nghiêng nghiêng, đôi mắt sáng rực như lửa.
Trinh Nhi nín thở, lòng chấn động. Nét cọ vẽ nữ nhân ấy tuy mềm mại, nhưng ẩn sâu trong đó là sự tàn nhẫn lạnh lùng. Dưới góc tranh, có một hàng chữ nhỏ, mực nhạt đến mức phải nghiêng nghiêng mới nhìn rõ: “Kẻ vung đao không phải quân thù, mà là người mang mặt nạ uyên ương”.
Ngọc Cẩn nhìn chăm chú, sắc mặt càng lúc càng nặng nề:
– Đây là bức họa phụ thân nàng vẽ trước khi chết?
Tôn quản sự đáp, giọng như lạc đi:
– Đêm ấy, tiểu nhân nghe tiếng động lạ trong thư phòng, thấy tướng quân hấp hối, máu chảy loang nền. Tướng quân chỉ kịp dúi vào tay ta bức họa này, thì thào: “Nếu có ngày Trinh Nhi gặp nạn, hãy giao lại cho con bé. Đừng tin bất cứ ai, nhất là người mang mặt nạ cười.”
Trinh Nhi cúi đầu, lòng dậy sóng. Nàng từng nhiều đêm chong đèn nhớ lại bóng cha, nhớ nụ cười hiền hậu và những lời dặn dò còn dang dở. Nhưng hôm nay, giữa đêm mưa, nỗi đau ấy lại rực lên, sắc nhọn như kim châm thấu tủy.
Ngọc Cẩn lặng lẽ nắm lấy tay nàng, siết chặt, truyền cho nàng chút ấm áp giữa cơn lạnh giá.
– Bức họa này ẩn chứa điều gì? Nữ nhân áo phấn hồng là ai?
Trinh Nhi lặng im, đưa tay lần theo từng nét vẽ. Trong trí nhớ, nàng chưa từng gặp ai có dung nhan như thế, nhưng ánh mắt ấy, khí chất ấy, lại gợi nhắc một người: Tạ Uyển Cơ.
Nàng ngẩng đầu, ánh mắt sáng lên vẻ quyết liệt:
– Chàng có nhớ, năm xưa trong yến hội mùa xuân, Uyển Cơ từng xuất hiện với bộ y phục phấn hồng, trên tóc cài trâm hoa đào? Khi ấy, phụ thân ta cũng dự tiệc, còn dặn ta không được rời khỏi mẫu thân nửa bước.
Ngọc Cẩn trầm ngâm, trí nhớ sắc bén của hắn như tấm lưới, chớp mắt đã quét lại từng chi tiết.
– Ta nhớ. Khi ấy, Uyển Cơ không như những tiểu thư khác, chỉ ngồi lặng lẽ bên góc, ánh mắt luôn dõi theo cha nàng.
Tôn quản sự run rẩy:
– Tiểu thư, tiểu nhân còn nhớ, đêm tướng quân mất, từng nghe tiếng nữ nhân khóc lóc ngoài viện, nhưng giọng nói ấy… không phải của phu nhân, mà giống tiếng cô nương phủ Quốc công.
Trinh Nhi ngồi sững, lòng dâng lên một nỗi kinh hoàng khó gọi tên. Bức họa máu, lời nhắn gửi tuyệt mệnh, tiếng khóc trong đêm… Tất cả dần ghép lại thành một bức tranh ám ảnh.
Nàng khẽ khàng hỏi:
– Tôn thúc, ông có nhớ rõ gương mặt nữ nhân ấy không?
Tôn quản sự lắc đầu:
– Tiểu nhân chỉ dám nhìn lén qua khe cửa, thấy tà áo phấn hồng, tóc dài buông xõa, giọng nói nghèn nghẹn. Sau đó, tiểu nhân bị người đánh ngất, tỉnh lại thì tướng quân đã chết, còn nữ nhân kia biến mất.
Ngọc Cẩn trầm mặc, đôi mắt ánh bạc như đóng băng.
– Tạ Uyển Cơ… nàng ta có thể làm được đến mức ấy sao?
Trinh Nhi gật đầu, trong mắt không còn do dự.
– Nếu nàng ta thực sự dính líu, mọi chuyện càng nguy hiểm. Bức họa này là bằng chứng, nhưng cũng là cái bẫy. Nếu rơi vào tay kẻ khác, chẳng những không rửa được oan khuất, mà còn bị vu tội mưu nghịch.
Bên ngoài, gió mưa đã ngớt, nhưng trong lòng Trinh Nhi, một cơn bão khác đang cuộn trào. Nàng cẩn thận cuộn lại bức họa, trao cho Ngọc Cẩn:
– Chàng hãy giữ lấy, ta phải gặp mẫu thân, dò hỏi về đêm phụ thân mất. Chỉ có bà mới biết cha ta sợ điều gì nhất.
Ngọc Cẩn không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu, ánh mắt sâu thẳm như biển động.
*
Cửa phòng Dương thị khép hờ, ánh đèn mờ vàng soi dáng người ngồi thêu áo. Trinh Nhi đứng ngoài hồi lâu mới dám cất tiếng:
– Mẫu thân, con muốn hỏi người một chuyện xưa.
Dương thị ngẩng lên, mắt đã ngấn nước, nhưng vẫn giữ vẻ dịu dàng điềm tĩnh:
– Là chuyện của phụ thân con phải không?
Trinh Nhi ngồi xuống cạnh bà, bàn tay lạnh ngắt nắm lấy tay mẫu thân.
– Đêm cha mất, ngoài người và Tôn quản sự, còn ai từng ra vào thư phòng?
Dương thị trầm ngâm hồi lâu, rồi khẽ đáp:
– Đêm ấy, ta nghe tiếng ai đó khóc ngoài viện, nhưng khi bước ra thì không thấy ai. Chỉ có mùi hương hoa đào phảng phất. Sau này, ta nghe người trong phủ thì thầm, đêm đó có tiểu thư phủ Quốc công tới đưa thuốc an thần cho cha con.
Trinh Nhi siết tay, hỏi dồn:
– Người ấy là Tạ Uyển Cơ?
Dương thị gật đầu, ánh mắt tối lại:
– Phải. Nàng ta rất khéo léo, luôn tỏ ra hiền lành, nhưng ánh mắt lại lạnh như nước mùa đông. Phụ thân con từng dặn ta, tuyệt đối không để con gái dính líu tới phủ Quốc công, nhất là cô nương ấy.
Một mảnh ký ức chợt hiện về. Năm đó, trong tiệc xuân, Uyển Cơ từng cầm tay Trinh Nhi, thì thầm: “Muội thích nhất là hoa đào, tỉ có thích không?” Giọng nói khi ấy vừa mềm mại vừa rợn ngợp, như có thứ gì ẩn dưới lớp vỏ dịu dàng ấy.
Trinh Nhi thì thầm:
– Mẫu thân, nếu cha từng nghi ngờ Uyển Cơ, vì sao không nói rõ với con?
Dương thị lắc đầu, giọng buồn bã:
– Ông ấy chỉ bảo, người càng gần gũi càng dễ trở thành hung thủ. Lời dặn ấy, đến giờ ta vẫn không dám quên.
Trinh Nhi ôm lấy mẫu thân, trong lòng dâng lên một nỗi bất an mơ hồ. Nếu đúng là Uyển Cơ đã ra tay, vì sao nàng ta phải giấu mặt? Vì quyền thế, hay còn vì một bí mật sâu xa hơn?
*
Khi Trinh Nhi trở lại phòng, Ngọc Cẩn đã đợi sẵn, bức họa được giấu kín trong lớp áo choàng.
– Mẫu thân nàng nói gì?
Trinh Nhi kể lại đầu đuôi, ánh mắt rực sáng lạ thường:
– Ta cần tới phủ Quốc công. Nếu Uyển Cơ thực sự liên quan, chắc chắn nàng ta sẽ để lộ sơ hở.
Ngọc Cẩn khẽ chau mày:
– Đêm nay không phải lúc thích hợp. Trong phủ đang có nhiều tai mắt lạ, nhất cử nhất động đều bị dòm ngó.
Trinh Nhi mỉm cười, giọng nhẹ như gió:
– Chàng quên ta là ai rồi sao? Ta từng sống giữa ranh giới sinh tử, càng nguy hiểm càng không thể lùi.
Ngọc Cẩn nhìn nàng, ánh mắt dịu lại, pha lẫn lo lắng và tự hào.
– Vậy để ta đi cùng.
Trinh Nhi lắc đầu, dứt khoát:
– Chàng là trưởng tử phủ Quốc công, một bước sai lầm sẽ động đến đại cục. Để ta đi một mình, Uyển Cơ sẽ không đề phòng.
Ngọc Cẩn siết nhẹ tay nàng, cuối cùng cũng buông ra, chỉ dặn:
– Nếu có biến, hãy thả tín hiệu. Ta sẽ tới ngay.
Trinh Nhi khẽ gật, ánh mắt kiên định.
*
Đêm sâu, trời đã tạnh, trên con đường lát đá dẫn về phủ Quốc công, Trinh Nhi khoác áo choàng xám, lặng lẽ đi trong bóng tối. Nàng tránh mọi ánh mắt, lẩn vào những ngõ nhỏ, cuối cùng dừng lại trước hậu viên rợp bóng liễu. Nơi này vốn là chốn nghỉ ngơi của nữ quyến, ban đêm hiếm ai lai vãng.Trinh Nhi tiến sát bên cửa sổ, men theo bức tường thấp, dùng kim bạc mở khóa. Nàng len vào, bước chân nhẹ như lướt trên sương. Bên trong, ánh đèn hắt ra từ thư phòng, thấp thoáng bóng người ngồi trầm ngâm trước bàn giấy.
Uyển Cơ vận áo lụa phấn hồng, tóc xõa ngang vai, dáng lưng thẳng tắp, tay cầm cây bút lông, nét mặt trầm tư. Trên bàn, một bức họa còn dang dở, mực tươi loang thành vệt đỏ như máu.
Trinh Nhi lặng lẽ quan sát, tim đập thình thịch. Nàng nhận ra, nét vẽ của Uyển Cơ giống hệt bức họa phụ thân nàng để lại: những đường bút sắc lẹm, ánh mắt nữ nhân trong tranh lạnh lẽo, xa lạ. Đột nhiên, Uyển Cơ ngẩng lên, đôi mắt sắc như dao ánh vào bóng tối.
– Ai ngoài đó?
Trinh Nhi hít sâu một hơi, bước ra khỏi bóng tối, thản nhiên đáp:
– Là ta, Lục Trinh Nhi. Đêm khuya quấy rầy, mong Tạ tiểu thư lượng thứ.
Uyển Cơ mỉm cười, nụ cười như vệt son trên môi kẻ sát nhân:
– Không ngờ Lục tiểu thư lại dám tới đây lúc này. Muội không sợ sao?
Trinh Nhi đáp, giọng nhẹ nhàng mà kiên quyết:
– Ta chỉ sợ những bí mật bị chôn vùi. Nhất là bí mật về cái chết của phụ thân ta.
Uyển Cơ đặt bút xuống, đôi mắt nheo lại, ngón tay gõ nhè nhẹ lên mặt bàn:
– Lục tướng quân chết đã nhiều năm, vì sao đêm nay lại nhắc tới?
Trinh Nhi không vòng vo:
– Năm đó, đêm phụ thân ta mất, có người áo phấn hồng xuất hiện trong phủ Thượng thư, để lại mùi hương hoa đào, nước mắt và máu. Nàng có thể giải thích không?
Uyển Cơ cười khẽ, ánh mắt thoáng qua tia sắc lạnh:
– Lời đồn trong phủ các người, có khi nào là thật? Hay chỉ là ảo giác của kẻ sắp mất tất cả?
Trinh Nhi nhìn thẳng vào mắt nàng ta, không né tránh:
– Nếu là ảo giác, vì sao bức họa phụ thân ta để lại lại vẽ đúng nàng – người duy nhất năm đó mặc áo phấn hồng trong yến hội?
Uyển Cơ đứng dậy, dáng người mềm mại mà uyển chuyển như rắn độc trườn mình.
– Đã nhiều năm trôi qua, đến giờ muội mới dám hỏi ta chuyện này. Muội có biết, đôi khi sự thật còn tàn nhẫn hơn cả dối trá?
Trinh Nhi siết chặt tay, giọng lặng như nước:
– Ta chỉ muốn biết, vì sao nàng phải làm vậy? Là thù hận, hay vì một mệnh lệnh?
Uyển Cơ cười nhạt:
– Lục tiểu thư, trên đời này không có gì đơn giản chỉ là thù hận hay mệnh lệnh. Đôi khi, chỉ vì một cái liếc mắt, một câu nói, một vị trí mà mình mong muốn đến phát điên.
Nàng ta tiến đến gần, thì thầm như rắn độc quấn lấy con mồi:
– Ta chỉ tiếc, năm đó Lục tướng quân không chịu giao ra bí thuật cốt ngọc. Nếu không, mọi chuyện đã khác.
Trinh Nhi rùng mình, lời nói của Uyển Cơ như nhát dao khoét sâu vào vết thương cũ.
– Nàng đã giết phụ thân ta?
Uyển Cơ không phủ nhận, cũng không xác nhận. Nàng ta lướt tay lên bức họa, lau đi vệt mực đỏ, giọng thản nhiên:
– Muội nghĩ trên đời này có ai dám tự tay giết một vị tướng quân trấn quốc, nếu không có kẻ đứng sau thao túng?
Trinh Nhi ngẩn người, ý nghĩ lóe lên trong đầu:
– Kẻ đứng sau là ai?
Uyển Cơ nhếch môi, ánh mắt lạnh tanh:
– Có những thứ, càng biết sớm càng chết nhanh. Muội liệu mà giữ mình.
Trinh Nhi nhận ra, đêm nay nàng khó lòng moi ra được gì hơn. Nàng lùi một bước, ánh mắt không giấu nổi cơn phẫn nộ:
– Nợ máu, sớm muộn cũng phải trả. Dù là ai đứng sau, ta cũng sẽ truy tới cùng.
Uyển Cơ cười khẽ, tiếng cười sắc lạnh vang lên giữa đêm tối:
– Ta đợi muội. Nhưng nhớ, trên ván cờ này, không ai là kẻ đứng ngoài cuộc.
Nói rồi, nàng ta quay đi, ánh đèn lụi dần, bóng dáng hòa vào màn đêm như một ảo ảnh.
*
Trinh Nhi trở về, lòng rối như tơ vò. Nàng lặng lẽ mở bức họa ra lần nữa, ngắm thật kỹ từng nét vẽ, từng dấu mực. Đột nhiên, nàng phát hiện ở góc tranh có một vết xước nhỏ, như thể ai đó từng cố xóa đi điều gì. Nàng dùng kim bạc cạy nhẹ, lộ ra dưới lớp giấy là một dòng chữ mờ nhòe: “Kẻ mang trâm hoa đào, kẻ khóc đêm mưa, đều không phải hung thủ cuối cùng.”
Tim Trinh Nhi như bị bóp nghẹt. Tất cả những gì nàng biết chỉ là một lớp vỏ. Hung thủ thực sự… vẫn ẩn trong bóng tối.
Nàng vội vã trở lại phòng, vừa đặt chân vào đã thấy Ngọc Cẩn chờ sẵn, sắc mặt lo âu.
– Có chuyện gì?
Trinh Nhi chìa bức họa, chỉ vào dòng chữ vừa phát hiện.
– Có người cố tình dẫn dắt ta nghĩ rằng Uyển Cơ là hung thủ, nhưng thực chất, nàng ta chỉ là con cờ.
Ngọc Cẩn cau mày, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh:
– Vậy ai mới là kẻ thao túng tất cả?
Trinh Nhi trầm tư, nhớ lại từng chi tiết nhỏ: mùi hương hoa đào, tiếng khóc trong đêm, bức họa máu, và ánh mắt của Uyển Cơ vừa rồi – trong đó không phải chỉ có tàn nhẫn, mà còn có sợ hãi.
Nàng thì thầm:
– Kẻ đó… phải là người có thể sai khiến cả Uyển Cơ, có thể ra vào phủ Thượng thư không ai nghi ngờ, am hiểu bí thuật cốt ngọc và muốn đoạt lấy bí pháp truyền thừa của gia tộc ta.
Ngọc Cẩn lặng lẽ gật đầu, khẽ nói:
– Nếu vậy, kẻ đó rất có thể là người ở gần chúng ta nhất, nhưng lại luôn ẩn mình dưới vỏ bọc thân thiết.
Trinh Nhi chợt nhớ đến một người – Hạ Tinh Nhi, cung nữ năm xưa, từng hầu hạ nàng, sau bị đẩy vào cung làm phi tần. Nàng ta hiểu rõ từng ngóc ngách trong phủ Thượng thư, biết cách giăng bẫy, chia rẽ lòng người, lại am tường độc dược.
Trinh Nhi siết tay, ánh mắt sắc như dao:
– Ta phải gặp lại Hạ Tinh Nhi.
Ngọc Cẩn dặn:
– Hãy cẩn trọng. Kẻ đó đã giấu mình quá sâu, chỉ cần một sơ hở, chúng ta sẽ rơi vào bẫy.
*
Sáng hôm sau, tin đồn về bức họa máu lan khắp kinh thành. Có kẻ tung tin Lục gia giấu bí mật phản nghịch, có kẻ lại nói phủ Quốc công và Thượng thư đồng mưu tạo phản. Trong cung, sắc mặt các đại thần ngày một căng thẳng, bóng tối mưu toan phủ dày lên từng nóc nhà, từng cánh cổng.
Trinh Nhi ngồi trong phòng, tay mân mê bức họa, lòng nặng trĩu ưu tư. Dương thị bước vào, đặt tay lên vai con gái, giọng dịu dàng mà cương quyết:
– Dù có chuyện gì, con cũng không được để lộ ra ngoài. Kẻ thù càng muốn con sợ hãi, càng phải giữ vững tâm trí.
Trinh Nhi tựa đầu vào vai mẫu thân, khẽ đáp:
– Con biết. Nhưng nếu cứ chờ đợi, mọi chuyện sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát.
Dương thị nhìn con, ánh mắt tràn đầy yêu thương và lo lắng:
– Trinh Nhi, mẫu thân tin con mạnh mẽ hơn bất kỳ ai trên đời. Nhưng hãy nhớ, có những bí mật, biết càng nhiều càng nguy hiểm.
Trinh Nhi gật đầu, trong lòng dấy lên quyết tâm:
– Con sẽ không để bất cứ ai tổn thương người thân nữa. Dù là ai đứng sau, con cũng sẽ vạch trần.
*
Đêm lại buông xuống, Trinh Nhi ngồi bên án thư, ánh nến lay động soi gương mặt kiên cường. Ngoài cửa sổ, gió thổi lạnh lẽo, mang theo mùi hoa đào nhè nhẹ. Từ xa, vọng lại tiếng cười khẽ – không biết là thực hay chỉ là tiếng vọng của quá khứ.
Nàng mở lại bức họa, nhìn thật lâu vào đôi mắt nữ nhân trong tranh. Bên ngoài, một bóng đen thoáng lướt qua, để lại vệt hương quen thuộc. Trinh Nhi đứng bật dậy, lòng ngổn ngang trăm mối, linh cảm tai họa đã ở rất gần.
Bức họa máu và nước mắt, bí mật phủ kín màn đêm, còn ai là kẻ giật dây phía sau? Trong bóng tối, có đôi mắt nào khác đang dõi theo nàng, chờ đợi khoảnh khắc nàng sơ sẩy?
Bên ngoài, tiếng bước chân dồn dập, báo hiệu một biến cố mới đã tới rất gần.