Ngọc Cốt Hận Tình

Chương 12: Tình Xưa Chưa Dứt

Tiếng vó ngựa và tiếng binh khí phía sau đã tan vào đêm tối. Ba người rẽ qua ngõ nhỏ, ánh trăng lẫn vào màn sương, bóng dáng họ đổ dài trên nền đá ẩm lạnh. Gió mang theo mùi máu và hương thuốc độc còn vương lại, phảng phất như nhắc nhở: phía sau mỗi bước chân là vực sâu, phía trước không biết đâu là bến bờ.

Ngọc Cẩn dẫn đầu, bước đi dứt khoát, mỗi động tác đều toát lên sự điềm tĩnh, cẩn trọng. Bóng áo chàm của hắn lặng lẽ trùm lên Trinh Nhi và Duệ Chi, che chắn cho họ khỏi ánh mắt rình rập nơi đầu ngõ. Đôi mắt ánh bạc đảo quanh, mỗi lần nhìn về phía sau đều như đã tính toán trước mọi khả năng xảy đến.

Duệ Chi bước sát bên Trinh Nhi, bàn tay dưới tay áo run nhè nhẹ, những ngón tay lạnh ngắt như cố níu giữ chút hơi ấm sót lại giữa đêm dài. Ánh mắt hắn dõi theo nàng không chớp, vừa như trông đợi, vừa như sợ hãi điều gì đó sắp trôi khỏi tầm tay.

Họ lặng lẽ tiến vào một căn nhà hoang khuất bên đường. Mùi ẩm mốc phảng phất trong bóng tối, chỉ còn tiếng thở dồn dập và nhịp tim đập khẽ vang lên. Bên ngoài, bước chân binh sĩ đã xa, chỉ còn lại khoảng lặng nặng nề, tiếng gió rít qua khe cửa như than vãn cho những uẩn khúc không lời.

Trinh Nhi ngồi xuống chiếc ghế mục, hai tay đan vào nhau, ánh mắt phượng trầm ngâm. Dưới cổ tay, chuỗi hạt ngọc lạnh buốt, vết xước nhỏ vừa khô máu lại thấm đỏ sợi chỉ đỏ. Nàng ngẩng lên, giọng bình tĩnh nhưng ẩn chứa ý chí kiên cường:

– Mọi chuyện hôm nay đều nằm trong dự liệu, chỉ là vẫn có điều chưa tỏ tường. Uyển Cơ và Hạ Tinh Nhi liên thủ, phía sau chắc chắn còn có kẻ giật dây. Nếu ta rời đi lúc này, mọi đầu mối sẽ tan biến; nhưng ở lại, mỗi bước đều là hiểm nguy cận kề.

Ngọc Cẩn dựa lưng vào tường, ánh mắt lạnh lẽo nhưng sâu thẳm:

– Đạo tâm không phải là không biết sợ, mà là biết sợ rồi vẫn dám đối diện. Nếu nàng quyết ở lại, ta sẽ cùng nàng đi đến cùng. Dù là vực thẳm, ta cũng không lùi bước.

Trinh Nhi nhìn sâu vào mắt hắn, nỗi cảm động len vào tận đáy lòng. Có những điều từng tưởng vững như đá tảng, hóa ra cũng mong manh như hơi sương. Đạo tâm của nàng, có thể thật sự vững vàng trước mọi sóng gió?

Duệ Chi lặng lẽ siết chặt vạt áo, giọng trầm khàn vang lên sau hồi im lặng:

– Trinh Nhi… Nếu có thể quay lại, ta mong mình chưa từng buông tay nàng. Năm đó ta hồ đồ, chỉ nhìn vào bề ngoài, không dám tin người mình yêu. Đến khi hiểu ra thì mọi thứ đã muộn. Ta day dứt không chỉ vì không tin nàng, mà còn vì đã để nàng một mình đối mặt với tất cả.

Trinh Nhi lặng người. Ký ức kiếp trước ùa về như cơn gió độc: đêm mưa lạnh buốt, bóng tối ngục tù, ánh mắt Duệ Chi tràn ngập nghi kỵ. Nỗi đau ấy, tưởng đã hóa đá, giờ lại nhói lên như vết dao cắt.

– Ngươi day dứt vì ta, hay vì không vượt qua được lòng mình? – Nàng hỏi, giọng bình thản, ánh mắt lặng như nước hồ thu.

Duệ Chi đáp, giọng run run:

– Ta day dứt vì đã không tin vào trái tim mình. Ta muốn bù đắp, dù biết chẳng còn tư cách.

Trinh Nhi thở dài, trong lòng trào lên bao cảm xúc lẫn lộn: giận, thương, tiếc nuối, và cả nỗi xót xa không thể xóa nhòa. Trên đời, thứ khó tha thứ nhất không phải là kẻ thù, mà là người từng yêu thương nhất lại khiến ta đau lòng nhất.

Ngọc Cẩn vẫn lặng lẽ quan sát, không chen lời, cũng không né tránh. Hắn hiểu, có những mối dây tình cảm, chỉ thời gian và biến cố mới có thể tôi luyện đến tận cùng.

Trinh Nhi khép mi, giọng dịu lại:

– Tha thứ cho ngươi, không khó. Khó là tha thứ cho chính mình vì đã từng yếu đuối. Kiếp này sống lại, ta chỉ mong giữ vững đạo tâm, không lạc lối như trước.

Duệ Chi cúi đầu, nắm chặt hai bàn tay:

– Ta không cầu nàng quay lại bên ta. Chỉ mong, nếu nàng cần, ta vẫn có thể vì nàng mà dốc hết tất cả, không tiếc thân này.

Ánh mắt Trinh Nhi phủ bóng u buồn. Giữa họ đã có một đường ranh không thể xóa nhòa. Ân tình, nợ cũ, mọi thứ đan xen, mà phía trước là trùng trùng hiểm họa.

Gió bên ngoài rít lên từng hồi. Ngọc Cẩn nhẹ nhàng đặt tay lên vai Trinh Nhi:

– Đêm nay không thể ở lại lâu. Ta đã sắp xếp ngựa ở bến nước phía nam thành. Nên đi thôi, chờ trời sáng sẽ an toàn hơn.

Duệ Chi gật đầu:

– Ta đi trước dò đường. Ngọc Cẩn, ngươi bảo vệ Trinh Nhi, ta dẫn lối qua ngõ nhỏ phía đông.

Trinh Nhi kéo áo choàng che vết máu trên tay, ba người rời khỏi gian nhà hoang, lặng lẽ lướt qua bóng tối về phía bến nước.

Ánh trăng soi bóng sông lấp lánh. Bến vắng, tiếng nước vỗ mạn thuyền hòa cùng tiếng côn trùng rả rích. Một chiếc thuyền nhỏ chờ sẵn, người lái đò cúi đầu, vẻ mặt lấm lét. Ngọc Cẩn kiểm tra bốn phía, ra hiệu an toàn. Duệ Chi nói nhỏ với lái đò, Trinh Nhi lên thuyền cuối cùng, lòng vẫn thấp thỏm.

Thuyền rời bến, lướt nhẹ qua sóng nước. Gió đêm lạnh buốt, thấm vào tận xương. Trinh Nhi kéo áo sát người, mắt nhìn dòng nước chảy, lòng như sóng vỗ không yên.

Ngọc Cẩn ngồi đối diện, ánh trăng chiếu lên gương mặt cương nghị, ánh bạc trong mắt như chứa cả trời đêm. Hắn nhìn nàng, không nói, nhưng sự lặng im ấy lại như một tấm áo khoác vững chãi.

Duệ Chi khẽ hỏi:

– Nàng có lạnh không?

Trinh Nhi lắc đầu, rồi bất chợt hỏi lại:

– Nếu được làm lại, ngươi có lựa chọn khác không?

Duệ Chi cười buồn:

– Nếu có thể, ta sẽ chọn tin nàng, cùng nàng đối mặt tất cả. Nhưng đời đâu có nhiều chữ “nếu”. Chỉ còn hiện tại, và những gì ta có thể làm bây giờ.

Trinh Nhi cúi đầu, tay siết chuỗi hạt ngọc. Ký ức kiếp trước vẫn là vết thương chưa liền sẹo. Tha thứ là giải thoát, nhưng trái tim làm sao quên hết đau đớn từng trải?

Ngọc Cẩn lên tiếng, giọng trầm ấm:

– Chuyện cũ đã qua, không thể đổi thay. Người sống ở hiện tại chỉ có thể chọn con đường phía trước. Ta không cầu nàng quên quá khứ, chỉ mong nàng nhìn thấu lòng mình.

Trinh Nhi ngước mắt, ánh trăng phủ lên đôi mắt phượng sâu thẳm. Trong lòng nàng dấy lên nỗi băn khoăn: giữa tình xưa chưa dứt và mối liên kết mới, nàng sẽ chọn ai?

Thuyền cập bến, bờ lau sậy rậm rạp che lối. Ba người men theo bờ, đến căn nhà tranh khuất sau bụi trúc. Ngọc Cẩn kiểm tra cửa nẻo, mời Trinh Nhi và Duệ Chi vào trong.

Trong nhà chỉ có một giường tre, mấy ghế gỗ cũ, bàn trà phủ bụi. Trinh Nhi ngồi xuống, mắt phượng nhìn ra cửa sổ, trăng đã lên cao, bóng bạc phủ đầy sân đất.

Ngọc Cẩn rót trà, đẩy chén về phía nàng:

– Nghỉ tạm một đêm, sáng mai quay về phủ. Ta đã cho người thân tín báo tin cho Dương thị, mẫu thân nàng sẽ yên lòng.

Trinh Nhi gật đầu, lòng nhẹ đi phần nào. Nàng nhấp ngụm trà, vị đắng lan đầu lưỡi, nhắc nhở bản thân về những mất mát đã qua và những thử thách trước mắt.

Duệ Chi lặng lẽ nhìn nàng, ánh mắt trĩu nặng. Hắn lên tiếng, giọng nhỏ nhưng kiên định:

– Ta biết lòng nàng còn nhiều nghi hoặc. Nhưng xin nàng tin, ta đã hiểu rõ chân tướng, từ nay dù nàng chọn ai, ta cũng sẽ bảo vệ nàng đến cùng.

Trinh Nhi nhìn sâu vào mắt hắn, nhớ lại tháng ngày vô ưu thuở thiếu nữ, những buổi chiều cùng nhau ngồi nghe mưa rơi bên hiên. Nhưng tất cả đã đổi thay, niềm tin cũ không còn nguyên vẹn.

– Duệ Chi, lòng người còn khó dò hơn biển sâu. Ta cảm ơn ngươi đã không bỏ đi khi hiểm nguy. Nhưng ta không thể hứa trước điều gì. Lòng ta giờ như ngọn cỏ giữa bão, chỉ mong giữ vững gốc rễ, không để gió cuốn trôi.

Duệ Chi mím môi, không nói nữa, ánh mắt ánh lên nỗi đau lặng lẽ.

Ngọc Cẩn đặt tay lên chuôi kiếm, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ. Hắn nói khẽ:

– Đêm nay ta sẽ canh ngoài cửa. Hai người nghỉ ngơi, mọi việc để ta lo.Trinh Nhi lặng lẽ nhìn theo bóng hắn khuất dần, lòng xao động. Người này, từ đầu đến cuối, luôn lặng lẽ ở phía sau, không đòi hỏi, không oán trách. Nàng tự hỏi, liệu có thể tin vào một tình cảm không lời, chỉ bằng hành động để chứng minh?

Đêm khuya, gió lạnh lùa qua khe cửa mang theo hơi sương. Trinh Nhi nằm nghiêng trên giường tre, mắt nhắm mà không ngủ được. Ngoài hiên, tiếng bước chân Ngọc Cẩn đều đặn, vững vàng.

Trong phòng, Duệ Chi tựa vào bàn, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt mỏi mệt. Hắn lặng im, hai bàn tay đan lại như muốn giữ chút ấm áp cuối cùng giữa đêm dài lạnh giá.

Trinh Nhi thầm nghĩ: nếu năm xưa không bị vu oan, không chết thảm trong ngục tối, liệu nàng và Duệ Chi có thể bên nhau mãi, không vướng vào vòng oán hận này? Nhưng đời người đâu có nhiều lần “nếu”. Tất cả đã là dĩ vãng, chỉ còn hiện tại với những lựa chọn cay đắng.

Nàng nhớ tới mẫu thân, những người thân yêu từng bị hãm hại, đến những âm mưu còn giăng mắc ngoài kia. Một lần thất bại, vạn kiếp bất phục. Nàng không thể mềm yếu, không thể để tình cảm lấn át lý trí.

Nhưng lý trí đâu dập tắt được rung động trong tim. Ánh mắt Ngọc Cẩn, nỗi day dứt của Duệ Chi, tất cả như lưỡi dao sắc, cứa vào vết thương lòng đã cũ.

Đêm dần trôi. Trinh Nhi khoác áo choàng, lặng lẽ ra hiên. Dưới trăng, Ngọc Cẩn ngồi trên bậc thềm, mắt nhìn xa xăm.

Nàng nhẹ giọng:

– Ngươi không ngủ sao?

Ngọc Cẩn không quay lại, giọng trầm tĩnh:

– Đêm nay không ngủ được. Trong đầu toàn chuyện cũ. Ta từng nghĩ chỉ cần tập trung minh oan cho gia tộc là đủ. Nhưng gặp lại nàng, ta mới biết có những thứ không thể buông bỏ.

Trinh Nhi ngồi xuống bên cạnh, hai người lặng lẽ nhìn bóng trăng in trên mặt nước. Một hồi lâu, Ngọc Cẩn nói tiếp:

– Ta biết nàng còn vướng bận với Duệ Chi. Ta không giận, cũng không ghen. Chỉ mong nàng đừng vì ai mà quên đi chính mình.

Trinh Nhi mím môi, lặng thinh. Gió đêm cuốn lấy sợi tóc nàng, vương vào tay áo Ngọc Cẩn. Lòng nàng chao đảo.

Ngọc Cẩn khẽ cười, nụ cười nhạt như sương:

– Nếu một ngày nàng chọn rời khỏi ta, ta sẽ không giữ. Nhưng chỉ cần nàng còn muốn ở lại, dù cả thiên hạ đối đầu, ta cũng không lùi bước.

Trinh Nhi nhìn hắn, lòng dậy sóng. Có phải tình yêu sâu sắc nhất là không cầu chiếm hữu, chỉ mong người mình yêu được bình an?

Nàng thở dài:

– Ta không biết tương lai ra sao. Chỉ biết hiện tại, ta không muốn ai vì ta mà tổn thương nữa.

Ngọc Cẩn nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, bàn tay to lớn phủ lên những ngón tay lạnh giá:

– Ta không sợ tổn thương, chỉ sợ thấy nàng gắng gượng một mình.

Trinh Nhi rút tay về, đứng dậy, giọng nghẹn lại:

– Ta cần thời gian. Ngọc Cẩn, ngươi có thể chờ ta không?

Ngọc Cẩn gật đầu, ánh mắt dịu đi:

– Ta sẽ chờ.

Trinh Nhi quay vào nhà, lòng rối bời. Trong phòng, Duệ Chi vẫn ngồi đó, mắt đỏ hoe. Hắn nhìn nàng, môi mấp máy như muốn nói, nhưng rồi chỉ lặng lẽ cúi đầu.

Đêm dần tàn. Trinh Nhi nằm xuống, nhắm mắt lại, nhưng lời Ngọc Cẩn và Duệ Chi cứ vang vọng mãi trong đầu. Nàng biết, lựa chọn của mình sẽ không chỉ quyết định vận mệnh bản thân, mà còn ảnh hưởng đến bao người xung quanh.

Bình minh ló rạng, ánh sáng nhạt xuyên qua khe cửa. Ngọc Cẩn vào phòng, khẽ gọi:

– Đến lúc lên đường.

Trinh Nhi tỉnh dậy, rửa mặt, chỉnh lại y phục. Duệ Chi đã chuẩn bị xong, ánh mắt ảm đạm nhưng đã lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày.

Ba người rời nhà tranh, men theo bờ sông trở lại thành. Phố xá vắng lặng sau đêm hỗn loạn, chỉ có vài xe ngựa lướt qua, tiếng bánh xe lăn đều trên nền đá.

Trinh Nhi che kín mặt, đi sát bên Ngọc Cẩn. Duệ Chi đi sau, ánh mắt không rời bóng dáng nàng.

Tới gần phủ Thượng thư, Ngọc Cẩn dừng lại, nói nhỏ:

– Tạm thời nàng nên ở trong phủ, đừng ra ngoài khi chưa rõ tình hình. Ta sẽ cho người bảo vệ, cũng sẽ điều tra động tĩnh của Uyển Cơ và Hạ Tinh Nhi.

Trinh Nhi gật đầu:

– Ta sẽ cẩn thận. Ngọc Cẩn, ngươi cũng phải giữ mình, đừng để bị cuốn vào vòng xoáy của họ.

Ngọc Cẩn mỉm cười, ánh mắt dịu dàng:

– Ta không sợ bão giông, chỉ sợ không còn cơ hội bảo vệ nàng.

Duệ Chi đứng bên, chậm rãi nói:

– Trinh Nhi, ta sẽ ở lại phủ vài ngày, dò la tin tức. Nếu có gì bất thường, hãy báo cho ta.

Trinh Nhi nhìn hai người, lòng dâng lên nỗi trĩu nặng. Từ đây mọi chuyện sẽ càng phức tạp hơn. Lòng người, quyền thế, tình yêu, hận thù – tất cả đan thành một tấm lưới không lối thoát.

Bước vào phủ, Dương thị đã đứng đợi nơi hành lang, ánh mắt lo lắng. Thấy con gái bình an, bà thở phào. Trinh Nhi nắm tay mẫu thân, nhẹ giọng:

– Mẫu thân yên tâm, mọi việc con sẽ tự lo.

Dương thị vuốt tóc nàng, ánh mắt tràn đầy yêu thương:

– Con là chỗ dựa duy nhất của ta. Đừng để bản thân bị thương nữa, con nhé.

Trinh Nhi mỉm cười, gật đầu, nhưng trong lòng lại dấy lên một nỗi cô đơn không thể gọi tên. Nàng biết, cuộc chiến phía trước còn dài, còn nhiều máu và nước mắt.

Đêm xuống, Trinh Nhi ngồi một mình trong phòng, ngoài cửa sổ tiếng gió vẫn rít lên từng hồi. Nàng mở hộp gỗ nhỏ, lấy ra mảnh ngọc bội đã vỡ: một nửa của Duệ Chi, nửa còn lại do Ngọc Cẩn trao.

Nàng lặng lẽ nhìn hai mảnh ngọc, cảm giác như đứng trước hai ngả đường, không biết đâu là bến bờ. Ngoài trời, bóng người thấp thoáng qua tán cây, một tiếng cười khẽ vang lên giữa màn đêm: “Ngọc cốt càng sâu, hận tình càng nặng…”

Nàng khép hộp ngọc lại, tự nhủ: “Dù hận hay yêu, cũng phải giữ vững đạo tâm, không để bản thân lạc lối.”

Ngoài cổng phủ, bóng áo xanh thấp thoáng, một người lặng lẽ nhìn lên phòng nàng, rồi quay đi. Ánh mắt ấy, dù là ai, cũng chất chứa một nỗi đau không lời.

Trong đêm tối, có kẻ rình rập, có kẻ chờ thời cơ ra tay. Trận cờ máu lệ vẫn chưa đến hồi kết, mà mỗi bước đi đều là canh bạc giữa tình yêu và thù hận.

Một tiếng động khẽ vang lên ngoài cửa sổ, như báo hiệu một vòng nguy hiểm mới đang âm thầm mở ra…