Ngọc Bội Thần Kỳ

Chương 3: Bí Ẩn Trong Gia Tộc

Tôn Vân và Mạc Như lẩn trốn giữa những tán cây rậm rạp, hơi thở của họ hòa vào không gian im lặng đầy căng thẳng. Tiếng bước chân gần dần, vang vọng giữa rừng xanh, làm cho lòng họ nặng trĩu lo âu. Một nhóm người lạ mặt, mặc trang phục sang trọng nhưng mang nét mặt nghiêm nghị, đang tìm kiếm điều gì đó rất quan trọng.

“Có vẻ như họ đang tìm ngọc bội,” Mạc Như thì thầm, mắt cô dõi theo từng động tĩnh. “Chúng ta cần phải hành động ngay.”

“Nhưng làm thế nào?” Tôn Vân cảm thấy bất lực. Anh không quen với những tình huống như thế này, và ý nghĩ về việc để ngọc bội rơi vào tay kẻ khác khiến anh không thể chịu đựng nổi.

“Tôi sẽ tạo ra một lớp nước chắn,” Mạc Như đáp, ánh mắt cô lấp lánh quyết tâm. “Để họ không thể phát hiện ra chúng ta.”

Tôn Vân gật đầu, lòng tin vào khả năng của Mạc Như tăng lên. Anh cảm nhận được sức mạnh tiềm ẩn trong cô, và điều đó như một ngọn lửa thắp sáng trong tâm hồn anh. Mạc Như bắt đầu tập trung, đôi tay cô nhẹ nhàng vung lên, và những giọt nước từ không khí bắt đầu tụ lại, hình thành một lớp chắn trong suốt.

“Làm nhanh lên!” Tôn Vân thúc giục, khi tiếng nói của nhóm người kia càng lúc càng gần.

Mạc Như dồn hết sức lực, và chỉ sau vài giây, lớp nước chắn đã hoàn thành. Họ đứng sau lớp chắn, thở phào nhẹ nhõm. Tôn Vân cảm thấy như họ đã thoát khỏi vòng tay của tử thần. Nhưng sự yên tĩnh không kéo dài lâu, khi một người trong nhóm lạ mặt bỗng dừng lại, ánh mắt sắc bén như dao quét qua khu vực họ đang trốn.

“Có gì ở đây không?” Một giọng nói trầm ấm vang lên, làm cho Tôn Vân cảm thấy tim mình như ngừng đập.

“Không có gì đâu,” một người khác trả lời, nhưng Tôn Vân có thể thấy sự do dự trong giọng nói.

“Chúng ta không thể bỏ qua. Tôn Nguyệt sẽ không tha thứ nếu chúng ta trở về tay không.” Người đứng đầu nhóm nhấn mạnh, ánh mắt nghi ngờ lướt qua không gian.

“Cô ta đang tìm kiếm ngọc bội,” Tôn Vân thì thào, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng. Anh không thể để cô ta chiếm hữu nó.

“Chúng ta phải tìm cách thoát ra,” Mạc Như nói, nét mặt cô hiện rõ sự quyết tâm. “Đi thôi!”

Tôn Vân gật đầu, họ từ từ di chuyển ra phía sau lớp chắn, hy vọng sẽ tìm được lối thoát. Nhưng không may, một tiếng động từ chân họ khiến nhóm người lạ quay lại.

“Có ai ở đây không?” Người đứng đầu quát lên, nét mặt đầy nghi ngờ.“Chạy!” Mạc Như hô lớn, và họ lao ra khỏi nơi ẩn náu, chạy qua những tán cây, cảm giác hồi hộp dâng trào. Tôn Vân cảm thấy như từng nhịp đập của trái tim mình hòa cùng tiếng bước chân, không thể chậm lại.

Họ chạy xuyên qua rừng, không biết mình sẽ đến đâu. Tôn Vân chỉ còn biết hy vọng rằng họ có thể tìm được một nơi an toàn. Mạc Như chạy cạnh anh, ánh mắt kiên định, và điều đó khiến anh cảm thấy vững vàng hơn.

“Chúng ta cần phải tìm một chỗ ẩn nấp,” Mạc Như nói, thở hồng hộc. “Có thể chúng ta sẽ tìm thấy một ngọn đồi nào đó.”

“Ở đó!” Tôn Vân chỉ về phía một khoảng trống giữa rừng, nơi có một ngọn đồi thấp, kín đáo.

Họ lao về phía ngọn đồi, và khi đến nơi, cả hai đều quỳ xuống, cố gắng lấy lại hơi thở. Mạc Như nhìn quanh, chắc chắn không có ai theo dõi họ. “Chúng ta tạm thời ở đây,” cô nói, giọng điệu có phần nhẹ nhõm hơn.

“Có lẽ chúng ta nên tìm cách liên lạc với người khác,” Tôn Vân đề nghị. “Có thể Lý Thiên sẽ biết cách giúp chúng ta.”

“Đúng vậy,” Mạc Như đồng ý. “Nhưng trước hết, chúng ta cần phải bảo vệ ngọc bội.”

“Đúng. Tôi sẽ giữ nó bên mình,” Tôn Vân khẳng định, đưa tay sờ vào ngọc bội. Anh cảm nhận được sức mạnh của nó, và lòng quyết tâm bảo vệ nó trỗi dậy trong anh.

“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về Tôn Nguyệt,” Mạc Như nói, ánh mắt sắc sảo. “Cô ta là một mối đe dọa lớn.”

“Cô ta tham vọng và không từ bất cứ thủ đoạn nào,” Tôn Vân nói, cảm thấy sự tức giận dâng lên. “Chúng ta phải tìm cách đối phó.”

Khi họ ngồi lại, Tôn Vân cảm thấy những câu hỏi không lời đang treo lơ lửng trong không gian. Họ đang ở giữa một cuộc chiến không chỉ vì ngọc bội, mà còn vì tương lai của cả quê hương. Liệu họ có đủ sức mạnh để vượt qua thử thách này? Hành trình của họ mới chỉ bắt đầu, và những âm mưu đen tối vẫn đang chờ đợi ở phía trước.

Mạc Như nhìn Tôn Vân, đôi mắt cô như muốn nói lên một điều gì đó. “Chúng ta không thể đơn độc trong cuộc chiến này,” cô nói, giọng nói đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra sự thật.”

Tôn Vân gật đầu, trong lòng tràn đầy hy vọng. Họ sẽ không chỉ là những người bảo vệ ngọc bội, mà còn là những người mang lại ánh sáng cho một tương lai tươi sáng hơn. Những thử thách đang chờ đợi phía trước, nhưng cùng nhau, họ sẽ vượt qua mọi khó khăn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn