Không gian bừng sáng bởi ánh sáng phát ra từ ngọc bội, ánh sáng ấy như một bức tường bảo vệ, nhưng cũng mang theo nỗi lo lắng. Tôn Vân cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Tôn Nguyệt, với vẻ mặt kiêu ngạo, đứng đó như một vị vua đang chờ đợi kẻ thách thức.
“Ngươi nghĩ rằng có thể đánh bại ta bằng thứ sức mạnh tầm thường đó?” Tôn Nguyệt cất giọng, tự tin và lạnh lùng.
“Ta không chỉ dựa vào sức mạnh của ngọc bội,” Tôn Vân đáp, ánh mắt kiên quyết. “Mà còn dựa vào sự thật và công lý.”
“Công lý?” Tôn Nguyệt cười khẩy. “Chỉ là một thứ hão huyền mà những kẻ yếu đuối bám víu vào để tự an ủi mình.”
Mạc Như, đứng bên cạnh Tôn Vân, không kìm được. “Bà sẽ phải trả giá cho những gì đã làm. Chúng tôi sẽ không để bà tiếp tục thao túng mọi người.”
“Tốt, ta sẽ cho các ngươi thấy sức mạnh mà ta đang nắm giữ!” Tôn Nguyệt quát lên, ánh mắt trở nên sắc lạnh. Bà ta giơ tay ra hiệu, những người lính xung quanh lập tức lao vào, như những con sóng dữ dội.
“Bảo vệ!” Tôn Vân hô lớn, những cành cây từ ngọc bội vươn lên, tạo thành một hàng rào chắn trước mặt họ. “Mạc Như, bên trái!”
Cô gật đầu, tập trung sức mạnh của nước vào tay, tạo ra một dòng nước cuồn cuộn, quét sạch những tên lính đang lao tới. “Chúng ta phải nhanh chóng!”
Cuộc chiến bắt đầu ác liệt, từng cú va chạm vang lên, tiếng gươm và tiếng hét hòa quyện trong không khí. Tôn Vân cảm nhận được sức mạnh từ ngọc bội đang chảy vào cơ thể mình, khiến anh thêm phần quyết tâm.
“Đừng để chúng chiếm ưu thế!” Lý Thiên hô lớn từ phía bên ngoài, những cú đánh của anh mạnh mẽ và chính xác. “Chúng ta không thể lùi bước!”
Tôn Vân và Mạc Như phối hợp ăn ý, từng bước tấn công, dần dần tạo ra áp lực lên Tôn Nguyệt. “Chúng ta cần một đòn mạnh mẽ hơn,” Tôn Vân nói, quyết định.
“Ta đã sẵn sàng,” Mạc Như khẳng định, ánh mắt rực rỡ.
Tôn Vân nhắm mắt, cảm nhận mọi thứ xung quanh. Ánh sáng từ ngọc bội dần dần tỏa ra mạnh mẽ, những cây cỏ như sống dậy, vươn mình theo nhịp đập của trái tim anh. “Tất cả hãy tập trung!”
Khi mọi thứ đã sẵn sàng, Tôn Vân quát lớn: “Tấn công!” Sức mạnh dồn vào một điểm, tạo ra một luồng ánh sáng chói mắt.
Tôn Nguyệt thấy động, ánh mắt chuyển từ kiêu ngạo sang hoảng loạn. “Không!” Bà ta hét lên, nhưng đã quá muộn.Ánh sáng bùng nổ, tạo ra một cơn sóng mạnh mẽ đẩy lùi tất cả. Tôn Vân cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với thiên nhiên, mọi thứ xung quanh như hòa quyện vào sức mạnh của anh. Khi ánh sáng dịu dần, Tôn Nguyệt bị đẩy lùi, nhưng vẫn đứng vững, ánh mắt đầy thù hận.
“Các ngươi sẽ phải trả giá!” Bà ta gầm lên, rồi ra lệnh cho quân lính rút lui.
Cuộc chiến tạm thời dừng lại, nhưng không ai trong nhóm dám thở phào nhẹ nhõm. Họ biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu. Tôn Nguyệt sẽ không dễ dàng từ bỏ, và cuộc chiến vẫn còn dài phía trước.
“Chúng ta cần phải chuẩn bị cho những gì sắp tới,” Tôn Vân nói, ánh mắt kiên quyết. “Bà ta sẽ không ngừng lại cho đến khi chúng ta bị tiêu diệt.”
“Chúng ta sẽ chiến đấu,” Mạc Như khẳng định, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Không gì có thể ngăn cản chúng ta,” Lý Thiên thêm vào, sự lạc quan và sức mạnh của anh lan tỏa đến mọi người.
Trong không gian hỗn loạn, nhóm của họ đứng lại, lòng đầy hy vọng nhưng cũng không kém phần lo lắng. Cuộc chiến này chưa kết thúc, và mọi thứ chỉ mới bắt đầu.
“Chúng ta phải tìm hiểu rõ hơn về sức mạnh của ngọc bội,” Mạc Như đề xuất. “Có thể còn nhiều bí mật mà chúng ta chưa khám phá.”
“Đúng vậy,” Tôn Vân đồng ý. “Chỉ khi hiểu rõ, chúng ta mới có thể chiến thắng.”
“Ta có một ý tưởng,” Lý Thiên nói, ánh mắt sáng lên. “Nếu chúng ta có thể tìm ra nguồn gốc của ngọc bội, có thể sẽ có cách để chống lại Tôn Nguyệt.”
“Chúng ta cần tìm kiếm thông tin từ những người đã từng sử dụng ngọc bội,” Tôn Vân gợi ý. “Có thể ở các vương quốc khác, hoặc thậm chí từ Hội Ngọc.”
“Vậy thì chúng ta không thể chần chừ,” Mạc Như quyết định. “Chúng ta sẽ lên đường ngay khi trời sáng.”
“Đêm nay hãy nghỉ ngơi, lấy lại sức,” Tôn Vân nói, nhưng trong lòng anh vẫn canh cánh nỗi lo. Họ đã thắng một trận, nhưng chiến thắng ấy có đủ để ngăn chặn âm mưu của Tôn Nguyệt không?
Khi màn đêm buông xuống, không gian trở nên yên tĩnh, nhưng trong lòng mỗi người đều dấy lên những suy nghĩ và lo lắng. Những bí mật về ngọc bội và sức mạnh của nó vẫn đang chờ đợi họ khám phá. Cuộc chiến chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.