Tôn Vân và Mạc Như rời khỏi ngôi làng với những thông tin quý giá trong đầu. Họ biết rằng cuộc chiến chống lại Tôn Nguyệt sẽ không dễ dàng, và để giành lợi thế, họ cần phải có đồng minh. “Chúng ta phải tìm một ai đó mạnh mẽ, có thể tin tưởng được,” Tôn Vân nói, ánh mắt dán chặt vào con đường phía trước.
“Có một người mà tôi nghĩ có thể giúp,” Mạc Như đáp. “Lý Thiên. Anh ấy là một chiến binh xuất sắc, từng chiến đấu trong nhiều cuộc chiến. Nhưng anh ấy sống khá xa đây.”
“Vậy chúng ta phải đi ngay,” Tôn Vân quyết định. “Không thể chậm trễ hơn nữa.”
Họ bắt đầu hành trình đến nơi Lý Thiên sinh sống, vượt qua những ngọn đồi và cánh rừng rậm rạp. Tôn Vân cảm nhận được sức mạnh từ ngọc bội bên hông, như một nguồn năng lượng khuyến khích anh. Mạc Như đi bên cạnh, đôi mắt cô sáng lên với sự quyết tâm.
“Cậu nghĩ Lý Thiên sẽ đồng ý giúp chúng ta chứ?” Tôn Vân hỏi.
“Anh ấy không phải là người dễ thuyết phục, nhưng nếu chúng ta nói cho anh ấy biết tình hình, tôi tin rằng anh ấy sẽ hiểu,” Mạc Như trả lời.
Khi họ đến được khu vực Lý Thiên sống, một không khí hừng hực khí thế bao trùm. Họ tìm thấy anh đang rèn luyện, những cú đấm mạnh mẽ vang lên trong không gian yên tĩnh. Lý Thiên, với vóc dáng mạnh mẽ và ánh mắt sâu thẳm, dừng lại khi thấy hai người tiến đến.
“Các bạn có cần gì không?” anh hỏi, giọng nói thân thiện nhưng nghiêm túc.
“Tôi và Mạc Như đang tìm kiếm một đồng minh để chống lại Tôn Nguyệt,” Tôn Vân nói, không giấu nổi sự lo lắng trong lòng. “Chúng tôi tin rằng anh có thể giúp chúng tôi.”
Lý Thiên nhướng mày, sự quan tâm hiện rõ trong ánh mắt. “Tôn Nguyệt? Nghe nói bà ta rất tàn nhẫn. Nhưng tại sao tôi lại phải giúp hai bạn?”
“Bởi vì chúng ta có thể cùng nhau tạo ra sự khác biệt,” Mạc Như chen vào. “Nếu không, bà ta sẽ tiếp tục hành động tàn bạo, và nhiều người vô tội sẽ phải chịu đựng.”
Lý Thiên im lặng trong giây lát, như đang cân nhắc lời nói của họ. “Tôi không thể tham gia vào một cuộc chiến mà không biết rõ mục đích. Các bạn có thể cho tôi biết thêm về kế hoạch của mình không?”Tôn Vân liếc nhìn Mạc Như, rồi quyết định nói thẳng. “Chúng tôi đang tìm cách thu thập sức mạnh từ ngọc bội cổ xưa. Nếu Tôn Nguyệt có được nó, mọi chuyện sẽ trở nên tồi tệ hơn. Chúng tôi cần anh để cùng đấu tranh.”
Lý Thiên gật gù, vẻ mặt nghiêm túc hơn. “Ngọc bội? Đó là một thứ vô cùng mạnh mẽ. Nếu bạn có thể chứng minh rằng mình xứng đáng, tôi sẽ tham gia.”
Mạc Như nhìn Tôn Vân, ánh mắt đầy hy vọng. “Chúng ta có thể bắt đầu ngay bây giờ. Hãy cùng nhau luyện tập và chuẩn bị cho cuộc chiến.”
“Được,” Lý Thiên đồng ý. “Nhưng trước tiên, tôi cần biết các bạn có thực sự mạnh mẽ hay không.”
Họ bắt đầu một buổi huấn luyện khắc nghiệt. Lý Thiên chỉ dẫn cho Tôn Vân cách sử dụng sức mạnh từ ngọc bội, trong khi Mạc Như luyện tập kỹ năng điều khiển nước. Dưới sự hướng dẫn của Lý Thiên, Tôn Vân cảm thấy mình ngày càng mạnh mẽ hơn. Anh có thể cảm nhận được sức mạnh của thiên nhiên, làm cho cây cỏ xung quanh nở hoa, và linh dược trong không gian tùy thân cũng phát triển nhanh chóng.
“Cậu đã tiến bộ rất nhiều,” Lý Thiên khen ngợi sau một buổi luyện tập. “Nhưng còn một điều quan trọng hơn là tinh thần chiến đấu. Các bạn phải sẵn sàng chấp nhận mọi thử thách.”
“Chúng tôi sẽ không bao giờ từ bỏ,” Mạc Như khẳng định, ánh mắt lấp lánh quyết tâm.
“Vậy thì hãy chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới,” Lý Thiên nói, nụ cười nở trên môi. “Chúng ta sẽ chiến đấu cùng nhau.”
Khi mặt trời lặn, họ đã trở thành một đội ngũ mạnh mẽ. Tôn Vân cảm thấy một niềm tin mới trong lòng. Nhưng trong thâm tâm, anh vẫn lo lắng về những gì sắp đến. Cuộc chiến với Tôn Nguyệt sẽ không chỉ là một trận đánh, mà còn là cuộc chiến giữa lý tưởng và tàn nhẫn.
“Chúng ta hãy chuẩn bị cho cuộc chiến,” Tôn Vân nói, quyết tâm lấp đầy giọng nói của mình. “Chúng ta sẽ không để Tôn Nguyệt chiến thắng.”
“Đúng vậy,” Mạc Như và Lý Thiên đồng thanh. Họ biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng với sức mạnh của tình bạn và quyết tâm, họ sẽ không đơn độc trong cuộc chiến này.
Khi họ đứng bên nhau, ánh sáng từ ngọc bội của Tôn Vân lấp lánh, như một dấu hiệu cho sự khởi đầu của cuộc chiến lớn. Họ đã sẵn sàng, nhưng trong lòng, mỗi người đều cảm nhận được sự hồi hộp đang dâng lên. Cuộc chiến đang đến gần, và số phận của họ sẽ được định đoạt.