Ngọc Bích Huyết

Chương 9: Lời hứa của tình bạn

Ngọc Bích và Tâm Nguyệt trở về cung trong tĩnh lặng, nhưng lòng họ đầy rẫy những lo âu. Mỗi bước đi như một lời nhắc nhở về những mưu mô đang rình rập trong bóng tối. Khi vừa đặt chân vào phòng, Ngọc Bích khép chặt cánh cửa, tựa lưng vào đó, hít một hơi thật sâu.

“Tâm Nguyệt, chúng ta không thể để Liễu Tịch chiếm thế thượng phong. Cô ta đang chơi một ván cờ lớn, và nếu không cẩn thận, chúng ta sẽ trở thành quân cờ trong tay cô ấy,” Ngọc Bích nói, ánh mắt đầy quyết tâm.

Tâm Nguyệt gật đầu, nhưng trong lòng cô cũng không khỏi dấy lên nỗi bất an. “Cô biết đấy, những gì chúng ta vừa nghe được rất đáng sợ. Nếu Liễu Tịch thực sự triệu hồi được cương thi, mọi thứ sẽ trở nên vô cùng phức tạp.”

“Nhưng chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi. Hãy cùng nhau chuẩn bị,” Ngọc Bích đáp, giọng nói mạnh mẽ. “Tình bạn của chúng ta sẽ là sức mạnh giúp chúng ta vượt qua mọi thử thách.”

Tâm Nguyệt nhìn Ngọc Bích, cảm nhận được sự kiên cường trong ánh mắt của cô bạn. “Mình sẽ luôn đứng bên cô. Nhưng lòng mình không khỏi lo lắng. Liễu Tịch không phải là người dễ dàng đối phó.”

“Đúng vậy,” Ngọc Bích thừa nhận, “nhưng chúng ta có thể tìm ra cách. Chúng ta sẽ không để cô ta chiến thắng.”

Trong những ngày tiếp theo, cả hai cô gái dồn hết tâm sức vào việc tìm hiểu cương thi. Họ lén lút gặp gỡ những người có kiến thức về chúng, ghi chép lại từng thông tin, từ cách phòng vệ đến những điểm yếu mà cương thi có thể mắc phải. Thời gian trôi qua, một mối liên kết vô hình giữa họ càng được thắt chặt, nhưng trong lòng Tâm Nguyệt, một nỗi lo âu vẫn âm thầm lớn dần.

Một buổi chiều, khi cả hai đang thảo luận về kế hoạch phòng vệ trong góc vườn, Tâm Nguyệt chợt lên tiếng. “Ngọc Bích, cô có nghĩ rằng chúng ta đang đi đúng hướng không? Liễu Tịch có thể đã có những bước đi của riêng mình.”

Ngọc Bích dừng lại, ánh mắt trầm tư. “Mình tin vào bản thân và vào chúng ta. Nhưng cô có cảm thấy điều gì khác lạ không?”

Tâm Nguyệt gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng. “Mình cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể có một cái gì đó sắp xảy ra. Liễu Tịch không chỉ là một đối thủ, mà còn là một mối nguy hiểm thực sự.”

Khi đêm xuống, Tâm Nguyệt không thể ngủ. Những suy nghĩ về Liễu Tịch, về cương thi và cả về tương lai của mình, cứ quẩn quanh trong tâm trí. Cô tự hỏi liệu mình có đủ sức mạnh để đứng bên Ngọc Bích, hay chính bản thân cũng sẽ bị cuốn vào những âm mưu đen tối trong cung.

“Cô ấy sẽ không thắng,” Tâm Nguyệt lầm bầm, cố gắng tìm kiếm sự an ủi từ những lời tự nhủ. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Sáng hôm sau, tin đồn về Liễu Tịch đã triệu hồi thành công cương thi bắt đầu lan truyền khắp cung. Ngọc Bích và Tâm Nguyệt nghe được những lời xì xào, cảm giác như một cơn bão đang đến gần. Họ quyết định phải hành động ngay lập tức.“Chúng ta cần tìm kiếm sự giúp đỡ từ những người có uy tín trong cung. Không thể để Liễu Tịch lộng hành,” Ngọc Bích nói, ánh mắt sáng lên với sự quyết tâm.

“Nhưng ai có thể tin tưởng trong lúc này?” Tâm Nguyệt hỏi, vẻ mặt đăm chiêu. “Mọi người đều có mục đích riêng.”

Ngọc Bích suy nghĩ một lúc rồi nói: “Chúng ta hãy tìm đến những phi tần khác, những người cũng có nỗi lo như chúng ta. Họ có thể là đồng minh.”

Khi họ bắt đầu lên kế hoạch cho cuộc gặp gỡ với những phi tần khác, Tâm Nguyệt cảm thấy có điều gì đó không ổn. Cô không thể lý giải được cảm giác đó, nhưng nó cứ bám riết lấy cô. Liễu Tịch đang ở đâu đó, âm thầm quan sát và chờ đợi thời cơ.

Ngày hôm sau, trong một buổi tiệc tại cung, Ngọc Bích và Tâm Nguyệt đã gặp gỡ một vài phi tần khác. Họ trao đổi thông tin và cùng nhau thảo luận về mối đe dọa từ Liễu Tịch. Ngọc Bích cảm nhận được sự đồng lòng, nhưng trong lòng vẫn lẩn quẩn nỗi lo lắng.

“Liễu Tịch không chỉ muốn quyền lực, mà còn muốn chứng tỏ rằng cô ta có thể vượt qua tất cả chúng ta,” một phi tần nói, ánh mắt đầy nghi ngại.

“Chúng ta cần phải hành động trước khi cô ta có cơ hội,” Ngọc Bích khẳng định.

Khi họ rời khỏi buổi tiệc, Tâm Nguyệt bỗng cảm thấy ánh mắt của ai đó đang theo dõi. Cô quay lại nhưng không thấy ai. Cảm giác bất an trong lòng càng dâng cao. Ngọc Bích cảm nhận được sự lo lắng của bạn mình. “Cô sao vậy?”

“Mình chỉ có cảm giác… không an toàn,” Tâm Nguyệt thở dài. “Có thể Liễu Tịch đang ở gần.”

“Hãy tin tưởng vào nhau,” Ngọc Bích an ủi. “Chúng ta sẽ không để cô ta hãm hại.”

Nhưng trong lòng Tâm Nguyệt, một câu hỏi lớn vẫn còn đó. Liệu tình bạn của họ có đủ sức mạnh để vượt qua những âm mưu này không? Khi đêm xuống, những suy nghĩ ấy lại quay cuồng trong tâm trí cô, và sự bất an dần trở thành nỗi ám ảnh.

Họ đã sẵn sàng cho cuộc chiến, nhưng liệu có thể cùng nhau vượt qua những thử thách mà số phận đã an bài? Những âm mưu trong cung vẫn đang chờ đợi, và ánh trăng sáng sẽ không thể xua tan bóng tối đang dần bao trùm lấy họ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn