Ngọc Bích Huyết

Chương 5: Âm mưu chớm nở

Ngọc Bích đứng giữa vườn rau, ánh nắng vàng ấm áp chiếu rọi qua tán lá. Cô cảm nhận được từng cơn gió nhẹ nhàng lướt qua, nhưng tâm trí lại không thể yên ổn. Những ngày gần đây, sự xuất hiện của cương thi đã khiến lòng cô nặng trĩu. Thông tin về chúng dần trở nên phổ biến trong cung, và Ngọc Bích biết rằng có điều gì đó không ổn.

“Tâm Nguyệt, chúng ta phải tìm hiểu rõ về những cương thi này,” Ngọc Bích nói, ánh mắt dán chặt vào những cây rau đang xanh tốt. “Nếu Liễu Tịch đang thu phục chúng, chúng ta sẽ phải hành động ngay.”

“Nhưng làm thế nào?” Tâm Nguyệt hỏi, vừa chăm sóc những bông hoa nở rộ bên cạnh. “Có rất nhiều điều chưa rõ về chúng. Chúng có thể là mối nguy lớn.”

“Chúng ta cần phải tìm ra cách kiểm soát chúng, hoặc ít nhất là hiểu rõ chúng,” Ngọc Bích đáp, quyết tâm lấp đầy những khoảng trống trong kiến thức của mình. “Nếu Liễu Tịch có thể sử dụng chúng làm vũ khí, thì chúng ta cũng có thể làm vậy.”

Tâm Nguyệt gật đầu, đôi mắt sáng lên với một ý tưởng. “Có thể hỏi những cung nữ từng thấy cương thi hoặc nghe những câu chuyện từ xa xưa. Họ có thể biết điều gì đó.”

Ngọc Bích đồng ý. “Chúng ta hãy bắt đầu ngay bây giờ. Càng sớm càng tốt.”

Hai người cùng nhau lặng lẽ rời khỏi vườn rau, lòng đầy quyết tâm. Ngọc Bích cảm nhận được sự lo lắng trong không khí, nhưng cô biết rằng sự hiểu biết sẽ là vũ khí mạnh nhất của họ.

Khi đi qua những hành lang tối tăm, Ngọc Bích bắt gặp ánh mắt lén lút của Liễu Tịch từ xa. Cô ta đang đứng cùng một vài phi tần khác, giọng nói thì thầm nhưng đầy bí ẩn. Ngọc Bích cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên. “Chúng ta phải cẩn thận, Liễu Tịch đang có những mối quan hệ đáng ngờ,” cô nói với Tâm Nguyệt.

“Cô ta không phải là người dễ đối phó,” Tâm Nguyệt đáp, giọng nghiêm túc. “Nhưng chúng ta không thể để sự sợ hãi khiến mình chùn bước.”

Họ tìm đến một cung nữ lớn tuổi, người từng phục vụ trong cung nhiều năm. Cô ấy đang dọn dẹp trong một góc khuất. Ngọc Bích tiến lại gần, nhẹ nhàng hỏi: “Chị có biết gì về cương thi không? Chúng có thể bị kiểm soát không?”

Cung nữ dừng lại, ánh mắt lộ rõ sự hoang mang. “Cương thi? Chúng là điều cấm kỵ trong cung. Chúng không chỉ là những sinh vật mà còn mang theo những bí mật đen tối.”

“Chị có thể kể cho chúng tôi nghe không?” Tâm Nguyệt hỏi, sự tò mò hiện rõ trong ánh mắt.

Cung nữ nhìn quanh, như thể sợ có ai nghe thấy. “Ngày xưa, có một vị thầy thuốc đã từng nghiên cứu về chúng. Ông ta nói rằng cương thi có thể bị thu phục bằng một loại thuốc đặc biệt, nhưng cũng rất nguy hiểm. Nếu không cẩn thận, nó sẽ quay lại hãm hại người đã sử dụng.”

Ngọc Bích nghe mà rùng mình. “Vậy liệu có cách nào để chúng ta tự bảo vệ mình không?”

“Các cô cần phải cẩn trọng. Nếu Liễu Tịch đã bắt tay vào việc này, mọi thứ sẽ trở nên phức tạp hơn,” cung nữ nói, ánh mắt trầm tư. “Nhưng nhớ, lòng tham sẽ dẫn đến hủy diệt.”Ngọc Bích cảm nhận được sức nặng của lời cảnh báo. “Chúng tôi sẽ ghi nhớ điều đó,” cô nói, lòng đầy lo âu. “Cảm ơn chị.”

Khi rời khỏi, Tâm Nguyệt thở dài. “Ngọc Bích, chúng ta đang đối mặt với một kẻ thù rất mạnh.”

“Đúng vậy,” Ngọc Bích đáp, không giấu nổi sự căng thẳng. “Nhưng nếu chúng ta có thể tìm ra cách kiểm soát cương thi, chúng ta sẽ có cơ hội.”

Cô nhìn về phía bầu trời, nơi ánh sáng đang dần tắt. “Chúng ta sẽ không để Liễu Tịch chiếm ưu thế. Mọi thứ mới chỉ bắt đầu.”

Trong những ngày tiếp theo, Ngọc Bích và Tâm Nguyệt lặng lẽ thăm dò thông tin, cố gắng tìm hiểu về cương thi và những bí mật của Liễu Tịch. Tuy nhiên, lòng tin giữa họ cũng dần bị thử thách. Những âm mưu của Liễu Tịch ngày càng trở nên rõ ràng hơn, và Ngọc Bích cảm nhận được sự chèn ép từ mọi phía.

Một buổi tối, khi cả hai đang thảo luận trong góc tối của vườn, một tiếng động lạ vang lên. Họ quay lại, thấy bóng dáng của Liễu Tịch đang lẩn khuất trong bóng tối. Cô ta cười nhạt, ánh mắt đầy thách thức.

“Các cô đang tìm kiếm điều gì vậy? Chắc chắn không phải là những bí mật không nên biết?” Liễu Tịch châm biếm, giọng nói như lưỡi dao sắc bén.

Ngọc Bích cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. “Chúng tôi chỉ đang tìm hiểu về những cương thi,” cô nói, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Cương thi?” Liễu Tịch lặp lại, cười khẩy. “Chúng có thể mang lại sức mạnh, nhưng cũng sẽ nuốt chửng những kẻ ngu ngốc. Các cô có chắc mình đủ thông minh để chơi với lửa không?”

Ngọc Bích và Tâm Nguyệt nhìn nhau, lòng đầy lo âu. Liễu Tịch không chỉ là một đối thủ mà còn là một mối đe dọa thực sự.

“Khi nào thì các cô mới nhận ra rằng cuộc chiến này không chỉ là giữa chúng ta?” Liễu Tịch tiếp tục, ánh mắt như sắc lạnh. “Còn nhiều điều khác đáng để các cô lo lắng hơn.”

Rồi cô ta biến mất vào bóng tối, để lại không khí nặng nề bao trùm. Ngọc Bích cảm thấy trái tim mình đập mạnh, như thể có điều gì đó sắp xảy ra.

“Cô ta đang âm thầm chuẩn bị cho một thứ gì đó,” Tâm Nguyệt nói, giọng thì thầm. “Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng.”

“Đúng vậy,” Ngọc Bích đáp, sự quyết tâm dâng trào. “Chúng ta sẽ không để mình bị động. Cần phải tìm ra cách thu phục cương thi trước khi Liễu Tịch thực hiện âm mưu của cô ta.”

Một cuộc chiến không chỉ giữa họ mà còn là cuộc chiến với những thế lực bí ẩn đang chực chờ. Ngọc Bích biết rằng họ cần phải chuẩn bị cho mọi tình huống, vì ở chốn hậu cung này, lòng tốt và sự tham lam luôn song hành trong một ván cờ đầy mạo hiểm.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn