Ngọc Bích Huyết

Chương 17: Đêm của những cương thi

Ngọc Bích đứng trước cửa một ngôi nhà bỏ hoang, nơi mà những lời đồn đại về cương thi đã lan truyền như lửa rừng trong cung. Đêm nay, cô quyết định sẽ biến những lời đồn đó thành sự thật. Tâm Nguyệt đứng bên cạnh, ánh mắt đầy lo lắng.

“Cậu chắc chắn chứ?” Tâm Nguyệt hỏi, giọng cô khẽ run. “Cương thi không phải là trò đùa.”

“Không có gì là không thể,” Ngọc Bích đáp, nét mặt cô kiên quyết. “Nếu chúng ta có thể thu phục một con, chúng ta sẽ có sức mạnh lớn để bảo vệ quê hương.”

Tâm Nguyệt gật đầu, nhưng vẫn không thể che giấu sự hồi hộp. Cô biết rằng hành động này có thể mang lại cả hy vọng lẫn nguy hiểm. Cả hai bước vào trong, không khí lạnh lẽo và ẩm ướt khiến họ rùng mình. Những cơn gió lạnh xuyên qua những kẽ hở, như những tiếng thì thầm của những linh hồn chưa siêu thoát.

“Ngọc Bích, nếu có chuyện gì xảy ra…” Tâm Nguyệt ngập ngừng.

“Cậu đừng lo. Tôi sẽ không để cậu phải chịu đựng thêm nữa,” Ngọc Bích nói, giọng cô tràn đầy quyết tâm.

Họ tìm đến một căn phòng tối tăm, nơi ánh sáng từ ngọn đèn dầu le lói chiếu rọi lên những bức tường rêu phong. Trước mắt họ là một con cương thi, cơ thể nó gầy gò, làn da xanh xao như đã bị tước đoạt sự sống từ lâu. Ngọc Bích cảm nhận được sức mạnh tiềm ẩn trong nó, một sức mạnh mà cô có thể khai thác.

“Làm sao để thu phục nó?” Tâm Nguyệt hỏi, lo âu hiện rõ trong ánh mắt.

“Chúng ta cần phải khiến nó cảm nhận được sự an toàn,” Ngọc Bích đáp, giọng cô trầm lắng. “Tôi sẽ thử.”

Cô tiến gần hơn, đôi tay run rẩy nhưng vững vàng. Con cương thi mở mắt, ánh nhìn lạnh lẽo chạm vào tâm hồn Ngọc Bích. Cô cảm thấy một dòng năng lượng chảy qua mình, như thể cô đang chạm vào một phần của thế giới khác.

“Ngươi không phải kẻ thù,” Ngọc Bích thì thầm. “Ta sẽ không làm hại ngươi. Hãy cho ta thấy sức mạnh của ngươi.”

Con cương thi bắt đầu cử động, một tiếng r*n r* vang lên từ cổ họng nó. Tâm Nguyệt nắm chặt tay, lo lắng nhưng không thể rời mắt khỏi Ngọc Bích. Thời gian như ngừng lại khi Ngọc Bích tiến lại gần hơn, quyết tâm không để sự sợ hãi chiếm lĩnh.

“Ngươi có thể trở thành đồng minh của ta,” Ngọc Bích tiếp tục, giọng cô mạnh mẽ hơn. “Hãy cùng ta chiến đấu cho những người vô tội.”

Đột nhiên, một tiếng động vang lên từ phía sau, làm cả hai giật mình. Liễu Tịch xuất hiện, với nụ cười lạnh lùng trên môi. “Ngọc Bích, thật không ngờ cô lại dám đến đây.”

“Cô đến đây để làm gì?” Ngọc Bích hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Tôi chỉ đến để xem cô có thể thu phục được con quái vật này hay không,” Liễu Tịch trả lời, ánh mắt cô ta sắc như dao. “Nhưng tôi e rằng cô sẽ không thành công.”

Ngọc Bích cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo xung quanh, nhưng cô không để mình sợ hãi. “Tôi không cần sự cho phép của cô.”

Liễu Tịch bước lại gần hơn, mắt cô ta lấp lánh với sự tự mãn. “Cô không hiểu đâu, cương thi không chỉ đơn thuần là sức mạnh. Chúng mang theo những bí mật mà cô không thể kiểm soát.”Ngọc Bích hít một hơi thật sâu, quyết tâm không để Liễu Tịch chi phối tâm lý của mình. “Tôi sẽ không dừng lại. Tôi sẽ thu phục nó.”

“Vậy thì hãy xem cô có thể làm gì,” Liễu Tịch thách thức, cô ta lùi lại một bước, chuẩn bị cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi.

Ngọc Bích quay trở lại với con cương thi, quyết tâm trong lòng dâng cao. Cô chạm vào nó một lần nữa, cố gắng kết nối, tìm kiếm sức mạnh bên trong. Đột nhiên, cương thi bắt đầu cử động mạnh mẽ hơn, đôi mắt nó sáng lên như ánh lửa. Ngọc Bích cảm nhận được sức mạnh của nó, và như một phép màu, cô cảm thấy nó phản hồi lại.

“Đúng rồi,” Ngọc Bích thì thầm, cảm nhận được dòng năng lượng chảy giữa họ. “Hãy đứng về phía tôi.”

Tâm Nguyệt đứng bên cạnh, ánh mắt cô tràn đầy hy vọng. Nhưng sự xuất hiện của Liễu Tịch như một bóng ma, đe dọa đến mọi nỗ lực của họ. Ngọc Bích biết rằng thời gian không còn nhiều, và họ cần hành động nhanh chóng.

“Chúng ta cần phải ra ngoài ngay,” Tâm Nguyệt nói, ánh mắt cô lo âu. “Nếu để cô ta phát hiện ra…”

“Cô ta sẽ không ngăn cản được chúng ta,” Ngọc Bích quả quyết. “Chúng ta đã bắt đầu rồi, không thể quay lại.”

Cương thi phát ra một tiếng gầm gừ, như thể nó đã nhận ra sự kết nối giữa họ. Ngọc Bích cảm thấy lòng mình dâng trào. Cô đã làm được, nhưng giờ đây, mọi thứ chỉ mới bắt đầu.

Liễu Tịch bước tới gần hơn, vẻ mặt cô ta không còn điềm tĩnh như trước. “Cô không thể kiểm soát nó. Nó sẽ trở thành kẻ thù của cô.”

“Không, nó sẽ là đồng minh,” Ngọc Bích đáp, ánh mắt cô kiên định.

Tâm Nguyệt nắm lấy tay Ngọc Bích, cô cảm nhận được sức mạnh từ người bạn của mình. Họ đã chạm vào một điều gì đó lớn lao hơn cả bản thân mình.

“Chạy đi!” Tâm Nguyệt hét lên khi Liễu Tịch tiến gần, nhưng Ngọc Bích không thể rời bỏ cương thi.

“Không, tôi sẽ không để cô ta làm hại chúng ta,” Ngọc Bích khẳng định, lòng tràn đầy quyết tâm.

Cương thi bắt đầu phản ứng, nó đứng dậy, tạo thành một hình bóng đồ sộ giữa hai cô gái. Ánh mắt nó như một ngọn lửa, và Ngọc Bích cảm nhận được sức mạnh đang dâng trào.

“Cùng nhau!” Ngọc Bích kêu lên, và Tâm Nguyệt gật đầu, lòng họ hòa chung một nhịp đập.

Liễu Tịch đứng im lặng, chờ đợi. Ngọc Bích biết rằng khoảnh khắc này sẽ quyết định mọi thứ. Cuộc chiến chưa kết thúc, nhưng họ đã có một khởi đầu mới.

“Cùng nhau, chúng ta sẽ chiến thắng,” Ngọc Bích nói, đôi mắt cô sáng lên như những vì sao trên bầu trời đen tối.

Và trong khoảnh khắc ấy, cả ba người đều nhận ra rằng cuộc chiến không chỉ nằm ở sức mạnh, mà còn ở tình bạn, lòng trung thành và những quyết định mà họ sẽ phải đối mặt trong những đêm tối tăm sắp tới.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn